Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 55: Hung thủ
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những tiếng hít hơi rùng mình, những tiếng kêu khẽ cố nén thảng thốt nối tiếp nhau vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng chỉ trong chớp mắt sau khi Tiểu Cao dứt lời.
Vụ việc năm xưa từng khiến cả gia tộc chìm trong không khí bi ai mờ mịt suốt mấy năm trời. Dù đã điều tra đi điều tra lại rất nhiều lần, kết luận vẫn là một tai nạn ngoài ý muốn.
Bấy lâu nay, sự ra đi của Bùi Ninh Thành luôn là chủ đề đau lòng mà cả gia tộc cố gắng hết sức tránh nhắc đến. Đó là một biến cố, một nỗi tiếc nuối, không ai muốn gợi lại quá khứ đau buồn, sợ khiến Bùi Tuyên phải thêm sầu khổ.
Nào ngờ, sau rất nhiều năm trôi qua, sự việc vốn đã được khép lại nay bỗng rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
“Cậu nói cái gì?” Người đầu tiên hoàn hồn chính là Bùi Tuyên, người lớn tuổi nhất. Bóng người ông thoáng lảo đảo, bác Trịnh vội vàng tiến lên đỡ ông ngồi xuống sofa.
“Cậu…” Lồng ngực Bùi Tuyên phập phồng dồn dập, “nói cho rõ ràng ra.”
Tiểu Cao chắp tay đứng thẳng, đối diện với hàng loạt ánh mắt đổ dồn về mình, anh vẫn giữ được vẻ chững chạc, điềm tĩnh của một trợ lý ưu tú. Anh ta điềm đạm tiếp lời: “Trước khi mất trí nhớ, sếp Bùi vẫn luôn nghi ngờ sự cố năm xưa của cố giám đốc Bùi là do có người sắp đặt, và đã âm thầm điều tra suốt mấy năm nay.”
“Cuối cùng, chúng tôi đã tìm được một nhân chứng từng chứng kiến vụ việc xảy ra năm đó, người vốn đã ẩn mình suốt bấy lâu nay.”
Tiểu Cao từ tốn kể lại những gì bà cụ đã chứng kiến.
Lúc này, Đào Tây Hữu vừa mới trấn tĩnh lại sau cú sốc về việc “Sự kiện bắt cóc là do cha con Bùi Ninh Đức tự biên tự diễn” và “Bùi Ninh Đức chính là kẻ giết bố Bùi Hạc Kinh”. Cậu vội vã nắm lấy tay Bùi Hạc Kinh bên cạnh, chạm vào thấy lạnh toát.
Ngẩng đầu nhìn lên, gương mặt Bùi Hạc Kinh vẫn điềm tĩnh, bình thản, như thể anh chỉ là một trong số những họ hàng xa xôi, mờ nhạt, như thể người Tiểu Cao nhắc đến không phải là bố của anh.
Đào Tây Hữu không thể ngồi yên được nữa, cậu đứng dậy nắm chặt tay Bùi Hạc Kinh. Cậu từng nghe về sự việc của Bùi Ninh Thành, người ngoài đều cho rằng đó là một bất ngờ đáng tiếc, một nhân vật sáng chói được số mệnh ưu ái lại đột ngột bỏ mạng trong một vụ tai nạn xe ngoài ý muốn.
Hôm nghe Bùi Hạc Kinh mô tả lại lần gặp cuối cùng của anh với bố mẹ mình, Đào Tây Hữu cũng vô cùng xúc động. Đáng lẽ Bùi Hạc Kinh bé nhỏ phải được hưởng hạnh phúc, bố mẹ anh đã làm hòa với nhau, anh sẽ lớn lên trong một gia đình viên mãn. Nhưng rồi một sự cố đã cướp đi tất cả, ông trời thật tàn nhẫn biết bao.
Song giờ phút này đây, cậu mới biết, hóa ra tất cả đều do bàn tay con người gây nên. Có kẻ hiểm ác đã tước đoạt sinh mạng một cách dã man, biến Bùi Hạc Kinh thành đứa trẻ đáng thương mồ côi cha mẹ.
Mà Bùi Hạc Kinh đã nghi ngờ tất cả từ rất lâu rồi.
Nỗi chua xót ồ ạt dâng trào trong tim, viền mắt Đào Tây Hữu dần nhòe đi vì nước mắt. Bùi Hạc Kinh ngoái đầu nhìn cậu, nhưng đôi mắt ấy không hề có bất cứ tâm trạng nào.
Đào Tây Hữu miễn cưỡng cười gượng gạo, chun mũi sụt sịt rồi quay về theo dõi Tiểu Cao.
“Lời bà cụ kể lại giúp chúng tôi tin chắc rằng sự cố ấy phải do con người gây ra. Thế là cả nhóm đào sâu điều tra theo nhiều hướng khác nhau, dần dà phát hiện gã tài xế năm xưa có một đứa con nuôi mà không ai biết đến, hắn đã thay tên đổi họ rồi chạy ra nước ngoài sống một cuộc đời êm đềm, thuận lợi.”
Tiểu Cao tiếp lời: “Dựa theo lời khai của đứa con, cha nuôi hắn nhận chỉ thị từ lão gia nhà họ Kỷ. Bọn chúng đã theo dõi cố giám đốc Bùi rất lâu mới tóm được cơ hội ra tay.”
“Nhà họ Kỷ!”
“Y như rằng…”
Mọi người xôn xao bàn tán.
“Từ năm đó đã nghi ngờ là bọn họ rồi, nhưng xử lý sạch sẽ quá, điều tra cũng đành bó tay…”
“Đúng đấy đúng đấy, giờ may ông trời có mắt, thế mà vẫn còn nhân chứng…”
“Hắn kể gã cha nuôi túc trực chờ lệnh từ lão gia nhà họ Kỷ mãi, nhưng mấy lần liền cứ đến gần giờ G rồi lại hủy kế hoạch, như thể… như thể lão gia họ Kỷ cũng đang phải đợi chỉ thị từ một ai đó.”
Trình bày đến đây, Tiểu Cao tạm ngừng đúng lúc, dành thời gian cho mọi người tiêu hóa thông tin.
Sống lưng Bùi Tuyên còng thêm mấy phần, chỉ vỏn vẹn mấy tiếng đồng hồ mà cảm giác ông cụ đã già đi rất nhiều.
“Manh mối điều tra bị đứt đoạn tại đó. Dẫu sao vụ việc đã trôi qua hàng chục năm, nhiều thứ bị thời gian vùi lấp. Chúng tôi đành bí mật theo dõi sát sao nhà họ Kỷ để xem liệu có thể tìm ra thêm dấu vết khác, nhưng mãi không có tiến triển. Thế là đành tạm gác vụ việc lại, mãi cho tới lần này.”
Tiểu Cao nâng tay chỉ về phía Bùi Ninh Đức đang trợn trừng mắt: “Thủ đoạn tương tự khiến tôi phải đề cao cảnh giác, cất công lục lọi tra xét, xoáy sâu vào tên tài xế trong vụ án này.”
Chưa động đến thì thôi, vừa điều tra xong đã giật mình kinh hãi.
“Cha của tên tài xế có một nhóm ‘bạn’, đều xuất thân từ những thôn làng hẻo lánh sát biên giới thời xưa. Nay bọn chúng tản đi khắp các vùng trong nước, không mấy ai trong sạch mà đại đa số đều có tiền án tiền sự, hành tung bí mật.”
“Và gã tài xế gây tai nạn năm nào chính là thành viên thuộc hội ‘bạn’ nói trên.”
Một loạt những tiếng giật mình, xuýt xoa vang lên. Tất cả mọi người quay phắt sang nhìn Bùi Ninh Đức với vẻ không dám tin, trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp đến vậy, tất cả đều là âm mưu được sắp đặt sẵn.
Mồ hôi lạnh chảy dọc cổ luồn vào trong áo, như có bàn tay vô hình nào đó đang bấu chặt lấy mắt cá chân. Cơ thể Bùi Ninh Đức loạng choạng ngả nghiêng rồi tự lấy lại thăng bằng. Hơi thở đã trở nên nặng nhọc, nhưng lão vẫn cố gồng mình bật ra một tiếng cười khẩy, ra vẻ vững vàng.
“Nhảm nhí! Cậu bảo tôi gài bẫy Bùi Hạc Kinh thì tôi nhận, nhưng mà vụ anh cả năm đó tôi tuyệt nhiên không hề can dự gì. Ai mà biết liệu có phải cậu mua chuộc nhân chứng, toan tính vu oan hãm hại tôi đâu.” Bùi Ninh Đức nhanh chóng liếc nhanh một lượt xung quanh, thử tìm kiếm một mục tiêu để chuyển hướng mâu thuẫn: “Kẻ nào lệnh cho cậu làm vậy hả?”
Tuy vụ bắt cóc tự biên tự diễn lần này rất nghiêm trọng, nhưng may mắn là Bùi Hạc Kinh chưa bị thương, vẫn có thể tạm xem là chưa gây ra họa lớn. Cùng lắm thì chỉ bị đuổi khỏi họ Bùi, trục xuất ra nước ngoài.
Nhưng nhỡ vụ việc Bùi Ninh Thành năm xưa cũng do một tay Bùi Ninh Đức mưu tính thật thì đó lại là một vấn đề khổng lồ, hai mạng người sống sờ sờ đã mất...
“Đương nhiên mọi việc bác làm trước giờ đều cực kì kín đáo.” Tiểu Cao bước lại gần chỗ Bùi Tuyên, hơi khom mình nói: “Năm đó khi xảy ra sự cố, nhóm vệ sĩ vốn theo sát vợ chồng cố giám đốc Bùi tình cờ bị nổ lốp xe nên tụt lại phía sau. Vụ việc khiến họ bị sa thải. Phải điều tra kỹ hơn, tôi mới phát hiện cả năm vệ sĩ này đều đã biến mất tăm hơi hai năm sau ngày tai nạn xảy ra.”
Nghe vậy, Bùi Tuyên ấn tượng. Hồi ấy, mấy vệ sĩ bị đưa vào nhóm đối tượng bị sàng lọc đầu tiên, song quá trình khám nghiệm hiện trường kỹ lưỡng cho thấy họ thực sự bị nổ lốp ngẫu nhiên dọc đường. Camera giám sát lẫn lời khai của nhân chứng đều xác nhận họ không liên quan trực tiếp đến tai nạn.
“Nhưng mà miễn chưa chết thì kiểu gì cũng tìm được thôi ạ.” Tiểu Cao lấy điện thoại ra bật video clip. Bối cảnh là một căn phòng tầng hầm tối om treo đầy dụng cụ tra tấn, một tên đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, cởi trần, đang bị đóng đinh hai tay lên tường, toàn thân nhằng nhịt vết thương không còn hình người.
Dù ngoại hình đã thay đổi rất nhiều nhưng bác Trịnh có trí nhớ cực tốt, chỉ cần nhìn lướt qua là đủ nhận ra ngay kẻ này thuộc chính nhóm năm vệ sĩ ngày xưa.
“Tôi khai, tôi xin khai hết…”
Vệ sĩ trong video trình bày bằng giọng thoi thóp về cả chuỗi hành động: từ việc ban đầu nghe lệnh đội trưởng ra sao, diễn tập nổ lốp thế nào, được hướng dẫn cách kéo dài thời gian, cách đối phó điều tra, cho đến đoạn chia chác thù lao rồi di cư nước ngoài khi mọi việc đã xong xuôi.
Người nam trẻ tuổi đang cầm máy quay lạnh lùng cười khẩy, hỏi: “Thế đội trưởng chúng mày nhận lệnh của ai? Ai là chủ mưu sự việc lần này.”
Vệ sĩ do dự giây lát, người nam đang quay bèn nhặt chiếc roi đặt cạnh đó quất thẳng vào mặt. Vệ sĩ rống lên thảm thiết, trên lồng ngực lập tức xuất hiện một vệt máu mới dài ngoằng.
“Chú hai nhà họ Bùi, Bùi Ninh Đức.” Vệ sĩ đau quá không chịu nổi nữa, cứ rít hơi liên tục: “Đội bảo vệ nhà họ Bùi luôn có sẵn người của hắn ta. Toàn bộ chi phí tiền nong đều qua tay bà hai Lâm Sương, được hợp thức hóa thành các khoản chi như trang sức xa xỉ, không ai nghi ngờ, cũng không thể lần ra được.”
Đoạn clip kết thúc, Tiểu Cao mặc kệ gương mặt cứng đờ của Bùi Tuyên, cất điện thoại đi rồi quay sang đối diện với Bùi Ninh Đức: “Điều này cũng vừa khéo làm chứng cho cả vụ bắt cóc hôm nay. Rõ ràng lúc rời nhà còn đang yên ổn mà xe cộ tự dưng mất dấu giữa đường. Đến khi liên lạc trở lại, đã lạc ra tận nhà kho bỏ hoang nơi rừng núi xa xôi, vệ sĩ thì hôn mê hết lượt, mỗi người bị quẳng tại một nơi với mức độ thương tích khác nhau. Muốn thực hiện được loạt hành động này giữa ban ngày ban mặt thì độ khó không chỉ ở mức bình thường, nhưng giả sử bản thân nhóm vệ sĩ chính là một mắt xích trong đó thì mọi chuyện bỗng trở nên đơn giản hơn rất nhiều.”
Tiểu Cao hất cằm, tuyên bố tự tin: “Nhà họ Bùi có thể thăm dò, kiểm tra cặn kẽ từng điều tôi nói, bao nhiêu lần cũng được, có khi còn tìm tòi sâu hơn, đào bới ra nhiều chi tiết hơn cả tôi đó ạ.”
Câu chuyện đã mở màn, chưa cần Tiểu Cao nhắc, tự khắc nhà họ Bùi sẽ phải lần theo điều tra triệt để cho đến cùng.
Cuối cùng, Bùi Ninh Đức không thể gồng mình được nữa, lão loạng choạng lùi lại rồi ngã khuỵu xuống sàn, không thốt lên được thêm câu ngụy biện nào. Đầu óc đã tê dại, mất sạch khả năng suy tính, chỉ biết hôm nay là hết đời.
Tất cả toi hết rồi.
Bùi Tuyên thì cứ gục đầu trầm mặc hồi lâu, chẳng hề nhúc nhích.
“Ninh Đức!”
Lúc này, Lâm Sương vừa nhận được tin, hớt hải hoảng hốt lao từ ngoài vào. Chứng kiến cảnh tượng trong phòng, bà ta cũng khựng lại đôi chút. Ngay sau đó, bà rảo bước chạy tới chỗ Bùi Tuyên, vịn lấy vai ông cụ: “Lão gia, làm sao thế này? Tôi thấy bảo Tiểu Nguyên bị thương, chúng ta mau đi thăm nó thôi. Ninh Đức, làm gì mà lại ngồi dưới đất thế kia?”
Căn phòng lặng ngắt như tờ, có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Không một ai tiếp lời Lâm Sương. Ánh nhìn của bà ta cứ láo liên nhìn giữa Bùi Tuyên và Bùi Ninh Đức, cơn sợ hãi chẳng lành từ từ dâng ngập tâm trí.
“Sương Nhi, tôi hỏi bà.” Chợt Bùi Tuyên ngước mắt lên, nếp nhăn nơi khóe mắt ông đang khẽ co giật, gân xanh bên cổ nổi gồ rõ rệt như con rắn méo mó. Đôi mắt già nua tựa hai miệng giếng sâu ngâm trong độc dược khiến Lâm Sương bất giác rùng mình: “Chuyện Ninh Thành năm ấy, bà cũng là đồng phạm?”
Dứt lời, Lâm Sương lập tức cứng đờ người.
Bùi Tuyên nhìn chằm chằm vào bà ta, người đầu ấp tay gối đã quá hiểu nhau, ông nhìn thấu lòng dạ đối phương chỉ trong nháy mắt.
“Cút!”
Bùi Tuyên phẫn uất quát lớn, nhấc tay xô Lâm Sương ra. Ông đẩy rất mạnh làm bà ta ngã nhào xuống đất, búi tóc tinh xảo tuột mất một lọn lòa xòa trước trán.
“Lão gia…” Lâm Sương tức khắc òa khóc thành tiếng, đôi mắt đảo liên hồi, nhanh chóng suy tính đối sách.
“Tại tôi cả, do một tay tôi bày kế hoạch hết, Ninh Đức chỉ nghe lời tôi thôi. Lão gia, muốn chém giết thì ông cứ việc ra tay với tôi, ông tha cho Ninh Đức, cả Tiểu Nguyên nữa, thằng bé càng chẳng biết gì cả!”
Nhưng mọi việc đã đến nông nỗi này, sao Bùi Tuyên còn tin được lời bà ta.
“Dẫn đi, nhốt vào.” Bùi Tuyên không muốn nghe thấy tiếng hai mẹ con nhà này thêm. Ông cầm lấy chỗ thuốc bác Trịnh đưa, nuốt ực, dần ổn định lại trạng thái rồi ra lệnh: “Tra, phải điều tra triệt để!”
Mẹ con Lâm Sương bị lôi khỏi phòng, Bùi Tuyên mỏi mệt xua tay giải tán đám đông với đủ mọi biểu cảm lẫn lộn trên mặt.
Đào Tây Hữu nắm tay Bùi Hạc Kinh suốt, nán lại cho tới cuối cùng.
“Hạc Kinh.” Giờ đây, đáy mắt Bùi Tuyên mới loang loáng ánh nước muộn màng. Ông thở dài thườn thượt, dường như tất cả sức lực cũng bị rút cạn đi, chỉ còn tiếng gọi cất lên vừa bi ai vừa cảm thán: “Hạc Kinh à…”
“Cháu yên tâm, ông nội sẽ không bỏ qua cho hung thủ đâu.” Bùi Tuyên cam kết.
Từ đầu đến đuôi, Bùi Hạc Kinh đều cực kì bình tĩnh, không hề để lộ bất cứ tâm trạng nào. Nghe xong lời Bùi Tuyên nói, anh chỉ hờ hững gật đầu: “Ông nghỉ ngơi đi ạ.”
Đào Tây Hữu đi theo Bùi Hạc Kinh lên tầng, cậu ngoái đầu nhìn lại hai lần, trông thấy Bùi Tuyên vẫn đang gục mặt ngồi yên tại chỗ như một pho tượng.
Tuy không hề ưa Bùi Tuyên thật, song lúc này Đào Tây Hữu cũng chẳng nỡ lòng nào. Cậu quay mặt lại, siết thật chặt tay Bùi Hạc Kinh.
So với Bùi Tuyên thì Bùi Hạc Kinh mới là người đáng thương hơn cả.
“Tôi không sao.” Bùi Hạc Kinh nói.
Đào Tây Hữu nghĩ ngợi, than thở: “Cũng may giờ trí nhớ anh chưa khôi phục nhiều lắm.”
Nên anh chưa cần nhớ quá nhiều về nỗi cô độc khi mất đi cha mẹ ngày đó.
“Đi trị liệu thôi.” Bùi Hạc Kinh dắt Đào Tây Hữu rẽ sang hướng khác: “Tôi phải tranh thủ nhớ ra mới được.”