Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Cặp đôi gây họa
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi chiếc áo khoác đen của Matsuda Jinpei che khuất gương mặt tên tội phạm đặt bom, lý trí của Hanada Saharuna dần trở lại.
Nhân lúc cô vừa trấn tĩnh lại, Thanh tra Megure và Sato Miwako vội vàng giải thoát tên đánh bom khỏi tay cô.
Hai cảnh sát khác của Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm cũng nhanh chóng xông tới, tách cô ra xa tên đó chừng ba mét, lo sợ cô sẽ lại nổi cơn thịnh nộ.
Hanada Saharuna hoàn hồn, nhìn tấm vải đen trước mặt, ngơ ngác chớp chớp mắt. Sau đó, cô nghe rõ mồn một tiếng máy ảnh 'tách tách' của phóng viên và những lời bàn tán xì xào của đám đông vây quanh.
Những lời như 'Cảnh sát nổi điên đánh người', 'Nữ cảnh sát đáng sợ', 'Tên đánh bom bị hành hung' vang lên không ngớt. Hanada Saharuna khẽ rên rỉ trong lòng: Xong đời rồi.
Chưa kịp nổi tiếng trên mạng vì scandal 'bắt cá năm tay', cô đã lên hot search trước vì tội hành hung tên đánh bom... Chuyện này chắc chắn sẽ lan truyền khắp Nhật Bản. Sau này ra đường nhất định sẽ bị người ta chỉ trỏ, mới nghĩ đến đã thấy thật đáng ghét.
Hanada Saharuna rũ vai, giọng nói rầu rĩ của cô vọng ra từ dưới chiếc áo khoác.
"…Matsuda, giờ thì tôi đã thành người (hung tàn) số một Nhật Bản rồi, về thế nào cũng bị mắng cho mà xem… Tôi không thể thăng chức tăng lương để mà gây khó dễ cho anh được nữa."
Vừa nãy cô đúng là tức đến phát điên, chỉ cần nhìn thấy tên đánh bom kia cười là đầu óc cô lập tức trống rỗng. Mãi cho đến khi Matsuda Jinpei che đầu cô lại, cô mới hoàn hồn.
Giờ đây, tên đánh bom bị cô đánh đến không ra hình người trước đám đông như vậy, cấp trên chắc chắn sẽ xử phạt cô, nghiêm trọng hơn rất có thể sẽ là đuổi việc… Nếu bị cách chức thì có tính là phá hỏng nhân thiết dẫn đến biểu diễn thất bại không? Hệ thống sẽ không nhốt cô vào không gian trừng phạt đó chứ?
Nghĩ đến đây, Hanada Saharuna càng thêm uể oải.
Nhưng dù có chút ảo não, cô cũng không hề hối hận. Nếu không phải bị mấy người Matsuda Jinpei ngăn lại, cô có thể trực tiếp đánh cho đến khi nửa thân dưới của tên kia không còn dùng được nữa, cả đời chỉ có thể làm một phế nhân nằm trên giường! Tuy rằng kiểm tra sẽ thất bại nhưng ít ra cô đã được đánh sướng cả tay!
Nghĩ vậy, Hanada Saharuna một lần nữa thẳng lưng.
Hừ, chỉ là công việc cảnh sát mà thôi, không làm thì không làm! Vào không gian trừng phạt thì vào, dù sao cô cũng không sai! Cùng lắm thì bị nhốt trong đó khi khảo nghệ kết thúc, vẫn còn có số 19 chơi với cô...
"A a a a a --!!"
Một tiếng kêu thảm thiết quen thuộc cùng tiếng thân thể va chạm xuống mặt đất vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hanada Saharuna.
Ngay sau đó là tiếng kinh hô của Thanh tra Megure: "Matsuda! Cậu đang làm cái gì thế?!"
Hanada Saharuna ngẩn người, vội vàng vén chiếc áo trên đầu ra nhìn. Cô chỉ thấy tên đánh bom vốn đang được cảnh sát kéo ra xa đã bị đánh bay, cả người trượt dài vài mét trên nền xi măng, gương mặt đã bị đánh thành đầu heo giờ lại một lần nữa bị tổn thương nghiêm trọng.
Hanada Saharuna trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn về phía Matsuda Jinpei đang đứng phía trước, đối phương đang không chút để ý mà vung vẩy nắm đấm.
Vết máu trên tay anh ta vô cùng rõ ràng, không cần đoán cũng biết anh ta đã làm gì.
Hanada Saharuna há miệng, trong khoảnh khắc không nói nên lời.
Sau một thoáng im lặng đến nghẹt thở, các phóng viên đã phản ứng lại, lập tức điên cuồng bấm nút chụp.
Trong ánh đèn flash lóe lên, Matsuda Jinpei xoay người nhìn Hanada Saharuna, nhướng mày: "Hanada, cô nghĩ tôi sẽ nhường ánh đèn sân khấu cho một mình cô sao? Yên tâm, tôi sẽ không gây khó dễ cho cô đâu."
… Nhìn Matsuda Jinpei, Hanada Saharuna lặng lẽ khép miệng lại.
【Nếu cô thật sự vì hành vi 'hải vương' mà hot trên mạng, chắc chắn sẽ kéo theo tên khốn này xuống nước.】
Trong đầu Hanada Saharuna hiện lên ý nghĩ vừa rồi, cô trầm mặc vài giây rồi đột nhiên bật ra tiếng cười kinh người.
"Ha ha ha ha ha ha ha, cái quỷ gì vậy. Tôi còn chưa ra tay đâu, sao anh đã tự mình nhảy xuống trước rồi ha ha ha ha ha? Ai mà muốn giành cái loại nổi bật này với anh chứ? Bây giờ thứ chờ hai chúng ta không phải là bị cách chức sao ha ha ha ha ha ha, Matsuda Jinpei cái tên ngốc này ha ha ha ha ha!"
Hanada Saharuna cười cong cả lưng, cười đến nỗi nước mắt cũng chảy ra: "Còn nói cái gì mà sẽ không gây khó dễ cho tôi ha ha ha ha ha, nếu anh bị cuốn gói đi cùng tôi thì làm gì mà còn cửa thăng chức được nữa ha ha ha ha ha! Còn vênh váo tự đắc nói [sẽ không] cái gì vậy, anh có biết xấu hổ không thế ha ha ha ha ha ha!"
Matsuda Jinpei khoanh tay nhìn Hanada Saharuna cười đến dậm chân, khóe môi anh cũng treo lên nụ cười.
… Megure Juzo đứng một bên nhìn hai kẻ ngốc đã gây họa còn cười ngoác miệng, cảm thấy vô cùng đau đầu.
Ông dùng ánh mắt câm nín nhìn Matsuda Jinpei: "Matsuda, cậu đang làm cái gì đó? Tôi bảo cậu đến ngăn Hanada lại, chứ có bảo cậu chạy ra đánh người với cô ấy đâu!"
'…Thanh tra Megure, vẫn nên để cho hai người họ về trước đã.' Sato Miwako cũng cảm thấy nhức nhối, đề nghị: 'Nếu bọn họ tiếp tục ở đây thì sẽ có càng nhiều phóng viên kéo đến hơn… Tóm lại là đến hôm mở cuộc họp báo chúng ta sẽ giải thích sau vậy.'
"Cũng chỉ còn cách đó thôi."
Megure Juzo chỉ huy những thành viên còn lại của Đội 1 mở đường, để Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna về Sở Cảnh sát Đô thị trước.
"Hai cô cậu ngoan ngoãn đợi ở Sở cho tôi! Chờ tôi xử lý xong chỗ này sẽ về giáo huấn hai người!" Megure Juzo tức giận đến hộc máu nói.
"Dạ…"
Hanada Saharuna cúi đầu khẽ đáp, sau đó trùm áo khoác của Matsuda Jinpei lên, trốn sau lưng anh nhanh chóng đi về phía bãi đỗ xe.
"Ê, Matsuda, cho tôi mượn kính râm đi?" Hanada Saharuna lấy Matsuda Jinpei làm lá chắn khỏi đèn flash, chọc chọc sau eo anh vài cái.
Vừa rồi khi Matsuda Jinpei xuống khỏi vòng đu quay đã đeo kính râm lên một lần nữa: "Tôi đã cho cô mượn áo khoác rồi, cô còn muốn kính của tôi làm gì?"
Con nhóc này sao lúc nào cũng nhắm vào kính râm của anh vậy? Đây đã là lần thứ hai cô mở miệng mượn đồ rồi.
"Chỉ có tội phạm mới che mặt lại đi vào xe cảnh sát thôi! Làm như tôi là người xấu vậy! Hơn nữa trông không hề ngầu chút nào hết!" Hanada Saharuna tỏ vẻ bất mãn: "Tôi chính là ân nhân cứu mạng của anh! Cho tôi mượn mau lên! Trả áo cho anh đấy, anh có thể tự đắp lên mặt mình!"
"Tôi không cần." Matsuda Jinpei không chút do dự cự tuyệt: "Xấu chết đi được."
"Anh xem! Chính anh cũng biết là trông rất khó coi! Hơn nữa có phải anh quên lúc lên cáp treo đã đồng ý với tôi rồi không! Nếu tôi bắt được tên đánh bom anh sẽ phải trả cho tôi một khoản thù lao kếch xù!" Hanada Saharuna hạ giọng.
"Ồ? Ý của cô là, chỉ cần tôi cho cô mượn kính râm, khoản thù lao kếch xù này sẽ được xí xóa toàn bộ?" Matsuda Jinpei nhướng mày.
"Thế thì không được!" Hanada Saharuna buột miệng thốt ra: "Mượn kính râm sao có thể tính là thù lao kếch xù!"
"Hửm? ~" Matsuda Jinpei mở cửa ngồi lên ghế sau, anh nhướng mày nhìn Hanada Saharuna đứng bên ngoài: "Tôi tính như vậy đó? Kính râm = thù lao, cô cứ suy xét đi."
Để tránh biển số xe bị chụp được làm ảnh hưởng đến sinh hoạt sau này, Thanh tra Megure đã để hai người ngồi xe cảnh sát về Cục, lát sau sẽ sắp xếp đồng sự khác đến lái xe của Matsuda Jinpei trở về.
Hanada Saharuna bắt đầu cáu kỉnh, cô trừng mắt nhìn Matsuda Jinpei: "Đã đi đến đây rồi, tôi từ bỏ! Anh lùi vào trong đi, để tôi còn ngồi nữa chứ!"
Matsuda Jinpei cũng không trêu chọc cô nữa, anh rụt đôi chân dài lại, trực tiếp dịch người vào bên trong.
Hanada Saharuna 'sầm' một tiếng đóng cửa xe, ngăn lại mọi tiếng chụp ảnh ồn ào ở bên ngoài.
Thấy hai người đã ngồi vào, đồng sự Đội 1 liền khởi động xe, hướng về phía Sở Cảnh sát Đô thị.
-------------------------------------
Amuro Tooru lấy xong tư liệu, mở cửa ra thì nhìn thấy Sauza đang ngồi bên ngoài xem điện thoại.
"… Cậu đang làm gì vậy?" Amuro Tooru khó có thể tin được, tên này thế mà lại làm việc riêng lúc đang làm nhiệm vụ?!
"A? Bourbon anh xong rồi sao? Nhanh quá vậy, không hổ là tình báo viên đáng tin cậy nhất của tổ chức ~" Sauza ngẩng đầu tán dương.
Tên này sẽ không nghĩ rằng khen anh hai câu thì anh sẽ làm lơ việc hắn đã làm chứ? Amuro Tooru cắn răng.
Sauza đứng dậy vỗ vỗ quần, sau đó bấm mấy cái trên di động.
Amuro Tooru không rõ nguyên do, nhưng đến giây tiếp theo, anh liền nhìn thấy hai con gián bò từ hai bên hành lang đến trước mặt Sauza với tốc độ cực nhanh.
Sauza cong lưng nhặt hai con gián nhét vào trong túi, sau đó cười cười với Amuro Tooru: "Ok, chúng ta đi được rồi."
"Đó là cái gì?" Amuro Tooru nhạy bén hỏi.
"A! Không hổ là Bourbon, tôi còn tưởng anh sẽ mắng tôi chơi 'sâu' chứ. Chianti lần đầu thấy còn thét chói tai kêu tôi là đồ biến thái đó." Sauza cười tủm tỉm: "Chúng ta vừa đi vừa nói đi, cái tên quan chức kia sắp trở về rồi."
Amuro Tooru đương nhiên không có ý kiến, anh một lần nữa dẫn Sauza đi theo tuyến đường không có camera.
Khi đi, Sauza tiếp tục giải thích: "Thứ vừa rồi chính là thiết bị theo dõi tôi tự mình làm ~ chỉ cần thả xuống một vị trí nhất định là nó sẽ thay thế tôi giám sát hoàn cảnh xung quanh. Một khi có người xuất hiện nó sẽ báo lại cho tôi. Rất tiện đúng không?"
Đâu chỉ là tiện, thiết bị theo dõi mà cố ý làm thành con gián như vậy quả thực khiến người ta khó lòng phòng bị. Hơn nữa vừa rồi có thể thấy thiết bị này thế mà còn có thể thao tác trên điện thoại, cho dù người nào có tính cảnh giác cao đến đâu cũng rất dễ dàng nhầm nó là một con sâu bọ… Nghe nói Sauza vốn là người ở bên Mỹ.
Chẳng lẽ khoa học kỹ thuật của nước Mỹ đã vượt qua Nhật Bản nhiều như vậy sao?
Amuro Tooru âm thầm nhíu mày, ngoài miệng lại tươi cười nói: "Không ngờ Sauza cậu còn lợi hại như vậy."
"Cũng tạm thôi, chỉ là một thứ đồ chơi. Nhưng Rum hình như lại rất thích, có đề cập với tôi muốn sản xuất số lượng lớn." Sauza dùng ngữ khí như tán gẫu [Hôm nay trời thật đẹp], nhẹ nhàng nói ra tình báo khiến tim Amuro Tooru run lên.
Tên này có biết mình đang nói gì không vậy? Thế này rõ ràng là đang tiết lộ tình báo quan trọng của tổ chức còn gì? Người trong tổ chức đều có nghĩa vụ phải bảo mật tin tức mà chính mình thu được. Nếu cứ tùy tiện tiết lộ ra ngoài mà để Gin biết được, chắc chắn sẽ bị coi là nằm vùng mà xử quyết… Hơn nữa người này lúc trước rõ ràng còn lo lắng nằm vùng sẽ moi móc tình báo của hắn, thế nhưng hiện giờ hắn lại hoàn toàn không thèm che giấu một chút nào?!
Đây là nói thật? Hay là nói dối? Hay vẫn chỉ là đang thử?
Sauza dường như không chú ý tới Amuro Tooru đang lâm vào hỗn loạn, sau khi đi ra khỏi cửa khách sạn lại lập tức lấy di động ra xem phát sóng trực tiếp.
Khi cậu nhìn thấy trên tin tức nói người bị mắc kẹt trong khách sạn là Edogawa Conan, liền không nhịn được bật ra một tiếng cười quỷ dị.
Amuro Tooru thoát ra khỏi cơn bão trong đầu, nhìn cậu nhíu mày: "Rốt cuộc cậu đang xem cái gì?"
Tên này vừa rồi từ lúc canh cửa đã bắt đầu, thứ gì mà lại làm hắn say mê như vậy?
Sauza cười đưa điện thoại cho Amuro Tooru: "Phát sóng trực tiếp của đài truyền hình Nichiuri, đưa tin về một kẻ đánh bom đang phá phách ở Tokyo, hình như là hắn đặt bom ở khách sạn trung tâm và vòng đu quay Beika, muốn nổ chết cảnh sát gì đó.
Nhưng mà kế hoạch lại xảy ra vấn đề, bây giờ người bị nhốt trong thang máy lại là con gái và thân thích của 'Kogoro ngủ gật'. Tôi vừa xem qua một chút, hình như tên là Edogawa Conan? Ây da đáng thương thật, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi lại bị nổ chết thay cho cảnh sát… Đúng là tai vạ gió bay mà ~"
Amuro Tooru khẽ nhíu mày.
Sauza tiếp tục nói: "A, nhưng mà vòng đu quay bên kia thế mà lại thành công nhốt được một cảnh sát ở lại… Hửm, gọi là gì nhỉ?" Cậu lấy lại điện thoại, bật tin tức về vòng đu quay Beika sau đó cười cười đưa tới trước mặt Amuro Tooru.
"Ồ, hình như tên là Matsuda Jinpei đó."