1566. Chương 1566: Con mẹ mày!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1566: Con mẹ mày!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1566 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Thước đi thẳng vào vấn đề: "Mày định làm thật sao? Trương Sùng Quang, mày đang chạm vào điều cấm kỵ đấy! Dù tớ có thể chấp nhận, mày nghĩ Hoắc Doãn Tư có thể chịu được sao? Hôm nay mày có thể hạ thủ với tớ, ngày mai mày có thể ra tay với nhà họ Hoắc, bình thường Hoắc Doãn Tư im lặng không nói gì, nhưng thủ đoạn của y lại độc ác hơn tớ rất nhiều!"
Bỗng nhiên y cười hai tiếng: "Chó sủa là chó không cắn, mày thật sự nghĩ tính tình y tốt lắm sao?"
Đương nhiên Trương Sùng Quang hiểu hết.
Y cười lạnh: "Lục Thước, chỉ có tám mươi tỷ đã làm mày khốn đốn rồi sao? Sao vậy... Gọi viện binh rồi sao?"
"Con mẹ mày!"
Lục Thước càng cười lạnh hơn: "Tớ sợ mày chơi với lửa có ngày chết cháy!"
Y cúp điện thoại.
Rõ ràng y rất tức giận, nhưng khi y mở điện thoại ra, lại mở ra một bức ảnh.
Là bức ảnh chụp chung của y và Trương Sùng Quang vào năm y 16 tuổi.
Lúc ấy, bọn họ còn rất tốt.
Lục Thước đầy tâm sự về nhà, vừa về nhà đã thấy Lục Huân đang nấu cơm, y bỏ cặp làm việc xuống lấy đồ trong tay cô ấy đi: "Sao em đang có thai mà cứ động linh tinh thế!"
Lục Huân mới có thai, bụng vẫn bình thường.
Nhưng cô ấy mặc quần yếm thoải mái nhìn càng nhỏ bé hơn.
Lục Thước nấu cơm, cô ấy lại ở bên cạnh y, nhỏ giọng nói: "Em muốn anh về nhà có cơm ăn luôn!"
Lục Thước cười.
Y tập trung nấu ăn, nấu món thanh đạm mà dinh dưỡng, Lục Huân thấy rất hạnh phúc.
Cô ấy biết y buồn phiền vì chuyện của công ty, ôm nhẹ cánh tay y nói: "Có phải Trương Sùng Quang đã hợp tác với Tư An Nhiên rồi không?"
Lục Thước lấy tay sờ đầu nhỏ của cô ấy.
Y bỗng nhiên nói: "Người Trương Sùng Quang thật sự muốn đối phó cũng không phải anh! Sau cùng, y cũng sẽ không đưa tiền cho nhà họ Tư đâu."
Lục Huân không hiểu.
Lục Thước cũng không nói rõ ràng, y có quá nhiều tâm sự.
Cơm nước xong xuôi, y ngồi trên sân thượng, lặng lẽ ngẩn người.
Lục Huân rót trà cho y.
Lục Thước kéo cô ấy vào trong ngực, ôm cô ấy giống như ôm con cún nhỏ vậy, nói với cô ấy chuyện khi còn bé.
"Trong nhà y có rất nhiều con! Hoắc Tây bằng tuổi Trương Sùng Quang, nhưng Hoắc Tây là bé gái, lúc ấy chị ấy có thể mò mẫm tập đàn dương cầm, nhưng Trương Sùng Quang thì khác, y rất nghiêm khắc với y, chính y cũng vậy."
Giọng nói của Lục Thước càng nhẹ hơn.
"Y khác với bọn anh! Anh và Doãn Tư nếu không xuất sắc, bọn anh vẫn là bọn anh, nhưng Trương Sùng Quang thì khác. Từ nhỏ y đã hiểu, nếu y muốn được anh đánh giá cao hơn một chút thì phải nỗ lực hơn nhiều."
Lục Thước nhẹ giọng thở dài.
"Có lẽ, đó cũng không phải điều y muốn!"
"Bây giờ, đây cũng không phải thứ y cần, vì y cần Hoắc Tây nên mới chấp nhận trở về con đường này."
Lục Huân nghe được thì hơi bất ngờ.
Từ trước đến nay cô ấy luôn ngoan ngoãn, cô dựa vào ngực Lục Thước nói nhỏ: "Vậy các anh sẽ hạ thủ lưu tình với Trương Sùng Quang sao?"
Lục Thước lắc đầu.
Sẽ không! Nếu như cần bọn họ lưu tình, Trương Sùng Quang cũng không gọi là Trương Sùng Quang nữa.
Ở văn phòng luật Anh Kiệt.
Hoắc Tây đứng trước cửa sổ, bên tai là bản tin tài chính và kinh tế.
Cô biết rõ, liên minh giữa nhà họ Tư và Trương Sùng Quang yếu ớt đến mức nào, một khi lấy được tiền đầu tư, nhà họ Tư sẽ bỏ rơi Trương Sùng Quang, mặc kệ y bị cắn giết.
Khi đó xung quanh Trương Sùng Quang đều là kẻ thù.\