Em Thật Tốt
Chương 26: Em cứ nhịn một chút
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối đó, Trâu Mông lại sốt nhẹ. Đường Lâm bảo đây là hiện tượng bình thường, chỉ cần uống một viên thuốc hạ sốt là cô sẽ dần chìm vào giấc ngủ.
Cô bảo Hạ Vũ Châu về nhà, nhưng anh nằng nặc đòi ở lại. May mà đây là phòng VIP, giường dành cho người nhà cũng không quá chật chội.
"Được rồi." Hạ Vũ Châu xoa đầu cô: "Nghỉ ngơi sớm đi."
"Anh đừng xoa, tóc em bẩn lắm, ba ngày rồi chưa gội đầu đấy."
Tối nay Trâu Mông muốn gội đầu nhưng Hạ Vũ Châu lại ngăn cản. Cô vừa mới hạ sốt, nếu gội đầu xong mà không giữ ấm cẩn thận thì rất dễ bị cảm lạnh.
"Ra viện rồi em muốn cắt tóc ngắn một chút." Trâu Mông kéo sợi tóc của mình, mái tóc dài đã gần chạm eo.
"Hửm?" Hạ Vũ Châu rất thích tóc cô, vừa mềm mại vừa thơm tho.
"Tóc dài quá nên gội đầu cũng rất phiền phức." Dù tóc Trâu Mông mềm nhưng lại rất dày, mỗi lần gội xong đều tốn thời gian sấy khô. Lần nào cũng sấy đến mỏi cả tay mà tóc vẫn chưa chịu khô.
"Mông Mông, đúng lúc anh có chuyện muốn nói với em." Hạ Vũ Châu ngồi xuống mép giường.
"Dạ."
"Ra viện thì đến nhà anh ở đi." Nghe thì như đang trưng cầu ý kiến, nhưng Trâu Mông biết mình không thể từ chối.
Hơn nữa, cô cũng biết rõ, tạm thời cô không thể quay về căn nhà cũ.
"Tóc thì đừng cắt, ngày nào anh cũng gội đầu cho em, gội cho em cả đời." Hạ Vũ Châu nhìn cô: "Đến nhà anh ở nhé?"
Hiện tại không còn biện pháp nào tốt hơn, Trâu Mông cúi đầu suy nghĩ một lát, đỏ mặt hỏi lại anh: "Em còn có thể đi học không?"
Hạ Vũ Châu bật cười: "Trong mắt em, anh là người suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi sao?"
"Chẳng lẽ không phải ư?" Trâu Mông vặn lại.
Hạ Vũ Châu không thể phản bác. Anh xoa trán cô, thấy vẫn còn hơi ấm: "Nhanh ngủ đi, đợi khi em khỏe lại chúng ta còn rất nhiều thời gian để nói chuyện."
Anh hạ thấp thành giường xuống, giúp Trâu Mông nằm ngay ngắn.
Trâu Mông nhẹ nhàng kéo cổ tay áo anh, mở to mắt nhìn: "Ngủ cùng em được không?"
Hạ Vũ Châu cảm thấy trái tim mình như nóng lên: "Không phải em nói đầu óc anh toàn những chuyện không trong sáng sao?"
Trâu Mông lắc đầu: "Anh sẽ không nỡ bắt nạt bạn gái chưa khỏi ốm đâu, đúng không?"
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu thở dài: "Em đừng dày vò anh nữa."
"Ồ." Trâu Mông chu môi, kéo chăn lên đến cổ: "Vậy em ngủ đây."
Hạ Vũ Châu nhận ra thi thoảng cô sẽ giận dỗi một chút. Cô không bao giờ vô cớ gây rối để cãi nhau với anh. Nếu thật sự không vui, cô sẽ trực tiếp bày tỏ, nhưng những lần giận dỗi nho nhỏ ấy chính là cô đang làm nũng.
Rửa mặt xong, anh vẫn còn do dự một lát, cuối cùng im lặng hạ rào chắn trên giường bệnh xuống rồi nằm cạnh Trâu Mông.
Trâu Mông lập tức xoay người lại ôm lấy eo anh.
Cô rất ít khi bị bệnh. Vào thời điểm giao mùa, cô sẽ chú ý giữ ấm, bởi cô không có 'tư cách' để ốm.
Đây là lần đầu tiên cô bị bệnh mà có người ở bên cạnh chăm sóc.
Trâu Mông tự nhiên tựa vào tay anh. Hạ Vũ Châu nhắc nhở: "Cẩn thận đè nặng tay anh đấy. Không sợ tay anh tê ư?"
"Muốn ôm."
"Được rồi, ôm."
Trâu Mông lúc bị bệnh vô cùng ỷ lại anh. Hạ Vũ Châu cũng rất hưởng thụ sự ỷ lại đó.
***
Sáng hôm sau, cô đã hạ sốt. Đường Lâm sắp xếp một buổi kiểm tra tổng thể.
"Nào, cẩn thận nóng đấy." Hạ Vũ Châu đút cháo cho Trâu Mông. Cháo do thím Lưu dậy sớm nấu. Bà ấy nói bây giờ thứ cô thiếu chính là dinh dưỡng, nhất định phải bồi bổ thật tốt.
Hạ Vũ Châu cũng nhận ra cô chẳng tăng được mấy cân thịt, sau chuyện này lại càng gầy thêm.
"Em tự ăn được rồi, em bị thương tay trái mà."
Hạ Vũ Châu không chịu: "Em cứ coi như mình thuận tay trái đi."
"..."
Trâu Mông ăn ít đi rất nhiều, một chén cháo mà cô cũng không ăn hết.
"Ngoan, ăn thêm hai thìa nữa đi." Hạ Vũ Châu dỗ dành: "Hai miếng thôi nhé?"
Trâu Mông nhìn dáng vẻ của anh rồi nghĩ, nếu sau này cả hai có con, Hạ Vũ Châu nhất định sẽ là một người cha tốt, một người cha cực kỳ biết dỗ dành con cái.
Nghĩ đến đây, mặt cô lập tức đỏ bừng. Cái gì mà có con chứ, sao cô đã nghĩ đến cả chuyện có con rồi?
"Em nghĩ đến chuyện gì mà lại đỏ mặt thế?"
"Không... không có gì." Trâu Mông cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Nhất định là có..." Hạ Vũ Châu trêu cô: "Không phải em đang nghĩ đến chuyện..."
Còn chưa nói xong đã bị Trâu Mông cắt ngang: "Không có mà, không phải chuyện đó đâu."
Hạ Vũ Châu cố nín cười: "Anh đang hỏi không phải em đang nghĩ tối nay ăn gì chứ? Chẳng lẽ không phải ư?"
Trâu Mông biết mình bị anh trêu nên duỗi tay muốn đánh anh. Nắm tay không chút sức lực nào đánh vào người anh.
Anh buông chén cháo xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô. Vốn dĩ Trâu Mông đang ngồi xếp bằng trên giường, bị anh kéo đến mức cả người ghé vào người anh.
"Cẩn thận tay." Anh vẫn còn tâm trạng quan tâm đến tay cô.
"Anh buông em ra..." Một tay Trâu Mông chống lên ngực anh muốn nhổm dậy. Thế nhưng anh lại ôm lấy eo cô rồi kéo sát cô về phía mình.
"Vậy em nói cho anh biết vừa nãy em nghĩ đến chuyện gì? Nói ra thì anh sẽ buông em."
"Không nói." Trâu Mông nghĩ đến lại đỏ mặt, nhưng nhất quyết không chịu nói.
"Nói hay không?" Hạ Vũ Châu cù lét cô: "Hửm? Nói hay không?"
Trâu Mông thật sự rất sợ nhột, bị anh cù lét hai cái đã nhịn không nổi.
"Nói... em nói..." Trâu Mông thẹn thùng, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Em nghĩ sau này có con, nhất định anh sẽ rất giỏi dỗ con."
"Hahahahaha." Hạ Vũ Châu cười vang sảng khoái.
"Anh cười cái gì?" Trâu Mông đánh anh: "Anh cười em đấy."
"Anh không có mà, Mông Mông." Anh ôm sát lấy cô: "Mông Mông... anh nhận ra người có đầu óc không trong sáng chính là em đấy."
"Không phải em!" Trâu Mông khó thở: "Anh nói vớ vẩn."
Hạ Vũ Châu kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc người yêu: "Còn một tuần nữa thôi, Mông Mông của anh sẽ thành niên rồi."
"Ừm..."
"Thành niên là có thể làm chuyện mà em muốn." Anh ghé sát tai cô rồi nhỏ giọng nói.
Trâu Mông lại bị anh trêu chọc: "Thành niên rồi cũng chưa có con được. Nhưng nếu em muốn thì chúng ta phải chăm chỉ 'làm chuyện kia' thôi."
"Muốn có con thì phải chăm chỉ làm chuyện đó..." Trâu Mông cân nhắc những lời này, lúc phản ứng lại thì mặt đã đỏ bừng.
"Anh phiền muốn chết."
Hạ Vũ Châu vuốt má cô: "Bây giờ thì chưa được." Anh hôn lên môi cô: "Em cứ nhịn một chút nhé!"
"..."
"Đừng nóng lòng, chờ em khỏe rồi thì cứ nằm đấy để anh 'làm' em."
"..." Trâu Mông duỗi tay che miệng anh lại.
Cửa phòng bệnh kẽo kẹt mở ra. Đường Lâm thấy Trâu Mông đang ghé vào người Hạ Vũ Châu thì lập tức che mắt lại, xoay người ra sau: "Hai người có thể chú ý một chút được không? Hạ Vũ Châu, cậu có phải con người không vậy? Trâu Mông vừa mới dứt sốt, sao cậu lại cầm thú thế hả?"
"Anh có phải người không?" Hạ Vũ Châu túm lấy túi giấy ăn rồi ném lên lưng Đường Lâm: "Đồ suy nghĩ xấu xa."
"Tôi!" Đường Lâm xoay nửa người lại, liếc thấy hai người còn đang ôm nhau thì lại quay đi: "Hai người có thể tạm thời tách nhau ra không?"
Trâu Mông vội vàng đứng dậy, co quắp đứng bên cửa sổ. Nếu không phải Trâu Mông còn mặc đồ bệnh nhân thì có lẽ người ta còn tưởng rằng người bị bệnh là Hạ Vũ Châu.
"Cậu không phải đi học sao? Không phải đang học lớp 12 à?" Đường Lâm hỏi Hạ Vũ Châu.
"Anh là cảnh sát hay FBI mà quản nhiều chuyện thế?" Hạ Vũ Châu ghét bỏ.
"Bác sĩ Đường, bao giờ tôi được xuất viện vậy ạ?" Trâu Mông hỏi Đường Lâm: "Tôi cảm thấy mình đã khỏe lắm rồi, muốn nhanh chóng quay lại trường học."
"Ê tôi bảo này, sao cùng là lớp 12 mà lại có sự chênh lệch lớn vậy nhỉ?" Đường Lâm hết nhìn Hạ Vũ Châu rồi lại nhìn sang Trâu Mông: "Tuy rằng cô đã khỏe lại, nhưng tôi kiến nghị cô nên nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa. Dù sao học tập cũng cần có sức khỏe mà."
"Người này tuy không đáng tin nhưng y thuật cũng được." Hạ Vũ Châu không muốn cô đi học ngay: "Em cứ nghe lời anh ta, nghỉ thêm hai ngày nữa đi."
"Này... nói kiểu gì thế?" Đường Lâm cũng không giận: "Việc học thì có học mãi cũng không hết. Nghỉ ngơi 2 ngày cho thật tốt là để có sức mà học đấy."
Trâu Mông chỉ có thể nghe theo, lại ở bệnh viện thêm hai ngày nữa.
Trước ngày xuất viện, cô thật sự không chịu đựng được nữa, thế nào cũng phải gội đầu.
Tay trái của cô vẫn chưa được chạm nước. Hạ Vũ Châu xung phong nhận việc gội đầu cho cô.
Đây là lần đầu tiên anh gội đầu cho người khác. Anh sợ mình dùng sức quá mạnh làm đau cô.
Gội đầu cho cô cũng không phải việc gì khó. Trình tự các bước cũng chẳng khác gì anh tự gội cho mình.
Nhưng vừa mới gội xong, tóc ướt phải lấy khăn bọc lại, quả thật là làm khó anh.
Hạ Vũ Châu lấy hai cái khăn tắm quấn hết lớp này đến lớp khác. Nhưng vì hai cái khăn hơi nặng, lúc Trâu Mông ngẩng đầu lên cả người hơi lung lay một chút, thoắt cái hai chiếc khăn đã rơi xuống, mái tóc ướt cứ thế dán vào lưng cô.
Quần áo của Trâu Mông cũng bị ướt một nửa.
Hạ Vũ Châu luống cuống tay chân cầm lấy hai cái khăn.
"Anh giúp em vắt nước ở tóc đi, sau đó bọc lại là được."
Hạ Vũ Châu làm theo. Sau đó Trâu Mông dạy anh dùng một cái chăn phủ giường bao lấy tóc cô, rồi xoay hai vòng cố định trên đầu.
"Anh đi lấy cho em bộ quần áo." Hạ Vũ Châu sợ cô bị cảm lạnh.
Sau khi đưa quần áo vào xong, anh cũng không rời đi.
"Anh... ra ngoài đi, em thay quần áo."
"Em một tay thì thay quần áo kiểu gì? Để anh giúp em."
"..."
"Nhanh cởi ra đi, quần áo ướt mặc lâu sẽ bị cảm đấy." Hạ Vũ Châu vừa nói vừa cởi áo cho cô: "Toàn thân em có chỗ nào anh chưa nhìn qua đâu? Còn ngại ngùng gì nữa?"
"Đừng mà..." Trâu Mông trốn ra phía sau. Trên giường cô còn có thể tự trấn an bản thân, nhưng bây giờ, ban ngày ban mặt trần trụi trước mặt anh, cô thật sự vẫn còn thấy rất ngại ngùng.
Nhưng có trốn thì phía sau cũng là vách tường, Trâu Mông không trốn đi đâu được.
Mấy ngày nay Hạ Vũ Châu hao hết tâm tư để trêu cô. Tuy Trâu Mông không nói, nhưng anh luôn sợ chuyện của Lưu Hải Phong sẽ để lại bóng ma trong lòng cô. Nhưng cũng may, Trâu Mông là một người mạnh mẽ.
Sự mạnh mẽ này lại khiến người ta đau lòng.
Hạ Vũ Châu đè cô vào tường, duỗi tay cởi từng cúc áo của cô.
Anh cởi rất cẩn thận. Bên trong đồng phục bệnh nhân cũng không có nội y, Hạ Vũ Châu cởi hết các cúc áo xong, không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Anh lại một lần thầm mắng bản thân mình là cầm thú.
"Làm sao bây giờ?" Hạ Vũ Châu nhìn chằm chằm ngực cô: "Mỗi lần nhìn thấy đều muốn ăn em."
Trâu Mông kéo vạt áo: "Vậy đừng nhìn."
"Không được, ngày nào anh cũng muốn nhìn."
"..."
"Hôm nay anh sẽ không làm gì em đâu." Hạ Vũ Châu lấy quần áo sạch sẽ mặc vào cho cô, cài đến tận nút trên cùng, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô: "Sau khi đến nhà anh ở, mỗi ngày đều cho anh 'ăn' nhé?"
"Không được." Trâu Mông quay đi không nhìn anh: "Không... không có thời gian."
"Sẽ có thời gian." Hạ Vũ Châu hôn lên trán cô: "Chúng ta phải học cách nắm bắt từng chút thời gian một."
"..."