Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Chương 53: Lý do
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong xe bỗng chốc im phăng phắc. Quản gia Trần và tài xế ngồi ở ghế phía trước không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt tò mò hóng chuyện.
Quái lạ thật.
Rốt cuộc là ở bên ngoài đã làm cái gì, mà lúc về mới có thể khiến một bên tin chắc rằng bên kia thích mình thế này?
Kỷ Mân thậm chí đã đứng hình rất lâu.
Anh nhìn chằm chằm Lục Nhiên, dường như không tin vào tai mình, dò hỏi lại một câu:
"Cậu nói cái gì?"
Thiếu niên chẳng chút ngại ngùng, cứ thế thẳng thắn lặp lại: "Hỏi anh có phải thích tôi không đó."
Lần này Kỷ Mân nghe rõ rồi.
Anh cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai, như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất đời.
"Cậu đang nói cái quái gì thế?"
Lục Nhiên đưa ra bằng chứng cụ thể: "Vậy tại sao anh lại tốt với tôi thế? Tự dưng trả lương cho tôi, còn chẳng bắt tôi làm gì, chỉ cần tôi học bài."
"Phát hiện bị tôi lợi dụng rồi cũng không tức giận, còn bảo tôi tiếp tục đi làm."
"Lúc nãy còn giúp tôi giữ thể diện trước mặt Thẩm Hồng Nguyên."
Đôi mắt cậu đen trắng rõ ràng, nhìn Kỷ Mân đầy kiên định.
Ánh mắt đó như đang nói: Đây không phải là tình yêu thì là gì!
Cái nhìn trong trẻo đó thậm chí còn mang theo một tia bối rối, cứ như thể cậu đang nghĩ xem nên từ chối anh thế nào.
Kỷ Mân bị những lời của Lục Nhiên làm cho đầu óc choáng váng, trong lòng bỗng dâng lên một luồng tức giận không tên.
Anh thấy đứa nhỏ này thật là kỳ lạ, thế là cũng nghiêng đầu, nghiêm túc nói:
"Hôm nay tôi tận mắt thấy cậu cầm cái ly nhúng vào bồn cầu để rửa đấy."
Điên rồ thế, ai mà thích cho nổi?
Nhưng thiếu niên rõ ràng không hiểu được ẩn ý của anh, thậm chí còn nhíu mày giải thích: "Tôi làm vậy phần lớn là để xả giận cho mình, tiện thể giúp anh dạy dỗ người ta một chút thôi. Anh đừng có cảm động quá."
Kỷ Mân nghẹn họng.
Còn "đừng cảm động quá" nữa chứ?
Kỷ Mân mở cửa sổ xe, hít một hơi không khí lạnh bên ngoài, lúc này mới hạ được cơn giận đang bốc lên.
Anh quay đầu, chính thức giải thích với Lục Nhiên:
"Tôi không có hứng thú với mấy đứa nhóc chưa đầy hai mươi tuổi."
Vừa dứt lời, anh liền thấy thiếu niên nhìn mình với vẻ mặt kinh hãi.
Chẳng biết tại sao, Kỷ Mân đột nhiên thấy mất tự nhiên.
Anh tưởng mình từ chối quá tuyệt tình, môi mấp máy định nói thêm gì đó, thì thấy thiếu niên trợn tròn mắt, vẻ mặt khó nói nên lời:
"Anh đang nghĩ cái gì thế, lại còn có cả giới hạn tuổi tác nữa sao."
Kỷ Mân: "..."
Rốt cuộc anh đã rước cái của nợ gì về nhà thế này.
Giờ vứt đi liệu có còn kịp không?
"Cảm ơn, tôi chẳng có chút hứng thú nào với cậu, càng không có cái thú vui tốn tiền vô ích để nuôi người. Đã tuyển dụng cậu thì tự nhiên tôi có lý do riêng của mình. Cậu ngậm miệng lại, lui ra sau ngồi cho nghiêm chỉnh, ngày mai đi làm cho tử tế cho tôi."
Kỷ Mân lần đầu tiên nói một tràng dài không ngừng nghỉ, chỉ sợ Lục Nhiên ngắt lời rồi lại thốt ra những câu kỳ quặc nào đó.
Lục Nhiên quan sát kỹ biểu cảm của anh, thấy anh thực sự vô cùng nghiêm túc, lúc này mới nửa tin nửa ngờ lui về ghế sau.
"Tốt nhất là không có nhé." Cậu nói, "Sếp mà thích nhân viên, cái đó gọi là quấy rối nơi công sở đấy."
Kỷ Mân: "..."
Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy đã đến gần nhà họ Thẩm, anh lạnh giọng ra lệnh: "Dừng xe."
Tài xế tấp xe vào lề đường.
Ánh mắt Kỷ Mân không hề lay động, như để chứng minh mình thực sự không có ý gì với Lục Nhiên, anh nói giọng lạnh lùng: "Xuống xe."
"Hả?" Lục Nhiên ngơ ngác, "Chẳng phải nói là đưa tôi về nhà cơ mà?"
"Giờ không còn đãi ngộ đó nữa rồi." Người đàn ông ung dung nói.
Cuối cùng, Lục Nhiên ôm con chó, một mình lẩm bẩm oán trách đi bộ về Thẩm gia.
Trong lòng thầm nghĩ thảo nào Kỷ Mân giàu nứt đố đổ vách mà không có người yêu, quả nhiên là vì tính tình quá tệ.
Nhưng nghe xong lời Kỷ Mân nói, chẳng hiểu sao Lục Nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác không thoải mái do gần đây được ưu ái quá mức dần biến mất. Kỷ Mân có mục đích riêng của mình, như vậy mới hợp lý chứ.
Phía bên kia.
Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm Tinh Nhiễm cũng đang trên đường về.
Thẩm Hồng Nguyên mặt mày sa sầm không nói lời nào.
Thẩm Tinh Nhiễm có chút không hiểu chuyện gì. Hôm nay cậu ta hớn hở đi theo vì nghe nói bữa tiệc này rất hiếm có, còn đặc biệt đi làm tóc và mặc một bộ đồ cao cấp đắt tiền. Ai ngờ, Thẩm Hồng Nguyên lại không đưa được cậu ta vào trong.
Thẩm Tinh Nhiễm một mình nằm lì trong xe rất lâu, vì quá chán nên đành ngủ gật.
Giờ nhìn thấy Thẩm Hồng Nguyên, trong lòng cậu ta cũng có chút oán trách. Nếu là đi theo anh cả Thẩm Tinh Ngộ, nói gì cậu ta cũng sẽ không phải chờ trong xe thế này chứ?
Nhưng lời này không thể nói ra, Thẩm Hồng Nguyên mà nghe thấy là giận tím mặt ngay.
Thế nhưng lúc này Thẩm Tinh Nhiễm cũng chẳng muốn đi xoa dịu lòng tự trọng yếu ớt của Thẩm Hồng Nguyên, cậu ta giả vờ như không thấy vẻ mặt ông ta, tự mình vùi đầu nghịch điện thoại.
Thời gian qua, mối quan hệ giữa cậu ta và Thẩm phu nhân đã được hàn gắn, Thẩm Tinh Nhiễm rốt cuộc không còn phải nơm nớp lo sợ nữa. Nhưng lật giở danh bạ điện thoại một hồi, cậu ta lại thấy hơi nhàm chán.
Bỗng nhiên, điện thoại cậu ta nhận được một tin nhắn. Thẩm Tinh Nhiễm nhìn xong, có chút hưng phấn sán lại gần Thẩm Hồng Nguyên: "Ba! Có phải anh Ninh Khải sắp về rồi không?"
Cậu ta hào hứng nói xong, lại phát hiện Thẩm Hồng Nguyên chẳng có phản ứng gì.
Thẩm Tinh Nhiễm đứng sững, nhận thấy có gì đó không ổn, lúc này mới ngẩng đầu nhìn kỹ vẻ mặt Thẩm Hồng Nguyên.
Thẩm Hồng Nguyên đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt rất nghiêm trọng, nặng nề như thể giông bão sắp ập đến.
Ông ta thậm chí còn không nghe thấy lời cậu ta vừa nói.
Bị nhìn một lúc, Thẩm Hồng Nguyên mới bừng tỉnh, nhíu mày hỏi Thẩm Tinh Nhiễm: "Con vừa nói cái gì?"
Thẩm Tinh Nhiễm đứng hình, cố ý hạ giọng ngoan ngoãn: "Dạ không có gì ạ, chỉ là Cố Ninh Khải nhắn tin cho con, nói anh ấy sắp về nước rồi."
"Ừ." Thẩm Hồng Nguyên đáp một tiếng, chỉ khẽ lẩm bẩm trong miệng, "Nhà họ Cố..."
Nhắc đến nhà họ Cố, trong mắt Thẩm Tinh Nhiễm cũng ánh lên vài phần rạng rỡ.
Trước đây, cậu ta cảm thấy việc Trương Lân và Lâm Y đính hôn có chút đáng tiếc nhưng cũng không quá bận tâm.
Chính là bởi vì nhà họ Thẩm vốn đã có hôn ước miệng với nhà họ Cố.
Cố Ninh Khải lại càng là thanh mai trúc mã với cậu ta.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Cố từng là những gia tộc lớn ngang hàng, nhưng mấy năm gần đây tình hình Thẩm gia không mấy tốt đẹp, còn Cố gia thì vẫn luôn vững vàng.
Họ gần như được coi là đại gia tộc ngang tầm với nhà họ Kỷ.
Thẩm Tinh Nhiễm cũng đâu có ngốc, tất nhiên là muốn chọn "mối" tốt hơn. Có Cố Ninh Khải ở đó, cậu ta chẳng thèm chọn tên thiếu gia ăn chơi trác táng Trương Lân làm gì.
Tâm trạng Thẩm Tinh Nhiễm có chút phấn khích, nhất thời gạt phăng những lo lắng về Thẩm Hồng Nguyên sang một bên.
Cho đến khi về đến biệt thự Thẩm gia.
Thẩm Tinh Nhiễm theo Thẩm Hồng Nguyên vào phòng khách. Cậu ta đang định chia sẻ tin tức mình vừa nhận được với Thẩm phu nhân, vừa bước tới thì thấy Thẩm Hồng Nguyên vốn định lên lầu bỗng khựng lại.
Ông ta xoay người lại một cách hết sức tự nhiên, hỏi Thẩm phu nhân: "Danh sách khách mời bà dự định thời gian trước đã soạn xong chưa?"
Thẩm phu nhân bị hỏi đến ngớ người: "Danh sách khách mời gì cơ?"
Thẩm Tinh Nhiễm cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau đó, liền thấy Thẩm Hồng Nguyên đứng trên cầu thang, giống như đang tuyên bố một chuyện nhỏ nhặt, giọng điệu vừa tự nhiên vừa chắc nịch:
"Tháng sau, sẽ đón Lục Nhiên về nhà. Thời gian trước chẳng phải bà có ý định này sao? Giờ thì tiếp tục chuẩn bị đi."
Ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, đầu óc Thẩm Tinh Nhiễm như có tiếng sét đánh ngang tai.
Thẩm Hồng Nguyên nói cái gì?
Muốn đón ai về cơ?
Lục Nhiên?
Tại sao?
Rõ ràng ngay trước ngày hôm nay, Thẩm Hồng Nguyên vẫn còn kịch liệt phản đối chuyện này mà!
Thẩm phu nhân cũng không khỏi giật mình. Trước đây bà nói muốn đón Lục Nhiên về chẳng qua là để phòng hờ trường hợp Thẩm Tinh Nhiễm thực sự là con riêng của Thẩm Hồng Nguyên. Bà vẫn chưa kịp chuẩn bị gì cả.
Hơn nữa vào lúc này, hễ nói đến việc đón Lục Nhiên về là hàng loạt rắc rối mà bà muốn né tránh lại ập đến.
Bà theo bản năng lảng tránh: "Sao ông đột nhiên lại khơi chuyện này ra, đang yên đang lành tự dưng bày vẽ làm gì, thật phiền phức..."
Sắc mặt Thẩm Hồng Nguyên sa sầm, ngắt lời bà: "Chẳng phải đều tại bà cả sao!"
Dường như nghĩ đến điều gì đó, ông ta lại nén giận, kết luận một câu: "Được rồi, chuyện này quyết định thế đi, bà lo mà chuẩn bị cho tốt."
Nói xong, không đợi Thẩm phu nhân kịp phản ứng, ông ta tiếp tục đi lên lầu. Đi được nửa đường, bước chân Thẩm Hồng Nguyên lại dừng lại.
Ông ta quay đầu nhìn Thẩm Tinh Nhiễm đang đứng ngẩn ngơ, nói: "Nếu con có liên lạc với Cố Ninh Khải thì nhớ thông báo cho nhà họ Cố một tiếng."
Thẩm Tinh Nhiễm đột nhiên siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Nếu Lục Nhiên trở về Thẩm gia, vậy thì hôn ước với Cố gia…
Thẩm Tinh Nhiễm chợt nhận ra, người từng định ra hôn ước với Cố gia là Thẩm lão gia tử. Trước khi Thẩm lão gia tử qua đời, cậu ta vốn chưa được nhà họ Thẩm nhận nuôi.
Vậy nên... đối tượng hôn ước vốn được định sẵn là ai?
Trong phút chốc, phòng khách Thẩm gia hoàn toàn chìm vào im lặng.
Cho đến khi cánh cửa điện tử bên ngoài vang lên tiếng "tinh".
Lục Nhiên dắt theo chú chó nhỏ, bước vào từ bên ngoài biệt thự dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Người này trông chẳng khác gì so với hai ngày trước, vẫn ăn mặc bộ dạng nghèo rớt mồng tơi đó. Trên gấu áo và quần thậm chí còn dính những vết bẩn không rõ.
Dường như nhận ra ánh mắt của cậu ta, đứa trẻ mồ côi mà trong mắt Thẩm Tinh Nhiễm là kẻ không được yêu thương, không có đẳng cấp, dường như chỉ biết gây rối này, ngước mắt nhìn thẳng về phía cậu ta.
Trong đôi mắt đen ấy mang theo một sự bình thản khiến cậu ta không kìm được mà cảm thấy sợ hãi và bất an.
Thẩm Tinh Nhiễm vẫn còn nhớ, ngay sáng nay thôi, cậu ta và Lục Nhiên cũng đứng ở vị trí hiện tại, cậu ta dựa vào sự ưu ái của Thẩm phu nhân mà vênh váo tự đắc nhìn Lục Nhiên, lạnh lùng thông báo rằng Lục Nhiên vĩnh viễn sẽ không bao giờ được nhận vào nhà họ Thẩm.
Vậy mà chỉ mới trôi qua mười mấy tiếng đồng hồ. Tưởng như chẳng có gì thay đổi, mà dường như mọi thứ đều đã khác.
Lúc này, trên lầu lại phát ra tiếng động.
Mấy người quay đầu nhìn lại, phát hiện Thẩm Hồng Nguyên lại đi xuống.
Ông ta đã cởi bỏ bộ lễ phục dự tiệc, thay vào đó là một bộ quần áo chỉnh tề hơn nhưng không phô trương, lại còn chải chuốt lại mái tóc, trịnh trọng như thể sắp đi gặp một khách hàng quan trọng.
Trong lòng Thẩm Tinh Nhiễm thoáng qua một ý nghĩ nực cười.
Thẩm Hồng Nguyên đây là đặc biệt xuống đón Lục Nhiên ư?
Đi xuống lầu, thấy chỉ có một mình Lục Nhiên dắt chó trở về, sắc mặt Thẩm Hồng Nguyên trầm xuống, có vẻ bất ngờ: "Sao chỉ có mình con tự về?"
Lục Nhiên nhìn dáng vẻ của ông ta mà buồn cười. "Chứ còn gì nữa?"
Cậu đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới bộ trang phục của Thẩm Hồng Nguyên, thốt lên đầy vẻ kinh ngạc tột độ: "Trời ạ, ba ơi, chẳng lẽ ba đặc biệt xuống đây đón con sao?"
Thẩm Hồng Nguyên cảm thấy như bị trêu chọc, theo bản năng định nổi giận. Nhưng vừa cúi đầu, ông ta đã nhìn thấy chú chó nhỏ đi bên cạnh Lục Nhiên.
Tối nay Lục Nhiên đi cùng Kỷ Mân, lúc về lại dắt theo con chó...
Sắc mặt Thẩm Hồng Nguyên hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Kỷ Mân... vậy mà vì Lục Nhiên mà còn nuôi chó nữa ư!
Ông ta nhịn nửa ngày, cuối cùng nặn ra một nụ cười, nói: "Một tháng nữa gia đình sẽ tổ chức tiệc, con chuẩn bị cho tốt đi."
Nói xong, Thẩm Hồng Nguyên lại quay lên lầu.
Lục Nhiên dắt Đại Hoàng về phòng. Nghĩ đến vẻ mặt lúc nãy của Thẩm Hồng Nguyên, cậu không nhịn được mà bật cười.
Cậu cầm điện thoại gửi cho Kỷ Mân một tin nhắn: Ông chủ, anh tốt bụng quá [moah moah].
Mặc dù không biết Kỷ Mân muốn cậu làm gì, nhưng rõ ràng thân phận của anh ấy đã mang lại cho cậu một đặc ân lớn.
Người đàn ông bên kia dường như bị cậu làm cho sợ hãi, trả lời cực nhanh và đầy thận trọng bằng một tin nhắn chẳng liên quan: Tôi không thích cậu.