Gia quy, công việc và khách không mời

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ

Gia quy, công việc và khách không mời

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

13.
Tôi ngồi thẳng lưng, trầm giọng hỏi: “Sau khi ngủ dậy, việc đầu tiên cần làm là gì?”
A Thọ tỏ vẻ nghiêm túc, đáp: “Tìm mình.”
Tôi không đổi sắc mặt, hỏi tiếp: “Trừ em ra...”
A Thọ đáp trôi chảy: “Những người khác đều là kẻ lừa đảo.”
Tôi: “Hôm nay không nghe lời em...”
A Thọ: “Mai sau chỉ có thể ăn mướp đắng.”
Tôi: “Mỗi ngày phải ăn mướp đắng...”
A Thọ: “Thì đời khổ! Ha ha!”
“Tóm lại.”
“Yêu mình, kiếp này, kiếp sau, cả kiếp sau sau nữa!”
“Ăn cơm.”
Anh thành kính nhắm mắt, chắp tay trước ngực, nói: “Gia quy của vợ.”
Nghi thức trước bữa ăn kết thúc.
Ngày qua ngày, A Thọ nói năng ngày càng trôi chảy.
Trước ngày bán lúa, anh đã cắt lúa xong.
Đến ngày bán lúa, tôi hỏi dì Trần giá lúa trong thôn rồi mang đi bán, có giữ lại một ít để nhà dùng.
Tôi chia tiền bán lúa làm ba phần: một phần nộp thuế, một phần chi tiêu hằng ngày, còn một phần giữ lại để dùng khi cần gấp.
Đã lâu rồi tôi không tính toán tỉ mỉ như vậy.
Tiền từ việc trồng trọt chỉ đủ sinh hoạt, nhưng nếu đi làm thêm thì chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn. Ai lại chê tiền bao giờ.
Phụ nữ ở đây có thể thêu thùa rồi bán, nhưng tôi không biết thêu. Nhờ thân thiết với các chị, tôi được theo họ lên trấn. Các chị gửi mẫu thêu cho những cửa hàng đáng tin cậy, giúp tôi đỡ phải bận tâm lựa chọn.
Tiệm vải do ông chủ đứng tên, bà chủ phụ trách tiếp khách, còn có hai tiểu nhị.
Khi giao dịch với người trong thôn, tôi nhìn hai tiểu nhị kia, không khỏi lắc đầu.
Trình độ bán hàng kiểu gì thế này?
Có hai mẹ con đang đứng đối diện bà chủ. Người mẹ định mua một mảnh vải để may trang phục mới cho con nhân dịp năm mới, nhưng bà ấy còn hơi do dự về màu sắc và giá cả.
Tôi thấy cô bé hay nhìn một tấm vải màu vàng nhạt nên bèn đi đến bên cạnh mảnh vải: “Tấm vải này có màu khá đẹp.”
Tôi sờ thử: “Chất liệu cũng thoải mái, làm áo lót hay áo bào đều được.”
Cô bé tưởng tôi muốn mua tấm vải này nên lo lắng, kéo áo mẹ.
Tôi nhìn về phía cô bé: “Màu này rất hợp với em, vừa đẹp lại vừa tôn da.”
Bà chủ: “Đúng vậy, màu này tươi sáng. Rất nhiều cô gái thích màu này nên tiệm chỉ còn lại chừng này, chỉ đủ bán cho một người.”
Cô bé lại kéo áo mẹ. Bà lập tức cầm mảnh vải: “Chúng ta đi thôi.”
Tôi tỏ vẻ tiếc nuối. Hai mẹ con họ vội đi tính tiền.
Tôi bước đến trước mặt bà chủ, nở nụ cười xã giao: “Bà thấy... tôi làm tiểu nhị cho bà được không?”
Bà chủ hơi do dự, nhưng ông chủ không đồng ý. Tôi nói rằng sẽ làm không công trong vòng ba ngày, để họ xem năng lực của tôi thế nào.
Ba ngày sau, ông chủ vui vẻ chào đón tôi, ký văn khế.
Cuối cùng, tôi đã có việc làm.
Thôn cách xa thị trấn, đi xe bò phải mất nửa canh giờ mới tới nơi. Trời mùa đông nhanh tối. Bà chủ lo cho sự an toàn của tôi nên khi trời còn chưa tối hẳn, bà giục tôi về sớm.
Tôi ngồi trên xe bò. Bầu trời như bị nhuộm mực, chỉ có ánh trăng treo lơ lửng trên cao.
Tôi nhìn về phía trước. Ở cổng thôn có một ánh đèn. Một người đang cầm đèn lồng, đứng trên con đường cũ, nhìn ngó xung quanh.
Có một người đang đợi tôi về nhà.
Xe bò dừng lại. Tôi nhảy xuống. A Thọ chạy đến trước mặt tôi.
“A Thọ, em đã về.”
14.
Một người phụ nữ đã có gia đình mà đi sớm về khuya dễ khiến người ta bàn tán. Thậm chí có người còn khuyên A Thọ đừng để tôi lên thị trấn, cả ngày không về nhà, có khi lại có người tình trên đó.
Nếu là một người đàn ông bình thường nghe thấy những lời như vậy thì không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ.
May mà A Thọ coi vợ là trời, luôn nghe theo ý vợ nên sẽ không ngăn cản tôi.
Khi tiệm vải đắt khách, có người ở cửa hàng khác sang tìm tôi. Không cần tôi nói gì, ông chủ đã chủ động tăng tiền lương của tôi lên gấp đôi.
Gần đến cuối năm, ông chủ phát tiền công cho tôi. Bà chủ còn tặng tôi thêm một bao lì xì và cho tôi nghỉ sớm.
Tôi mua một đống đồ. Khi xe bò tới, tôi nhận ra trên xe có hai người quen.
Liễu Uyển nhìn thấy tôi thì hơi ngạc nhiên, sau đó bĩu môi nhưng nhanh chóng bày ra vẻ yếu đuối, gọi chị.
Anh tú tài không thể tin nổi: “Cô thực sự đi sớm về khuya, cả ngày ở ngoài đến tận bây giờ sao?”
Tú tài đọc sách nhiều quá nên bị điên rồi sao? Chuyện đã lan truyền khắp làng khắp xóm rồi mà hắn còn ngạc nhiên làm gì.
Nếu ở thời hiện đại thì chắc chắn bị nói là mạng 2G lỗi thời rồi.
Tôi để đồ vật lên xe, ngồi đối diện Liễu Uyển, nở nụ cười xã giao về phía tú tài.
Hắn lập tức tỏ vẻ tiếc thương cho tôi, lắc đầu: “Một người phụ nữ đã có gia đình mà như thế thì còn ra thể thống gì? Tôi khuyên cô...”
Tôi lập tức gật đầu, cầu xin: “Ngài là người lương thiện nhất bốn phương tám hướng này. Từ nay xin nhờ ngài lo liệu chi phí ăn mặc, ở, đi lại của tôi và A Thọ. Ngài đã khuyên tôi như vậy thì chắc hẳn đã toàn tâm toàn ý vì chúng tôi, không nỡ để tôi và A Thọ chết đói trong nhà.”
Hắn cứng họng, không nói nên lời.
Tôi bắt chước vẻ ngây thơ của A Thọ, nghiêng đầu nhìn hắn: “Sao không nói câu nào thế?”
Không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Nếu tên này thi đậu rồi làm quan thì liệu có thể mang lại ấm no cho bá tánh không nữa?
Đến đầu thôn, anh tú tài vẫn còn không vui, không thèm nhìn tôi một cái. Còn Liễu Uyển thì nhìn tôi mấy lần rồi mới cùng tú tài rời đi.
Tôi thấy tú tài đi rất nhanh rồi đột ngột dừng lại, quay đầu, kéo Liễu Uyển đi về cùng nàng ta.
Tuy cổ hủ nhưng vẫn khá tốt đấy chứ.
Tay tôi chợt nhẹ tênh.
A Thọ cầm đồ tôi mua, chậm rãi đi về phía nhà.
Tôi đi cạnh anh: “Đến đây từ khi nào vậy? Không thèm chào em một tiếng.”
A Thọ chẹp miệng, nhìn là biết đang không vui.
“Hôm nay không đi nhổ củ cải sao? Sao vậy? Củ cải bị làm sao à?”
“Củ cải không bị gì, đều rất to.”
Tôi không hiểu gì về nông sản, mùa này có rau gì cũng không biết. Năm nay, nhờ dì Trần chỉ dạy nên tôi đã có chút kinh nghiệm, không cần phải phiền người khác nữa.
Tôi và A Thọ giờ đã có thể tự sống như một gia đình rồi.
Anh giận dỗi, hừ nhẹ, chọc tôi cười.
Sau khi về nhà, xếp đồ vật xong, tôi thấy A Thọ ngồi ngơ ngẩn trong góc.
Dạo này anh bị chiều hư nên mỗi khi dỗi, anh đều buồn thiu, ngồi trong một góc nhưng phải là một góc mà tôi dễ nhìn thấy nhất.
Bánh màn thầu của ông nội được tôi đặt trước linh vị của ông nên giờ A Thọ đành cạy móng tay.
Tôi thuần thục mở ghế gấp, ngồi cạnh anh: “Sao vậy, bé ngoan A Thọ của em?”
A Thọ ngồi chán rồi, mất kiên nhẫn nên hỏi tôi.
“Hôm nay mình về cùng với anh ta, còn nhìn anh ta.”
Anh ta nào?
Giọng điệu trách móc: “Mình bảo tôi tốt hơn anh ta mà.”
Tôi chống cằm nhìn anh. Tôi cảm thấy ý cười trong mắt mình dường như muốn trào ra.
“A Thọ vì hắn ta mà không vui sao?”
Anh thẳng thắn gật đầu: “Ừm.”
Anh cau mày, suy nghĩ điều gì đó rồi chợt thò qua, để lại một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt trên má tôi.
Tôi mở to mắt, ngây người một lúc: “Ai... Ai dạy mình?”
A Thọ bị phản ứng của tôi làm cho giật mình, ngập ngừng đáp: “Bác Dương.”
Tôi hít một hơi. Tri nhân tri diện bất tri tâm. Không ngờ lão râu dê đó lại là kẻ không biết xấu hổ như vậy.
“Bác Dương bảo chúng ta là vợ chồng, có thể làm như vậy.”
Nói xong, anh còn tự tin hỏi ngược lại tôi: “Chẳng lẽ không được sao?”
Không ngờ có ngày tôi bị A Thọ hỏi đến mức cứng họng, không trả lời được gì suốt một ngày.
15.
Kiếp trước, tôi luôn duy trì khoảng cách với người khác phái, rồi làm việc như trâu như ngựa đến mức đột quỵ.
Không vì lý do gì đặc biệt, chỉ là khi mới bước chân ra xã hội, tôi gặp vài tên cặn bã thấy tôi còn trẻ nên muốn quấy rối.
Sau khi có công việc, tôi còn gặp phải mấy kẻ muốn lợi dụng công việc để giở trò.
Vợ của mấy tên đó còn là khách hàng của tôi.
Nghĩ lại tự dưng thấy nghẹn ngào như bị hóc xương.
Tôi xoa ngực, cảm nhận được má mình đang nóng lên.
Dường như tôi đã chấp nhận hành động của A Thọ.
Đã lâu như vậy rồi, tôi với A Thọ chỉ cùng đắp chăn và trò chuyện. Khi ngủ, anh rất bám người, thích ôm tôi ngủ. Dù tâm trí anh như trẻ con nhưng cơ thể anh đã trưởng thành.
Thi thoảng tôi gặp phải những trường hợp khiến mình phải xấu hổ.
Nhưng... chuyện này... tôi biết nói sao đây.
Tôi không nói gì, anh còn không hiểu nên cứ để chuyện đó rơi vào quên lãng.
Cuối năm nên ai cũng rảnh rỗi. Chúng tôi thường ở cùng nhau, ban ngày đi cùng, ban đêm ngủ chung. Thi thoảng lại nhớ đến nụ hôn bất ngờ của anh, tôi khẽ thở dài. Tuyết mùa đông chưa tan nhưng mùa xuân đã tới.
Trước năm mới, dì Trần đến thăm tôi, hỏi tôi có muốn về thăm nhà họ Liễu không.
Nơi đây có tập tục là con dâu sẽ về thăm nhà mẹ đẻ vào đầu năm thứ hai sau khi kết hôn.
Tôi lộ vẻ ghét bỏ: “Trời ơi, cháu chưa gặp họ bao giờ, về nhà họ làm gì?”
Dì Thẩm gật đầu tán thành: “Dì đã muốn nói điều này từ lâu, trước kia tuy cháu xấu tính nhưng vẫn tốt hơn cha mẹ cháu.”
Tôi: “... Dì, dì không cần phải mỗi lần đều mắng cháu một câu đâu.”
Dì xua tay: “Thôi, dì chỉ nói thế thôi. Dì đến để nhắc nhở cháu. Cháu không nhớ cả mấy chuyện này nữa sao? Trước kia cháu rất dữ, gặp ai là mắng người đó. Đến dì còn không dám chọc vào cháu...”
“Còn mắng.”
“Giờ vào chuyện chính nè.” Dì thở dài, vỗ tay tôi, “Cháu cũng đáng thương. Em gái cháu và Tần tú tài tâm đầu ý hợp. Gả cho người có học, cuộc sống của em cháu rồi sẽ rất tốt. Cháu còn không được cha mẹ yêu quý nữa.”
Có người gõ cổng. A Thọ đang ở nhà nên ra mở cửa.
A Thọ còn chưa quay vào, một người phụ nữ gầy gò đã bước vào, mang theo hơi lạnh của mùa đông.
Nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ này, tôi ngay lập tức biết bà ta là ai.
Tôi cắn hạt dưa, cười hỏi: “Đây là thím nào vậy? Trông lạ quá, chưa từng gặp bao giờ. Sao lại đến nhà tôi?”
Mẹ Liễu ngay lập tức mất tự nhiên nhưng lại nhanh chóng bày ra thái độ kiêu ngạo: “Mày còn không biết xấu hổ hỏi tao là ai? Tao là mẹ mày. Đến mẹ ruột mà còn quên.”
Tôi nhìn thấy ngọn lửa chiến đấu của dì Trần đang hừng hực bốc lên. Tôi quay đầu, vứt vỏ hạt dưa về phía mẹ Liễu.
“Ờ. Tôi rơi xuống sông, giờ quên hết mọi chuyện, còn không thấy cha mẹ đến thăm. Tôi còn tưởng cha mẹ mình đã chết rồi.”
Mẹ Liễu tức đến mức tím cả mặt: “Rủa ai đấy hả?”
A Thọ vừa vào thì thấy mẹ Liễu mắng tôi. Anh đứng trước mặt tôi. Nói về hình thể thì anh vẫn khiến người ta phải e dè.
Mẹ Liễu sợ bị đánh nhưng vẫn muốn giữ thể diện nên hừ một tiếng, rồi ngồi xuống ghế.
“Tao có chuyện muốn nói với mày.”
Tôi không để ý đến bà ta. Bà ta liếc nhìn tôi, rồi nói: “Năm sau, thằng ba muốn đính hôn, Uyển Nhi còn phải xuất giá. Mày làm chị cả thì nên tỏ chút thành ý đúng không? Giờ thì đưa tiền cho tao, khỏi cần phải về nhà, đỡ mất công hai đứa.”
Vừa muốn tiền vừa muốn cắt đứt quan hệ.
Tôi nhắm mắt lại. Mấy anh sếp tổng đều bị chọc tức đến mức bật cười như tôi sao?