23. Chương 23: Vẫn chưa đủ tuổi trưởng thành

Em Thật Tốt

Chương 23: Vẫn chưa đủ tuổi trưởng thành

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỳ nghỉ Quốc Khánh giống như một ranh giới, sau khi kết thúc mấy ngày nghỉ, mọi người rất tự nhiên bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cho kỳ thi đại học.
Vừa bước sang tháng Mười Hai chưa được bao lâu, trường cấp ba Tư Thành chào đón ngày kỷ niệm 113 năm thành lập trường. So với những dịp đặc biệt như 100 năm hay 110 năm, ngày kỷ niệm thành lập trường năm nay cũng không được tổ chức quá hoành tráng.
Nhưng các hoạt động vẫn không hề ít.
Ngày kỷ niệm thành lập trường chính là hoạt động chúc mừng dành cho khối 10 và 11. Hơn nữa, còn có cả đại hội thể thao mùa đông, được sắp xếp tổ chức sau kỳ thi tháng của khối 12. Khối 12 cũng có mấy hoạt động thi đấu, nhưng người không có khiếu thể thao như Trâu Mông thì chẳng mấy hứng thú.
Ngoài đại hội thể thao còn có cả cuộc thi nấu ăn, thi vẽ, và phiên chợ từ thiện cũng bắt đầu được tổ chức.
Hồi học lớp 10, 11, Trâu Mông đã chẳng mặn mà gì với mấy sự kiện này, lên lớp 12 lại càng coi như không biết.
“Muốn sang quảng trường bên kia đi dạo không?” Nhậm Giáng Nhã ăn xong cơm trưa thì quay sang hỏi Trâu Mông.
“Cũng được.” Trâu Mông gật đầu.
“Nghe nói khối 10 có mấy lớp bán trà sữa bên đó cũng khá đắt khách đấy.” Nhậm Giáng Nhã kéo tay cô: “Mình mời cậu uống trà sữa.”
Trên đường đi, hai người gặp phải Hạ Vũ Châu.
Mấy hôm nay người này bắt đầu dỗi hờn, tháng này vì kỳ thi mà Trâu Mông một lòng vùi đầu vào học hành, đừng nói thỉnh thoảng anh đòi chỗ tốt, mà Trâu Mông cũng sắp quên mất bản thân mình là người có bạn trai.
Nhìn xem, ngay cả khoảng thời gian sau bữa trưa cũng chẳng dành cho anh.
“Đi đâu vậy?” Hạ Vũ Châu hỏi cô, ngay cả ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho Nhậm Giáng Nhã.
“Quảng trường Hành Tri.” Trâu Mông mím môi: “Anh muốn đi cùng không?”
Hai người đi ở phía trước, Hạ Vũ Châu theo sau.
Anh có chút thầm ngưỡng mộ Nhậm Giáng Nhã, cũng không biết đến khi nào Trâu Mông mới có thể tự nhiên khoác tay anh như vậy đi lại trong trường học.
Mua hai ly trà sữa, Hạ Vũ Châu trả tiền.
“Mình uống ly trà sữa này xong không biết có tiêu hóa nổi không.” Nhậm Giáng Nhã nhỏ giọng nói với Trâu Mông.
“Bị tào tháo rượt đấy.” Nhậm Giáng Nhã nói nhỏ vậy mà vẫn bị Hạ Vũ Châu nghe được, anh còn châm chọc cô nàng.
“Đồ khùng.” Cô nàng bĩu môi.
“Thôi được rồi.” Trâu Mông đẩy đẩy Nhậm Giáng Nhã, không muốn để hai người này cãi nhau: “Bên kia có bán đồ trang sức, chúng ta qua đó xem.”
“Hết tiết tự học buổi tối em đến tìm anh.” Cô quay lại nói với Hạ Vũ Châu.
Hạ Vũ Châu mặt lạnh tanh quay người đi về lớp.
Mấy nữ sinh bán trà sữa của lớp 10a1 thấy Hạ Vũ Châu đi qua đi lại hai lần.
Trương Hi huých nhẹ vào vai cô bạn Đặng Tử Giai của mình: “Nam sinh kia là ai thế?”
“À, hình như là lớp 12.” Cô nàng nghĩ nghĩ: “Hạ Vũ Châu hay Hạ Châu Vũ nhỉ? Chắc là Hạ Vũ Châu đó.”
“Anh ấy đẹp trai ghê.”
“Ừ, gia đình còn rất giàu nữa.” Tuy Đặng Tử Giai là nữ sinh lớp 10 nhưng năng lực hóng hớt mạnh, một tay nắm giữ tình báo: “Học bổng của trường chúng ta là do công ty nhà anh ấy tài trợ đó.”
“Oa!” Mắt Trương Hi long lanh: “Trong hai chị vừa nãy ai là bạn gái anh ấy thế?”
“Hình như là...” Đặng Tử Giai nghĩ ngợi: “Trâu gì ấy? Là cô bạn gầy gầy. Thật ra cũng không chắc đâu, nghe nói là có vài lời đồn thôi chứ chưa ai xác nhận là đúng hay không.”
“Vậy có nghĩa là mình cũng có cơ hội theo đuổi anh ấy đúng không?”
“Theo đuổi ai cơ?” Đặng Tử Giai trợn mắt: “Hạ Vũ Châu? Mình khuyên cậu quay đầu là bờ đi.”
“Sao chứ? Cho dù anh ấy có bạn gái cũng chẳng sao cả, kết hôn rồi còn có thể ly hôn cơ mà.”
“Vậy mình chúc cậu may mắn nhé.” Đặng Tử Giai bĩu môi.
“Anh ấy học lớp 12 nào thế?” Trương Hi cởi tạp dề và khẩu trang ra.
“Hình như 12a8, lớp tự nhiên.” Cô nàng giữ chặt tay Trương Hi: “Cậu muốn đi luôn bây giờ sao?”
“Rèn sắt phải rèn từ khi còn nóng chứ.” Nói xong Trương Hi liền chạy đi.
“Học trưởng.” Cô ta chạy một đoạn mới đuổi kịp được Hạ Vũ Châu.
Hạ Vũ Châu liếc nhìn nữ sinh trước mặt một cái: “Có chuyện gì?”
Trương Hi chống eo, thở hổn hển, cô nàng cố gắng lắm mới bình tĩnh lại được mà cố nặn ra một nụ cười mà cô ta cho là đẹp nhất: “Em tên là Trương Hi, học lớp 10a1, em có thể xin số điện thoại của học trưởng được không?”
Hạ Vũ Châu nhíu mày, nhìn cô ta ba giây rồi khinh thường nói ra ba chữ: “Đồ thần kinh.”
Nụ cười của Trương Hi khựng lại, chờ đến khi cô ta kịp phản ứng thì Hạ Vũ Châu đã quay người đi lên lầu.
Từ trước đến nay vẫn luôn được nhiều nam sinh theo đuổi, Trương Hi chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy. Cô ta tức giận dậm chân, thầm nghĩ: “Còn không phải là số điện thoại thôi sao? Mình không tin mình không lấy được.”
Mà Trương Hi lại không ngờ rằng bản thân đi hỏi rất nhiều người mà vẫn chưa thể có được số điện thoại của Hạ Vũ Châu. Bạn cùng lớp của anh không có, có lẽ chỉ có giáo viên và Trâu Mông mới biết. Bên giáo viên thì cô ta không dám xin, vậy chỉ có thể xin từ chỗ Trâu Mông.
“Chị Trâu Mông.” Trương Hi nhân lúc tiết tự học buổi tối của lớp 12 kết thúc mà chạy đến lớp cô.
“Tìm tôi?” Trâu Mông chỉ vào mình.
“Vâng, em tìm chị đó.” Trương Hi chờ cô đi tới, thân thiết kéo tay Trâu Mông: “Là thế này ạ. Em muốn xin chị số điện thoại của đàn anh Hạ Vũ Châu, có được không chị?”
“Số của Hạ Vũ Châu sao?”
“Vâng vâng.” Trương Hi gật đầu: “Chị làm ơn đi mà...”
Trâu Mông nhìn chiếc điện thoại đã đưa đến trước mặt, lại nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô ta, cô đành nhận lấy điện thoại rồi nhập một dãy số.
“Cảm ơn đàn chị. Chị đúng là đẹp người đẹp nết!”
Trâu Mông cũng không để ý đến cô ta nữa, quay người về lớp thu dọn sách vở.
Trương Hi nhìn theo bóng dáng của cô, nụ cười cũng tắt ngúm: “À, chỉ có vậy thôi sao? Ngay cả số điện thoại cũng tùy tiện cho người khác, xem ra cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm.”
Ngày hôm sau là thứ Sáu, Hạ Vũ Châu chuẩn bị tối nay “bắt cóc” Trâu Mông về nhà.
“Đàn anh.” Trương Hi nhảy bổ tới trước mặt Hạ Vũ Châu.
Hạ Vũ Châu nhíu mày, lại là cô bé này.
Trương Hi lấy điện thoại ra, chạm vào một giao diện: “Xem này, số điện thoại của anh.”
Cô ta thấy vẻ mặt anh không vui: “Là chị Trâu Mông cho em đấy.”
Sắc mặt Hạ Vũ Châu trầm xuống, một tay giật lấy điện thoại của cô ta, tự tay xóa số.
“Anh làm gì thế...” Trương Hi thét lên chói tai, nhưng anh quá cao mà cô ta chỉ cao có một mét sáu.
Hạ Vũ Châu xóa xong thì giơ cao điện thoại lên.
“Anh muốn làm gì?” Trương Hi hoảng sợ, điện thoại này cô ta mới mua khi vào cấp ba, dùng chưa được mấy tháng, nếu mà bị rơi hỏng thì về nhà sẽ bị bố mẹ mắng chết mất.
Hạ Vũ Châu buông lỏng tay, điện thoại rơi xuống, nhưng rơi được một nửa anh lại vươn tay đỡ được.
Trương Hi sợ tới mức chưa kịp hoàn hồn.
Anh hơi khom lưng: “Lần sau mà còn làm trò điên rồ như vậy nữa thì tôi sẽ đập vỡ điện thoại của cô thật đấy.”
“...” Trương Hi tức đến nỗi dậm chân: “Đồ ngốc!”
“Anh làm sao vậy?” Kết thúc tiết tự học buổi tối, Trâu Mông tìm anh để cùng ra cổng trường, cô phát hiện tâm trạng Hạ Vũ Châu không được tốt lắm.
“Sao em lại cho người khác số điện thoại của anh?” Hạ Vũ Châu hỏi cô.
“À, em....”
“Anh không quan trọng đến vậy sao?” Nếu là người khác tiết lộ thì anh cũng không giận, dù sao bây giờ cũng chẳng có cái gọi là số điện thoại riêng tư.
Nhưng Trâu Mông thì khác, cô bé thần kinh kia rõ ràng có ý với anh, mà cô lại cho người ta số điện thoại.
Hạ Vũ Châu vẫn luôn tự an ủi mình không được tức giận, nhưng nhìn thấy cô thì vẫn không nhịn được mà chất vấn.
“Không phải...” Trâu Mông giải thích: “Em chưa cho....”
Vẻ mặt Hạ Vũ Châu vẫn chưa tốt lên.
Trâu Mông thở dài: “Em cố tình viết sai mấy số cuối.”
Lúc đó cô cũng nhận ra nữ sinh kia nhất định muốn lấy được số điện thoại của Hạ Vũ Châu, nếu không cho thì cô ta sẽ lì lợm đeo bám, vì thế cô nhận lấy điện thoại, nhập số của anh nhưng lại cố tình viết sai mấy số cuối cùng.
Hạ Vũ Châu ngây người, khi kịp phản ứng lại mới lập tức khen cô: “Mông Mông, em thông minh quá!”
Trâu Mông liếc anh một cái: “Em chẳng thông minh chút nào, anh không quan trọng, là em tùy tiện cho người khác số điện thoại của bạn trai mình.”
“Mông Mông.” Anh kéo tay áo cô: “Anh sai rồi.”
Trâu Mông không để ý tới anh.
“Anh thật sự sai rồi mà.” Hạ Vũ Châu cảm thấy mình đúng là điên rồi, bị mỡ che mắt nên mới dám đi nghi ngờ cô.
Hạ Vũ Châu ôm chặt lấy cô: “Anh sai rồi, bảo bối, anh sai thật rồi.”
Trâu Mông đẩy anh ra: “Đang ở cổng trường đó, anh đừng làm vậy.”
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu ấm ức: “Em lơ là anh lâu rồi, anh còn nghĩ em sắp không thích anh nữa cơ.”
Anh biết Trâu Mông rất dễ mềm lòng trước vẻ mặt này của mình.
“Anh cứ nghĩ em không yêu anh...”
Quả nhiên Trâu Mông mềm lòng: “Em không có vậy mà.”
“Tiết thể dục em cũng về lớp tự học, ăn cơm xong lại ở cùng với Nhậm Giáng Nhã, ngày thường không gặp được em, anh còn nghĩ mình không có bạn gái.”
“Anh... đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện đó.”
“Anh là loại người đó à?” Hạ Vũ Châu oan uổng, thật sự không phải anh tìm cô chỉ để làm chuyện đó, đương nhiên những chuyện đó cũng rất quan trọng.
Mỗi ngày bạn gái đều ở bên cạnh mà lại như không, anh chỉ muốn được ở bên cô nhiều hơn mà thôi.
Trâu Mông cũng biết thời gian này mình đã lơ là anh, khoảng thời gian hai người ở bên nhau lâu nhất hình như cũng là vào ngày sinh nhật của anh tháng trước.
Lớp 12 rất bận, nhưng khi cô xác nhận rõ tình cảm của mình thì cô cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý cho việc vừa bận vừa yêu đương rồi.
Cô thở dài, cách cổng trường đã được một đoạn, xung quanh cũng không có nhiều người, cô đan năm ngón tay mình vào tay anh.
“Anh giận à?”
Tuy Hạ Vũ Châu có hơi giận, nhưng nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô thì lại mềm lòng, không nỡ buông ra.
“Đừng giận mà, sắp đến Tết Nguyên Đán rồi.”
“Sao nào? Em lại không có thời gian hẹn hò với anh?” Hạ Vũ Châu bực bội.
“Ngày 2 tháng 1 là sinh nhật em, em tròn mười tám tuổi.” Giọng Trâu Mông rất nhỏ.
Hạ Vũ Châu như ngừng thở, anh quay người ôm lấy cô: “Đầu nhỏ của em toàn nghĩ mấy chuyện bậy bạ không à?”
“Anh đừng nói bậy.”
Trong lòng hai người đều hiểu rõ mà không nói ra, đều biết có ý gì.
Tháng trước, Trâu Mông vô tình nhìn thấy thẻ căn cước của Hạ Vũ Châu, phát hiện hai ngày nữa chính là sinh nhật anh.
“Sao anh không nói cho em biết sinh nhật của anh?” Trâu Mông hỏi.
“Có gì đâu, ngày sinh nhật thôi mà, anh ít khi tổ chức sinh nhật lắm.” Hạ Vũ Châu nói thật, lúc còn nhỏ rất mong chờ đến sinh nhật, hy vọng nhận được quà từ bố mẹ, mong bố mẹ sẽ có nhiều thời gian dành cho mình. Sau này anh mới phát hiện, bố mẹ anh coi sinh nhật của anh như một nhiệm vụ, một thứ không quan trọng bằng các cuộc họp, lại là nhiệm vụ không thể không hoàn thành.
Thậm chí họ còn dựa vào sinh nhật của anh để từng bước bàn bạc các dự án làm ăn.
Ai cũng có mục đích riêng, nhưng chẳng ai thật lòng muốn chúc mừng sinh nhật anh cả.
Thấy nụ cười giả tạo của họ, rõ ràng không muốn nhưng vẫn phải tham dự, Hạ Vũ Châu cảm thấy ghê tởm.
“Anh muốn quà gì không?” Trâu Mông hỏi anh.
Hạ Vũ Châu đè cô dưới thân: “Muốn em.”
“...”
“Em... em vẫn chưa đủ tuổi trưởng thành mà...”
Anh có ý trêu cô, tách chân cô ra, muốn cởi quần.
“Hai... hai tháng nữa...” Trâu Mông vội cản tay anh lại: “Tháng Một... là em đủ tuổi trưởng thành...”
“...” Vốn dĩ Hạ Vũ Châu chỉ muốn trêu cô, không ngờ cô sẽ nói như vậy.
Anh bật cười: “Đủ tuổi trưởng thành rồi thì ngủ với anh à?”
Mặt Trâu Mông đỏ bừng, không nghĩ anh sẽ nói thẳng thừng như thế.
“Được, vậy chờ em đủ tuổi trưởng thành.” Hạ Vũ Châu vẫn còn trêu chọc: “Chờ được 'ăn' Trâu Mông đã đủ tuổi trưởng thành nhé!”
Tuy nói là vậy, nhưng hôm sinh nhật Hạ Vũ Châu, Trâu Mông cũng tặng anh không ít “quà”, và việc bị “ăn sạch” cũng chẳng kém là bao.