Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 43: Khu công nghiệp cũ - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh ta thích Liên Ngọc ở điểm nào? Liên Ngọc mà anh ta “thích” và người phụ nữ sau cánh cửa kia có phải là cùng một người không? Trong lúc Ngô Diệp ngẩn người, không biết Ngô Sâm nói gì mà Liên Ngọc tức giận ném điện thoại. Cô ta mặc bộ đồ ngủ gợi cảm màu đỏ bán xuyên thấu, đùng đùng tức giận mở cửa phòng.
Bất ngờ chạm mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Ngô Diệp, Liên Ngọc sợ hãi lùi lại mấy bước.
Sao Ngô Diệp lại ở đây?
Cuộc đối thoại vừa rồi anh ta đã nghe được bao nhiêu?
Liên Ngọc vội vàng trấn tĩnh lại tâm trạng hỗn loạn, nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt kinh hoàng thành nét tủi thân và lo lắng tột độ.
Thế nhưng, khi bắt gặp ánh mắt đầy giễu cợt của Ngô Diệp, những biểu cảm vốn dễ dàng như trở bàn tay giờ đây cô ta diễn mãi không ra. Nhiều loại biểu cảm trái ngược cùng xuất hiện trên khuôn mặt khiến cô ta trông có phần dữ tợn.
Ngô Diệp bình tĩnh một cách lạ thường: “Tôi không cho thuê nhà nữa. Cô dọn ra khỏi đây trong ngày mai đi.”
Liên Ngọc nhìn chằm chằm Ngô Diệp, nước mắt từ từ trào ra, cô ta oán trách: “A Diệp, chẳng lẽ anh ngay cả một lời giải thích cũng không chịu nghe em sao?”
Ngô Diệp cười khẩy, bước tới bóp cằm Liên Ngọc, dùng lợi thế chiều cao ép cô ta nhìn thẳng vào mắt mình, lạnh lùng nói:
“Giải thích cái gì? Chuyện cô bỏ thuốc gây ảo giác cho tôi? Hay chuyện cô vừa ve vãn tôi vừa ngủ với Ngô Sâm? Hay là chuyện bàn bạc làm sao để tiếp tục quyến rũ tôi? Liên Ngọc, cô đang sỉ nhục trí thông minh của tôi hay là quá tự tin vào bản thân mình vậy?”
Liên Ngọc đau đớn, mỗi câu Ngô Diệp nói ra càng khiến mặt cô ta trắng bệch hơn. Cô ta liều mạng giãy giụa nhưng Ngô Diệp chỉ dùng một tay bóp cổ cô ta, dễ dàng nhấc bổng cô ta lên khỏi mặt đất:
“Cảm nhận được mùi vị của cái chết chưa? Yên tâm, cô còn chưa xứng để tôi phải động tay đâu.”
Liên Ngọc giãy giụa không ngừng. Nghe những lời Ngô Diệp nói, cô ta không những không thả lỏng mà còn sợ đến dựng tóc gáy.
“Nhớ chuyển lời cho anh cả tôi: nếu có ngày anh ta hối hận thì tất cả đều là do anh ta đã ép tôi.”
Nói xong với vẻ lạnh lùng, Ngô Diệp dùng sức ném mạnh. Liên Ngọc như con búp bê rách bay ra ngoài, cái eo thon nhỏ đập mạnh vào trụ giường, rên lên một tiếng rồi ngã xuống đất, mãi không bò dậy nổi.
Rời khỏi căn hộ, Ngô Diệp không về nhà mà bắt taxi đến một khu công nghiệp hẻo lánh ở ngoại ô thành phố.
Đó là một khu công nghiệp cũ, cơ sở hạ tầng và thiết bị đã lạc hậu so với thời đại. Những nhà máy có quy mô và năng lực đã chuyển đi nơi khác, thà xuống các thành phố trực thuộc huyện đang phát triển còn hơn.
Chính quyền thành phố năm nào cũng đề xuất cải tạo khu cũ nhưng năm nào cũng vướng mắc đủ thứ lý do rồi lại gác lại. Kéo dài mãi, nơi này chẳng những không được cải tạo mà còn trở thành một “ung nhọt” mà ai cũng biết.
Số nhà máy lớn nhỏ còn hoạt động bình thường đếm trên đầu ngón tay. Đa số đều “treo đầu dê bán thịt chó”, bên ngoài treo biển nhà máy sản xuất XX nhưng bên trong lại sản xuất thứ khác.
Đúng vậy, khu công nghiệp cũ này đã sớm trở thành một ổ tập trung sản xuất hàng giả, hàng nhái.
Với thân phận của Ngô Diệp, bạn bè “hồ bằng cẩu hữu” đương nhiên không thiếu.
Trong số đó có một người bạn mà gia đình cậu ta có người thân mượn thương hiệu của nhà để lén lút sản xuất hàng giả, lại còn dùng kênh phân phối của nhà cậu ta để tiêu thụ, khiến gia đình cậu ta vô cùng tức giận.
Ngô Diệp tình cờ nghe cậu ta nhắc đến vài mánh khóe ở khu công nghiệp cũ. Trước kia cậu chỉ coi như chuyện phiếm nghe cho vui, không để trong lòng, ai ngờ lần này lại có đất dụng võ.
Đêm khuya thanh vắng, khu công nghiệp cũ vẫn đèn đuốc sáng trưng, xe tải lớn nhỏ ra vào tấp nập. Cảnh tượng phồn vinh ấy khiến người không biết còn tưởng nơi này làm ăn phát đạt lắm.
Vì một số quy tắc ngầm không tiện nói ra, những khách quen của khu công nghiệp cũ đều biết nơi này thường chỉ xuất hàng vào vài ngày cố định trong tháng. Ngày thường, cổng nhà máy đóng kín mít, đến một bóng người cũng không thấy.
Ngô Diệp đi vào khu công nghiệp một đoạn thì thấy một ông lão gác cổng đang chán nản nhìn người ta bốc hàng. Cậu đi tới cười bắt chuyện:
“Bác ơi, bác có biết ở đây nhà nào làm thuốc lá không?”
Biển hiệu nhà máy ở khu công nghiệp cũ hoàn toàn không có giá trị tham khảo. Vừa rồi đi qua, cậu thấy công nhân nhà máy giày đang bốc từng thùng rượu ngoại lên xe, còn nhà máy dao kéo lại khiêng ra toàn dầu gội đầu của các thương hiệu thuộc tập đoàn P&G.
Nơi này nếu không có người quen dẫn đường thì đúng là không tìm được lối vào.
Ông lão liếc Ngô Diệp một cái, xòe ngón tay ra hiệu đầy vẻ “con buôn”. Ngô Diệp hiểu ý rút từ túi ra một tờ tiền đỏ (100 tệ). Ông lão cầm tiền xong, mặt mũi tươi tỉnh hẳn:
“Cậu em may mắn đấy, gặp được bác Trương đây chứ không thì có lượn đến sáng cũng đừng hòng tìm thấy chỗ. Đi thôi, bác cũng đang muốn giãn gân giãn cốt một chút.”
Dưới sự dẫn đường của ông lão, Ngô Diệp theo ông ta đi qua bảy ngã rẽ tám ngã quẹo đến bên ngoài một nhà máy hóa chất nhỏ tồi tàn. Đúng lúc có người đang bốc hàng lên xe, trên những thùng hàng công nhân bê ra có đủ loại nhãn hiệu thuốc lá.
Một người phụ trách cảnh giác đi tới:
Làm nghề này lợi nhuận cao nhưng rủi ro lớn. Người phụ trách đã sớm luyện được đôi mắt tinh tường.
Gã nhìn Ngô Diệp mới mười tám, mười chín tuổi, cách ăn mặc và khí chất không giống cảnh sát, bèn nháy mắt với gã bảo vệ cao to bên cạnh. Gã kia thu hồi ánh mắt, tiếp tục giám sát việc bốc hàng.
Lão Trương rõ ràng không phải lần đầu làm cò mồi kiểu này, cười nói: “Cậu này đến tìm anh đấy. Người tôi đưa đến rồi, chuyện làm ăn các anh tự bàn với nhau.”
Ngô Diệp đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn đặt một lô thuốc lá, vỏ hộp và điếu thuốc không được có bất kỳ ký hiệu nào. Nếu giá cả hợp lý, tôi sẽ lấy hàng chỗ anh lâu dài.”
Người phụ trách thấy Ngô Diệp có vẻ thành tâm, cười ném đầu lọc thuốc lá trong tay đi: “Chỗ chúng tôi thuốc lá có nhiều loại, giá cả khác nhau. Cậu muốn lấy hàng lâu dài thì vào trong, chúng ta từ từ nói chuyện.”
---