Em Thật Tốt
Chương 35: Chờ anh trở lại
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết Âm lịch đến gần, Trâu Mông đang băn khoăn không biết nên về nhà hay ở lại. Hạ Vũ Châu thấy khó hiểu về chuyện này.
"Tại sao em lại phải về nhà?" Hạ Vũ Châu nhíu mày: "Tết Âm lịch tại sao chúng ta lại phải chia cắt?"
"Cũng không phải là chia cắt. Chẳng phải sắp đến Tết rồi sao, mẹ anh có thể về nhà ăn Tết mà." Trâu Mông có chút lo lắng, nếu mẹ anh về nhà ăn Tết, cô ở đây sẽ cảm thấy rất xấu hổ.
"Việc bà ấy có về hay không chẳng liên quan gì đến chuyện em ở lại đây. Huống hồ, mẹ anh sẽ không về."
Trâu Mông nghi hoặc: "Tết Nguyên đán mà cũng không quay về sao?"
"Không về. Nhiều khả năng là mẹ anh muốn qua Ninh Thành đón năm mới cùng ông ngoại."
"Vậy anh không đi Ninh Thành sao?"
"Không đi."
"Vì sao?"
"Không vì sao cả." Hạ Vũ Châu biết cô lại nghĩ nhiều: "Không có liên quan gì đến em cả, mấy năm gần đây anh đều không đi Ninh Thành ăn Tết."
Trâu Mông biết quan hệ của Hạ Vũ Châu và mẹ anh không được tốt, nhưng cũng không ngờ rằng kém đến mức đó. Cô ở nhà anh non nửa tháng, Quốc khánh hay Tết Nguyên đán cũng không thấy mẹ anh trở về.
"Anh không nhớ họ sao?" Trâu Mông hỏi anh.
"Không. Dù sao thì cũng chẳng có gì đáng để nhớ." Hạ Vũ Châu bất đắc dĩ cười cười: "Trước đây anh từng nói với mẹ rằng anh nhớ bà, mong bà bớt chút thời gian quay về. Kết quả đổi lại một câu có thời gian nhớ không bằng học tập chăm chỉ đi."
"Ngẫm lại cũng có ý đúng. Cần gì phải tốn công suy nghĩ về bà ấy."
Trâu Mông bước đến ôm anh: "Đừng buồn."
Hạ Vũ Châu xoa đầu cô: "Anh thật sự không buồn. Chẳng phải anh vẫn còn có em sao?"
Nói là nói như vậy nhưng Trâu Mông biết người yêu và người nhà là không giống nhau.
Cô và Hạ Vũ Châu đều không thể xem tình yêu như tình thân.
Một ngày trước đêm giao thừa, Hạ Vũ Châu nhận được điện thoại của ông ngoại yêu cầu anh đến Ninh Thành đón Giao thừa và năm mới.
"Năm ngoái con đâu có đến." Hạ Vũ Châu bình tĩnh nói.
"Đó là bởi vì chúng ta cùng đi Úc."
"Năm kia con cũng không đến."
"Năm kia nhà ta ở Châu Âu ăn Tết. Thằng nhóc này, con muốn cãi lại ông cho bằng được sao?"
"Ông có mẹ con ở bên đó là được rồi."
"Có bạn gái là bỏ ông ngoại hửm?" Vũ Vạn Lương hỏi hắn: "Lúc anh cầu xin ông cũng không phải là cái thái độ này. Đàn ông mà lại qua cầu rút ván như vậy à?"
"Con không có qua cầu rút ván. Ông có nhiều bạn bè như vậy, Tết nhất họ đến nhà chào hỏi ông bận tối tăm mặt mũi, phỏng chừng bảy ngày cũng không thấy bóng người." Hạ Vũ Châu nhìn thấy Trâu Mông đi tới: "Không quá năm ngày nữa là trường con khai giảng, con cũng đã cuối cấp rồi, đi đi lại lại mệt lắm."
"Anh là không muốn rời xa bạn gái mình chứ gì."
"Cái này thì ông nói đúng rồi."
Vũ Vạn Lương không nghĩ tới anh lại thừa nhận không biết xấu hổ như vậy, nhất thời nghẹn lời: "Vậy... vậy thì anh liền đem theo bạn gái cùng qua đây không phải là được rồi sao?"
"Cái này càng không ổn, cô ấy có khả năng bị bọn họ bắt nạt đến chết mất."
"Thằng nhóc này?" Vũ Vạn Lương khó thở: "Chẳng nhẽ bọn ta là dã thú, sẽ ăn thịt bạn gái con chắc?"
"Đúng vậy."
Vũ Vạn Lương suýt chút nữa thì ngất đi, đành dùng chiêu tình cảm: "Con nhìn xem ông ngoại đã bao nhiêu tuổi rồi? Thời gian ở cạnh ông ngoại cũng không còn được bao nhiêu nữa. Năm sau con qua Mỹ du học rồi, có muốn cũng không thể gặp được nữa."
"Ông ngoại, ông đừng như vậy, thân thể của ông vẫn còn rất khỏe mạnh. Không chừng ông còn sống lâu hơn con nữa đấy."
Vũ Vạn Lương bị anh nói đến á khẩu, hùng hùng hổ hổ ngắt điện thoại. Sau khi cúp điện thoại liền hít thở không ngừng. Thật vất vả mới có dịp Vũ Thành Lâm có thể ở lại Ninh Thành mà không phải bay qua bay lại, ông vốn muốn gọi cho Hạ Vũ Châu đến Ninh Thành cùng nhau đón năm mới, giảm bớt căng thẳng trong quan hệ mẹ con của họ.
Ai mà ngờ tên nhóc này có bạn gái là quên hết cả ông ngoại rồi.
"Ông ngoại của anh à?"
"Ừm." Hạ Vũ Châu không đề cập tới chuyện mang theo cô đến Ninh Thành.
"Hạ Vũ Châu." Trâu Mông gọi anh.
"Hửm?"
"Anh qua Ninh Thành ăn Tết đi."
"Không đi." Anh theo bản năng cự tuyệt.
"Em nói thật, anh đi Ninh Thành ăn Tết đi."
"Sao anh lại phải đi?"
Ban đầu Hạ Vũ Châu cứ ngỡ cô nói đùa, nhưng khi thấy vẻ mặt chân thành của cô, anh mới nhận ra không phải: "Anh đi rồi em phải làm sao đây? Hay là em và anh cùng đi."
Trâu Mông lắc đầu: "Vừa nãy nói chuyện điện thoại với cô Tôn, cô ấy bảo em qua nhà cô ăn Tết."
"Không được." Hạ Vũ Châu cự tuyệt cô: "Đây là tất niên đầu tiên của chúng ta mà."
"Anh nghe lời được không?" Trâu Mông học theo bộ dáng dỗ dành của anh: "Nếu nhớ em quá thì về trước mấy ngày cũng được mà."
"Nhưng đây là Tết đầu tiên chúng ta ở bên nhau." Hạ Vũ Châu lặp lại lần nữa.
"Sang năm được không? Sang năm chúng ta cùng đón Tết." Trâu Mông nhìn thấy bộ dáng do dự của anh, chủ động trả giá: "Anh đi đi, tối nay chúng ta... làm, có được không?"
Hạ Vũ Châu kinh ngạc trước sự chủ động của cô, nhưng lại không thoải mái khi biết lý do cô chủ động như vậy.
"Mông Mông, em không cần phải làm vậy."
"Ồ... Vậy là không cần làm?" Trâu Mông nhướng mày.
"Không hẳn là như vậy."
Trâu Mông cười: "Anh cứ yên tâm, mỗi ngày em sẽ nhắn tin, gọi điện cho anh, chờ anh trở về." Cô nghĩ nghĩ rồi tiếp tục: "Em để anh đi nhưng cũng sẽ rất nhớ anh mà."
Hạ Vũ Châu đau lòng vì cô quá hiểu chuyện, luôn không nghĩ cho bản thân mình.
"Cùng anh đi nhé?"
Trâu Mông lắc đầu: "Không được." Cô gác cằm lên xương quai xanh của anh: "Một ngày nào đó em sẽ đồng ý cùng anh đi Ninh Thành ăn Tết, nhưng không phải bây giờ."
Hạ Vũ Châu thở dài: "Được thôi."
Sau khi đặt vé máy bay sớm nhất, Hạ Vũ Châu thu dọn đồ đạc. Trâu Mông vốn tưởng anh cứ như vậy rời đi, nào ngờ sau khi thu dọn vài bộ quần áo đơn giản, anh liền không thể chờ đợi mà kéo cô về phòng.
"Này..." Trâu Mông bị anh đẩy ngã xuống giường: "Đợi một chút..."
"Đợi không nổi nữa rồi." Hạ Vũ Châu cởi quần áo của mình: "Nghĩ đến mấy ngày không được làm em là thấy khó chịu rồi."
"Anh... ưm... đừng..." Trâu Mông muốn nói đừng vội, chưa nói hết câu anh đã hôn lên.
Hôm nay Hạ Vũ Châu rõ ràng hung bạo hơn, đầu lưỡi anh xâm nhập vào khoang miệng, bắt đầu khuấy đảo, mút lấy lưỡi và môi cô. Chưa hôn được bao lâu, Trâu Mông đã bắt đầu thở hổn hển.
Có lẽ là vì anh phải rời đi, hôm nay Trâu Mông động tình nhanh hơn mọi khi.
Hạ Vũ Châu cũng phát hiện Trâu Mông chủ động hơn so với trước kia, cô sẽ vòng chân qua eo anh, và cũng rên rỉ lớn hơn bình thường.
"Hôm nay em dâm đãng lắm đấy." Hạ Vũ Châu đeo bao cao su dưới ánh mắt của cô.
Trâu Mông nghe xong câu này thì vô cùng xấu hổ, bị miêu tả như vậy, cô thấy có chút không phù hợp nhưng lại cảm thấy lời anh nói cũng đúng.
"Đừng thẹn thùng, Ninh Mông." Hạ Vũ Châu nhấc chân cô lên: "Anh thích em càng dâm đãng càng tốt."
Trâu Mông thừa nhận anh đột nhiên tiến vào, đến tận bây giờ dù đã làm màn dạo đầu, cái gì nên mở cũng đã mở nhưng khi côn thịt anh tiến vào, Trâu Mông vẫn cảm thấy khó chịu đựng.
Hạ Vũ Châu cảm thán: "Sao lại chặt như vậy!"
"Ừm... a..." Trâu Mông vặn vẹo thân thể: "Ngứa..."
"Tiểu huyệt ngứa ngáy sao?" Hạ Vũ Châu thúc vài cái: "Dùng côn thịt 'gãi ngứa' cho tiểu bức được không?"
Trâu Mông đương nhiên sẽ không trả lời loại câu hỏi này của anh, Hạ Vũ Châu cũng không mong đợi cô sẽ trả lời.
Đột nhiên bị đâm trúng điểm mẫn cảm, cả người Trâu Mông run lên, thoải mái đến mức không thể kìm nén tiếng rên của mình, cất lên những tiếng kêu kiều mị mà khàn khàn.
Hạ Vũ Châu nghe được cũng thấy sảng khoái, khóe miệng cong lên: "Thật dâm đãng mà."
"Ưm a... nhẹ một chút... a..."
"Nước của Ninh Mông nhiều thật đấy." Hạ Vũ Châu càng thúc càng nhanh, dâm thủy trong người cô bị ép trào ra ngoài, chảy xuống giường: "Như là lũ lụt vậy."
Đầu ngực Trâu Mông bị anh kích thích đến cương cứng, Hạ Vũ Châu thuận tay nắm lấy chậm rãi xoa bóp.
"Ninh Mông..." Hạ Vũ Châu nâng eo cô lên: "Anh chơi em từ phía sau nhé?"
"A... ừm..." Trâu Mông tuy vẫn còn ngượng ngùng nhưng vẫn làm theo để chiều lòng anh.
Hạ Vũ Châu nhanh chóng lật cô lại, không thể chờ đợi mà tiếp tục đưa vào. Trâu Mông suýt chút nữa chúi nhủi về phía trước, nhưng lại được anh kéo tay giữ lại.
"A... a..." Mái tóc dài đen nhánh của cô từ trên lưng chảy xuống.
Hạ Vũ Châu thổi khí lên tấm lưng đầy mồ hôi của cô, thổi bay những sợi tóc còn vương trên đó, khiến Trâu Mông cảm thấy ngứa ngáy. Hạ Vũ Châu tiếp tục thổi, lưng cô vừa nóng vừa ngứa, cô không khỏi run rẩy hai cái.
Anh buông cánh tay Trâu Mông ra, cô hoàn toàn ngã xuống, bầu ngực mềm mại áp vào ga giường, đầu vú cảm giác được sự mát lạnh liền lập tức cương cứng lên.
"Ừm..." Trâu Mông vùi đầu trong gối, thì thầm kêu lên.
Hạ Vũ Châu nghe vậy liền có chút bất mãn, cúi xuống ôm cô, lưng Trâu Mông áp vào ngực anh. Anh vòng hai tay xuống phía dưới cơ thể cô, ngón tay xuyên qua đám lông tơ thưa thớt, xoa nắn vật dính đầy dịch lỏng.
"Anh... a..." Trâu Mông thét chói tai, đẩy tay anh ra: "Không cần..."
"Không cần sao?" Hạ Vũ Châu vừa thúc vừa ấn loạn lên âm vật của cô: "Không cần? Hửm?"
Anh nâng tay lên, côn thịt vẫn chôn bên trong không hề động.
"A... a..." Trâu Mông điên cuồng lắc đầu.
Quá khó chịu đựng rồi, cô không thể kìm chế mà nước mắt chảy ròng.
Bốn phía yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng cô nức nở thở dốc.
Muốn, điên cuồng muốn.
"Đừng..." Trâu Mông dụi đầu vào vai anh: "Không cần..."
"Nếu Ninh Mông không cần thì..."
Trâu Mông muốn đến điên rồi, một tay cô vòng qua eo anh, một tay vung vẩy: "Ưm... không cần... muốn... a..."
"Không cần sao?" Hạ Vũ Châu không muốn để cô thoải mái dễ dàng như vậy.
Cô liều mạng lắc đầu, giọng cô có chút khàn khàn: "Muốn, muốn..."
"Muốn anh làm em?"
Trâu Mông gật đầu.
"Vậy thì nói ra, nói muốn anh làm em." Hạ Vũ Châu chỉ dẫn cho cô.
Trâu Mông tiếp tục lắc đầu: "Muốn... ô... ô... muốn..."
"Nói ra nào." Giọng anh có chút khàn trầm, phía dưới lại thúc vào hai cái: "Nói muốn anh làm em, nói đi."
"Hức... hức..." Trâu Mông khóc lớn tiếng, giọng cô khàn đặc: "Muốn... a... muốn anh..."
"Hả... muốn anh làm gì nào?"
"Muốn... anh... chơi... chơi... em..."
"Ninh Mông ngoan." Hạ Vũ Châu lập tức thỏa mãn cô, thúc mạnh eo làm cô.
Trâu Mông vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn, cô còn muốn anh dùng tay nữa.
Cô nắm lấy cánh tay anh, chậm rãi đưa đến hạ thân mình.
Hạ Vũ Châu cười khẽ: "Quên mất không sờ tiểu bức dâm đãng của em."
Trâu Mông được anh vuốt ve đến thoải mái, cơ thể mềm nhũn tựa vào lồng ngực anh, nhắm mắt lại mà lên đỉnh.
Hạ Vũ Châu hài lòng thúc sâu mấy chục cái, rên lên hai tiếng rồi ôm chặt cô bắn ra.
Sau cơn cực khoái, cô như bị rút cạn sức lực, cả người mềm nhũn tựa vào người anh.
Hạ Vũ Châu ôm cô nằm trên giường, hưởng thụ khoảng thời gian sau cao trào.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu gọi cô.
"Hả?"
"Thật sướng chết đi được." Anh ghé sát tai cô: "Thế này thì làm sao anh nỡ rời đi chứ."
"Đừng..." Trâu Mông dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào anh: "Đừng nói nữa mà."
"Chờ anh quay lại." Anh nghịch sợi tóc cô. Trâu Mông vốn tưởng anh định nói lời âu yếm lãng mạn, ai ngờ anh lại nói:
"Đi bao nhiêu ngày thì sau khi trở về sẽ làm bù bấy nhiêu ngày."