Em Thật Tốt
Mất Liên Lạc
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hiểu lầm nhanh chóng được hóa giải. Hạ Vũ Châu không hề thấy ngượng ngùng, ngược lại còn vô cùng thoải mái.
Nhưng có một điều khiến anh không vui, đó là tối nay Trâu Mông không chịu về nhà cùng anh.
Dù Hạ Vũ Châu không muốn nhưng cũng đành để cô về nhà. Sau chín rưỡi tối, khu dân cư đã vắng vẻ, Hạ Vũ Châu đưa cô đến dưới chân tòa nhà, cứ quấn quýt mãi không muốn rời.
Bước ra khỏi chiếc xe ấm áp có máy sưởi, gió lạnh bên ngoài khiến chóp mũi Trâu Mông ửng đỏ.
Hạ Vũ Châu ôm lấy cô, Trâu Mông rất thích mùi hương trên người anh, một mùi cỏ cây tươi mát dễ chịu.
Trâu Mông rất gầy, quần áo mùa đông của cô chất lượng không tốt, Hạ Vũ Châu luôn cảm thấy chúng không đủ ấm.
Vài lần anh muốn mua quần áo cho Trâu Mông nhưng nếu cứ trực tiếp đưa, cô chắc chắn sẽ không nhận. Anh muốn nhân cơ hội sắp đến sinh nhật cô, sẽ cho người của vài nhãn hàng mang quần áo đến, tốt nhất là để cô có thể thay đổi liên tục mà không mặc trùng bộ nào trong suốt mấy tháng trời.
Trâu Mông của anh đẹp thế này, mặc gì cũng sẽ rất đẹp.
“Ái chà, Tiểu Mông của chúng ta, đây là... bạn trai của cháu sao?”
Ánh sáng trong khu dân cư không được tốt lắm, người còn chưa thấy đâu nhưng đã nghe thấy tiếng, Trâu Mông vừa nghe đã biết, không phải dượng cô thì là ai chứ?
Trước kia dượng chưa bao giờ gọi cô là Tiểu Mông, trong khi cô ruột và bà nội đều gọi cô là Trâu Mông.
Nhưng nửa năm nay, ông ta bắt đầu tỏ ra thân thiết, lén lút nói chuyện cũng gọi cô một cách thân mật hơn rất nhiều.
Đương nhiên, đây chỉ là sự thân mật đơn phương từ phía ông ta.
Trâu Mông không để ý đến ông ta, mà ông ta cũng chẳng thể làm gì, chỉ đành mở cửa rồi đi lên lầu.
“Người đó là ai?”
“Dượng của em.”
“Hôm nay chỉ có em và ông ấy ở nhà sao?” Hạ Vũ Châu lo lắng, nhìn người dượng kia của cô không giống dáng vẻ trưởng bối quan tâm vãn bối chút nào: “Hay là em về với anh đi.”
“Không sao đâu, em họ và bà nội em đều ở nhà, em về phòng là khóa trái cửa ngay thôi, với lại đến tối cô em cũng về nữa.”
“Vào phòng khóa cửa xong nhớ nhắn tin cho anh.” Hạ Vũ Châu vẫn không yên lòng: “Có phải sau khi thành niên là em có thể đòi lại quyền sở hữu căn nhà? Không cần ở chung với bọn họ nữa đúng không?”
“Về mặt pháp luật thì đúng là như vậy, lúc trước em có nhờ luật sư cố vấn, sau khi thành niên là có thể kế thừa di sản từ người bảo hộ, nhưng trên phương diện đạo đức lại không dễ dàng như vậy, cứ đợi thành niên rồi tính sau.”
“Em nhanh lớn lên đi.” Hạ Vũ Châu ôm lấy bạn gái, nhẹ nhàng xoa tóc cô: “Mông Mông của anh phải để anh yêu thương.”
Trâu Mông cười với anh: “Vậy em lên trước nhé?”
“Ừ.” Hạ Vũ Châu buông cô ra: “Nhớ gửi tin nhắn cho anh.”
Sự lo lắng của Hạ Vũ Châu không phải là không có lý do. Hôm nay Trâu Khiết về muộn, bà cụ lại ngủ trước, chỉ còn Trâu Nghị Viễn ở trên lầu.
Lúc Trâu Mông ở trong phòng tắm đã mơ hồ cảm thấy có bóng người lảng vảng bên ngoài tấm cửa kính mờ. Chờ cô đi ra, liền thấy Lưu Hải Phong lén lút đứng bên ngoài.
“Ồ, Tiểu Mông đang tắm hả?” Lưu Hải Phong hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ sau khi cô tắm xong.
Nữ sinh và phụ nữ quả nhiên không giống nhau, rõ ràng dùng chung một loại sữa tắm, nhưng dùng lên người cô lại cực kỳ thơm.
Cũng không hẳn là còn con gái nữa, nói như vậy nhưng lại quá hời cho nam sinh vừa rồi ở với cô.
Nếu biết cô “thoải mái” vậy thì...
Trâu Mông không cho ông ta sắc mặt tốt, loại người như ông ta chỉ nhìn thôi đã thấy ghê tởm.
Cô nhanh chóng về phòng rồi khóa trái cửa lại, gửi tin nhắn báo bình an cho Hạ Vũ Châu.
Chỉ cần nhịn thêm hơn nửa tháng nữa thôi, Trâu Mông tự an ủi bản thân như vậy.
Hạ Vũ Châu còn đang nghĩ cách làm thế nào để đưa Trâu Mông về nhà mình. Dù sao cô còn chưa thành niên, muốn đưa cô về nuôi thì đối với danh tiếng của cô không được tốt lắm.
Anh một lòng một dạ tìm kiếm cơ hội, không ngờ rằng cơ hội lại tự mình dâng đến tận cửa.
Nhưng tưởng tượng cơ hội lại đến bằng cách này, Hạ Vũ Châu hận không thể đánh cho người nhà Trâu Mông mấy trận.
Đông chí năm nay vừa đúng vào thứ Bảy, Hạ Vũ Châu phải về thành phố Ninh trước một đêm để tế tổ.
“Chỉ 3 ngày thôi, không cần phải quá nhớ anh.” Đưa Trâu Mông đến dưới lầu nhà cô, nói cô không cần nhớ, nhưng rõ ràng anh lại càng luyến tiếc hơn.
“Không phải đi 4 ngày sao?” Sau khi cùng anh yêu đương, Trâu Mông hầu như mất khái niệm về thời gian. Bên người không có anh, cô dường như có hơi không quen.
“Đêm nay anh đi luôn, Chủ Nhật tranh thủ về sớm, nhưng ngày mai em phải tự đi học rồi tự tan học về đấy.” Tài xế còn phải đưa anh đi tỉnh khác.
“Thì bình thường em cũng ngồi xe buýt mà, tại anh chiều hư em đó.” Cứ như thể cô không có kỹ năng đi xe buýt vậy.
“Phải chiều hư thêm một chút nữa mới tốt.” Hạ Vũ Châu thở dài, cơ bản là cô chẳng cho anh cơ hội chiều chuộng cô nhiều hơn.
Dù Hạ Vũ Châu có không nỡ đi đến mấy thì cũng phải đi. Trâu Mông về đến nhà, theo lý thuyết xong xuôi mọi việc thì khóa cửa rồi nhắn tin báo bình an cho anh.
Hơn 11 giờ đêm, Trâu Mông cùng Hạ Vũ Châu nói chuyện điện thoại xong thì chuẩn bị đi ngủ. Ngày mai phải đi xe buýt nên cô phải dậy sớm hơn ngày thường.
Vừa chuẩn bị nằm xuống thì cửa phòng đã bị gõ cồm cộp. Ngoại trừ bà cụ thì không còn ai gõ cửa kiểu này.
“Có chuyện gì?” Trâu Mông mở cửa.
“Tránh ra.” Bà cụ dùng sức đẩy cô ra, xông thẳng vào phòng rồi lục tung lên như tìm kiếm thứ gì đó.
“Bà làm gì thế?” Trâu Mông muốn kéo lại thì bị hất ra: “Ai cho bà tự tiện lục đồ của tôi?”
Bà ta lục cả tủ đồ của cô, trong đó có ngăn kéo mà ngày thường Trâu Mông hay cất mấy đồ quan trọng. Không có tiền bạc hay trang sức gì cả mà chỉ là mấy giấy tờ chứng nhận cùng căn cước công dân.
“Giỏi lắm.” Bà ta rút ra một phong thư trong ngăn kéo, bên trong để một ít tiền: “Tao biết ngay mà, sao tiền của tao tự dưng lại mất nhiều như vậy, hóa ra là trong nhà có con ranh thấy tiền là mắt sáng lên, không bỏ được thói ăn trộm vặt.”
“Bà nói vớ vẩn gì vậy?” Trâu Mông muốn giằng lại số tiền đó. Số tiền ấy là sinh hoạt phí mà Trâu Khiết cho cô, mấy tháng này cô không phải dùng tiền mua thức ăn nên cô đã tích cóp lại: “Đây là sinh hoạt phí của tôi.”
“Tiểu Viễn còn chẳng có 800 tệ một tháng, sao tiền sinh hoạt của mày lại nhiều thế này?”
Bình thường bà cụ hay giấu dưới gối một ít tiền, hôm nay lật ra thì chẳng còn đồng nào cả. Người đầu tiên mà bà ta nghĩ tới chính là Trâu Mông, trừ cô ra thì còn có thể là ai chứ? Nếu không phải Trâu Mông thì bà ta cũng muốn nhân dịp mấy ngày này Trâu Khiết không ở nhà, định dạy cho con nha đầu chết tiệt Trâu Mông kia một bài học.
“Bà xấu tính vừa thôi.” Trâu Mông không muốn nói nhiều lời vô nghĩa với bà ta.
Nhưng cũng không biết bà ta lấy sức đâu ra mà lôi kéo Trâu Mông đi ra ngoài: “Hôm nay tao mà không cho mày một bài học thì đúng là sống lâu ăn hại.”
Bà ta kéo Trâu Mông đi ra ngoài, cô muốn dùng sức tránh cũng không được: “Bà bỏ tôi ra!”
Sau đó cô bị đẩy vào phòng chứa đồ. Vốn dĩ nơi này là một vách nhỏ, sau đó vì không có cửa sổ nên được dùng làm phòng để mấy đồ linh tinh.
Mùi mốc meo xộc thẳng vào mũi. Trâu Mông loạng choạng muốn chạy ra nhưng bà ta đã nhanh tay đóng cửa lại.
Chìa khóa vẫn luôn treo ngoài cửa phòng, bà ta cầm lấy rồi khóa cửa từ bên ngoài.
“Bà thả tôi ra.” Trâu Mông vặn then cửa.
“Sao, không phải mày có bản lĩnh lắm à? Không phải mày muốn dùng dao chém tao sao?” Bà ta đắc ý: “Nhìn mày ngứa mắt lâu rồi, hôm nay không nhốt mày đến lúc mày quỳ xuống xin tha thì tao gọi mày là bà nội.”
“Bà mở cửa ra! Tay Trâu Mông đập mạnh vào cửa: “Bà đang phạm pháp đấy có biết không?”
Bà ta nghe vậy thì cười ha hả: “Nếu mày ra được thì hẵng nói chuyện luật pháp với tao, còn không thì tao chính là luật, nhốt loại sao chổi đen đủi như mày chẳng có gì là sai cả.”
Trâu Mông dùng sức kêu, bàn tay đập cửa đến nỗi đỏ bừng, nhưng bên ngoài lại cực kỳ im ắng. Phòng chứa đồ còn chưa rộng bằng nhà vệ sinh, để đầy đồ linh tinh, mùi mốc nồng nặc. Trâu Mông muốn tìm thứ gì đó cứng để đập cửa, nhưng tìm mãi chẳng thấy.
Điện thoại cũng ở trong phòng. Không biết phải đợi bà ta thả cô ra ngoài hay là chờ đến khi không tìm thấy cô thì mới có người đến cứu cô đây.
Không biết Hạ Vũ Châu không gọi được cho cô thì có lo lắng không?
Nhưng hiện giờ cô chỉ có thể cắn răng chuẩn bị đi ngủ. Cởi áo khoác bông ra thì bên trong chỉ còn một áo khoác mỏng cùng một cái áo cộc tay.
Trâu Mông lấy mấy tấm bìa cứng vây quanh, cô ngồi dưới đất, trong lòng ấm ức cùng khó chịu đồng thời trỗi dậy, nhưng cô vẫn quật cường không khóc.
Chỉ là giờ phút này cô vô cùng nhớ Hạ Vũ Châu.
Bị nhốt ở bên trong nên Trâu Mông hoàn toàn không biết giờ giấc. Mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cô cẩn thận áp tai vào cửa nghe ngóng, bên ngoài không có chút âm thanh nào.
Hôm nay là thứ Bảy, phải đi học.
Buổi sáng Hạ Vũ Châu đã gọi cho Trâu Mông rất nhiều lần nhưng cô không nghe cũng chẳng trả lời tin nhắn. Anh cho rằng cô bận học nên không để ý điện thoại. Đến khi tiết tự học buổi tối kết thúc, anh lại tiếp tục gọi.
Gần 10 giờ tối, anh gọi cho cô, nhưng điện thoại đã tắt máy.
Hạ Vũ Châu nhíu mày, trong lòng không yên. Trâu Mông sẽ không vô duyên vô cớ mà không nghe điện thoại. Đang lúc anh chuẩn bị gọi tiếp thì điện thoại vang lên.
“Hạ Vũ Châu sao?” Giọng nói đầu bên kia nghe có hơi quen tai.
“Ừ, ai vậy?”
“Tôi là Nhậm Giáng Nhã.” Giọng cô nàng có chút khẩn trương: “Tôi... tôi không tìm thấy Trâu Mông.”
Tắt điện thoại, anh mới biết được hôm nay cô không đến trường, mọi người cũng mất liên lạc với cô suốt cả ngày hôm nay.
Nhậm Giáng Nhã tìm giáo viên, giáo viên gọi điện về nhà cô thì bà cụ nói Trâu Mông bị bệnh nên ở nhà nghỉ ngơi. Nhậm Giáng Nhã càng nghĩ càng thấy lạ, gửi bao nhiêu tin nhắn cho Trâu Mông mà cô cũng chẳng trả lời, điện thoại thì không chịu nghe.
Hạ Vũ Châu gấp gáp đi vòng quanh, anh hận sao mình không kiên trì khuyên Trâu Mông dọn về nhà mình ở. Anh còn khăng khăng để tài xế đưa mình đến đây rồi lái xe cho mình.
Ngồi máy bay từ Ninh thành về Tư thành ít nhất cũng mất 3 tiếng đồng hồ, còn lái xe thì phải tới mười mấy tiếng.
“Đặt cho tôi vé máy bay sớm nhất, tôi phải về Tư thành.”
Tài xế mở điện thoại ra: “Chuyến bay sớm nhất về Tư thành cũng phải 6 giờ sáng.” Chú ấy lo lắng: “Hơn nữa bên Chủ tịch Vũ...”
Vũ Vạn Lương là ông ngoại của anh. Nếu nói trong nhà này còn ai để anh kính nể thì có lẽ đó là Vũ Vạn Lương.
Hạ Vũ Châu kính ông, cũng sợ ông.
Huống hồ hôm nay là ngày quan trọng mà anh lại muốn đi trước, về tình hay về lý thì đều không thể nào chấp nhận được.