36. Chương 36: Lời Đường Mật

Em Thật Tốt

Chương 36: Lời Đường Mật

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trâu Mông đến nhà Tôn Vân vào ngày ba mươi Tết. Cô bé thường đến sớm, nghĩ rằng có thể giúp được việc gì đó.
Những năm Tết Nguyên đán trước đây, cô bé thường chỉ ở trong phòng, đến bữa tối giao thừa thì ra ăn rồi lại về phòng, năm nào cũng như vậy.
Không khí Tết dường như biến mất kể từ khi bố mẹ cô bé qua đời. Tết chỉ thuộc về mọi người, không còn liên quan đến cô bé nữa.
Tôn Vân rất có thiện cảm với cô học trò này. Cô đã làm giáo viên chủ nhiệm của Trâu Mông được hai năm, nếu không vì lý do sức khỏe, cô rất sẵn lòng tiếp tục dẫn dắt Trâu Mông đến hết năm lớp mười hai. Trâu Mông là học sinh khiến cô yên tâm nhất, nhưng cũng là người khiến cô bận lòng nhất.
Những năm trước, Tôn Vân cũng từng định mời Trâu Mông đến nhà mình đón Tết. Nhưng dù sao lúc đó cô bé cũng có một mái nhà riêng, nên việc mời đến nhà cô Tôn cũng không tiện. Năm nay, cô vẫn như thường lệ mời Trâu Mông đến nhà ăn Tết. Cô vốn nghĩ Trâu Mông có lẽ đã có người đón năm mới cùng, không ngờ cô bé lại đồng ý.
Dù sao thì Tôn Vân cũng cảm thấy rất vui.
Tôn Vân đã nghe loáng thoáng đâu đó rằng Trâu Mông và Hạ Vũ Châu của lớp tự nhiên dường như đang hẹn hò. Tin đồn lúc thì nói có, lúc lại bảo không.
Hai người họ không phải là cặp đôi duy nhất hẹn hò, nhưng lại là cặp gây bất ngờ nhất.
“Cô còn tưởng hôm nay em sẽ không đến,” Tôn Vân vừa rửa rau trong bếp vừa nói, Trâu Mông thì đang phụ giúp. “Không đi đón năm mới cùng Hạ Vũ Châu à?”
Khi cô Tôn đã nhắc đến Hạ Vũ Châu, Trâu Mông cũng không phủ nhận: “Anh ấy đi Ninh Thành đón Tết cùng ông ngoại rồi ạ.”
Nghe được lời này, Tôn Vân cũng phần nào hiểu rõ mối quan hệ giữa hai người.
Cô vừa thấy ngạc nhiên lại vừa thấy hợp lý. Giống như tất cả giáo viên và bạn học khác, cô ngạc nhiên khi biết Trâu Mông hẹn hò với Hạ Vũ Châu. Nhưng cô lại cảm thấy hợp lý, bởi lẽ Trâu Mông tốt như vậy, Hạ Vũ Châu thích cô bé là điều đương nhiên.
“Hạ Vũ Châu rất tốt.”
Trâu Mông sửng sốt trong giây lát. Cô bé không nghĩ cô Tôn lại nhận xét anh như vậy, dù sao trong lòng các thầy cô, anh cũng không phải là một học sinh gương mẫu.
“Không phải với tư cách là giáo viên, mà chỉ đơn thuần đánh giá Hạ Vũ Châu dưới góc độ nhìn người, cô cảm thấy đây là một cậu bé tốt. Ít nhất là sẽ đối xử tốt với em.”
Trâu Mông nghĩ đến điều gì đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Em cười gì vậy?” Tôn Vân hỏi cô bé.
“Anh ấy trốn học, đánh nhau và hút thuốc, nhưng anh ấy lại là người tốt.”
Tôn Vân nghe vậy cũng không nhịn được cười.
Ngừng cười, cô nhìn Trâu Mông: “Em vui vẻ hơn trước rất nhiều. Cô ít khi tán thành việc học sinh yêu đương, lúc trước khi nghe loáng thoáng chuyện hai đứa ở bên nhau, cô cũng mang thái độ chần chừ. Nhưng bây giờ có vẻ hai em đã hoàn thiện lẫn nhau và trở nên tốt hơn nhiều.”
Trâu Mông cúi đầu, ngượng ngùng đáp: “Cảm ơn cô ạ.”
Nhà cô Tôn tràn ngập không khí năm mới, không thiếu những chiếc đèn lồng nhỏ và câu đối chúc phúc. Ti vi luôn bật, đếm ngược thời gian đến năm mới.
“Đến đây giúp cô tháo cái này ra,” Tôn Vân đưa túi đồ ăn cho cô bé. “Kéo ở ngăn thứ hai đấy.”
Tôn Vân nhìn đồng hồ trong phòng khách: “Sắp đến giờ rồi. Lão Thường chắc cũng đã đón được người, đang trên đường về rồi.”
Con trai của cô Tôn đang học tiến sĩ ở Hồng Kông. Hôm nay anh sẽ đưa bạn gái về ăn Tết.
“Đúng rồi Trâu Mông, cô nhớ em từng nói muốn đăng ký vào Đại học Hồng Kông đúng không?” Tôn Vân đột nhiên nhớ ra hỏi cô bé.
“Hồi đó là vậy ạ.”
Đại học Hồng Kông là ngôi trường lý tưởng đối với Trâu Mông. Đây là một trong năm trường đại học hàng đầu Châu Á và có tuyển sinh sinh viên từ Trung Quốc.
Khi đó, tâm trí Trâu Mông rất đơn giản. Cô bé muốn lấy lại những gì thuộc về mình rồi rời khỏi nơi này.
Không phải đại học trong nước không tốt, cũng không phải cô bé muốn đi du học, chỉ đơn giản là cô bé rất thích ngôi trường đó.
Tôn Vân dừng động tác trên tay, nhìn cô bé: “Bây giờ thì sao?”
Bây giờ...
Trâu Mông lắc đầu: “Bây giờ vẫn như vậy ạ.” Cô bé vẫn muốn vào Đại học Hồng Kông.
“Nhưng bây giờ em càng muốn ở bên Hạ Vũ Châu đúng không?” Tôn Vân nhìn thấu tâm tư cô bé: “Thật ra nước Mỹ cũng rất tốt, phải nói là tốt hơn, nhưng học phí...”
“Em không muốn đi Mỹ ạ,” Trâu Mông kiên định nói với Tôn Vân.
Tôn Vân nhìn cô bé một lúc rồi gật đầu: “Cho nên càng phức tạp hơn đúng không?”
Trâu Mông không nói lời nào. Tôn Vân tiếp tục công việc trên tay: “Thật ra đi đến một nơi khác cũng không phải là quá khó. Kiên trì qua được bốn năm là được rồi.”
“Không phải nơi khác, là nước ngoài.” Trâu Mông mở gói đồ ra, đổ hết đồ đạc bên trong ra.
Trong lòng cô bé rất chắc chắn, cô bé không chịu nổi bốn năm xa cách.
“Thật ra trong tình yêu luôn phải có một người thỏa hiệp,” Tôn Vân vừa nói vừa cắt miếng dưa chuột trên tay. “Đây là một phần của tình yêu.”
Trâu Mông hiểu tất cả. Không phải cô bé chưa nghĩ đến tương lai của hai người, hoặc là cô bé ở đâu Hạ Vũ Châu ở đó, hoặc là cô bé theo Hạ Vũ Châu đi Mỹ. Song, vế sau là điều mà cô bé tuyệt đối không muốn.
Lúc này, Trâu Mông mới ý thức được những gì Trâu Khiết đã nói: khoảng cách giữa bọn họ quá lớn.
“Đừng nghĩ quá nhiều,” Tôn Vân nhìn cô bé. “Kiểu gì cũng sẽ có cách giải quyết.”
Về phần phương pháp giải quyết, cô cũng không muốn can thiệp quá sâu.
####
Hạ Vũ Châu đến Ninh Thành vào buổi chiều. Anh không nói với ông ngoại, chỉ bắt taxi trở về biệt thự. Trên đường về gặp phải tắc đường, nên khi về đến nơi vừa vặn là giờ cơm tối.
Vũ Vạn Lương thấy anh trở về, theo bản năng lùi lại ba bước.
“Ông ngoại, con trở về ông cũng không vui lắm nhỉ?” Hạ Vũ Châu đặt hành lý xuống: “Sao nhìn ông cứ như gặp phải ma vậy?”
Vũ Vạn Lương nghĩ đến việc hai ngày trước nói chuyện điện thoại bị anh chặn họng, trong lòng liền tức giận, muốn anh nếm mùi đau khổ: “Yo, đây là sao? Bị bạn gái đuổi đi hả?”
“Vâng ạ.”
...Lại bị thằng nhóc này chặn họng.
“Cô ấy cứ một hai muốn con qua đây cùng ông đón năm mới, cản cũng không được, con cũng không biết làm sao.”
Vũ Vạn Lương vừa định khen một câu: “Cô bé này cũng hiểu chuyện đấy.”
Lời còn chưa kịp nói ra, lại nghe thấy Hạ Vũ Châu cất lời: “Làm sao bây giờ? Con đành phải nghe lời cô ấy thôi, ông xem có đúng không?”
... Vũ Vạn Lương thở ra một hơi: “Cút.”
“Vậy con cút về Hứa Thành thật nhá?” Nói là vậy nhưng anh lại đặt mông ngồi trên sofa: “Thôi vậy. Con trở về cô ấy lại mắng con không nghe lời.”
Vũ Vạn Lương không ngừng tự an ủi: Tết nhất không nên tức giận.
####
Thường Trạch Hằng, con trai của cô Tôn, đưa bạn gái về nhà ăn Tết khiến cô Tôn vui không tả xiết.
“Đây là con trai cô, Thường Trạch Hằng. Đây là Trâu Mông, còn đây là Thang Hân Dao.”
Trâu Mông ngoan ngoãn gọi anh chị.
Khi Thường Trạch Hằng và Thang Hân Dao xuống máy bay, họ liền biết trong nhà còn có một cô em gái nhỏ. Giác quan thứ sáu của phụ nữ đột nhiên được đánh thức, Thang Hân Dao vốn tưởng rằng đây là “em gái nhỏ” mà mẹ chồng tương lai mang ra để thử thách mình, lại không ngờ đó là một cô em gái xinh xắn đáng yêu đến vậy.
“Dựa theo điểm số và tính cách của em, Đại học Hồng Kông thực sự rất phù hợp,” Thang Hân Dao, người năm nay đã tốt nghiệp bằng tiến sĩ và lựa chọn ở lại trường dạy học, nói. “Chị có thể giúp em đánh tiếng với thầy cô bên đó viết giúp em thư đề cử, hẳn là sẽ có ích.”
“Cảm ơn chị Hân Dao.”
Một tiếng “chị” này của Trâu Mông khiến trái tim chị ấy tan chảy.
“Vui đến thế sao?” Thường Trạch Hằng hỏi Thang Hân Dao.
“Ai mà không thích được người đẹp gọi chị chứ?” Thang Hân Dao nhìn Thường Trạch Hằng: “Anh chưa gọi em như thế bao giờ hết.”
Thường Trạch Hằng nhỏ hơn Thang Hân Dao hai tuổi. Từ lúc bắt đầu quen biết đến bây giờ, anh chưa bao giờ gọi chị là chị cả.
Trâu Mông và Thang Hân Dao lần đầu tiên cảm nhận được không khí năm mới đậm đà đến vậy. Năm Thang Hân Dao mười tuổi, gia đình chị đã đến Hồng Kông sinh sống. Mấy năm ở Hồng Kông, họ vẫn ăn Tết theo truyền thống tập tục như xưa, chỉ là không khí bên ngoài không náo nhiệt như vậy. Dần dà, họ cũng nhập gia tùy tục, đêm giao thừa chỉ làm bữa cơm đoàn viên, gia đình ba người cùng sum họp lại.
Trong nhà Thang Hân Dao, mấy đời đều là con một nên chị không có anh chị em. Bây giờ bỗng nhiên có thêm một cô em gái, chị liền rất vui vẻ, qua 12 giờ còn muốn lôi kéo Trâu Mông nói Đông nói Tây.
Hồng Kông mà chị miêu tả không tốt như những gì Trâu Mông xem được trên ti vi, nhưng lại khiến Trâu Mông càng thêm hào hứng.
“Hả?” Thang Hân Dao nhìn chằm chằm cổ Trâu Mông: “Em... có bạn trai rồi à?”
Thật ra chị đã nhìn ra từ lúc Trâu Mông nhắn tin rồi, chỉ là không ngờ bây giờ trẻ con đại lục lại cởi mở đến vậy.
“Vâng ạ,” Trâu Mông cũng không phủ nhận.
“Cậu bé này chắc hẳn là thích em lắm.” Thang Hân Dao thấy trong số những người chị gặp, Trâu Mông hướng nội số hai thì không ai số một. Có thể theo đuổi được Trâu Mông chắc hẳn phải cực kỳ thích cô bé, và cô bé cũng rất thích người đó.
“Vâng,” Trâu Mông gật đầu: “Em cũng rất thích anh ấy.”
Đêm qua sau nửa đêm, cô bé cùng Thang Hân Dao hàn huyên rất lâu, đến tận khi Thường Trạch Hằng đến kéo Thang Hân Dao về phòng mới kết thúc. Ngày đầu tiên của năm mới, Trâu Mông dậy muộn. Cô Tôn cảm thấy vẫn còn sớm: “Nhân dịp năm mới này, tranh thủ ngủ nướng một chút đi. Học kỳ sau gần đến kỳ thi đại học rồi, muốn ngủ cũng không được đâu.”
Hạ Vũ Châu gửi cho cô bé rất nhiều tin nhắn. Cô bé không trả lời khiến anh có chút khẩn trương, muốn gọi cho cô bé nhưng lại sợ quấy rầy giấc ngủ của cô bé, rối rắm đến mức suýt chút nữa gọi điện cho cô Tôn.
“Em đang làm gì vậy?” Ăn sáng xong, Hạ Vũ Châu gọi cho cô bé.
“Vừa ăn sáng xong. Cô Tôn nói có người đến chúc Tết nên đi tiếp khách rồi. Chị Hân Dao rủ em buổi chiều cùng đi dạo, sau đó...”
“Mông Mông, anh nhớ em.”
Trâu Mông sửng sốt, một lúc sau mới phản ứng lại: “Em cũng nhớ anh.”
“Haiz...” Hạ Vũ Châu thở dài: “Năm nay thật nhàm chán, em không ở bên cạnh, giao thừa anh cũng chỉ có thể nhắn tin cho em.”
“Vậy anh...”
“Nhớ lúc được làm em quá đi mất.”
... Trâu Mông vô cùng bất đắc dĩ: “Hạ Vũ Châu, mỗi lần em tưởng anh định nói gì lãng mạn thì anh lại phá hỏng bầu không khí.”
“Lời này không lãng mạn sao?” Hạ Vũ Châu cười: “Anh thấy mấy câu này là lãng mạn nhất.”
“Lãng mạn chỗ nào?”
“Không lúc nào là anh không nghĩ đến làm em, mọi nơi mọi lúc, không lãng mạn à?”
“Đủ rồi đấy, Hạ Vũ Châu.” Ban ngày ban mặt lại đi nói những lời này, lỗ tai Trâu Mông thoáng chốc đỏ ửng lên.
“Chờ anh quay về, chúng ta làm ở chỗ khác được không? Sofa? Phòng tắm? Hay là ban công?”
“Hạ Vũ Châu, anh có thấy anh mười tám tuổi đã làm hết mọi chuyện mà người khác hai mươi tám tuổi mới làm không?” Trâu Mông càng nói càng nhỏ: “Không có ai như anh hết.”
Hạ Vũ Châu cười lớn: “Ai nói? Ai đó ở lớp năm với ai kia ở lớp mười một đã làm từ lâu rồi.”
... “Sao đến chuyện này mà anh cũng biết,” Trâu Mông cảm thán.
“Sân thượng trường học,” Hạ Vũ Châu dừng một chút. “Là nơi mà em trả thư tình cho tên bốn mắt đó, lúc hút thuốc anh đã nghe thấy.”
Câu nói này chứa quá nhiều thông tin, tuy vậy trọng điểm của câu này dường như lại nằm ở bức thư tình. Chuyện này bọn họ chưa từng đề cập đến bao giờ.
“Sao anh còn nhớ chuyện này vậy? Đã lâu lắm rồi.”
Trâu Mông gần như đã quên mất bức thư tình đó: “Lúc đọc thư em còn tưởng là anh viết.”
“Ồ?”
“Nhìn qua chữ rất đẹp em mới mở ra xem.” Nói tới đây, Trâu Mông cuối cùng cũng tìm được điểm có thể trêu chọc anh: “Hạ Vũ Châu, sau khi nhìn chữ của anh em mới phát hiện... chữ anh xấu thật đấy.”
“...”