33. Chương 33: Như yêu tinh

Em Thật Tốt

Chương 33: Như yêu tinh

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập: Vũ Vũ
Hạ Vũ Châu cảm nhận được dòng mật dịch ướt át đó: "Nịnh Mông muốn ăn côn thịt rồi."
Lúc này cắm vào dễ dàng hơn ban đầu một chút, nhưng cũng chỉ là đỡ hơn thôi. Trâu Mông vẫn cảm thấy bên dưới bị căng ra, lúc này cô hoàn toàn không tin lời nào về việc 'đằng trước' của nam sinh chỉ lớn như quả trứng ngỗng nữa rồi.
Cái của Hạ Vũ Châu đã to đến mức kỳ lạ.
Hạ Vũ Châu không biết cô đang nghĩ gì, tóm lại là cô mất tập trung.
"Ha a..." Lại cắm vào thêm một đoạn, Trâu Mông kêu đau: "Anh nhẹ chút đi..."
Mới là lần thứ hai nên Hạ Vũ Châu cũng chẳng khá hơn cô là bao, muốn nhanh chóng cắm vào nhưng lại sợ mình không nhịn được rồi lại mất mặt.
"Thả lỏng một chút." Hạ Vũ Châu dùng tay xoa mông cô: "Tiểu huyệt chặt quá."
Hạ Vũ Châu tiến vào một chút sau đó mới từ từ cắm vào hoàn toàn: "Sướng quá, Nịnh Mông toàn là nước thôi...a..."
Anh nhịn không được mà cảm thán, tốc độ nhấp hông cũng dần tăng lên.
Trâu Mông cảm thấy hôm nay đã ổn hơn tối hôm qua, cảm giác no căng rất mãnh liệt nhưng không đau như lần đầu.
Chẳng qua đến giờ cô tạm thời chưa cảm nhận được cái gọi là sướng đến nỗi dục tiên dục tử, muốn dừng mà không được.
"Ưm a..." Cô nhẹ giọng kêu.
Hạ Vũ Châu rất hưởng thụ: "Em rên lớn tiếng một chút đi, Nịnh Mông."
Vốn dĩ Trâu Mông không phải người hay lộ cảm xúc ra bên ngoài, trên giường lại càng thẹn thùng hơn, Hạ Vũ Châu không có cách nào khác, đành phải dụ dỗ cô:
"Nịnh Mông..." Anh khẽ hôn lên mặt bạn gái: "Tiếng rên của em êm tai lắm, rên nữa đi được không? Anh thích."
Cô vẫn còn căng thẳng như cũ, hoa huyệt gắt gao hút chặt lấy côn thịt, Hạ Vũ Châu chỉ có thể rút ra cắm vào một cách hời hợt: "Nịnh Mông ngoan, nghe lời anh..." Anh ôm lấy mặt cô: "Em thả lỏng, Nịnh Mông...từ từ cảm nhận..."
Trâu Mông thử thả lỏng bản thân, Hạ Vũ Châu cũng nhận ra cô không còn cứng đờ khi tiếp nhận anh nữa, dịu giọng cổ vũ cô: "Tuyệt lắm Nịnh Mông, cứ như vậy..." Anh chậm rãi thọc vào rút ra vài cái: "Em cảm nhận một chút, rất thoải mái đúng không?"
Đúng thật là khi thả lỏng người, Trâu Mông cảm nhận được nhịp điệu thong thả của anh, không phải rất nhẹ mà còn mang theo một chút lực.
"Hừ...a~"
"Đúng vậy Nịnh Mông, sướng thì cứ rên thành tiếng đi, đừng tự áp lực mình."
"Ưm...a..." Lực đạo của Hạ Vũ Châu như càng ngày càng mạnh, Trâu Mông không tự giác được mà lớn tiếng kêu, tay cô đặt trên cánh tay anh, mỗi lần anh dùng chút lực, tay cô cũng theo đó mà nắm chặt. Móng tay được cắt dũa rất gọn gàng, nhưng cũng không ít lần cào xước da anh.
"Nịnh Mông, tiểu huyệt chặt quá." Hạ Vũ Châu không dám dùng sức quá mạnh cho dù bây giờ anh thật sự rất muốn. Cắm quá nhẹ không phải quá sướng, hơn nữa còn bị huyệt thịt gắt gao bao bọc khiến anh cũng căng tức đến khó chịu.
Không biết anh cắm vào chỗ nào, cảm giác thoải mái dâng lên, theo đó là một dòng mật dịch trào ra từ nơi riêng tư đang gắn kết thân mật của hai người.
Một mặt là quá căng nên muốn anh ra ngoài, mặt khác lại hy vọng anh sẽ chạm vào điểm nào đó ở bên trong.
Bởi vì quá thoải mái.
Nhưng Trâu Mông cũng chẳng biết biểu đạt sự thoải mái đó thế nào cả.
Cũng may Hạ Vũ Châu phát hiện mỗi khi Trâu Mông sung sướng thì lông mày sẽ giãn ra, sau đó đầu ngón tay út khẽ cào lên tay anh, cứ như vậy làm thử vài lần mới rút ra được kinh nghiệm.
Hạ Vũ Châu dần tìm ra cách làm cô vui sướng, Trâu Mông cũng chậm rãi thả lỏng bản thân, nói tóm lại lần thứ hai này cũng có chút thoải mái.
Lúc cô thoải mái cũng có rất nhiều biểu cảm nhỏ, ví dụ như cắn môi, híp mắt, cô không cảm nhận được nhưng Hạ Vũ Châu lại thấy rất rõ, cũng rất hưởng thụ.
Cô sung sướng cũng làm Hạ Vũ Châu hưng phấn, dần dần hai người đều tìm được cách để tiếp nhận nhau, Trâu Mông không còn thấy xấu hổ nữa, những biểu cảm dâm mỹ cũng dần thay thế những cái nhíu mày, Hạ Vũ Châu cũng chậm rãi đẩy nhanh tốc độ, mỗi lần anh thọc ra rút vào không còn hời hợt nữa mà là rút được một nửa rồi mạnh mẽ cắm vào.
"Ưm...ha..." Lúc anh đi vào nguyên cây, Trâu Mông ngẩng đầu lên, thoải mái tới nỗi rên thành tiếng, sau đó lại lả xuống nệm.
"Nịnh Mông sướng không?" Hạ Vũ Châu mạnh mẽ cắm vài cái: "Nói ra đi, anh muốn biết."
"Ưm..Ha..." Trâu Mông lắc đầu, nhưng lại không nhịn được mà thừa nhận: "Thoải mái...a..."
"Tốt." Anh đã tìm được phương pháp, mỗi lần đều hung hăng va chạm vào điểm đó.
Rất nhanh Trâu Mông đã không thể chịu đựng nổi, nhưng lần này không phải vì đau mà là sướng đến nỗi không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cảm giác cực khoái khi ân ái là lần đầu tiên Trâu Mông cảm nhận được, khác với những lần cao trào trước kia khi họ chưa thực sự quan hệ xác thịt, cảm giác mãnh liệt rõ ràng hơn rất nhiều.
Cả người căng thẳng rồi run rẩy, trong đầu trống rỗng sau đó cả người mới dần mềm xuống.
Khi cao trào, hết thảy như không chịu sự khống chế của cô, huyệt thịt quấn chặt lấy côn thịt của Hạ Vũ Châu, không muốn anh rời đi dù chỉ một chút.
"Nịnh Mông..." Hạ Vũ Châu véo ngực cô: "Vú mềm quá."
Trâu Mông thở phì phò, không còn hơi sức đâu mà để ý đến những lời thô tục của anh.
"Tiểu huyệt của Nịnh Mông thèm ăn thế nào em có biết không?" Hạ Vũ Châu thừa dịp cô mềm nhũn cả người mà ra sức trêu chọc cô: "Xem này, tiểu huyệt cứ quấn lấy đòi ăn dương vật, làm thế nào cũng không chịu nhả ra."
"Ha...a..." Trâu Mông nghe vậy thì tai cô lập tức đỏ bừng: "Không...muốn..."
"Không chịu nổi?" Hạ Vũ Châu bỏ ngoài tai lời cô nói, chỉ càng ra sức mà nhấp hông: "Tiểu huyệt nhiều nước quá, dương vật không thể nào chặn lại được."
"Ưm...a..." Trâu Mông túm lấy tay anh: "Đừng mà...a..."
"Sướng không Nịnh Mông? Em nói xem có sướng không?"
"S...Sướng...aha.." Trâu Mông không kiềm chế được, vừa thét lên vừa đáp lời anh.
"Còn nói không cần nữa sao?"
"Muốn...hức...muốn..."
"Đều cho em hết nhé, được không?" Hạ Vũ Châu nghe vậy thì vui vẻ: "Mỗi ngày đều cho tiểu huyệt Nịnh Mông ăn dương vật được không?"
Trâu Mông thoải mái không nói thành lời nên chỉ có thể gật đầu.
Hạ Vũ Châu trêu cô: "Vậy hôm nay làm bảy lần được không?"
"Được..." Trâu Mông đồng ý theo bản năng, sau đó mới nhận ra không đúng: "Không được...a...sẽ...sẽ hỏng mất..."
"Không đâu..." Hạ Vũ Châu nhấp hông, dùng sức thọc vào rút ra, mật dịch làm ướt vùng lông phía dưới của cả hai, đùi anh cũng ướt át dính nhớp: "Càng chơi càng sướng..."
Nước mắt cô cũng không kìm được mà trào ra.
"Nịnh Mông nhiều nước thật đó."
Anh dùng tư thế truyền thống này đưa cô đến đỉnh điểm khoái lạc, sau đó bản thân cũng sắp không kìm được nữa.
Nâng hai tay cô lên ôm lấy eo mình, anh cúi người xuống, chống hai tay ở hai bên sườn cô, nhìn gương mặt ửng hồng của bạn gái, đôi mắt ngấn nước rồi dùng sức mạnh mẽ chiếm lấy cô.
Trâu Mông quay đầu đi nhưng lại bị anh kéo lại: "Nhìn anh đi Nịnh Mông."
Cô nhìn thẳng vào mắt Hạ Vũ Châu, sự thẹn thùng dâng lên đến tột độ.
"Nịnh Mông...a ha...sướng quá..."
Trâu Mông khóc nức nở.
Từ nơi giao hợp truyền đến tiếng "bạch bạch bạch" cùng tiếng nước nhóp nhép rõ mồn một.
"Nịnh Mông..." Hạ Vũ Châu gọi tên cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Ách...a..."
Lúc xuất tinh sướng đến nỗi trước mắt anh trắng xóa.
Sau khi xuất tinh xong, Trâu Mông cảm nhận được bên dưới không còn căng như ban nãy nữa, khẽ đẩy anh ra: "Dậy...anh rút ra đi."
"Để thêm lát nữa đi mà..." Côn thịt đã mềm đi không ít nhưng Hạ Vũ Châu chưa muốn rút ra: "Bên trong thoải mái quá, muốn dương vật mãi mãi cắm trong tiểu huyệt."
Trâu Mông đột nhiên nghĩ đến những mẩu truyện ngắn tả cảnh dương vật của nam chính cắm trong nữ chính suốt cả đêm thì vội vàng từ chối: "Không được, anh rút ra đi..."
"Chỉ một lúc thôi mà." Hạ Vũ Châu đè trên người cô nhưng vì sợ cô không thoải mái nên dồn trọng tâm sang một bên giường.
Anh nhấp hông: "Hôm nay em có thoải mái không?"
Trâu Mông còn chưa quen lúc bình thường thảo luận những chuyện này.
"Vừa nãy em nói sướng, còn nói muốn nữa."
Trâu Mông vội ngắt lời anh: "Cũng...cũng được."
"Cũng được thôi ư?" Hạ Vũ Châu trêu cô: "Xem ra anh còn phải cố gắng hơn."
"Không đúng không đúng." Trâu Mông sợ anh muốn làm thêm lần nữa, quay đầu đi nhỏ giọng nói: "Thoải...thoải mái..."
"Thoải mái là tốt." Anh hôn lên trán cô: "Lần sau chúng ta đổi tư thế khác, sẽ còn sướng hơn nhiều."
Trâu Mông không hiểu lắm nên chỉ có thể gật đầu.
Nhưng cô không nghĩ tới lần sau lại chính là một lúc nữa.
Tốt bụng bế cô đi tắm, kết quả Hạ Vũ Châu lại muốn cô ở trong phòng tắm một lần.
Tư thế nửa ngồi trên bồn rửa tay suýt chút nữa đã lấy đi nửa cái mạng của cô, Trâu Mông lên đỉnh hai lần, lúc ra khỏi nhà tắm, chân cô đã mềm nhũn đến nỗi không đi nổi, đành phải để Hạ Vũ Châu ôm ra.
Thể lực của Trâu Mông hoàn toàn không theo kịp anh, rõ ràng là anh dùng sức, nhưng người mệt gần chết lại là cô.
Lúc này cô hoàn toàn tin chuyện một đêm bảy lần là không có khả năng, làm như vậy không sợ chết vì mệt à?
Mới làm hai lần mà Trâu Mông đã mất hết sức lực, Hạ Vũ Châu đút cho cô uống khá nhiều nước, đầu vừa chạm gối là cô đã ngủ thiếp đi.
Nhìn dáng vẻ này của cô, Hạ Vũ Châu lại đau lòng, trách bản thân sao không biết kiềm chế một chút, nhất là lúc ở trong phòng tắm, thay đổi địa điểm mới khiến anh càng thêm ham muốn cô hơn.
Lúc tắm rửa xong lau người cho cô mới phát hiện những dấu hôn lớn nhỏ cùng ngực cô đều bị anh mút đến sưng tấy, huyệt thịt sưng đỏ, vùng háng cũng ửng hồng.
Đau lòng thì đau lòng, nhưng lúc cầm thuốc bôi cho cô, người suýt nữa không kiềm chế được cũng là anh.
Từ sau khi Trâu Mông đi học thì không còn thói quen ngủ trưa, hôm nay lại ngủ một mạch đến tám giờ tối, ngay cả cơm chiều cũng không muốn ăn, nhưng lại bị Hạ Vũ Châu dựng dậy, ép cô nhất định phải ăn chút gì đó.
Trâu Mông như một em bé để anh đút cho ăn, nhưng thật sự cô quá mệt, chỉ nghĩ đi ngủ mà thôi.
"Ăn thêm mấy miếng nữa nhé, ngoan nào."
"Không muốn ăn." Trâu Mông mệt đến nỗi không mở nổi mắt, cũng chẳng cảm nhận được mùi vị của thức ăn.
"Ăn nhiều một chút mới có sức khỏe."
Chưa dứt lời thì Trâu Mông đã bực mình, mở to mắt lườm anh: "Sao anh lại có thể như vậy chứ?"
"Anh làm sao?"
"Anh nói xem?"
"Làm em mệt đến nỗi chỉ muốn đi ngủ à?"
Trâu Mông càng bực hơn, muốn cầm gối ném anh, nhưng nhìn chén cơm trong tay anh, lại chẳng còn chút sức lực nào nên đành thôi.
"Ngoan, miếng cuối cùng."
Trâu Mông nói không ăn nhưng cuối cùng vẫn bị anh ép ăn hết một chén cơm.
"Được rồi anh bảo đảm, lần sau sẽ không như vậy nữa." Hạ Vũ Châu cầm khăn ướt lau miệng cho cô.
"Lời hứa của anh chẳng đáng tin gì cả." Trâu Mông vẫn thở phì phì: "Lần nào cũng nói lần sau không như vậy."
Hạ Vũ Châu không còn lời nào để phản bác: "Tại em quá đẹp, anh không nhịn được."
Trâu Mông lại nghĩ theo một hướng khác, nhỏ giọng hỏi anh: "Vậy lỡ đâu sau này anh gặp được người mà anh thấy còn đẹp hơn em thì sao?"
Hạ Vũ Châu tự hỏi trong chốc lát: "Anh thấy không có khả năng đâu, người duy nhất anh chấp nhận được trong cuộc đời này chỉ có em thôi."
Trâu Mông chỉ hỏi ngẫu nhiên mà thôi, nghe anh nói vậy thì cũng bật cười: "Anh nói như thể anh là yêu tinh vậy."
Hạ Vũ Châu cười: "Anh không phải yêu tinh..." Đối diện với đôi mắt cô rồi tiếp tục nói:
"Em mới là yêu tinh."
2371 từ
30/03/2023