Em Thật Tốt
Chương 34: Có anh thật tốt
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày trước Tết Âm lịch, lớp 12 cũng bắt đầu nghỉ đông. Sau khi được nghỉ, Trâu Mông và Trâu Khiết đã giải quyết xong xuôi các thủ tục thừa kế tài sản và sang tên nhà đất. Thật trùng hợp khi luật sư trợ giúp Trâu Mông lại là Hứa Phong, người mà năm đó Trâu Mông từng hỏi ý kiến về vấn đề tranh chấp tài sản khi cô đủ 18 tuổi.
"Tôi không ngờ lại trùng hợp như vậy. Lúc anh Hạ giao phó vụ này cho tôi, tôi nhìn thấy thông tin về cô thì tôi cảm thấy..." Hứa Phong dừng một chút "...đúng là duyên phận."
"Đúng là rất trùng hợp."
Hứa Phong nhớ lại lần đầu tiên gặp Trâu Mông. Lý do chính khiến anh nhớ rõ Trâu Mông đến vậy là vì ngày đầu tiên anh gặp cô cũng là lúc anh trở thành đối tác của văn phòng luật. Buổi sáng hôm đó, mọi người ở văn phòng luật tổ chức một buổi tiệc chào mừng nhỏ. Sau khi buổi lễ kết thúc, anh xuống cầu thang và thấy Trâu Mông, lúc đó cô bé đang học cấp hai, đứng đợi ở cổng văn phòng.
Nhìn thấy Trâu Mông gầy gò, vai đeo cặp sách to sụ, có lẽ vì động lòng trắc ẩn, hoặc đơn giản là tâm trạng đang tốt, anh đã đồng ý ngồi xuống nghe Trâu Mông trình bày.
"Đây cũng không phải một vụ án phức tạp." Tranh chấp tài sản vốn không thuộc chuyên môn của Hứa Phong, nhưng khi nghe Trâu Mông kể, anh thấy đây có vẻ là một vụ khá đơn giản: "Loại vụ án này chỉ cần một bên đối chất với một bên, về mặt pháp luật thì hoàn toàn không có gì vướng mắc. Về mặt đạo đức, gia đình cô cùng bà nội cô đang sống trong nhà của cha mẹ cô bé, làm người giám hộ nhưng thực chất lại muốn chiếm đoạt tài sản thừa kế của cháu."
"Vậy, luật sư Hứa..." Trâu Mông nói: "Nếu sau này, cháu nói là nếu thôi, phải ra tòa kiện tụng, chú có thể giúp cháu được không?"
Hứa Phong, một người đàn ông vừa tròn 30 tuổi, lần đầu tiên bị một cô bé gọi là 'chú' khiến anh vừa buồn cười vừa bất lực.
"Thật ra vụ kiện này không khó." Hứa Phong đổi chủ đề: "Cô bé này, phí luật sư của tôi rất đắt đấy. Luật sư nào cũng có thể giúp cháu thắng vụ này, không nhất thiết phải là tôi."
Trâu Mông dường như nhận ra ý của anh: "Cháu không còn là một đứa trẻ nữa. Hơn nữa cháu có một ít tiền, có thể trả phí luật sư cho chú ạ..."
Hứa Phong cảm thấy cô bé này hẳn là không có khái niệm gì về giá trị tiền bạc, liền bảo trợ lý tìm hiểu giá trị căn nhà mà Trâu Mông muốn lấy lại. Sau khi trợ lý báo giá xong, Hứa Phong nói ngay: "Cô bé này, phí luật sư của tôi có khi bán cả căn nhà đó đi cũng không trả nổi đâu."
"..."
"Hơn nữa chúng ta nói chuyện lâu như vậy rồi, theo lý thì cháu cũng nên trả cho tôi một chút phí tư vấn..."
"..." Trâu Mông lập tức đứng dậy, cúi người với anh: "Cảm ơn luật sư Hứa, hẹn gặp lại ạ."
Nói rồi nhanh chóng rời đi.
Hứa Phong nhìn theo vừa thấy buồn cười, nhưng nhìn bóng dáng cô bé khuất dần lại thấy có chút chua xót.
"Nếu cô bé đó có quay lại, cứ để cô bé vào gặp tôi." Hứa Phong dặn dò trợ lý.
"Ngài đây là có ý gì ạ?" Trợ lý cảm thấy có chút khó hiểu. Đây không phải chuyên môn của Hứa Phong, cũng không phải việc anh thường làm, càng không phải vụ án có thể kiếm lời.
"Cứ coi như là... tích đức đi."
Cuối cùng cô bé đó cũng không quay lại lần nào nữa. Hứa Phong nghĩ rằng có lẽ cô bé này đã nghe theo lời khuyên của mình và tìm một luật sư khác ít tốn kém hơn.
Mặt khác, anh lại thấy có chút tiếc nuối, nếu mình là người đảm nhận thì có thể giúp cô bé lấy lại mọi thứ.
Vài năm sau, khi Hứa Phong đã hoàn toàn quên đi chuyện đó, anh lại gặp Trâu Mông.
Sau khi nhận được tài liệu mà Hạ Vũ Châu cung cấp, Hứa Phong không khỏi cảm thán một tiếng 'duyên phận'.
Anh cố gắng so sánh cô gái trước mặt với cô bé năm nào. Cuối cùng anh kết luận rằng Trâu Mông không còn là cô bé gầy gò năm nào nữa, sau vài năm cô đã cao hơn rất nhiều. Tuy vẫn còn gầy nhưng đã thoát khỏi nét trẻ con, trông rất xinh đẹp, là kiểu đẹp khiến người ta chỉ cần nhìn thoáng qua là không thể quên.
Mọi thủ tục đều có Hứa Phong trợ giúp, hoàn thành vô cùng thuận lợi, sẽ không có gì đáng ngại.
Xử lý thủ tục xong, Trâu Khiết tìm Trâu Mông hàn huyên, còn Hạ Vũ Châu và Hứa Phong thì đợi cô trên xe.
Trâu Khiết trông có vẻ mệt mỏi hơn Trâu Mông tưởng tượng nhiều.
"Bà nội mấy ngày trước đã bị tạm giam, xem như là để cảnh cáo. Ở trong đó không được tốt lắm, bị hành hạ một phen nên hiện tại sức khỏe bị ảnh hưởng." Trâu Khiết nhìn Trâu Mông, trên mặt cô không có chút cảm xúc nào, "Lưu Hải Phong hiện đang ở bệnh viện, cũng không phải ngày một ngày hai mà khỏe lại được. Kể cả có hồi phục đi nữa, cơ thể này khả năng cũng đã tàn tạ rồi, chưa kể đến chuyện còn phải vào tù."
"Mọi chuyện thành ra nông nỗi này, con vừa lòng chưa?" Trâu Khiết hỏi cô.
"Vậy nên đến bây giờ..." Trâu Mông mặt lạnh đi: "Cô vẫn cảm thấy đó là lỗi của con sao?"
Trâu Khiết cười: "Cô không cảm thấy con sai, mà là cảm thấy con tìm được một người bạn trai thật tốt."
Nếu không có bạn trai, có lẽ một mình Trâu Mông cũng không thể truy cứu mọi chuyện đến cùng được.
Trên mặt Trâu Mông hiện lên nét tươi cười: "Anh ấy thật sự rất tốt."
"Vậy thì tốt rồi."
"Cô... không ly hôn sao?" Trâu Mông hỏi bà.
"Ly hôn?" Trâu Khiết cười khổ: "Tình huống của cô không phải con không biết. Ly hôn? Có lẽ đối với những người trẻ mà nói, ly hôn thật dễ dàng. Chỉ khi thật sự trải qua hôn nhân rồi mới biết được ly hôn không phải là chuyện đơn giản."
Trâu Mông không hiểu, cô cảm thấy Trâu Khiết đáng lẽ nên ly hôn từ lâu rồi. Cho dù là ai có lỗi đi chăng nữa, cuộc hôn nhân của Trâu Khiết và Lưu Hải Phong cũng không nên tiếp tục. Hơn nữa hiện tại mọi chuyện đã tệ đến mức này, cô không hiểu Trâu Khiết còn cố chấp điều gì nữa.
Dù không hiểu, nhưng Trâu Mông cảm thấy mình không cần thiết phải khuyên bà làm gì.
"Vẫn là câu nói đó, con hy vọng cô sống tốt."
Mặc kệ trước kia bà đồng ý làm người giám hộ với mục đích gì, nhiều năm dưỡng dục như vậy cũng khiến Trâu Mông cảm kích.
"Cảm ơn con." Trâu Khiết đưa mắt nhìn sang chiếc xe đang đỗ bên ngoài: "Cũng chúc phúc cho con và bạn trai, hy vọng hai đứa có thể duy trì mối quan hệ lâu dài."
Mọi thứ cuối cùng cũng được giải quyết, Trâu Mông cảm thấy mình đã hoàn thành một việc gì đó vô cùng hệ trọng, nhưng cũng cảm thấy hình như mình chẳng làm được gì cả.
"Đang suy nghĩ gì vậy?" Hạ Vũ Châu thấy cô đang ngẩn người.
"Nghĩ..." Trâu Mông ngẩng đầu nhìn anh: "...Bạn trai của em thật tốt."
Hạ Vũ Châu bỗng nhiên được khen một câu, nghi hoặc hỏi: "Sao lại nói vậy?"
"Chỉ là cảm thấy nếu không có anh, em cũng không biết mình có còn sống không nữa."
"Làm gì có 'nếu'." Hạ Vũ Châu ngắt lời cô: "Đừng nói bậy."
"Cho nên, chỉ là cảm thấy..." Trâu Mông chân thành nói: "...Có anh thật tốt."
"Nếu cảm thấy anh tốt." Hạ Vũ Châu đến bên cạnh, siết chặt cô vào lòng, ngửi tóc cô: "Anh có thể nhận một chút 'ân huệ' không?"
"Anh lại..." Trâu Mông nhỏ giọng nói thầm: "...Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó vậy."
"Hửm..." Hạ Vũ Châu không phản bác: "Mỗi ngày đều muốn làm."
"Tối hôm qua đã làm rồi mà." Đêm qua anh nói nhân ngày nghỉ lễ đầu tiên, khăng khăng lôi kéo cô làm đến hai lần.
Với tần suất vận động trên giường cao như vậy, thể lực của Trâu Mông có vẻ đã được cải thiện, cô không còn cảm thấy mệt mỏi như những lần đầu nữa.
Chỉ là Hạ Vũ Châu luôn muốn thử các loại tư thế ở nhiều nơi khác nhau. Trâu Mông đối với việc này vẫn còn thấy ngại ngùng, ví dụ như vừa rồi anh muốn làm trên bàn làm việc trong văn phòng, cô liền khóc đòi quay về giường trước khi màn dạo đầu kết thúc.
Hạ Vũ Châu không có cách nào khác, chỉ đành ôm cô trở lại giường. Trâu Mông cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cơ thể mềm nhũn ra, làm cũng sảng khoái hơn.
Vị trí không thể thay đổi, Hạ Vũ Châu đành làm theo ý mình.
Trâu Mông bị bắt trở mình, tay đặt lên đầu giường. Nhận thấy tư thế này quá mất mặt, Trâu Mông cong lưng, hai tay run rẩy chống đỡ.
"Nịnh Mông, hạ eo xuống nào." Hạ Vũ Châu ấn vào sau eo, làm cô ngả xuống: "Đúng rồi, chính là như thế."
Hạ Vũ Châu giữ lấy eo thon của cô, dùng sức ra vào từ phía sau.
"Sâu... sâu quá..." Trâu Mông cảm giác anh chưa từng vào sâu như vậy.
"Sướng không? Hửm?" Hạ Vũ Châu luồn tay xuống thân, giữ lấy bầu ngực cô: "Bóp vú như này có sướng không?"
"A... A ha..." Trâu Mông chân mềm cả đi, tư thế này có chút quá sức, Hạ Vũ Châu thực sự dùng sức cắm khiến cô có chút chịu không nổi.
"Nhịn một chút Nịnh Mông, sẽ thoải mái ngay thôi, ngoan."
"Không được... a... từ bỏ... a..." Trâu Mông đã chịu không nổi, buông lỏng một bàn tay, người cũng ngả về phía trước.
Hạ Vũ Châu kéo tay cô lại, đổi tư thế thành Trâu Mông quỳ trên giường, hai tay chắp sau lưng, đứng thẳng người chịu lực cắm từ phía sau.
"Ô ô....a..." Trâu Mông kêu khóc chói tai.
Tiếng rên rỉ như vậy vào tai Hạ Vũ Châu lại biến thành một thứ hưởng thụ.
"Nhẹ một chút...a...a..." Trâu Mông lắc lắc đầu: "Không cần...a...không..."
"Anh muốn, Nịnh Mông." Hạ Vũ Châu cúi đầu nhìn thoáng qua: "Hoa huy*t nước chảy muốn ngừng cũng không được, làm sao có thể không cần chứ?"
Hạ Vũ Châu đôi mắt đều đỏ lên, côn th*t ở giữa hai mông cô ra vào liên tục, chất lỏng trong suốt qua lớp bao cao su cũng có thể nhìn thấy được bị kéo ra kéo vào.
Trâu Mông khóc lớn, nước mắt căn bản không thể kiềm chế nổi nữa.
"Nịnh Mông, em là làm từ nước à?"
"Không được...ưm... Hạ... Hạ... Vũ... Châu..." Trâu Mông kêu tên anh đến động lòng người: "Em... không được... a..."
Trâu Mông tới rồi, Hạ Vũ Châu cảm nhận sâu sắc côn th*t giống như bị bấm gãy, hai bên hoa huy*t vừa kẹp chặt vừa run rẩy, tiểu huyệt phảng phất như được gắn động cơ, dùng sức mà hút lấy côn th*t của anh.
Không quá nửa phút, Hạ Vũ Châu bị cô kẹp đến muốn bắn ra, hung hăng thọc vào rút ra mấy chục cái, đột nhiên rút ra, lật Trâu Mông đối mặt với anh, bẻ hai chân cô ra, lần nữa cắm vào. Nộn huyệt dường như đã nhận ra anh, vừa cắm vào liền ghì chặt, cho đến khi anh bắn ra.
Hạ Vũ Châu bắn đến sảng khoái, giữa tiếng nức nở của cô.
"Thật thoải mái, Nịnh Mông." Anh không lập tức rút ra mà chôn trong cơ thể cô, cùng cô triền miên.
Nước mắt Trâu Mông không ngừng rơi, thở hổn hển.
"Cho anh xoa ngực đi." Anh ôm Trâu Mông vào lòng, vươn tay sờ ngực cô: "Thật mềm."
"Đi ra... đi ra ngoài..." Trâu Mông đẩy anh.
"Chờ anh thêm chút nữa." Hạ Vũ Châu không chịu: "Dương v*t bị em chiều chuộng, không ở trong tiểu huyệt là không thoải mái."
"..." Cô hờn dỗi một câu: "Anh... phiền muốn chết."
"Ha ha ha ha ha." Hạ Vũ Châu tâm trạng thoải mái, cười sang sảng.
"Em muốn đi tắm rửa." Trâu Mông đẩy anh không được, cố vặn người để ra ngoài.
"Khó chịu quá đi mất!" Hạ Vũ Châu ấn mông cô lại, xoa xoa mấy cái.
"Anh làm sao lại..." Trâu Mông cảm giác được côn th*t trong người mình có biến hóa.
"Làm lần nữa đi, Nịnh Mông." Hạ Vũ Châu rút ra, vội vàng kéo bao xuống, đổi một cái khác rồi đè cô dưới thân: "Anh còn muốn chơi em."
"..."
Đêm nay Trâu Mông rốt cuộc cũng không đếm được mình đã cao trào bao nhiêu lần. Dù sao thì cô biết, Hạ Vũ Châu ngày càng gần với danh hiệu 'một đêm bảy lần'.