Lời nói dối của người nhà

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ

Lời nói dối của người nhà

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

9.
Trẻ con sợ nhất là người lớn không cần nó nữa.
Tôi không trêu anh nữa. Tôi đặt tay lên bàn tay anh đang nắm chặt chiếc màn thầu, giọng nói kiên định nhưng dịu dàng: “Sẽ không đâu.”
A Thọ không tin lời tôi nói. Dưới lòng bàn tay tôi, ngón tay anh vẫn run run. Đôi mắt trong veo, không chút vẩn đục của anh nhìn tôi, chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, xót xa cho anh.
Tôi siết nhẹ tay anh. Tôi mỉm cười với A Thọ: “Em nói cho A Thọ một bí mật, mình đừng nói với ai nhé.”
Anh ngơ ngác nhưng vẫn gật đầu.
“Thực ra, em là từ trên trời xuống.”
A Thọ nhăn mày, lực chú ý chuyển sang nơi khác, thì thầm: “Tiên nữ sao?”
Tôi cười: “Em không phải tiên nữ, nhưng là tiên nữ đã cử em đến.”
“Đến làm gì?”
“Đến để làm người nhà của A Thọ!”
Anh sững sờ, vành mắt dần đỏ hoe.
“Ông nội bảo tiên nữ đưa mình đến sao?”
Tôi ngẩn người trong lòng.
A Thọ hít hít mũi, giọng đã khản đặc: “Ông không về nữa đúng không? Dù tôi gọi thế nào ông cũng không dậy. Các bác, các chú bỏ ông vào một cái rương, gọi là quan tài.”
“Tôi thấy họ chôn chiếc quan tài cùng ông xuống đất. Nhưng ông đâu phải hạt giống, đâu thể năm nay gieo trồng, năm sau sẽ lớn lên. Họ lừa tôi. Tôi chờ mãi mà ông vẫn không quay về...”
Giọng anh run rẩy, tay cầm màn thầu cũng run theo. Tôi không biết phải an ủi anh thế nào.
Ngày ngày, anh ngồi trên chiếc ghế gấp chờ ông về, chờ đến khi mặt trời lặn, chờ đến khi đêm đầy sao. Nhưng anh biết, người anh chờ sẽ không bao giờ quay lại.
A Thọ bật khóc. Nước mắt chảy thành vệt trên má, thấm vào lớp tro bụi.
“Ông nói với tôi, bé ngoan là phải ăn cơm. Có phải ông biết sau khi ông đi, tôi sẽ không được ăn no nên mới gọi mình đến không?”
Môi tôi khẽ hé, nhưng yết hầu như bị một thứ vô hình nào đó chặn lại.
Đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời.
Tim tôi quặn thắt. Tôi nhẹ nhàng nói: “Không chỉ A Thọ cần em đâu, em cũng cần A Thọ.”
“Ông chọn em trong rất nhiều người. Ông hỏi em: ‘Cháu ơi, cháu có muốn có người nhà không?’ Em bảo muốn. Ông mới nhờ tiên nữ đưa em đến bên A Thọ. A Thọ cũng là người nhà mà ông đã chọn cho em.”
Giọng A Thọ nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Nhưng tôi chỉ là kẻ kéo chân sau. Ông không nói cho mình biết sao?”
Tôi kéo tay áo, lau nước mắt cho anh: “Nói bậy! A Thọ như thế này, em rất thích A Thọ như thế này!”
A Thọ ngoan như mèo con, để tôi lau nước mắt. Tôi nói tiếp: “Em là do tiên nữ cử đến, không giống những người khác, biết A Thọ là tốt nhất.”
“Tốt hơn Tần tú tài sao?”
“Tốt hơn nhiều chứ!”
Khóe miệng A Thọ khẽ cong xuống. Anh tự lau nước mắt nhưng lại không nhịn được cười.
“Mình tốt nhất! Tốt hơn những người khác nhiều!”
Tim tôi tan chảy. A Thọ vừa ngoan lại vừa dễ dỗ. Chạm vào gương mặt anh, trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.
Ngốc. Đúng là rất tốt.
10.
Tuy là trẻ mồ côi, chưa từng được cảm nhận hơi ấm gia đình, nhưng chúng tôi lại có kinh nghiệm sống phong phú.
Viện trưởng luôn cố gắng dành cho chúng tôi những điều tốt đẹp nhất, nhưng chạy trời không khỏi nắng. Tôi bước chân ra ngoài xã hội từ sớm, gặp đủ loại người, chẳng ai giống ai.
Lúc mới chân ướt chân ráo, tôi rất dễ bị lừa, người ta nói gì tôi cũng tin. Nhưng sau này, tôi không lừa người khác, chỉ vì tôi có lòng tốt thôi.
Gặp ánh mắt khôn khéo, tôi sẽ cảnh giác.
Nhưng một ánh mắt ngây thơ lại rất dễ chạm vào trái tim tôi.
Giờ giấc ăn ngủ nghỉ và làm việc của A Thọ rất có quy củ. Trời còn chưa sáng, anh đã dậy ra ruộng thu hoạch lúa mạch. Anh bảo ông nội muốn thu hoạch nhanh để chờ người mua đến.
Khi anh đi, tôi vẫn còn hơi mơ màng. Sau khi thức dậy, tôi đứng nói chuyện với hàng xóm một lúc.
Khi tôi vừa đến, hình ảnh của tôi không tốt. Sau một tháng im ắng, tôi thường cùng mọi người nói chuyện, dần thay đổi ấn tượng trong lòng họ.
Bây giờ, nếu gặp các dì, các chị trong thôn, tôi sẽ không bị xa lánh như trước nữa.
Tất nhiên họ rất tò mò về tôi, thường hỏi tôi vài vấn đề, khiến tôi muộn giờ mang cơm cho A Thọ.
Khi tôi cầm hộp cơm đến, A Thọ vẫn đang cắt lúa mạch. Tôi thầm nghĩ chắc phải nói anh giữ gìn sức khỏe.
Liếc mắt, tôi thấy có một cô nương đứng cạnh anh.
Tôi lặng lẽ bước đến gần. Giọng Liễu Uyển nhỏ nhẹ nên tôi không nghe rõ nàng ta nói gì.
Chỉ thấy A Thọ chợt đứng thẳng người, hét lớn vào mặt Liễu Uyển: “Vợ tôi đối xử với tôi tốt nhất!”
Tiếng hét không chỉ khiến tôi sửng sốt, khiến Liễu Uyển giật mình, mà còn khiến mọi người đang cắt lúa chú ý.
A Thọ lại nói: “Nàng ấy là người vợ tốt nhất! Mình sẽ không đánh tôi!”
Tôi thấy mặt Liễu Uyển tái mét như gan heo.
Không nhịn được nữa, tôi mỉm cười đến bên cạnh A Thọ, rót cho anh cốc nước.
“Hét to thế làm gì? Lỡ đau họng thì sao?”
A Thọ cầm cốc nước nhưng không uống, ấm ức kể với tôi: “Nàng ta cứ bảo mình đánh tôi. Tôi đã nói rất nhiều lần là không có đánh mà nàng ta cứ hỏi mãi, khiến tôi sợ quá. Còn đứng ở đây, tôi không cắt xong lúa mạch được rồi!”
Tôi đưa hộp cơm cho anh: “Em biết rồi. Mình mau ăn cơm đi. Ăn xong thì làm tiếp cũng được.”
A Thọ không thèm nhìn Liễu Uyển, nghe lời tôi, cầm hộp cơm đến chỗ gốc cây, nơi chúng tôi thường ngồi.
Tôi nhìn Liễu Uyển, cười lạnh: “Nghe thấy chưa? Còn chuyện gì nữa không?”
Hôm nay dì Trần cũng đi cắt lúa, nghe thấy tiếng A Thọ hét liền chạy đến đầu tiên.
“Cô nương vừa mới đính hôn như cháu không ở nhà may áo cưới, xen vào việc nhà chị mình làm gì? A Thọ bảo không đánh thì chính là không đánh. Cháu hỏi lắm làm gì, phải bảo có thì cháu mới vừa lòng sao?”
Dì Trần là người hỗ trợ mạnh mẽ nhất.
“Đúng là Vân nương trước kia không phải người tốt, nhưng giờ hai đứa nó đang hạnh phúc. Cháu để ý làm gì?”
Giọng điệu của các bác gái thì khỏi phải bàn rồi.
Nhưng câu “Vân nương không phải người tốt” nghe vẫn hơi chói tai.
Tôi sờ mũi. Biết là không nói mình nhưng khi bị mắng, tôi vẫn hơi nhột.
Da mặt Liễu Uyển mỏng. Nàng ta bị nói vậy thì không dám ngẩng đầu lên, mặt đỏ như gấc, biện hộ cho bản thân.
“Cháu chỉ quan tâm hai người...”
Dì Trần nghĩ sao nói vậy, không thèm nghe hết: “Thôi thôi, cháu quan tâm chị cháu nhưng chị cháu rơi xuống sông hơn một tháng rồi mà cháu giờ mới tới? Người nhà cháu có ai đến thăm nó không? Hay là nhà cháu sợ mất mặt?”
Nghe qua thì thấy tội thật đấy, nhưng giờ tôi mới được nghe dì Trần mắng người khác. Khóe miệng tôi cứ vểnh lên nên đành phải cúi đầu xuống, sợ bị người ta phát hiện tôi đang cười.
Tôi kéo góc áo dì Trần: “Dì, đừng nói nữa.”
Dì Trần hất tay tôi, lườm tôi một cái: “Cút. Cháu nói là sau khi chết một lần sẽ sống tử tế. Sống tử tế chứ không phải làm con ở cho người ta.”
Đòn đau nhất thì để cho nàng ta đi, chứ dì công bằng mắng tất cả những người khiến dì khó chịu.
Liễu Uyển cắn môi, bất lực rũ mắt xuống.
“Cháu có đến thăm chị nhưng chị không có ở nhà nên cháu mới nói vài câu với anh rể. Cháu không có ý gì khác.”
Có người không đành lòng, nói đỡ cho Liễu Uyển: “Nó chỉ là một cô nương thôi. Nói chuyện không chừng mực thì dạy lại là được. Yêu con cậu mới đậu con mình.”
11.
Dì Trần cau mày, nhìn người đàn ông kia, chống nạnh. Tôi không muốn dì vì tôi mà cãi nhau với người khác nên tôi lập tức nắm tay dì.
“Thôi dì, để cháu xử lý.”
Dì Trần lườm người kia một cái rồi hừ một tiếng thật to.
Dường như A Thọ cảm nhận được không khí nặng nề. Anh không ăn nữa, ôm hộp cơm, nhìn về phía chúng tôi.
Tôi ra hiệu cho Liễu Uyển, ý bảo nàng ta ra chỗ khác nói chuyện với tôi.
Vừa đi được vài bước, tôi phát hiện có một cái đuôi bám theo sau.
Tôi nhìn A Thọ, bất đắc dĩ cười: “Đi ăn cơm đi.”
Anh không ngẩng đầu. Chân anh như cắm rễ xuống đất, không nhúc nhích.
“Anh chưa cắt xong lúa mạch đâu.”
A Thọ do dự nhưng vẫn không nhúc nhích.
Tôi đành phải kéo anh cùng đi. Ánh mắt Liễu Uyển lộ vẻ kinh ngạc nhưng tôi mặc kệ.
Đến một nơi yên tĩnh, tôi dừng lại, mặt đối mặt với Liễu Uyển: “Cô còn muốn làm gì?”
Vẻ mặt nàng ngạc nhiên: “Uyển Nhi không hiểu chị đang nói gì.”
Tôi giả vờ hung dữ: “Chắc cô đã từng nghe nói tôi đã quên rất nhiều chuyện. Tôi quên hết tất cả mọi chuyện từ dạo đó rồi, quên cả cô nữa. Trong mắt tôi, Tần đại ca của cô chẳng có chỗ nào bằng A Thọ. Cô có thể yên tâm.”
Trông Liễu Uyển mới mười sáu, mười bảy tuổi. Nếu có thể giải quyết mâu thuẫn, sống yên ổn thì tôi không muốn cãi nhau với một cô nhóc.
“Quên hết thật sao? Không phải giả vờ?”
Sự chú ý của nàng ta không nằm trong dự đoán của tôi. Tôi cứ tưởng đầu óc nàng ta chỉ nghĩ đến Tần đại ca.
“Chị từng cắt váy của tôi. Chị đã quên rồi sao?”
Tôi chần chừ một lúc rồi gật đầu.
“Chị từng đốt tóc tôi. Chị đã quên rồi sao?”
Sao mà ác thế?
“Chị từng đổ nước vào giày của tôi. Chị đã quên rồi sao?”
...
Liễu Uyển không nói nữa, đôi mắt thoáng qua vẻ tiếc nuối và hụt hẫng: “Không nhớ gì hết sao?”
Tôi im lặng. Nàng ta cũng im lặng.
Chợt nàng ta nói: “Chuyện chị nhảy sông vì Tần đại ca không phải do tôi loan tin. Tôi cũng chẳng cần phải loan tin, người khôn thì đều sẽ nghĩ vậy mà thôi.”
Tôi sửng sốt. Dường như nàng ta vừa mới cởi bỏ lớp vỏ bọc mỏng manh.
“Dù tôi có ngứa mắt chị thì tôi cũng không muốn chị phải chết.”
Như một thiếu nữ u ám trong độ tuổi dậy thì.
Tôi gật đầu: “Ừ.”
Dường như nàng ta bất mãn: “Chỉ vậy thôi sao?”
Tôi cười: “Chứ còn gì nữa? Cảm ơn cô à?”
“Chị vẫn đáng ghét như trước kia.”
Tôi nhún vai. Nàng ta nhẹ nhàng bước đến trước mặt tôi, nhìn chằm chằm tôi.
“Nhớ kỹ lời chị nói. Không được phép thích Tần đại ca, nếu không...”
Chợt cánh tay bị ai đó kéo lại khiến tôi lùi về phía sau. A Thọ từ phía sau tôi bước lên, nhìn chằm chằm vào Liễu Uyển, nói rất nghiêm túc: “Vợ tôi sẽ không thích anh ta. Vợ tôi bảo vợ tôi yêu tôi nhất.”
Liễu Uyển bỏ lớp ngụy trang, cười nhạo: “Chị ta nói gì anh cũng tin sao? Thật dễ lừa.”
Tôi muốn nói rằng nàng ta cũng rất dễ lừa.
A Thọ thấy nàng ta không tin nên hơi sốt ruột. Tôi nắm lấy tay anh để trấn an, nhìn về phía Liễu Uyển: “Không còn chuyện gì nữa thì đi đi.”
Nàng ta xoay người, rời đi. Nhưng đi được vài bước lại dừng lại, không quay đầu, nàng ta nói một cách rất lạnh lùng: “Nhà không chào đón chị. Đừng có mà về.”
12.
Người nhà họ Liễu không thích Liễu Vân. Tôi đến nơi này không bao lâu thì đã phát hiện ra.
Nguyên chủ đã dạo qua Quỷ Môn Quan mà cha mẹ nàng không thèm đến thăm.
Đến bây giờ, tôi vẫn không biết cha mẹ Liễu trông như thế nào. Chắc từng gặp qua nhưng tôi không biết, còn họ không thèm nhận con.
Thôn có diện tích không nhỏ nên rất dễ tránh mặt ai đó.
Chuyện gả con gái mình cho một kẻ thiểu năng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Tôi quay sang nhìn A Thọ vẫn còn đang giận, thầm cảm thấy may mắn.
May là gả cho anh.
Liễu Vân lớn tuổi, tính tình không tốt, lại còn có người trong lòng. Nếu cha mẹ Liễu không quan tâm mà gả nàng cho mấy ông già góa vợ thì...
Tôi không dám tưởng tượng sống cùng một người đàn ông ở xã hội trọng nam khinh nữ sẽ như thế nào.
Phải chịu đựng bản tính ngạo mạn và ngu ngốc, còn bị bọn họ trói buộc, cả thể chất lẫn tinh thần đều bị giam cầm ở nơi đây.
Chỉ nghĩ thôi mà đã khiến người ta tuyệt vọng.
Tôi không nhịn được mà rùng mình.
“Mình ơi, mình sao vậy?”
Tiếng gọi của A Thọ khiến tôi hoàn hồn. Giờ tôi mới nhận ra mình đang nắm chặt tay anh. Tôi hít sâu một hơi, buông tay, trịnh trọng nói lời từ tận đáy lòng: “A Thọ.”
“Dạ.”
“Xin mình đừng bị đồng hóa.”
Anh không hiểu ý tôi, vừa ngẫm nghĩ vừa nhìn tôi.
“Đừng bị...”
Tuy vẫn chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi lại có cảm giác sống sót sau tai nạn, trong lòng còn sợ hãi.
Chắc anh không hiểu. Anh chắc chắn không hiểu những câu nói vừa rời rạc, vừa vô lý kia có nghĩa là gì.
Nhưng anh vẫn gật đầu một cách rất kiên định: “Tôi nghe mình.”
Tôi thở dài một hơi, trong lòng vẫn còn lo lắng.
Có một câu Liễu Uyển nói rất đúng. A Thọ rất dễ lừa. Tôi bảo tiên nữ đưa tôi tới, anh tin không chút nghi ngờ, còn buông bỏ cảnh giác đối với tôi.
Nếu có một người lấy được lòng tin của A Thọ, rồi dạy hư A Thọ...
Tôi rất nghiêm túc dọa A Thọ: “A Thọ, em nói với mình, trên đời này có rất nhiều kẻ lừa đảo. Họ sẽ làm quen với mình, nhân lúc mình không chú ý liền bán mình vào mỏ than, chỉ cho mình ăn màn thầu và uống nước bẩn.”
Ánh mắt A Thọ lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Tôi hơi híp mắt, rồi đi thẳng vào vấn đề: “Nhưng em sẽ không lừa mình. Em là người duy nhất đối xử tốt với mình trên thế giới này, là người nhà cuối cùng của mình, là chỗ dựa duy nhất của mình.”
Trước khi đến đây, tôi là người bán hàng xuất sắc nhất, chuyên môn tẩy não... À không, chỉ dẫn cho họ.