31. Chương 31: Trả giá

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dạy dỗ thêm vài lần là được thôi.
Bạch Ly vẫn rất bình tĩnh, trên môi còn nở nụ cười nhạt, cứ như thể đang nói về một chuyện hết sức bình thường.
Câu này vừa thốt ra, cả phòng liền lặng ngắt.
Chỉ có tiếng cười của Tiểu Quan vẫn tiếp tục vang lên. Hắn ta đưa mắt lướt qua cổ áo hơi hé mở và gương mặt Bạch Ly, nửa đùa nửa thật nói: “Đợi hôm nào hai người chia tay, mời Tiểu Bạch đến làm trợ lý cho tôi nhé!”
Lời này vừa dứt, An Vũ Vi muốn bịt miệng Tiểu Quan thì đã muộn. Cậu ta khẽ buông một tiếng chửi thề, không cần nhìn cũng biết sắc mặt Văn Quân Hà đã tối sầm. Tiểu Quan là một công tử ăn chơi trác táng điển hình, chỉ có một sở thích, chính là "ăn cỏ gần hang". Bất cứ ai làm trợ lý cho hắn, thực chất đều là tình nhân, điều này chẳng phải bí mật gì.
An Vũ Vi cố cười xòa, định nói Tiểu Quan đã uống say. Lời còn chưa dứt, bỗng nghe giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Bạch Ly vang lên.
Cậu nói: “Được thôi!”
Giống như với bất kỳ yêu cầu quá đáng nào của Văn Quân Hà, Bạch Ly cũng đều bình thản đáp: “Được thôi.”
Lần này thì tất cả đều sững người. An Vũ Vi bật dậy, một tay đẩy Tiểu Quan ngã xuống sofa, ném áo khoác lên đầu hắn, vội vàng nói đỡ: “Say rồi thì ngủ đi, đừng nói bậy nữa!”
Chưa dứt lời, khóe mắt đã thấy Văn Quân Hà bước đến.
An Vũ Vi chắn một bước, mang theo ý cầu hòa: “Quân Hà, nó uống say rồi—”
Văn Quân Hà liếc nhìn, thấy Tiểu Quan vừa gỡ áo khoác vừa lầu bầu chửi rủa. Hắn lạnh lùng quét mắt qua đám đông đang im phăng phắc, ngắt lời An Vũ Vi: “Đã say rồi, vậy thì cho tỉnh rượu đi.”
Thế là Tiểu Quan chẳng đứng dậy nổi nữa. Hắn bị Văn Quân Hà một tay quật xuống sàn, tiếp đó một chai rượu bị bật nắp, dội thẳng lên đầu và mặt.
Không ai dám ngăn cản.
Từ nay về sau, cũng không còn ai dám không biết điều nữa.
Văn Quân Hà lôi Bạch Ly ra khỏi sảnh hoa, đi thẳng ra sân ngoài. Trong mắt hắn lửa giận cuồn cuộn, quanh thân như kết một lớp băng dày, bàn tay nắm chặt cánh tay Bạch Ly gân xanh nổi rõ, như muốn bóp nát xương cổ tay người ta.
Bạch Ly bị hắn kéo lảo đảo, thử mấy lần cũng không gỡ ra được. Ngoài sân đối diện là con đường lớn, người qua lại đều ngoái nhìn. Sau mấy lần suýt ngã rồi lại bị kéo dựng dậy một cách thô bạo, cuối cùng Bạch Ly bùng nổ.
“Buông ra!” Cậu gắng sức gỡ bàn tay đang siết chặt cổ tay mình, gần như mất khống chế mà hét lên.
Toàn bộ cảm xúc của cậu rối bời, rơi vào trạng thái buông xuôi. Ngay cả những lời vừa thốt ra trong phòng cũng chẳng phải suy tính gì, chỉ vì cảm xúc dồn nén đến tận cùng, bỗng nhiên cậu không muốn tiếp tục như thế này nữa.
Mọi thứ đều do Văn Quân Hà quyết định, nói cưới là cưới, nói gặp cha mẹ là gặp cha mẹ, nói mở nhà hàng Nhật là mở nhà hàng Nhật. Hắn chưa từng hỏi Bạch Ly thực sự muốn gì, chỉ coi tất cả như một ân huệ ban xuống, buộc cậu phải quỳ gối cảm tạ.
Cậu đã chịu đủ rồi. Khi đói khát, cậu còn từng ấm ức mong xin được một miếng bánh; nhưng giờ cậu không cần nữa, mà người kia lại trút cả đống bánh lên đầu cậu.
Khoảnh khắc ấy, cậu chẳng muốn kiềm chế, vung tay xé toạc lớp giả dối mà Văn Quân Hà cố sức tô vẽ.
“Mẹ kiếp, em điên rồi à? Không biết làm trợ lý của hắn nghĩa là gì sao!?” Văn Quân Hà hất cổ tay cậu ra, lửa giận bùng lên dữ dội.
Bạch Ly đứng vững lại, tay kia xoa chỗ cổ tay đã sưng đỏ: “Biết.”
Giọng cậu run rẩy, khàn khàn vì dồn nén cảm xúc kịch liệt, nhưng vẫn nhìn thẳng vào hắn, không hề yếu thế.
Hàm Văn Quân Hà nghiến chặt, ánh mắt như muốn xé nát người đối diện, từng chữ gằn ra: “Ý em là gì!”
Bạch Ly hỏi ngược lại: “Có gì khác nhau sao?”
Rồi tiếp tục: “Ngủ với anh, hay ngủ với người khác, với tôi thì có gì khác nhau đâu? Còn với anh, ngủ với tôi hay với người khác, có gì khác nhau hả?”
“Em nói cái quái gì vậy, em là của tôi!” Văn Quân Hà bị những lời ấy chọc điên. Hắn chỉ vào ngực mình, từ lồng ngực gào ra một tiếng rủa rít khản giọng.
“Của anh?” Bạch Ly bật cười, như nghe một câu chuyện nực cười đến mức rơi cả nước mắt.
Cười đủ rồi, cậu bình tĩnh lại sau cơn bùng nổ vừa rồi. Thậm chí không phải là chất vấn, mà chỉ là một lời tuyên bố: “Văn Quân Hà, từ buổi chiều anh vì kẻ khác mà trói tôi trên ghế sofa, tôi đã không còn là của anh nữa.”
Rồi lại xoáy thêm một nhát vào tim hắn: “Anh cũng chẳng phải của tôi. Tôi đã chẳng cần anh từ lâu rồi.”
Sau lưng họ là quảng trường nhỏ, có người đốt pháo hoa, khói trắng mịt mù, lẫn mùi lưu huỳnh hăng hắc. Trẻ con nô đùa, vài đôi tình nhân ngồi cười nói, nhưng tất cả sự náo nhiệt ấy chẳng liên quan gì đến họ.
Văn Quân Hà như bị nện thẳng vào mặt, cơ thể dần cứng đờ. Khí thế hung hăng vừa rồi tan biến, cơn giận dữ và sự mất khống chế rút đi như thủy triều, để lại cảm giác ngơ ngác và hoang mang mà hắn lần đầu nếm trải.
“Nếu anh muốn lãng phí thời gian với tôi thì cứ lãng phí. Tôi sẽ đợi, đợi đến ngày anh chán, tôi sẽ sống cuộc đời của riêng mình.
Tôi không nợ anh. Bị anh ép buộc như thế này, chẳng còn gì khác ngoài sự bất lực. Tôi đánh không lại, chạy không thoát, trong tay anh còn nắm quá nhiều thứ tôi để tâm.
Anh muốn chúng ta quay lại như trước, đừng đòi hỏi cao như vậy. Đặt anh vào vị trí của tôi mà nghĩ xem, nếu bị đối xử như thế, anh còn có thể yêu sao?
Anh sẽ giết người đó, lột da, nuốt thịt. Văn Quân Hà, anh cũng giống hệt đám bạn của anh.”
Bạch Ly dừng lại vài giây. Trời lạnh, áo khoác còn bỏ trong phòng, trên người chỉ là chiếc sơ mi đắt đỏ Văn Quân Hà lựa chọn kỹ càng, đều là thứ cậu chẳng cần. Cậu hít mạnh, môi và má lạnh tái, giọng trầm khàn như đông cứng, mỗi chữ nói ra đều như dao chém vào tim.
“Anh và bọn họ chẳng khác nhau gì cả, chỉ là ức hiếp một món đồ chơi không quyền không thế mà thôi.”
Lời cáo buộc nặng nề này khiến Văn Quân Hà không còn đường chống đỡ.
Hắn ngẩn người, phải mất một lúc mới hiểu hết hàm ý, rồi hành động vượt trước ý thức, cởi áo khoác khoác lên người Bạch Ly, mạnh mẽ kéo cậu vào lòng.
Cơn giận điên cuồng trước đó đã biến mất từ lâu, trong đầu hắn chỉ còn lại cơn choáng váng chưa từng có.
Hắn cảm thấy Bạch Ly trong ngực như một làn khói, sắp tan biến đi mất.
“Em không phải... không phải...” Hắn muốn nói “Không phải món đồ chơi”, nhưng những chữ đó nghẹn lại không thốt ra được.
Sự hối hận và đau lòng vô tận quấn lấy nhau, còn lạnh hơn cả đêm đông này.
“Em là bạn trai tôi, là người tôi yêu, là người tôi muốn bên cạnh cả đời. Không ai có thể cướp em đi, cũng không được thèm muốn em.” Văn Quân Hà giam chặt Bạch Ly trong vòng tay, không cho cậu nhúc nhích, như thể chỉ thế này mới giữ được cậu mãi mãi.
“Bạn trai? Người yêu?” Bạch Ly lại bật cười, đây đã là lần thứ hai trong đêm. Chính cậu cũng thấy mình bị những lời lẽ kỳ quặc của Văn Quân Hà làm cho phát điên, toàn kể mấy trò cười nhạt nhẽo.
Cậu giãy mạnh, Văn Quân Hà lập tức buông lỏng, không dám trái ý.
Đèn đường sáng rực, thêm cả những cây trang trí lấp lánh đèn màu mừng năm mới. Văn Quân Hà lần này dễ dàng nhìn thấy khóe mắt ướt của cậu.
“Lúc anh làm những chuyện đó, có từng một giây nghĩ rằng tôi cũng sẽ sợ không?” Hàng mi Bạch Ly run run, oán hận trong mắt phút chốc biến thành thứ khác, mong manh, chạm liền vỡ.
Cậu đang chất vấn, nhưng không cần câu trả lời.
“Không, anh chưa từng. Vì trong mắt anh,” Bạch Ly khẽ lắc đầu, tiếp tục, “Tôi không xứng.”
Văn Quân Hà cảm thấy máu huyết toàn thân đều đông cứng, khốn khổ quẫn bách đến xé lòng: “Tiểu Bạch, không phải vậy, không phải... xin lỗi...”
Đúng vậy, những gì hắn đã làm, sao Bạch Ly có thể không sợ. Vì một suy đoán vô căn cứ mà trút giận lên cậu, vì câu chia tay mà trói cậu lên ghế sofa cưỡng hiếp cậu, vì muốn ép cậu quay lại mà mặc kệ Tào Tuấn Nghiêm làm khó, đứng trước ly rượu bị bỏ thuốc cũng giả vờ không thấy, chèn ép công ty của cậu, cho người tìm đến tận nhà cha mẹ cậu...
Từng việc, từng việc, kể mãi không hết.
Hắn chỉ có thể lặp đi lặp lại lời xin lỗi, rồi mới nhận ra “xin lỗi” là câu nói vô dụng nhất trên đời.
Lời Bạch Ly như lưỡi dao tẩm độc, chém từng nhát, làm đau người khác cũng làm đau chính mình.
“Tôi không xứng được hưởng sự tôn trọng và che chở mà những người yêu nhau nên dành cho đối phương, tôi đáng bị các người ức hiếp. Tôi chỉ là một món đồ chơi trên giường, nỗi sợ của tôi thì đáng giá bao nhiêu chứ?
Anh nhìn tôi đi, tôi chỗ nào xứng với anh. Sau này khi anh chơi chán rồi, chỉ cần đừng đem tôi cho người khác làm đồ chơi, tôi đã phải mang ơn đội nghĩa anh lắm rồi.”
“Đừng nói nữa!” Văn Quân Hà gầm lên, giọng run rẩy: “Không phải thế, tôi yêu em!”
Hắn siết chặt Bạch Ly, thân thể lạnh lẽo yếu ớt trong ngực chẳng khá hơn hắn là bao.
Bạch Ly từ từ giơ tay, ôm lại người mà mình từng vô cùng ỷ lại, từng hết mực trân quý. Cậu khẽ nói câu cuối cùng trong đêm nay: “Quân Hà, chúng ta không thể quay lại nữa.”
Từ khi ép Bạch Ly trở về, cái lớp vỏ giả tạo về một mối tình tái hợp hạnh phúc mà Văn Quân Hà dày công dựng nên, sau hai tháng duy trì, đến lúc này đã rầm rầm sụp đổ.
Điều này thậm chí không thể đổ lỗi cho câu lỡ lời của Tiểu Quan hay bất cứ ai khác. Dù là bất kỳ ngòi nổ nào, Bạch Ly vốn đã bị dồn đến cực hạn cũng sẽ bùng phát ngay lập tức.
Hắn và Bạch Ly, sớm muộn cũng phải đến ngày này.
Về sau, Văn Quân Hà thường nhớ tới một chuyện nhỏ. Những chuyện khác dần nhạt nhòa, chỉ riêng có một chuyện đó, trong vô số tháng năm sau này vẫn thường đột ngột ùa về trong trí nhớ hắn.
Đó là khi hai người vừa mới xác định quan hệ yêu đương, trong một tiết tự học ở giảng đường lớn, Bạch Ly đã viết ở trang cuối sổ tay của Văn Quân Hà một câu: “Văn Quân nếu hai lòng, Bạch Ly quyết tuyệt tình.”
“Quân Hà, sau này cho dù có chuyện gì, em cũng sẽ không rời xa anh.” Khi ấy gương mặt Bạch Ly còn mang chút non nớt, tưởng tượng về tương lai, nụ cười chan chứa mật ngọt. Văn Quân Hà định đưa tay véo má cậu, lại thấy cậu né sang một bên, nghiêm mặt nói thêm: “Chỉ có một điều, nếu anh có hai lòng, thì em chắc chắn sẽ không cần anh nữa.”
Bạch Ly đã nói, cậu chẳng cần hắn từ lâu rồi.
Rất nhiều năm về sau, câu nói ấy từng trở thành cơn ác mộng của Văn Quân Hà.
Thì ra ngay cả khi hắn chưa kịp nhận ra, Bạch Ly đã buông bỏ hắn rồi. Đợi đến khi hắn cố gắng muốn cứu vãn, Bạch Ly đã đi xa mất.
Sẽ không ai chờ hắn. Tình yêu mà Bạch Ly trao, hắn đã phung phí đến cạn kiệt.
Giống như Bạch Ly từng nói, em không cần nữa.
Văn Quân Hà rốt cuộc cũng phải trả giá cho sự kiêu ngạo và tự phụ của mình.