Giữa Hai Mùa Xuân
Chương 18: An Ra Đi
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đứng chôn chân dưới cột đèn đường thêm mười phút, sau khi bóng An đã khuất hẳn.
Cái lạnh từ chiếc nhẫn giấy vô tri trong lòng bàn tay tôi không thể sánh được với cái lạnh thấu xương mà lời tạm biệt của An đã để lại.
“Hẹn gặp lại cậu trong một bố cục mới.”
Câu nói đó xoáy vào tâm trí tôi. Một bố cục mới là gì? Phải chăng An đã thay đổi quyết định, chọn một ngành học, một thành phố khác? Hay cô ấy muốn chúng tôi thay đổi mối quan hệ, trở thành bạn bè, hoặc thậm chí là người xa lạ?
Tôi nhấc điện thoại. 23:15, tôi gọi cho An. Số máy An đổ chuông hồi lâu nhưng không có ai nhấc máy. Thứ tôi nghe thấy chỉ là giọng nói lạnh lùng của tổng đài: "Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được."
Linh cảm chẳng lành chợt ập đến, như một đám mây đen giăng kín.
An không phải người có thói quen tắt máy trước một sự kiện quan trọng như kỳ thi Quốc gia. An là người luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, luôn muốn kiểm soát mọi thứ.
Tôi đi bộ về nhà, bước chân nặng trĩu. Căn phòng trở nên lạnh lẽo lạ thường, mặc dù nhiệt độ bên ngoài khá ấm áp. Tôi mở tủ sách, lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ chứa đầy những kỷ vật của hai đứa.
Cuộn phim đầu tiên đã rửa, bức ảnh đen trắng An nhìn thẳng vào tôi, cùng những mẩu giấy ghi chép chung.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh. An trong bức ảnh ấy rạng rỡ, ánh mắt thách thức đầy tự tin. Cô ấy đã dạy tôi cách dũng cảm đối diện với thế giới. Thế mà giờ đây, chính An lại tự mình quay lưng lại với sự dũng cảm mà cô ấy đã dạy tôi?
"Tại sao vậy An? Tại sao lại là lúc này?" Tôi tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào.
Tôi nhớ lại những dòng chữ trong sổ nháp của An: "Tớ không xứng đáng với tương lai rạng rỡ của Vũ."
Đây có phải là một hành động hy sinh mù quáng? An đang cố gắng loại bỏ bản thân ra khỏi cuộc đời tôi, vì cô ấy nghĩ mình là một gánh nặng? Hay có một sự thật khủng khiếp nào đó, một bí mật cá nhân lớn hơn cả kỳ thi, lớn hơn cả lời hứa của chúng tôi, mà An không muốn tôi biết?
Tôi cố gắng tìm kiếm lý lẽ. Có lẽ cô ấy chỉ muốn tôi hoàn toàn tập trung. Có lẽ cô ấy chỉ muốn tôi chiến thắng kỳ thi này mà không bị xao nhãng bởi cảm xúc cá nhân. An đã đặt chiếc bút xanh vào tay tôi, một hành động đầy tính biểu tượng.
Cậu phải tự viết tiếp câu chuyện của mình.
Nhưng những lý lẽ đó nhanh chóng bị cơn sóng cảm xúc nhấn chìm. Tình yêu không vận hành theo logic. Chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau chiến đấu. Việc An ra đi không một lời giải thích là một sự phản bội, một vết nứt sâu hoắm vào niềm tin tôi dành cho cô ấy. An đã dạy tôi phải nhìn thẳng vào sự thật, vậy tại sao chính cô ấy lại chọn cách bỏ trốn?
Tôi lại gọi điện. Lần này tôi gọi cho mẹ An. Số máy đổ chuông, và một giọng nói ấm áp, có chút mệt mỏi, vang lên.
"Alo Vũ hả con?."
"Dạ cháu chào cô. Cháu xin lỗi đã gọi vào giờ này. An có về nhà chưa ạ?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
"À, An nó vừa gọi về cách đây một tiếng. Nó bảo nó bị đau dạ dày, nên sáng mai nó sẽ không đến điểm thi. Nó bảo nó cần một ngày để nghỉ ngơi. Cháu đừng lo lắng quá. An là đứa biết lo cho bản thân."
Tôi sững người. An đã nói dối.
An không hề bị ốm. An đã tắt máy, cố tình nói dối gia đình để họ không lo lắng. Điều này xác nhận rằng việc An vắng mặt vào ngày thi là một quyết định đã được lên kế hoạch cẩn thận, một bí mật mà cô ấy cố tình che giấu tất cả mọi người, kể cả tôi.
"Vâng, cháu hiểu rồi ạ. Cháu sẽ nhắn tin cho An động viên cậu ấy."
"Ừ, cháu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Chúc cháu thi tốt."
Tôi cúp máy, tay tôi run lên bần bật. An không chỉ lừa dối tôi, cô ấy còn lừa dối cả mẹ mình. Tôi là người duy nhất biết được sự thật, nhưng tôi không biết lý do. Chiếc nhẫn giấy trong tay tôi bỗng chốc hóa thành một gánh nặng, một lời trăn trối đầy uẩn khúc.
Tôi quyết định đêm nay không ngủ. Tôi cần phải tìm ra sự thật trước khi ánh bình minh ló dạng.
Tôi ra ban công, nhìn về phía thành phố đang chìm sâu trong bóng đêm. Tôi mở máy tính, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào trên mạng xã hội của An. Tất cả đều là ảnh chụp từ rất lâu, không có bất kỳ cập nhật nào trong suốt hai tuần qua.
Tôi nhìn lại cuộn phim mà tôi đã chụp An dưới ánh đèn sân khấu. Tôi nhớ lại lời An đã nói: "Cậu phải học cách nhìn thẳng vào ánh sáng, Vũ. Đối diện với nỗi sợ hãi."
An đã bắt tôi đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình, nhưng giờ đây, chính cô ấy lại chọn cách bỏ trốn khỏi nỗi sợ hãi của bản thân.
Tôi nhớ lại tất cả những lần An tránh mặt, những lần cô ấy nói về "thực dụng tuyệt đối" và cả cái nhìn xa xăm của An khi tôi chụp ảnh kỷ yếu. Tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng, nhưng tôi đã quá tin vào tình yêu và lời hứa của hai đứa nên đã phớt lờ chúng.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi lấy chiếc bút xanh ra, và viết lên một tờ giấy nháp, cố gắng liệt kê những trường hợp có lý cho sự biến mất của An.
Trường hợp 1: An gặp phải biến cố nghiêm trọng không thể vượt qua. Cô ấy không muốn tôi xao nhãng, vì yêu tôi quá nhiều và muốn bảo vệ tôi khỏi sự thật đau lòng. - (Bị loại: An đã nói dối mẹ rằng cô ấy bị ốm.)
Trường hợp 2: An sợ thi trượt, sợ làm hỏng danh tiếng "CÙNG ĐỖ" của hai đứa, nên chọn cách tự loại bản thân mình. - (Hợp lý một phần: An đã viết rằng cô ấy không xứng đáng với tương lai rạng rỡ của tôi.)
Trường hợp 3: An không còn yêu tôi, cô ấy đã tìm thấy một người khác, một tương lai khác cho riêng mình. An chọn cách rời đi đột ngột để tôi có thể tập trung vào kỳ thi. - (Mâu thuẫn: Tại sao lại là nụ hôn chia tay lạnh lẽo và chiếc nhẫn giấy? Tại sao không nói thẳng?)
Không có giả thuyết nào hoàn chỉnh. Tất cả đều hỗn loạn và mông lung. Tôi đang bị mắc kẹt giữa ba thế giới: thế giới lãng mạn tôi từng xây dựng với An, thế giới thực dụng mà An đã dạy tôi, và thế giới hỗn loạn mà An đã bỏ lại.
Tôi nhìn đồng hồ. 4:00 sáng. Chỉ còn ba tiếng nữa là đến giờ làm thủ tục dự thi. Tôi gục đầu xuống bàn, cảm thấy kiệt quệ. Tôi phải ngủ, nhưng tôi không thể. Tôi sợ rằng khi nhắm mắt lại, tôi sẽ không thể mở mắt ra để đối diện với ngày thi quan trọng nhất cuộc đời mình.
Tôi đã mất An. Tôi không thể để mất chính mình.
Bình minh dần ló dạng, mang theo ánh sáng vàng nhạt. Tôi tắm rửa, mặc áo đồng phục, chuẩn bị mọi thứ một cách máy móc theo thói quen. Nhưng sự bình tĩnh ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Tôi phải gặp An. Tôi cần một lời giải thích. Tôi cần An xác nhận rằng tôi có thể tiếp tục.
6:30 sáng. Tôi chạy xe đạp đến khu nhà trọ của An. Tôi cố gắng đi chậm rãi, như thể tốc độ càng chậm, tôi càng có thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Đến cửa phòng An, tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Cửa không khóa. Một chi tiết nhỏ, nhưng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, An không muốn đóng sập hoàn toàn cánh cửa hy vọng.
Tôi bước vào.
"An? An ơi?" Giọng tôi run rẩy.
Phòng trọ trống rỗng. Không có An.
Tôi nhanh chóng quét mắt nhìn một lượt. Sách giáo khoa, đề cương thi, bút mực... tất cả đều ở đó, được xếp gọn gàng. Nhưng những vật dụng cá nhân, những thứ tạo nên linh hồn của căn phòng, đã biến mất. Chiếc rèm cửa sổ An yêu thích, chiếc đèn bàn với ánh sáng vàng ấm, chiếc giá sách nhỏ chất đầy tiểu thuyết ngôn tình... tất cả đều đã không còn.
Tôi chạy vào nhà tắm. Bàn chải, khăn mặt, dầu gội... tất cả đã biến mất.
Tôi quay lại bàn học, nhìn thấy mẩu giấy nhỏ được kẹp dưới chiếc bút bi xanh quen thuộc.
Mẩu giấy vẫn ở đó, với hai câu ngắn ngủi:
"Mùa xuân này tớ phải đi trước.
Cậu phải ĐỖ đấy chàng nhiếp ảnh gia của tớ."
Tôi cầm chiếc bút lên. Chiếc bút không còn là vật làm tin, mà là bằng chứng cho sự phản bội. An đã dùng lời hứa của tôi để khiến tôi không thể đuổi theo cô ấy, để tôi phải hoàn thành sứ mệnh của mình. An đã chọn con đường cô đơn cho cả hai đứa.
Tôi chìm vào một cơn khủng hoảng tĩnh lặng. Tôi không gào thét, không đập phá. Tôi chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào sự trống rỗng, và cố gắng chụp lại khoảnh khắc này bằng trí nhớ của mình.
Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường. 6:40 sáng. Chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa là phải có mặt ở cổng trường thi.
Tôi quay lưng, bước ra khỏi căn phòng.
Tôi khóa cửa lại, một hành động vô nghĩa đến lạ lùng, nhưng đó là sự tôn trọng cuối cùng tôi dành cho những kỷ niệm của hai đứa.
Tôi chạy xe thật nhanh đến trường thi, nơi hàng ngàn học sinh đang chờ đợi phía trước. Ánh sáng mặt trời chói lòa, nhưng trong mắt tôi chỉ còn lại sự trống rỗng. Tôi đã mất An, nhưng tôi không thể để mất tương lai. Tôi phải chiến thắng kỳ thi này, vì đó là điều duy nhất còn lại kết nối tôi với An.
Tôi đến cổng trường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, dính chặt vào da thịt. Tôi bước qua cánh cổng, bước vào phòng thi. Tôi đã trở thành một người khác, một kẻ bị bỏ rơi. Tiếng trống trường điểm giờ làm bài vang lên, khô khốc và lạnh lẽo, tựa như tiếng màn trập của một chiếc máy ảnh vừa hết phim.
Tôi ngồi xuống vị trí của mình, chiếc bút bi xanh - vật làm tin duy nhất còn lại của An được tôi đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ hoen ố vết mực.
Ba ngày thi THPT Quốc gia trôi qua như một cuộc hành xác đầy giày vò. Tôi làm bài bằng một thứ bản năng đáng sợ đến vô hồn. Những công thức Vật lý, những phương trình tích phân mà tôi và An từng cùng nhau giải cứ thế tuôn chảy dưới ngòi bút, nhưng tâm hồn tôi thì hoàn toàn trống rỗng, vô cảm.
Tôi không thấy những con số, tôi chỉ thấy những nét chữ tròn trịa của An hiện lên trên mặt giấy thi như một lời giễu cợt về lời hứa "CÙNG ĐỖ".
Mỗi khi tiếng trống báo hết giờ thi vang lên, tôi là người đầu tiên lao ra khỏi phòng thi. Tôi đứng dưới cái nắng hầm hập của tháng Sáu, đôi mắt tôi quét qua hàng nghìn thí sinh, tìm kiếm một dáng hình cao ráo với chiếc nơ xanh thẫm quen thuộc. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng hò hét, tiếng trao đổi đáp án rộn rã của chúng bạn tôi, và sự im lặng đến tàn nhẫn từ phía cổng trường, nơi An đã từng đứng.
Trong những đêm giữa các ngày thi, tôi không tài nào chợp mắt nổi. Tôi ngồi lỳ trước bàn học, nhìn chằm chằm vào chiếc bút xanh, hy vọng điện thoại sẽ rung lên một tin nhắn giải thích. Nhưng số máy của An vẫn là những tiếng tút dài vô cảm. Sự tập trung - thứ vũ khí mà An đã dày công rèn luyện cho tôi - giờ đây quay lại cắn xé tâm trí tôi.
Tôi nhớ về nụ cười của An ở tiệm sách cũ, về hơi ấm của chiếc khăn quàng cổ trong buổi tối mùa đông năm ấy. Những ký ức đó giờ đây trở thành những mảnh phim vụn sắc lẹm, cứa vào lòng tôi mỗi khi tôi cố gắng tập trung vào đề thi, khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Kết thúc môn thi cuối cùng, khi mọi người vỡ òa trong niềm vui giải thoát khỏi áp lực thi cử, tôi lại cảm thấy mình vừa bước vào một nhà tù của sự cô độc, trống rỗng. Tôi thực hiện được vế sau của lời hứa, tôi đã làm bài rất tốt, nhưng người cùng tôi đi đến đích đã biến mất không một dấu vết. Tôi đứng giữa sân trường vắng lặng, chiếc bút xanh trong túi áo đã cạn mực, cũng giống như niềm tin trong tôi đã hoàn toàn cạn kiệt, không còn một chút nào.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )