Em Thật Tốt
Chương 25: Tia sáng hy vọng
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Vũ Vũ
"Ông ngoại." Hạ Vũ Châu mở cửa bước vào.
"Vũ Châu, lại đây xem bức tranh này." Vũ Vạn Lương dẫn anh đến bên bức tranh: "Cháu thấy thế nào?"
"Vâng... rất đẹp." Cơ bản là Hạ Vũ Châu chẳng có tâm trạng để ngắm nghía.
Vũ Vạn Lương buông bút rồi nhìn anh, từ bữa tối đã thấy anh đờ đẫn: "Có chuyện gì mà nhìn cháu sốt ruột vậy?"
"Ông ngoại, cháu muốn về Tư thành."
Vũ Vạn Lương hừ một tiếng: "Vì một nữ sinh có gia cảnh nghèo khó ấy à?"
Hạ Vũ Châu im lặng. Anh biết tuy Vũ Vạn Lương an hưởng tuổi già ở Ninh thành xa xôi, nhưng mọi chuyện từ lớn đến nhỏ của anh, ông đều nắm rõ.
Nhưng anh lại không thể chối bỏ: "Cháu muốn về tìm cô ấy, không liên lạc được với cô ấy cháu lo lắm."
Vũ Vạn Lương nhìn đồng hồ trên tường: "Giờ cũng hơn 10 giờ đêm rồi, nếu nó có chuyện gì thì cũng đã sớm gặp chuyện rồi, còn nếu không sao thì cũng chẳng cần nhất thời vội vàng làm gì."
"Ông ngoại..." Hạ Vũ Châu mở miệng: "Nếu cháu nói cháu muốn dùng máy bay tư nhân của ông..."
"Vũ Châu..." Vũ Vạn Lương nhìn anh: "Cháu có biết bản thân mình đang làm gì không?"
"Cháu biết." Hạ Vũ Châu gật đầu: "Có lẽ trong mắt mọi người cô ấy chỉ là nữ sinh có gia cảnh nghèo nàn, nhưng cô ấy đặc biệt với cháu."
"Ông ngoại." Anh kiên định nói tiếp: "Cháu biết rõ bản thân mình đang làm gì."
Vũ Vạn Lương nhìn anh rồi bắt đầu trầm ngâm.
Vũ gia là xí nghiệp gia tộc, ông nội của Vũ Vạn Lương lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, cơ ngơi truyền đến tận bây giờ, trải qua bao thăng trầm mấy chục năm, đến đời Vũ Vạn Lương thì coi như mưa thuận gió hòa. Tuy ông chỉ có một người con gái, nhưng con gái ông lại chẳng thua kém đàn ông.
Ngày trẻ, ông cố chấp cho rằng hôn nhân của con cái thì do cha mẹ sắp đặt, vì thế Vũ Trình Lâm và trưởng tử Hạ gia - Hạ Đàn Hoa kết thành vợ chồng, hay nói đúng hơn là một cuộc hôn nhân thương mại. Sau khi kết hôn, trong mắt những người này tình yêu chỉ là hư vô, cuối cùng sẽ trở thành tình thân.
Mãi cho đến khi hôn nhân của họ tan vỡ, mãi đến khi nhìn thấy cháu ngoại trai duy nhất của mình trở thành nạn nhân của cuộc hôn nhân này.
Lúc này Vũ Vạn Lương mới nhận ra, có lẽ ông đã sai rồi.
"Máy bay tư nhân là của ông nhưng đường hàng không thì không phải, máy bay tư nhân muốn cất cánh thì phải thông báo đi rất nhiều nơi, không dễ như cháu nghĩ đâu." Vũ Vạn Lương thở dài: "Ông nghĩ cách giúp cháu."
Hạ Vũ Châu không ngờ ông mình lại dễ nói chuyện như vậy, nhất thời quên cả cảm ơn. Chờ đến khi chạy ra ngoài nhớ ra thì anh lại quay về:
"Cảm ơn ông ngoại, yêu ông." Kèm theo một nụ hôn gió.
Vũ Vạn Lương nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ.
Lúc Hạ Vũ Châu về đến Tư thành đã là 6 giờ sáng, anh vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại từ Nhậm Giáng Nhã.
"Vẫn không gọi được cho cậu ấy, tôi đang nghĩ xem có nên báo cảnh sát hay không, nhưng tôi lại sợ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì làm sao, lỡ đâu..." Nhậm Giáng Nhã cũng rất rối bời, một cô gái như cô nàng có chút lưỡng lự.
"Bây giờ tôi từ sân bay đến nhà cô ấy, còn cậu?"
"Tôi đi với cậu." Nhậm Giáng Nhã biết Hạ Vũ Châu đã quay lại thì bớt lo phần nào, cô nàng nhìn thời gian: "Lát nữa gặp ở trước nhà cậu ấy."
"Được."
Tắt máy xong, Hạ Vũ Châu lại gọi cho những người đã được Vũ Vạn Lương sắp xếp. Bọn họ quyết định vẫn đến trước xem tình hình, rốt cuộc không liên lạc được cũng có thể là hiểu lầm.
Trâu Mông bị nhốt hai đêm, từ lúc bắt đầu bất an đến cuối cùng buông xuôi, bây giờ cả người đã lạnh đến nỗi run rẩy.
Sáng nay Trâu Nghị Viễn có tới gõ cửa một lần, Trâu Mông xin cậu ta thả mình ra ngoài, nhưng cậu ta chỉ không ngừng xin lỗi: "Bà sẽ không nhốt chị lâu đâu, tối nay mẹ em về rồi, nhanh thôi chị sẽ được ra ngoài."
Cậu ta không ngừng xin lỗi khiến Trâu Mông đoán được, có lẽ tiền của bà cụ là do cậu ta ăn trộm.
Trâu Mông đặt mu bàn tay lên trán, môi cô khô khốc, cổ họng cũng đau, cả người chẳng có chút sức lực, dấu hiệu phát sốt đã rất rõ ràng.
Cô suy nghĩ, những người bị bắt cóc mà trên báo hay nói, có phải cũng chết dần chết mòn như thế này không? Đầu tiên là tâm lý tuyệt vọng, sau đó thân thể mất dần cảm giác.
Nếu bây giờ cô chết đi thì không biết còn điều gì khiến cô tiếc nuối hay không.
Còn có Hạ Vũ Châu, sau khi cô chết đi không biết anh sẽ đau khổ thế nào, hai người còn rất nhiều chuyện chưa kịp làm với nhau.
Ngay vào thời điểm Trâu Mông cảm thấy tuyệt vọng nhất, chốt cửa khẽ động đậy.
Mắt Trâu Mông sáng lên, vịn tường từ từ đứng dậy.
Nhưng sau khi thấy rõ người tới, ánh mắt cô lại tối sầm.
"Tiểu Mông." Lưu Hải Phong tiến lên chuẩn bị đỡ cô nhưng lại bị cô né tránh.
"Ông đừng chạm vào tôi." Giọng nói cô khàn khàn.
"Tiểu Mông, đây là cháu sai rồi." Hắn ta nhìn Trâu Mông ăn mặc phong phanh, dưới lớp áo khoác mỏng là áo thun bó sát người.
Quần áo ở nhà của Trâu Mông thường là những loại áo thun đã mặc quá nhiều năm nên có hơi nhỏ.
Lưu Hải Phong thèm khát, vẻ tươi trẻ của thiếu nữ ai mà chẳng thích chứ?
"Tiểu Mông, đến giờ này rồi thì đừng giả vờ nữa." Hắn ta đi theo Trâu Mông ra ngoài.
Chân cô mềm nhũn ra, lúc đi đến bàn ăn thì khụy xuống, cố gắng lắm mới vịn được vào thành bàn.
Lưu Hải Phong lao tới, ôm chặt vai cô rồi ghì cô xuống bàn.
"Cút..." Nhưng Trâu Mông vẫn còn giữ được chút ý thức.
Mỗi một cái chạm của ông ta đều khiến cô ghê tởm tột độ. Hơi thở hôi hám khiến Trâu Mông không nhịn được muốn nôn mửa.
Cô vừa thoát khỏi một vực sâu, nay lại như rơi vào một địa ngục khác.
Cô càng giãy giụa, Lưu Hải Phong càng thêm hưng phấn: "Chắc mày đã chẳng còn trinh tiết gì rồi đúng không? Yên tâm đi, tao không có chê, nhưng thằng nhóc kia cũng được hời quá nhỉ? Cũng chẳng sao, qua hôm nay, tao xem nó còn muốn mày nữa không."
Chân hắn ta đè chặt, không cho cô nhúc nhích, vừa nói hắn ta vừa kéo áo Trâu Mông, lớp áo thun bên trong ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn của thiếu nữ, khiến hắn ta thèm khát nhỏ dãi.
"Trông ngon thật đấy." Lưu Hải Phong nhịn không được mà cảm thán, thiếu nữ tươi trẻ cùng đàn bà 40 tuổi đúng là không giống nhau. Dù cô gầy nhưng làn da vẫn căng tràn sức sống.
Tay Trâu Mông dò dẫm trên bàn, khó khăn lắm mới với được một chiếc cốc thủy tinh, nhân lúc Lưu Hải Phong đang dán mắt vào ngực mình, cô dùng hết sức đập thẳng vào trán hắn.
Chiếc cốc mỏng manh vỡ tan, mảnh vỡ cứa một vết dài khiến thái dương hắn chảy máu, vài mảnh vụn khác cũng găm vào tay cô.
"Mẹ kiếp, con đĩ này!" Một tay Lưu Hải Phong ôm đầu, tay còn lại vung lên giáng cho cô một cái tát.
Gương mặt Trâu Mông vốn đã trắng bệch, giờ thêm cái tát này in hằn rõ năm dấu ngón tay.
Nỗi tuyệt vọng lại dâng trào trong lòng, rốt cuộc cô nên dùng mảnh thủy tinh này cứa cổ mình, hay cứa cổ tay Lưu Hải Phong đây.
"Ầm ầm ầm!" Tiếng đập cửa vang lên dồn dập.
"Trâu Mông..." Ngoài cửa vang lên giọng nói của Hạ Vũ Châu.
Giọng nói của anh như cọng rơm cứu mạng, như sợi dây thừng níu lấy cô khi cô đang chực rơi xuống vực thẳm.
Trâu Mông dùng chút sức lực cuối cùng còn sót lại, cô muốn nhào đến.
Lưu Hải Phong bị đẩy ra, cô lảo đảo chạy tới cửa, may mắn thay cửa không khóa, cô chỉ cần vặn tay nắm là cửa đã mở ra.
Trâu Mông nhìn thấy hy vọng.
Cô thấy ánh sáng.
Trước khi mất đi ý thức, cô nghe thấy có người gọi cô là Mông Mông, Tiểu Mông.
Hạ Vũ Châu thấy tay cô đầy máu, quần áo cũng xộc xệch, anh đỏ mắt giao Trâu Mông cho Nhậm Giáng Nhã.
Lúc này Lưu Hải Phong có chút sợ hãi, khi nắm đấm của Hạ Vũ Châu vung lên, hắn ta cảm thấy đời mình coi như xong rồi.
Mỗi cú đấm hay cú đá đều như muốn lấy mạng hắn.
"Hạ Vũ Châu, đừng đánh nữa!" Nhậm Giáng Nhã đỡ Trâu Mông, sợ hãi hét lên: "Mau đưa cậu ấy đến bệnh viện trước đã."
Lúc này Hạ Vũ Châu mới nhận ra mình nên làm gì, anh buông lỏng bàn tay đang bóp cổ Lưu Hải Phong.
Trâu Mông được đưa đến bệnh viện, trên đường đi Hạ Vũ Châu gọi điện cho Đường Lâm, nhưng khi Đường Lâm nhìn thấy họ thì có chút kinh ngạc.
"Mấy người..." Anh ta nhìn Hạ Vũ Châu ôm một người, đằng sau lại có thêm một cô gái. Nhất thời anh ta không biết cô bạn gái nhỏ của Hạ Vũ Châu là ai trong số hai người.
Trâu Mông được đẩy vào phòng cấp cứu, Đường Lâm kéo rèm lại.
Hạ Vũ Châu giữ chặt lấy tay anh ta: "Nhất định cô ấy không được có chuyện gì."
Đường Lâm thấy vậy thì vỗ vỗ tay anh trấn an: "Yên tâm đi."
Một lát sau Đường Lâm đi ra, Hạ Vũ Châu lập tức đứng lên hỏi: "Cô ấy sao rồi?"
"Yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn, hôn mê là do sốt và mất nước, trên người không có vết thương, mảnh vỡ thủy tinh đâm vào không sao, cũng không ảnh hưởng dây thần kinh." Đường Lâm nhìn Hạ Vũ Châu rồi nhỏ giọng hỏi: "Vị nào là 'tiểu thư nước đường đỏ' vậy?"
Hạ Vũ Châu lười nói chuyện phiếm với anh ta: "Khi nào thì cô ấy tỉnh?"
"Khi nào cần tỉnh, cô ấy sẽ tự tỉnh." Đường Lâm nhận ra Hạ Vũ Châu rất quan tâm cô gái bị thương này.
Buổi chiều Trâu Mông mới tỉnh lại.
"Cậu tỉnh rồi?" Nhậm Giáng Nhã thấy cô mở mắt thì sờ trán cô: "Không còn sốt cao nữa rồi."
Một tay cô bị băng bó, tay còn lại đang cắm kim truyền dịch. Cô giơ tay muốn kéo Nhậm Giáng Nhã lại.
"Cậu đừng cử động, phải nghỉ ngơi cho tốt." Cô nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Trâu Mông: "Có đau không?"
Trâu Mông lắc đầu, giọng nói khàn đặc: "Không đau, khụ khụ..."
"Ôi chao, đừng nói nhiều." Nhậm Giáng Nhã ấn chuông: "Để mình gọi bác sĩ Đường đến xem."
Kiểm tra xong thì cô hết sốt, Đường Lâm dặn cô nghỉ ngơi cho tốt, chờ bình phục thì mới kiểm tra toàn diện.
Trâu Mông chờ Đường Lâm đi rồi thì mới đảo mắt nhìn quanh.
"Tìm Hạ Vũ Châu à?" Nhậm Giáng Nhã biết cô muốn gì: "Cậu ta đi ra ngoài xử lý chút việc rồi, lát nữa sẽ về. Cậu cứ nằm nghỉ đi."
Trên đường đưa Trâu Mông tới viện, Hạ Vũ Châu đã sai người xử lý Lưu Hải Phong, chờ cô được đưa vào phòng bệnh xong, anh dặn dò vài câu rồi đi luôn.
Nhậm Giáng Nhã không dám nói suy đoán của mình cho Trâu Mông nghe, cô nàng sợ rằng Hạ Vũ Châu sẽ thật sự đi giết người.
Một mặt cô nàng cảm thấy hả giận, nhưng về mặt khác thì cũng rất sợ.
Lúc Hạ Vũ Châu về thì Trâu Mông đã hoàn toàn hết sốt, Nhậm Giáng Nhã hiểu ý mà đi ra ngoài, để hai người ở riêng trong phòng.
Trâu Mông khóc.
Cô đã bật khóc ngay giây phút anh ôm cô vào lòng.
Thời điểm bị nhốt lại cô không khóc, bị Lưu Hải Phong đánh cũng không hề khóc, mảnh vỡ thủy tinh đâm vào tay cũng chẳng khóc, ngay cả giây phút muốn kết thúc cuộc đời mình, cô cũng không rơi một giọt nước mắt.
Nhưng đến khi Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng ôm lấy cô, nước mắt lại không thể khống chế mà tràn ra ngoài.
Trái tim Hạ Vũ Châu đồng thời bị nỗi sợ hãi và đau lòng xâm chiếm.
Nếu anh không nhờ ông ngoại giúp, chỉ cần về muộn hai tiếng thôi, hậu quả sẽ ra sao anh không dám nghĩ tới.
Đây là lần đầu tiên anh có cảm giác muốn giết người đến thế.
"Mông Mông đừng khóc." Người trong lòng cứ tủi thân khóc nức nở khiến nỗi sợ hãi trong anh dâng lên tột độ.
Trâu Mông cũng không ngờ mình lại có thể khóc nhiều đến thế.
"Không khóc." Anh vuốt ve mái tóc cô: "Em đã kiệt sức rồi, khóc nữa là sẽ ngất đi đấy."
Lúc này Trâu Mông mới nhận ra áo anh đã thấm đẫm nước mắt của mình. Cô co rúm người lại, lau đi, nhưng vệt nước thấm ướt vẫn hằn rõ.
Trâu Mông ngẩng đầu, hốc mắt đỏ bừng, chóp mũi cũng ửng hồng, đôi mắt ngấn nước không ngừng nức nở.
Hạ Vũ Châu cảm thấy mình đúng là súc sinh, trong hoàn cảnh này, nhìn gương mặt cô mà anh lại có phản ứng!
Anh nhìn tay Trâu Mông: "Có đau không em?"
Trước mặt anh, Trâu Mông không cần phải tỏ ra mạnh mẽ, cũng không cần ngụy trang. Cô gật đầu, thủy tinh đâm vào thịt, làm sao có thể không đau.
Cái gật đầu ấy của cô khiến Hạ Vũ Châu đau lòng muốn chết.
2377 từ
12/01/2023