Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 48: Cuộc gọi của Hoắc Minh trước mặt Cố Trường Khanh
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lông mày Cố Trường Khanh khẽ nhướng. Hắn nghĩ, có lẽ dính phải lúc ở câu lạc bộ.
Thế là hắn cười một tiếng để che giấu: "Sáng sớm anh đến bệnh viện thay băng, có thể đã va chạm với cô y tá nào đó rồi."
Hoắc Minh Châu không hài lòng, nghịch móng tay, có chút nóng nảy: "Cô y tá đó chắc chắn rất trẻ trung xinh đẹp nhỉ? Lúc cô ta thay thuốc cho anh thì chắc chắn anh rất hưởng thụ rồi."
Cố Trường Khanh bật cười.
Hắn véo má cô: "Em ghen à?"
Hoắc Minh Châu yêu hắn sâu đậm nên không hề nghi ngờ. Hắn dỗ dành một lúc thì cô đã bỏ qua chuyện này, tựa vào vai hắn với vẻ mặt ngọt ngào.
Ông Hoắc đặt quân cờ xuống, nói: "Là con gái thì nên dè dặt chút!"
Làm sao cha mẹ lại không hiểu con cái mình cơ chứ? Hoắc Minh từng nhắc nhở rằng tính cách Minh Châu quá thành thật, dễ bị Cố Trường Khanh 'ăn tươi nuốt sống'.
Hoắc Chấn Đông lại cảm thấy con gái mình đơn giản, tìm một người biết tính toán như Cố Trường Khanh cũng là chuyện tốt.
Cố Trường Khanh ung dung qua được ải, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.
Đúng lúc này, bà Hoắc đi tới, cười nói: "Nếu Hoắc Minh không về thì chúng ta ăn trước đi, người giúp việc đã chuẩn bị xong hết rồi."
Hoắc Minh Châu kéo Cố Trường Khanh đứng dậy, thân thiết khoác lấy cánh tay hắn.
Vợ chồng Hoắc Chấn Đông nhìn nhau cười.
Không khí trong phòng ăn rất tốt, Cố Trường Khanh rất biết ăn nói nên được nhà họ Hoắc yêu mến.
Sau bữa ăn, Hoắc Minh Châu kéo hắn lên tầng hai, vào phòng ngủ của mình.
Sau khi đóng cửa lại, cô chủ động hôn hắn... muốn thân mật với hắn.
Nhưng Cố Trường Khanh đang bị thương, buổi sáng lại vừa làm chuyện đó với người khác, lấy đâu ra sức mà làm nữa? Hơn nữa, hắn cũng không có tâm trạng nên chỉ hôn vài cái cho qua chuyện.
Hắn khàn giọng trêu chọc cô: "Đợi thêm vài ngày nữa nhé?"
Hoắc Minh Châu ngượng ngùng. Cô ôm lấy eo hắn, hít hà mùi hương trên người hắn: "Thật muốn để anh đi tắm để rửa sạch mùi nước hoa này, nhưng nếu là của cô y tá thì em cũng không so đo."
Ánh mắt Cố Trường Khanh tối sầm lại.
Đôi vợ chồng chưa cưới ngủ trưa.
Dưới lầu có tiếng xe hơi, có lẽ Hoắc Minh đã về. Cố Trường Khanh nhẹ nhàng gỡ tay vợ chưa cưới ra, đi lên sân thượng đứng nhìn.
Quả nhiên là Hoắc Minh.
Nhiệt độ buổi chiều tăng cao nên anh cởi áo khoác. Hiện tại anh chỉ mặc áo sơ mi màu xanh đậm và quần tây, đang đứng phía dưới Cố Trường Khanh nói chuyện điện thoại.
"Ừm! Tôi về nhà trước, khoảng năm giờ sẽ đến đón em!"
"Em thu dọn hành lý đi."
Cả người Cố Trường Khanh căng cứng. Hắn biết người đang nói chuyện điện thoại với Hoắc Minh chính là Ôn Noãn.
Ôn Noãn... muốn sống chung với Hoắc Minh?
Lúc này, Hoắc Minh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Cố Trường Khanh. Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Hoắc Minh cười khẽ.
Anh dịu dàng nói với người bên kia điện thoại: "Không có gì đâu, tôi gặp người quen thôi! Tôi cúp máy trước... Những đồ không mang theo được thì lát nữa đi đường rồi mua nhé."
Nói xong, anh cúp máy.
Sắc mặt Cố Trường Khanh cực kỳ khó coi.
Lúc này, Hoắc Minh Châu cũng đã tỉnh. Cô đi tới ôm eo muốn hôn hắn, nhưng Cố Trường Khanh không có tâm trạng.
Hoắc Minh véo má cô: "Em lớn vậy rồi còn quấn lấy anh, cẩn thận Trường Khanh ghen đó."
"Anh ấy sẽ không ghen đâu." Hoắc Minh Châu ôm lấy tay anh, nũng nịu: "Anh, không phải lần trước anh nói có mấy dự án sao? Đưa cho người ngoài làm không bằng đưa cho người nhà làm chứ."
Hoắc Minh ngước mắt nhìn Cố Trường Khanh, cười ẩn ý: "Cha nói gái lớn gả chồng như bát nước đổ đi thật chẳng sai."
"Anh!" Hoắc Minh Châu lại làm nũng.