Em Thật Tốt
Chương 27: Em Không Có Lỗi
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày Trâu Mông dưỡng bệnh ở bệnh viện, Hạ Vũ Châu cũng không đi học. Chủ nhiệm lớp đến thăm cô một lần, lên lớp 12, chủ nhiệm lớp không còn là cô Tôn nữa, Trâu Mông cũng không cảm thấy quá thân thiết với người này.
Cô Tôn có gọi điện cho cô mấy cuộc, hỏi thăm không ngớt, đầy lo lắng.
Trâu Mông nhận thấy sự khác biệt giữa hai người. Có lẽ giáo viên chủ nhiệm hiện tại sợ Hạ Vũ Châu, vả lại, Trâu Mông là học sinh trong lớp nên cô ấy với tư cách chủ nhiệm cũng phải tìm hiểu tình hình một chút.
Nhưng cô Tôn thì không như vậy, tuy không đến thăm cô nhưng Trâu Mông vẫn cảm nhận được sự thật lòng của cô ấy.
Tóm lại, Hạ Vũ Châu cũng chẳng tỏ vẻ gì thân thiện với vị chủ nhiệm lớp kia.
Trước ngày Trâu Mông xuất viện, Trâu Khiết tới.
"Cô."
Hạ Vũ Châu tò mò nhìn người đến, nhưng khi nghe cô gọi như vậy, lập tức kéo Trâu Mông về phía sau, cảnh giác nhìn Trâu Khiết: "Bà tới đây làm gì?"
"Bạn học Hạ đúng không?" Trâu Khiết cố gắng nở nụ cười: "Cảm ơn cậu vẫn luôn chăm sóc cho Trâu Mông nhà cô."
"Haha." Hạ Vũ Châu cười khẩy: "Trâu Mông nhà bà? Đừng giả tạo nữa, nơi này không chào đón bà, mời bà ra ngoài."
Trâu Khiết nhìn Trâu Mông: "Cô muốn nói chuyện riêng với cháu, được không?"
Hạ Vũ Châu không đồng ý.
"Bạn học Hạ, tôi biết cậu hết lòng che chở Trâu Mông, nhưng tôi muốn nhắc cho cậu nhớ, ít nhất vào lúc này, tôi vẫn là người giám hộ của Trâu Mông."
"Bà không nhắc thì thôi đi, người giám hộ? Giờ bà mới nhớ cô ấy là vị thành niên sao? Bà có từng chăm sóc bảo vệ cô ấy sao? Bà nên mở mắt ra mà xem cô ấy đã bị gia đình bà ức hiếp đến mức nào đi." Nói đến đây Hạ Vũ Châu càng giận hơn.
"Hạ Vũ Châu, em muốn ăn khoai nướng, anh đi mua cho em nhé?" Trâu Mông kéo tay áo anh: "Ngoài cổng bệnh viện có bán đó."
Hạ Vũ Châu biết cô muốn tách anh ra, nhưng anh rất lo lắng, anh sợ cô phải chịu thêm thương tổn nữa.
"Yên tâm đi." Trâu Mông an ủi: "Không có việc gì đâu."
"Cháu tìm được người bạn trai tốt đấy." Trâu Khiết chờ Hạ Vũ Châu đi rồi mới ngồi xuống ghế sofa, nói: "Đẹp trai, giàu có, lại có năng lực."
"Có ý gì?" Trâu Mông hiểu hai ý đầu, nhưng ý cuối cùng, cô biết nó mang hàm ý khác.
"Xem ra cháu còn không biết?"
Trâu Mông chờ bà nói tiếp.
"Mẹ cháu và Lưu Hải Phong đều bị bắt rồi."
Trâu Mông có chút kinh ngạc, nghĩ một lát rồi lại thấy bình thường: "Chẳng lẽ không nên sao?"
Trâu Khiết không thể phản bác.
"Cô, nếu cô đến đây khuyên cháu tha cho họ thì cô đến tìm nhầm người rồi. Nếu cô nói đây là do Hạ Vũ Châu làm thì điều đó cũng chính là ý của cháu."
"Đúng là họ không đáng được tha thứ. Nhưng Trâu Mông, Tiểu Viễn nó có làm gì sai đâu? Một người là bà ngoại của nó, một người là ba nó, nếu cả hai người đều có tiền án, thì cả đời Tiểu Viễn sẽ bị hủy hoại, sau này không thể gia nhập Đảng, ngay cả thi cảnh sát hay làm nhân viên công vụ cũng không được." Trâu Khiết thở dài: "Cô chỉ muốn cháu cho Tiểu Viễn một cơ hội."
"Cô, người bị hại duy nhất trong chuyện này chỉ có cháu mà thôi." Trâu Mông quật cường nhìn cô: "Cô không có quyền yêu cầu người bị hại phải tha thứ. Lúc bọn họ làm những việc ấy có suy xét cho tương lai của Tiểu Viễn không? Nếu không có thì dựa vào đâu mà các người bắt cháu phải làm vậy?"
Trâu Khiết biết hy vọng mong manh, nhưng bà vẫn muốn thử: "Cô biết yêu cầu này quá mức, nhưng Trâu Mông, cháu nể tình bao nhiêu năm sống chung một nhà..."
"À, ở chung nhà nhiều năm nên mới nhốt cháu ở phòng kho hai ngày, một người khác thì muốn cưỡng hiếp cháu sao? Cô nói xem, điều đó có đáng để cháu nể tình không?"
"Trâu Mông..."
"Nếu cô khăng khăng muốn cháu tha cho họ thì bây giờ cháu nói thẳng cho cô biết, là không bao giờ." Cô quay đầu đi, cố kìm nén nước mắt: "Cô về đi."
Câu trả lời của cô hoàn toàn nằm trong dự kiến của Trâu Khiết, bà gật đầu rồi cười chua chát: "Cháu đúng là người nhà họ Trâu, trong người chảy dòng máu ích kỷ."
Bà đứng lên: "Lưu Hải Phong bị đánh trọng thương phải nhập viện, giờ đang bị cảnh sát theo dõi ở đó. Cháu thay cô cảm ơn bạn trai cháu về chuyện này, bỏ qua thân phận là ba của Tiểu Viễn đi, đối với loại đàn ông khốn nạn này, việc bạn trai cháu làm cô cũng thấy rất hả hê."
"Cô nói, là Hạ Vũ Châu đánh..."
"Do cậu ta đánh hay cậu ta tìm người đánh thì cô không biết, dù sao cuộc sống sau này của Lưu Hải Phong sẽ không được yên ổn. Nhưng Trâu Mông này..." Trâu Khiết nói: "Làm một người phụ nữ cũng như trưởng bối, cô muốn dành cho cháu một lời khuyên, cháu cảm thấy tình yêu của hai người gia thế không cân xứng sẽ hạnh phúc sao? Cô bé Lọ Lem và hoàng tử vốn dĩ hạnh phúc bên nhau là bởi vì gia đình Lọ Lem cũng là một gia đình giàu có."
Trâu Khiết lại nói thêm: "Chờ các thủ tục di chúc hoàn tất, chúng ta chắc sẽ không gặp lại nữa, hy vọng cháu sống tốt."
"Cô..." Trâu Mông nhìn cô đã bước ra đến cửa: "Cháu cũng mong cô sống tốt."
Trâu Khiết không quay đầu lại mà cứ thế đi thẳng.
Một tia thân tình cuối cùng cứ như vậy bị cô cắt đứt.
Trâu Mông chưa từng cảm nhận được tình cảm gia đình, nhưng cũng sẽ đau lòng khi nó biến mất.
"Em không vui à?" Hạ Vũ Châu hỏi cô.
"Em như vậy có phải là quá vô tình không?"
"Anh biết em đang nghĩ gì, nhưng Trâu Mông..." Hạ Vũ Châu nắm tay cô: "Em không làm gì có lỗi với bất kỳ ai, nên em cũng không cần thỏa hiệp vì bọn họ."
"Em không cần băn khoăn vì cái gọi là lòng tốt, em không có sai." Hạ Vũ Châu ôm cô vào trong lòng: "Bọn họ không có quyền phán xét em, huống hồ em là người đúng."
"Hạ Vũ Châu." Trâu Mông ôm eo anh: "Sao anh lại tốt như vậy?"
Anh cười khẽ: "Anh không tốt đâu, Mông Mông, chúng ta từ nhỏ đến lớn đều đang nghe đạo lý, nghe nhiều đạo lý thì cái nào chẳng giống nhau cả."
Trâu Mông được anh ôm, cảm giác từ trong ra ngoài đều ấm áp, cô dựa vào ngực anh, nghe thấy nhịp đập từ lồng ngực khi anh nói chuyện.
"Anh không thích đứng về phía mấy đạo lý đó, anh chỉ muốn đứng bên em thôi."
Trâu Mông ôm chặt lấy eo anh, đột nhiên cô nhớ tới những gì Trâu Khiết nói nên hỏi Hạ Vũ Châu: "Anh tìm người đánh Lưu Hải Phong?"
"Ừm." Hạ Vũ Châu gật đầu: "Em đừng lo, những việc này cứ giao cho người chuyên nghiệp làm."
"Thật sự sẽ không có việc gì chứ?" Trâu Mông hơi lo lắng: "Em không muốn anh vì bọn họ mà làm chuyện dại dột, không đáng đâu."
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu cúi đầu hôn lên trán cô: "Là chuyện của em thì không có gì là không đáng cả."
Trâu Mông nghĩ, có lẽ trời cao vẫn còn thương xót mình, nhẫn tâm cướp đi tình yêu thuộc về cô, nhưng lại để cô có được tình yêu của Hạ Vũ Châu, là tình yêu mà chỉ thuộc về một mình cô.
-
Sinh nhật 18 tuổi của Trâu Mông vừa đúng vào kỳ nghỉ, Nhậm Giáng Nhã muốn tổ chức sinh nhật cho cô nhưng lại bị Hạ Vũ Châu kiên quyết từ chối, anh ôm lấy Trâu Mông rồi hỏi Nhậm Giáng Nhã: "Cậu không có bạn trai à? Đến ngày nghỉ không đi chơi với bạn trai sao?"
Nhậm Giáng Nhã tức đến nghiến răng: "Dựa vào đâu mà cậu lại có được cô bạn gái tốt vậy chứ?"
Hạ Vũ Châu bình tĩnh trả lời: "Vậy cậu nên tự hỏi xem sao đến giờ cậu còn chưa có bạn trai đi."
Trâu Mông đánh nhẹ vào tay anh: "Đang ở trường học đấy." Cô liếc anh một cái: "Đừng suốt ngày trêu chọc Tiểu Nhã."
Hạ Vũ Châu vẫn luôn bực mình với Nhậm Giáng Nhã vì cô ấy cứ luôn chiếm giữ Trâu Mông, rồi lại không thể quá tỏ ra thù địch với cô ấy, anh cảm thấy bản thân đã kiềm chế lắm rồi, dù sao Nhậm Giáng Nhã cũng là người đối xử tốt với Trâu Mông.
Nhậm Giáng Nhã tặng Trâu Mông một chiếc bút máy, Nhậm Giáng Nhã biết Hạ Vũ Châu nhất định sẽ tặng một món quà đặc biệt, về phương diện tiền bạc không thể sánh bằng anh nhưng cô ấy có thể là người đầu tiên tặng quà cho Trâu Mông.
"Em thích bút máy cậu ta tặng thế à?" Hạ Vũ Châu hơi ghen tỵ, sao Nhậm Giáng Nhã cứ thích xen vào như vậy nhỉ, quan trọng là cô ấy lại tặng món đồ Trâu Mông thích.
"Ừm, rất thích."
Sau khi cha mẹ Trâu Mông qua đời, cô chưa từng nhận được món quà nào cả. Hai năm đầu cô còn nhận được vài món đồ chơi nho nhỏ, sau đó cô trưởng thành, đồ chơi đã không còn phù hợp, quà cũng chẳng còn.
Ngày học cấp hai, rất nhiều bạn học nhận được bút máy vào ngày sinh nhật, Trâu Mông rất ngưỡng mộ. Giờ cô cũng nhận được nên rất vui.
"Giờ còn có người dùng bút máy sao?" Hạ Vũ Châu bĩu môi nói.
"Anh không thể hòa hợp với Tiểu Nhã được sao?"
Hạ Vũ Châu ngẫm nghĩ: "Thật ra cũng không phải không được."
"Hửm?"
"Vậy em nói xem, nếu anh và Tiểu Nhã cùng rơi xuống nước thì em sẽ cứu ai trước?"
"..."
Nhất thời Trâu Mông nghẹn lời, hai người không hòa hợp này vậy mà có thể hỏi cô cùng một câu hỏi như vậy.