Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 19
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Bình bị ai đó vỗ nhẹ vào người, giật mình tỉnh giấc.
Giờ ra chơi, trong lớp ồn ào náo nhiệt. "Lớp phó, dạo này cậu ngủ ngon thật đấy, nằm xuống cái là hết mấy tiết liền. Nếu không phải tôi che chắn kỹ càng cho cậu, thì cậu đã bị thầy chủ nhiệm 'mời uống trà' từ lâu rồi đấy." Bạn cùng bàn đưa cho cậu một chồng bài kiểm tra, "Chiều nay có bài tập về nhà các môn, mai phải nộp rồi."
"Cảm ơn cậu nhé." An Bình dụi mắt, dần dần quen với tiếng ồn ào xung quanh.
Dù đã quen với việc nằm mơ thấy mọi thứ thay đổi về hàng trăm năm trước, An Bình vẫn cảm thấy có chút xáo trộn. Nhưng theo lời Mộc Cát Sinh mà nói, tình cảnh của cậu coi như khá tốt. Sau khi tỉnh lại từ một giấc mộng dài, người còn cảnh mất, có người còn không thể thoát ra khỏi cảm giác đó trong một thời gian dài.
"À đúng rồi, cái người kia đến rồi kìa." Bạn cùng bàn khều tay chọc chọc cậu, bĩu môi về phía sau, "Hơn bốn giờ chiều mới tới, giờ đang ra ngoài lấy nước rồi."
An Bình biết cậu ta đang nói tới ai, ngáp dài một cái rồi nói: "Mộc Cát Sinh có tên có tuổi đàng hoàng, sao cậu cứ gọi anh ta là 'cái người kia' vậy?"
Dạo gần đây số lần Mộc Cát Sinh đến lớp có thể nói là thường xuyên, hai ba ngày lại chạy đến trường học. Đến xong cũng chẳng làm gì, chỉ nằm ở dãy cuối ngủ say như chết, thỉnh thoảng trò chuyện với mấy nữ sinh, nhận vài bức thư tình, rồi chuyên chờ đến lúc tan học để ăn chực cơm của An Bình.
"Đó chính là đại ca của trường đấy." Bạn cùng bàn tỏ vẻ đương nhiên, "Lớp phó, cậu có bản lĩnh 'thu phục' anh ta làm đàn em, đương nhiên là không thấy có vấn đề gì rồi. Nhưng tôi chỉ là một người bình thường, không hiểu được thú vui của mấy cậu ấm nhà giàu đâu."
An Bình bỏ cuộc, không giải thích nữa, nhưng vẫn khăng khăng: "Anh ta không phải đàn em của tôi."
"Không phải đàn em của cậu mà ngày nào cũng mời cậu ăn cơm à?"
An Bình thầm nghĩ: *Cái người 'được mời' trong câu nói của cậu cần phải đổi lại mới đúng.*
Dạo gần đây cậu và Mộc Cát Sinh thường xuyên thân thiết đi cùng với nhau, gây ra không ít xôn xao trong trường. Hoạt động sau giờ học của học sinh cấp ba không nhiều lắm, cho nên chỉ cần hóng được một chút chuyện là có thể thêm mắm dặm muối, thêu dệt từ đầu đến cuối, thậm chí bóp méo cả sự thật.
An Bình lười tranh cãi chuyện mình đã trở thành 'thần thánh' kiểu gì trong mắt mọi người, ngay cả thầy chủ nhiệm cũng từng nhắc đến với cậu vài lần. Đại ý là 'đại ca trường' đã đúp lớp mấy năm nay tự dưng lại chăm đi học, nói không chừng lần này sẽ có hy vọng tốt nghiệp thành công. Thầy bảo An Bình khi nào rảnh thì kèm cặp anh ta nhiều hơn, để sớm ngày 'trừ họa cho trường', tiễn vị 'đại thần' này đi.
An Bình cạn lời.
Mộc Cát Sinh còn lớn tuổi hơn cả trường Trung học Phổ thông số 1 này nữa. Thay vì bảo cậu kèm cặp 'ông già trăm tuổi' này học bài, cậu thà đến viện dưỡng lão giảng đề thi đại học cho các cụ ông cụ bà còn hơn. Ít nhất khi mô tả sinh vật, các bệnh nhân Alzheimer sẽ không hỏi cậu 'sâu đo có phải động vật có vú không'.
Một chiếc cốc giữ nhiệt đột nhiên được đặt xuống bàn. An Bình ngẩng đầu nhìn lên, đúng là 'nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến'.
"Nghĩ gì mà thẫn thờ vậy?" Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm nhìn cậu, "Tối nay rảnh không, đi ăn cơm nhé?"
Bạn cùng bàn phát ra một tiếng "hớ" đầy quái dị, điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho An Bình.
An Bình im lặng một lát, nhưng vẫn gật đầu: "Được thôi, ăn gì? Hay vẫn ăn ở căng tin như mọi khi?"
"Hôm nay không ăn ở căng tin." Mộc Cát Sinh nói, "Trời đông giá lạnh thế này, thích hợp ăn lẩu nhất."
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, đến khi tan học trời đã tối mịt. Mộc Cát Sinh và An Bình, người trước người sau, rời khỏi trường, dẫn cậu đến thẳng phố Thành Tây.
Phố Thành Tây là khu phố cổ, dù trời rét nhưng vẫn có rất nhiều quán ăn vặt mở cửa buôn bán tấp nập. Mì xào, khoai nướng, bánh rán, vằn thắn, các gánh hàng rong bày bán khắp nơi. Đèn lồng lấp lánh treo cao khắp lối, cả con phố tràn ngập mùi thơm chiên rán nồng nàn.
Mộc Cát Sinh cầm một bình tro hương, vừa ăn vừa rắc, đi một mạch từ đầu phố đến cuối phố, ghé vào mọi quầy hàng lớn nhỏ. Còn An Bình, ngoài việc trả tiền thì chỉ có nhiệm vụ xách đồ, hai tay đầy ắp nào xiên gà cay, đậu phụ áp chảo, nào hồ lô đường phèn.
Cuối cùng cậu không khỏi nghi ngờ rốt cuộc mình đến đây để làm gì: "Không phải chứ, 'bán tiên trẻ', đã nói là đi ăn lẩu mà?"
"Không vội, lát nữa hẵng đi." Mộc Cát Sinh ngậm xiên thịt, quay đầu lại nhìn cậu cười: "Tay trái một con gà, tay phải một con vịt."
An Bình có dự cảm người này sắp nói mấy lời nhảm nhí. Quả nhiên, Mộc Cát Sinh cong ngón tay gõ nhẹ lên trán cậu: "Ở giữa là một đứa nhỏ mập mạp."
Y nói xong thì tự mình vui vẻ, ngân nga một điệu hát dân gian không rõ từ triều đại nào, vừa hát vừa xếp đồ trên tay An Bình, coi cậu như trò tiêu khiển, xếp đủ kiểu dáng.
An Bình kìm nén cơn giận, chợt thấy giai điệu có chút quen tai, có lẽ cậu đã từng nghe qua ở Quan Sơn Nguyệt.
Càng đi sâu vào những giấc mộng, An Bình càng hiểu thêm về Mộc Cát Sinh. Cái 'ông giời con' ở Ngân Hạnh thư trai kia lớn lên trong quân doanh, giỏi ngụy biện đến mức gây họa, sau đó lại thích làm ra vẻ ta đây bằng thi thư lễ nhạc, mở miệng ra là có thể trích dẫn kinh sách để châm chọc người khác trong phạm vi năm dặm. Một cái búng tay đã trôi qua trăm năm, tuy hiện giờ Mộc Cát Sinh đã có thêm vài phần khí chất của 'lão cán bộ', nhưng thực chất bên trong vẫn là một lão già độc mồm không biết xấu hổ, không hề cổ hủ cứng đầu cố chấp, ngược lại càng thích gì làm nấy, vô sỉ đến mức hợp tình hợp lý. Tính keo kiệt thì trăm năm như một. Ngoại trừ mấy đồng tiền dùng để xem bói, cho tới bây giờ An Bình chưa bao giờ thấy người này móc tiền túi ra tiêu. Suốt ngày ăn chực uống chùa, cực kỳ bình thản và thoải mái.
Thỉnh thoảng, An Bình không nhịn được hỏi sau đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng Mộc Cát Sinh lại giống như người kể chuyện thích trêu ngươi, chỉ cười tủm tỉm uống trà, bảo cậu đi nằm mơ. Có khi anh ta còn mang cho cậu vài túi trà an thần, hiệu quả rất tốt, khiến An Bình ngủ trong lớp học mà cứ như ngủ đông vậy. Chẳng qua có đôi lúc tỉnh lại trong chốc lát, cậu cũng không kìm lòng được mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đợi tiếng khắc thước gõ,
Hừng đông đã rạng,
Người xưa năm ấy,
Nay còn nơi đâu?
Mộc Cát Sinh cuối cùng cũng chén xong bữa thịnh soạn, đi sâu vào trong con phố cổ, dừng lại trước một nhà hàng lẩu: "Đến rồi."
Nhà hàng lẩu có tổng cộng hai tầng, mặt tiền rất bề thế, trang trí theo phong cách cổ kính xưa cũ. Trước cửa chính chạm trổ hoa văn tinh xảo, treo đèn lồng đỏ, trên đèn lồng là bốn chữ lớn -- Nghiệp Thủy Chu Hoa.
An Bình biết nhà hàng này, Nghiệp Thủy Chu Hoa, nhà hàng lẩu nổi tiếng nhất khu phố cổ, có lịch sử cả trăm năm. Đặt bàn rất khó, bình thường muốn ăn thì phải đặt trước ít nhất vài tuần. "Bán tiên trẻ, nhà hàng này phải đặt trước, chưa chắc chúng ta đã được vào..."
Mộc Cát Sinh phớt lờ, vỗ vỗ vai cậu: "Không sao, cứ đi theo tôi." Nói xong, y thản nhiên đi lên lầu.
Nghiệp Thủy Chu Hoa cấm mang rượu và thức ăn bên ngoài vào, nhưng An Bình vẫn cầm đầy ắp đồ ăn trên tay mà chẳng có ai đến ngăn cản. Hai người đi vào một phòng riêng. An Bình nhìn cửa sổ hoa văn như ý trước mắt, ngắm trọn vẹn cảnh đường phố bên ngoài -- Đây là phòng VIP đắt nhất của Nghiệp Thủy Chu Hoa. Lần trước, ba cậu bàn chuyện làm ăn đã đặt phòng ở đây, một bữa ăn đáng giá cả tháng sinh hoạt phí của cậu.
An Bình vội nói: "Bán tiên trẻ, anh cứ ngồi đây trước nhé, tôi phải về nhà một lát."
Mộc Cát Sinh kéo ghế ra, "Sao thế?"
"Tôi không biết là anh muốn ăn ở đây, trong điện thoại của tôi không đủ tiền, phải về lấy thẻ."
"Không cần đâu." Mộc Cát Sinh nghe xong bật cười, gọi người mang lên một ấm trà Ô Long Đông Đỉnh, vừa rót trà vừa nói: "Đừng khách sáo, bữa này tôi mời, cứ coi đây như căng tin là được."
An Bình nghe y nói vậy, suýt chút nữa làm rơi đồ trong tay xuống đất. Đây đúng là chuyện hiếm có trăm năm có một - người keo kiệt lại sẵn sàng chi tiền. Thế mà Mộc Cát Sinh lại muốn mời khách, nếu không phải bữa ăn cuối cùng thì cũng chính là Hồng Môn Yến.
"Không cần, không cần đâu, anh thật sự không cần mời tôi ăn cơm..."
"Khách sáo làm gì, cậu là hậu bối, trưởng bối mời cơm là chuyện nên làm." Mộc Cát Sinh bưng chén trà, nói khoác không biết ngượng, đặt cuốn thực đơn sang một bên, gọi nhân viên phục vụ đến, nói: "Một nồi uyên ương, một cuốn món ăn."
An Bình nghe không hiểu: "Một cuốn món ăn?"
"Chính là tất cả các món ăn trong thực đơn, từ đầu đến cuối, không thiếu món nào."
An Bình suýt nữa quỳ xuống lạy y. Thấy An Bình muốn lao ra tìm nhân viên phục vụ, Mộc Cát Sinh vươn tay kéo cậu lại, điềm tĩnh nói: "Đừng nóng vội, hôm nay không chỉ có hai chúng ta ăn cơm, lát nữa còn có người đến, không đến lượt cậu phải chi tiền đâu."
An Bình sửng sốt: "Còn ai nữa ạ?"
Mộc Cát Sinh chỉ tay ra ngoài cửa sổ.
Chỉ thấy từ đằng xa, một chiếc xe ba gác điện đang tiến về phía cuối con phố. Người lái xe đeo băng tay màu đỏ, trên đầu xe gắn một chiếc loa, phát nhạc nền "Chúc mừng sinh nhật". Đám đông tách ra hai bên, chiếc xe ba gác chạy thẳng đến tầng dưới của Nghiệp Thủy Chu Hoa.
Lúc này An Bình mới nhìn rõ đồ đạc trong xe kéo -- một đống đồ chất cao như ngọn núi nhỏ, từ phế liệu đến ống thoát nước, còn có cả xe đạp công cộng. "Ồ, lại thu gom được cả một xe lớn nữa rồi." Mộc Cát Sinh nhìn thấy bật cười: "Chăm chỉ đi nhặt đồng nát thế kia, nếu không phải quản lý đô thị thì chính là ăn mày."
An Bình còn đang suy nghĩ xem Mộc Cát Sinh định giở trò gì, thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một luồng khí lạnh tràn vào bên trong. Cậu không khỏi hắt hơi một cái, giờ mới nhìn rõ người vừa tới -- Đối phương dường như trạc tuổi với cậu, mặc một bộ đồ đen phong phanh, cúc áo cài sát đến tận cổ, xương bả vai gầy gò. Đôi mắt lạ thường, mang theo vẻ lạnh lùng thờ ơ chỉ có ở thiếu niên, giống như tiết trời se lạnh đầu xuân. Đối phương như một luồng gió lạnh lao vào cửa, tìm một chỗ xa Mộc Cát Sinh nhất để ngồi xuống, không thèm nhìn hai người, cúi đầu bắt đầu chơi game.
"Để tôi giới thiệu một chút." Mộc Cát Sinh dường như không để ý, vừa uống trà vừa nói: "Đây là quản lý phố Thành Tây, bạn học Ô - Ô Tất Hữu, nhỏ tuổi hơn An Bình một chút."
Một tiếng "rắc" vang lên. An Bình nhìn thấy đối phương đập vỡ màn hình điện thoại, trong điện thoại phát ra tiếng kêu của Tiểu Kiều đang bị người khác tấn công.
"Đồng thời còn là ông chủ của Nghiệp Thủy Chu Hoa." Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm bổ sung: "Cũng là con gái tôi."
An Bình phun ra một ngụm trà. Cậu suýt chút nữa hét toáng lên. "Cái gì cơ? Con gái ư?"
"Đ!t mợ, đừng có gọi tao là con gái!" Thiếu niên lập tức nổi khùng, đứng dậy muốn lật bàn: "Chỉ có đồ chó mới là con gái của ông!"
"Đứa nhỏ này, sao lại tự mắng mình thế chứ." Mộc Cát Sinh nghe vậy lắc đầu: "Ta đã bảo rồi, bỏ học sớm đâu phải chuyện gì tốt, chưa được trải qua chín năm giáo dục bắt buộc nên đầu óc hoạt động có tốt lắm đâu -- Mà con gái à, con còn giữ bằng tốt nghiệp mẫu giáo không?"
An Bình không có thời gian phản bác lại Mộc Cát Sinh, hiện tại trong đầu cậu đều văng vẳng tiếng gọi 'con gái' kia. Vừa rồi Mộc Cát Sinh giới thiệu thiếu niên này tên là Ô Tất Hữu, cậu không khỏi khiếp sợ hỏi: "Vị này là người nhà họ Ô sao?"
Ô Tất Hữu híp mắt liếc xéo qua, Mộc Cát Sinh đáp: "Phải."
"Anh và Ô Tử Hư kết hôn sao?"
Bây giờ đến lượt Mộc Cát Sinh bị sặc gần chết, vươn tay ngăn cản, ném Ô Tất Hữu đang định xông lên đánh người ra phía sau, vừa ho khụ khụ vừa vỗ bàn cười nói: "An Bình, cậu có trí tưởng tượng phong phú thật đấy...!Lão Tam cũng không có chức năng đó."
An Bình: "Thế anh thì có à?"
"Tuyệt đối không có chuyện này đâu." Mộc Cát Sinh liên tục xua tay: "Tôi là cha nuôi, con gái là con ruột của Lão Tam."
"Ông tìm thằng ngốc này từ đâu ra vậy." Ô Tất Hữu cười lạnh: "Sao, sống bao nhiêu năm cuối cùng cũng không nỡ chết rồi à? Bắt đầu đi tìm đồ đệ sao?"
"Cha con chết lâu rồi, người âm phủ không nhận đồ đệ được đâu." Mộc Cát Sinh gõ đũa lên đầu Ô Tất Hữu, vẻ mặt ôn hòa nói: "Chỉ là có duyên gặp gỡ thôi, người ta lớn hơn con đấy, mau gọi anh đi."
Ô Tất Hữu tức thì muốn há miệng mắng người, An Bình vội vàng hòa giải: "Không cần đâu, lần đầu gặp mặt, xưng hô thế nào cũng được. Tôi là An Bình."
"Tôi biết cậu, ba cậu thường xuyên đến chỗ tôi ăn cơm." Ô Tất Hữu đánh giá An Bình từ trên xuống dưới, đuôi mắt hơi xếch lên: "Cậu cứ ở yên làm cậu ấm nhà giàu không được sao, đi lêu lổng với cái lão bất tử này làm gì? Ông ta lừa cậu à?"
An Bình nhất thời nghẹn họng, không biết nên nói từ đâu. "...Chuyện này nói ra thì dài lắm."
Trong chốc lát, bầu không khí trở nên có chút khó xử. Mộc Cát Sinh vẫn chậm rãi uống trà của mình, không hề có ý muốn giải thích hay 'cứu viện'. Ngay lúc An Bình nghi ngờ người này thuần túy đang xem trò vui, thì cửa phòng mở ra, phục vụ bắt đầu mang nồi và thức ăn vào.
Mộc Cát Sinh múc một chén canh, lúc này mới lên tiếng nói: "Đừng đứng ngây ngốc ở đó, người trẻ tuổi không nên nói mấy chuyện khó tiêu khi ăn cơm. Bằng không con gái à, con vĩnh viễn cũng không cao lên được đâu."
Ô Tất Hữu nổi gân xanh đầy thái dương: "Ông câm miệng!"
"Lớn chừng này rồi mà sao vẫn giống hệt mèo hoang, động một tí là xù lông lên."
Miệng của Mộc Cát Sinh giống như một con dao giết người, trong lúc y nhàn nhã trêu chọc Ô Tất Hữu, An Bình nhân cơ hội này quan sát đối phương. Nếu chỉ nhìn đường nét bên ngoài, Ô Tất Hữu quả thực cực kỳ giống Ô Tử Hư, ngũ quan thanh tú nhã nhặn, nếu cầm theo một chiếc quạt gấp, thì chính là dáng vẻ của một thiếu niên đẹp như ngọc. Nhưng khí chất của hai người thật sự quá khác biệt. Ô Tử Hư ôn hòa như nước, còn Ô Tất Hữu chính là bột ớt thả vào trong nước, làm cho cả dòng sông nhuốm đỏ sôi sùng sục. Tựa như nồi lẩu uyên ương trên bàn, một bên là canh suông, một bên là dầu ớt đỏ, hoàn toàn khác biệt. Chẳng qua, nếu cha nuôi là Mộc Cát Sinh, thì việc gây ra kiểu 'đột biến gen' này cũng không có gì ngạc nhiên, người còn sống đã là điều vô cùng may mắn rồi.
"Được rồi, màn 'giao lưu tình cảm cha con' đến đây thôi, trước tiên nói chuyện chính đã." Mộc Cát Sinh dừng lại câu chuyện, hỏi: "Mấy giờ rồi?"
An Bình sửng sốt, sau đó nhìn đồng hồ đeo tay của mình: "Mười giờ rưỡi rồi, có chuyện gì vậy?"
Mộc Cát Sinh cầm một chén trà tráng qua, đặt ở một bên: "An Bình, cậu có biết điển cố của Lẩu uyên ương không?"
"Tôi cá là cậu không biết đâu." Ô Tất Hữu cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình, lại bắt đầu một ván chơi mới: "Cái lão bất tử này chuyên đi lừa bịp người khác, nếu không phải sắp chết đến nơi, thì trong miệng chẳng có được nửa câu nói thật."
An Bình quả thực mờ mịt, không biết gì cả.
"Lẩu uyên ương còn được gọi là lẩu âm dương, người sống ăn canh đỏ, người chết ăn canh trắng, một nồi đối lập, âm dương cách biệt." Mộc Cát Sinh lại bắt đầu tráng qua một bộ bát đũa: "Ăn lẩu uyên ương đúng cách, có thể ngồi cùng bàn với người chết, âm dương gặp gỡ."
"Cái lão bất tử này chưa nói cho cậu biết đúng không?" Ô Tất Hữu nói: "Cái lẩu mà cậu ăn ngày hôm nay chính là lẩu âm dương đấy."
Đôi đũa trong tay An Bình rơi "cạch" xuống đất. Mặc dù trong khoảng thời gian này An Bình đã chứng kiến nhiều chuyện kỳ lạ, nhưng bỗng nhiên có một người đột ngột xuất hiện bên cạnh, cậu cũng khó tránh khỏi hoảng sợ. Cậu nhìn người bên tay trái, không biết đã xuất hiện từ lúc nào: "Ngài, ngài là ai?"
"Để tôi giới thiệu một chút, vị này là một trong Tứ Đại Phán Quan ở Phong Đô, Phán Quan Thôi Tử Ngọc, chủ của Âm Luật Ty." Mộc Cát Sinh đẩy bộ bát đũa tới: "Thôi Phán quan, uống trà đi."
"Không dám làm phiền." Người tới mặc áo lụa xanh thẫm, đội mũ ô sa, thần sắc âm trầm u ám, giọng nói thều thào: "Lần này hạ quan đến đây là để chứng thực chuyện ở khe hở Tam Đồ." Nói xong, ông ta nhìn về phía An Bình: "Đây chính là vị công tử đã đi lạc vào trong đó đúng không?"
Thôi Tử Ngọc mặt trắng môi xanh, là tướng mạo không thể nhìn ra tuổi tác của quỷ. Giọng điệu the thé nghèn nghẹn, nói chuyện thường kéo dài âm cuối, không chắc là giống tiếng thái giám hát hí hay là giọng lệ quỷ kêu oan. Đại khái có một điểm chung đó là -- khiến người ta muốn đi tiểu.
An Bình sững sờ một lát, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, nhìn về phía Mộc Cát Sinh, nhỏ giọng hỏi: "Người này là quỷ treo cổ à? Hay là khi còn sống từng bị thiến?"
Mộc Cát Sinh đập cậu một cái không nặng không nhẹ: "Nói tầm bậy tầm bạ mà trúng phóc."
"Phong Đô cử người đến là vì chuyện khe hở Tam Đồ lần trước." Ô Tất Hữu đang chơi game, giơ chân đạp vào ghế hai người: "Mau giải quyết cho xong đi, buổi tối ông đây còn phải tính sổ sách."
Thôi Tử Ngọc lấy ra một quyển trục, mở nó ra rồi nói: "Cháu trai đời thứ bảy mươi sáu nhà họ An, tên Bình, năm nay mười tám tuổi, cha mẹ đều còn sống..." Sau đó đọc hết một lượt gia phả mười tám đời cùng với cuộc đời mười bảy năm của An Bình, cuối cùng hỏi: "Tất cả những điều trên, có sai sót gì không?"
An Bình lắc đầu, kinh ngạc nhìn quyển trục trong tay Thôi Tử Ngọc: "Đây là Sổ Sinh Tử sao?"
"Chỉ là bản sao mà thôi." Thôi Tử Ngọc vươn ngón trỏ lắc lắc, để lộ móng tay dài đen xì, tiếp đó lấy ra một tờ giấy vàng, đưa cho An Bình: "Mời An công tử xem, những điều được viết trên đó, có khác với trải nghiệm của cậu không?"
An Bình nhìn chữ viết nguệch ngoạc khắp mặt giấy: "...Tôi không đọc được."
"Đây là văn khắc chìm, là hạ quan sơ suất." Thôi Tử Ngọc nhận lấy tờ giấy: "Vậy thì để hạ quan đọc cho ngài nghe." Nói xong, ông ta đọc đoạn đầu tiên, An Bình lập tức nhận ra, đây là bản ghi chép lại những việc bọn họ đã trải qua trong khe hở Tam Đồ.
Tờ giấy vàng cũng không to lắm, nhưng mất hơn một tiếng mới đọc xong. Thôi Tử Ngọc vừa đọc vừa ngâm nga, đọc một đoạn ngâm ba đoạn, khiến An Bình đang ngồi nghe mà suýt nữa thì đi tiểu ra quần.
Mộc Cát Sinh đã ăn hết phân nửa số đồ ăn trên bàn. Thôi Tử Ngọc đặt giấy vàng xuống, nhìn về phía An Bình: "Tất cả những điều trên, có khác với trải nghiệm của An công tử không?"
An Bình suy nghĩ một lát, lắc đầu nói: "Không có."
Thôi Tử Ngọc bẻ móng tay xuống, biến thành một cây bút đen, trên đầu bút ánh màu chu sa: "Vậy xin ngài ký tên đóng dấu."
An Bình vừa mới cầm bút lên, Ô Tất Hữu vẫn luôn cúi đầu chơi game đột nhiên lên tiếng: "Tờ giấy vàng kia được xé ra từ Sổ Sinh Tử. Một khi đã ký tên đóng dấu, nếu có bất kỳ sự gian dối nào thì tuổi thọ của người sống sẽ bị cắt giảm. Cái đầu ngốc của cậu phải suy nghĩ cho kỹ vào."
An Bình sửng sốt, không nghĩ tới Ô Tất Hữu lại mở miệng nói những lời này. Cậu nhìn về phía cậu ta, nói: "Thái Văn Cơ của cậu sắp chết rồi kìa."
"Mẹ kiếp! Cần cậu nói à?!"
An Bình bật cười, ký tên đóng dấu trên tờ giấy vàng: "Như vậy là được rồi chứ?"
"Cảm ơn An công tử." Thôi Tử Ngọc cất tờ giấy vàng, đứng dậy cúi chào Mộc Cát Sinh và Ô Tất Hữu: "Thời gian qua hai ngài đã chịu nhiều vất vả, hạ quan thay mặt các điện Diêm Vương dưới đó gửi lời thăm hỏi."
"Hiếm khi Thôi phán quan đến dương gian một lần, giờ đã vội đi rồi sao?" Mộc Cát Sinh cầm đũa gõ vào nồi: "Canh trắng giữ lại cho ngài đấy, là hương vị nước dùng ngày xưa của Nghiệp Thủy Chu Hoa, không nếm thử sao?"
"Từ chối thì lại bất kính." Thôi Tử Ngọc cúi người bái lạy: "Chỉ là trên bàn của hạ quan vẫn còn xếp rất nhiều công văn, thật sự không thể không về xử lý, xin thứ lỗi."
"Không sao, không sao." Mộc Cát Sinh nói xong đổ cả đĩa cuống tim bò vào trong canh suông: "Vậy chúng tôi ăn đây, ngài đi thong thả, không tiễn nữa."
"Nếu ngài có thời gian đến Phong Đô, Âm Luật Ty sẽ quét đường nghênh đón." Thôi Tử Ngọc khoan thai vái chào, thân hình tiêu tán trong hơi nước.
An Bình nhìn Thôi Tử Ngọc biến mất, hỏi: "Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
"Khe hở Tam Đồ xuất hiện ở nhân gian không phải chuyện nhỏ, đám người ăn không ngồi rồi ở Phong Đô bị dọa sợ một phen, cuống cuồng hoảng hốt truy tìm nguyên nhân." Mộc Cát Sinh nói: "Tôi là đương sự, nên khoảng thời gian trước đã tới Phong Đô ghi chép lại trường hợp đặc biệt này."
"Cái lão bất tử này nói dối thành tinh rồi, Phong Đô sợ bị ông ta lừa, cho nên mới cầm lời nói của ông ta đến tìm cậu kiểm chứng một lần." Ô Tất Hữu khống chế Thái Văn Cơ tung ra một chiêu lớn, nói: "Tốt nhất cậu nên cầu nguyện ông ta không giở trò gì, bằng không ngày mai cậu có thể đứng ở đầu cầu Nại Hà uống canh đấy."
"Cậu là Vô Thường Tử đời này đúng không?" An Bình hỏi Ô Tất Hữu: "Canh Mạnh Bà có ngon không?"
"Cậu hỏi cái vấn đề ngu xuẩn gì thế?" Ô Tất Hữu khó tin nhìn cậu: "Nếu không tôi giết cậu, rồi cậu tự mình đi nếm thử nhé?"
Mộc Cát Sinh nghe xong cười thành tiếng: "Canh Mạnh Bà có đủ loại hương vị, có vị sữa, vị đường, vị nước cốt gà, vị gì cũng có."
An Bình: "Thật hay giả vậy ạ?"
"Cứ nghe ông ta nói xàm đi." Ô Tất Hữu hừ lạnh.
"Thực hành là tiêu chí duy nhất để kiểm nghiệm chân lý." Mộc Cát Sinh thản nhiên nói: "Ta đã chết rồi, con gái à, con đã chết chưa?"
"Tôi sẽ không chết trước ông đâu." Ô Tất Hữu cười nhạo: "Tôi đang chờ đến lúc rắc tro cốt của ông xuống cống ngầm cho cá ăn đấy."
"Con gái, con không được để khách hàng nghe thấy những lời này. Nuôi cá dưới cống ngầm, người không biết còn tưởng Nghiệp Thủy Chu Hoa dùng dầu cống nữa đó."
Cuộc đối thoại của hai người này thật sự quá kỳ lạ, An Bình không nhịn được nói: "Hai người các anh..."
"Cha hiền con hiếu." Mộc Cát Sinh nói.
Ô Tất Hữu nghe vậy ném thẳng điện thoại vào trong nồi lẩu, chỉ tay vào Mộc Cát Sinh cười lạnh với An Bình: "Cậu có biết người này đã làm gì không?! Cậu có biết ông ta đã hại bao nhiêu người rồi không?!"