Chương 49: Kẻ đeo bám à? Cứ theo đi!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 49: Kẻ đeo bám à? Cứ theo đi!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh tuy trêu chọc nhưng vẫn vui vẻ đồng ý.
"Em biết anh trai là tốt nhất." Hoắc Minh Châu lại kéo Cố Trường Khanh, cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa hai người họ. Cô ấy luôn cảm thấy giữa họ có điều gì đó không ổn nhưng không rõ nguyên nhân là gì.
Cố Trường Khanh muốn trở thành con rể nhà họ Hoắc. Tập đoàn Hoắc Thị lớn gấp mấy lần tập đoàn Cố Thị, hơn nữa xét về các mối quan hệ xã giao, nhà họ Cố càng không thể sánh bằng nhà họ Hoắc.
Một Ôn Noãn không đủ để khiến hắn trở mặt với Hoắc Minh. Hắn khách sáo nói: "Cảm ơn anh." Hoắc Minh chỉ cười nhạt.
Anh lại cầm cuốn tạp chí lên, thản nhiên lật xem. Thái độ thờ ơ của anh khiến Hoắc Minh Châu có làm nũng cũng chẳng có tác dụng.
Bốn giờ rưỡi chiều, Hoắc Minh đứng dậy. "Con còn có việc nên xin phép về trước đây."
Ông bà Hoắc khó khăn lắm mới gặp được con trai nên đương nhiên muốn giữ anh ở lại ăn cơm.
"Lần sau ạ! Con thật sự có việc." Hoắc Minh xoa đầu em gái.
Sau khi anh đi, Cố Trường Khanh cũng nói sẽ không ở lại ăn cơm.
Hoắc Minh Châu sợ hắn bị khó xử nên chủ động tìm lý do cho hắn rồi tiễn hắn ra xe, trìu mến nói: "Anh đừng để bụng, anh trai em luôn như vậy, không nhiệt tình với ai cả."
Cố Trường Khanh cười khẩy.
Nếu không nhiệt tình với ai cả, vậy Ôn Noãn thì sao chứ?
Hắn không nói gì mà lên xe, bám theo xe của Hoắc Minh, giữ khoảng cách từ xa.
Hoắc Minh vừa cầm vô lăng vừa liếc nhìn gương chiếu hậu.
Anh thấy xe của Cố Trường Khanh.
Anh mỉm cười, không định tăng tốc cắt đuôi mà vẫn lái xe với tốc độ vừa phải, đảm bảo Cố Trường Khanh có thể theo kịp.
Nửa tiếng sau, anh đã đón được Ôn Noãn.
Có lẽ Ôn Noãn đã gặp Ôn Bá Ngôn, bởi vì khi cô ngồi lên xe, khóe mắt vẫn còn hơi đỏ...
Hoắc Minh không phải là người tinh tế, đặc biệt là với phụ nữ, nhưng lúc này anh lại nhẹ nhàng hỏi: "Sao thấy tôi rồi mà em vẫn khóc thế? Mắt có đau không?”
"Tôi không khóc." Ôn Noãn chối.
Hoắc Minh cười nhẹ, tiến tới thì thầm: "Hay là vì sắp bị tôi bắt nạt nên mới khóc? Tôi còn chưa làm gì mà em đã như vậy rồi."
Ôn Noãn khẽ quay mặt đi.
Hoắc Minh mỉm cười. Khi khởi động xe, anh liếc nhìn gương chiếu hậu.
Thật kiên nhẫn, vậy mà vẫn theo được đấy chứ!
Hiện tại là giờ tan tầm nên trên đường khá đông đúc. Khi đang chờ đèn đỏ, Hoắc Minh ngẫu nhiên hỏi về tình hình của Ôn Bá Ngôn. Ôn Noãn kể cho anh nghe đầu đuôi ngọn ngành.
"Chỉ có chiếc vali nhỏ như vậy, em mang đủ đồ rồi sao?" Hoắc Minh đột nhiên hỏi.
Ôn Noãn nghĩ ngợi: "Ở chỗ anh không có dép nữ, tôi muốn mua một đôi."
Hoắc Minh khẽ "ừ" một tiếng.
Anh hạ kính xe xuống, cúi đầu châm một điếu thuốc. Khi hút thuốc, khuỷu tay anh chống lên thành cửa xe... Vừa đủ để chiếc xe phía sau nhìn thấy.
Xe di chuyển rất chậm, phải mất đến nửa tiếng mới về gần căn hộ.
Hoắc Minh đỗ xe bên đường. Anh tháo dây an toàn, quay đầu nói với Ôn Noãn: “Đối diện có cửa hàng gia dụng, em muốn mua gì thì cứ qua đó chọn đi, còn tôi sẽ đến tiệm thuốc đối diện mua ít thuốc.”
Anh bước đến hiệu thuốc đối diện, trực tiếp lấy hai hộp vuông nhỏ trên quầy hàng.
Trên hộp ghi số I.
Anh cầm nó trên tay, rất tự nhiên rút hai tờ một trăm nghìn trong ví ra rồi đưa cho nhân viên thu ngân.
Nhân viên thu ngân là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, cô ta trợn mắt nhìn. Khi quét mã sản phẩm, cô ta hừng hực lửa nóng, hận không thể dùng cả hai hộp đó lên người mình...