Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 20
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chưa dứt lời, Ô Tất Hữu đã vung chân đá văng ghế, đứng dậy rời đi, còn đập cửa “ầm ầm”.
Chiếc điện thoại bị ném vào nồi lẩu, làm một lượng lớn dầu bắn tung tóe, màn hình nhấp nháy vài lần rồi tối đen hoàn toàn.
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nồi lẩu sủi bọt sôi sùng sục.
Điều mà Ô Tất Hữu vừa nói thật sự gây sốc, khiến An Bình choáng váng đầu óc, mãi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, “Cậu ta nói thế… là có ý gì?”
Mộc Cát Sinh nâng tách trà, vẻ mặt bình thản, “Nghĩa đen.”
“Hả?!”
“Tôi không nhớ rõ.” Mộc Cát Sinh nhún vai, “Trí nhớ của tôi có phần thiếu sót, mất đi một vài ký ức vô cùng quan trọng, cho nên có rất nhiều chuyện tôi không nắm rõ được ngọn nguồn.
Dựa theo lời con cháu nói, năm đó tôi phạm sai lầm, liên lụy đến rất nhiều người.”
“Ơn nghĩa sâu nặng chẳng thể đáp, người thầy người bạn biệt sinh tử.” Mộc Cát Sinh nhấp một ngụm trà, “Nào nhớ nổi chén rượu lúc cùng vui.”
“Lúc ăn cơm không nên nói mấy chuyện khó tiêu hóa.” Mộc Cát Sinh nói xong đặt tách trà xuống, dùng đũa gắp chiếc điện thoại ra khỏi nồi lẩu cay, “Nồi lẩu này không thể ăn được nữa, để họ mang nồi khác lên.”
Một nồi nước lẩu mới nhanh chóng được bưng lên, An Bình ăn mà không cảm thấy ngon miệng, Mộc Cát Sinh gắp cho cậu một miếng dạ dày, “Muốn biết gì thì hỏi, lúc ăn cơm không nên trưng ra vẻ mặt buồn rười rượi như thế.
Đừng giống cô con gái xui xẻo của tôi có việc gì cũng giấu nhẹm trong lòng, đặt trên vai gánh nặng quá lớn, đáng đời không lớn nổi.”
An Bình gắp miếng dạ dày lên ăn, vị cay xộc thẳng lên mũi, khiến cậu suýt chút nữa chảy nước mắt, “Bán tiên, tôi vẫn muốn hỏi thêm… về chuyện ban nãy.”
“Tôi biết, tôi thực sự đã quên một chuyện rất quan trọng.” Mộc Cát Sinh rút một tờ giấy đưa cho cậu, “An Bình nhi, gần đây cậu mơ đến đoạn nào rồi?”
“Sài Thúc Tân, à không, Linh Xu Tử ở lại Ngân Hạnh thư trai.”
“Vậy thì sắp đến lúc rồi.” Mộc Cát Sinh tính toán một chút, nói: “Lúc Tam Cửu Thiên đến là mùa đông, sang đầu năm là xuân tới, tôi chào từ biệt sư phụ rồi xuống núi.
Tôi nhớ là… rời đi khoảng bốn năm.”
An Bình sửng sốt, “Sao lại đi?”
“Ra nước ngoài du học, rất phổ biến ở thời đại đó.” Mộc Cát Sinh mỉm cười: “Ngày trước bái vào sư môn, cha tôi đã nói với sư phụ, tu tề trị bình, tu thân chỉ là bước đầu tiên.
Tôi xuất thân từ phủ Mộc, dù sao cũng không thể ở lại đấy mãi tận hiếu bên cạnh sư phụ.”
An Bình chợt nhận ra, “Thảo nào anh chưa bao giờ sao chép bài tập tiếng Anh của tôi.”
“It was the best of times, it was the worst of times.” Mộc Cát Sinh đọc lên một đoạn tiếng Anh với giọng Oxford khá chuẩn, “Có thể cậu sẽ không mơ thấy ký ức bốn năm kia đâu, dù sao trong khoảng thời gian đó cũng không xảy chuyện gì, mà có cũng chỉ có một sự kiện.”
“Đó là vào năm thứ ba tôi ra nước ngoài, khi ấy tôi đang ở Moscow.
Trường tôi theo học được xây dựng cách sông Neva một cây số, lúc nhận được thư của Lão Nhị thì đã vào mùa đông, bên bờ sông phủ đầy tuyết.” Mộc Cát Sinh nói: “Trong thư hắn viết, sư phụ đã mất.”
An Bình giật mình đứng bật dậy, làm đổ tách trà trên bàn, tiếng chén sứ vỡ loảng xoảng, nước trà vương vãi khắp nơi.
“Chuyện cũ từ rất nhiều năm trước rồi, An Bình nhi, cậu phản ứng mạnh như vậy làm gì.” Mộc Cát Sinh rót lại cho cậu một tách trà, “Trước khi qua đời sư phụ đã lưu lại lời căn dặn.
Nói tôi có thể về nước chịu tang, nhưng qua tuần tang đầu, nhất định phải rời đi.”
“Trung Quốc và Moscow cách nhau cả vạn dặm, chờ đến khi tôi nhận được thư của Lão Nhị thì tuần tang đầu cũng qua lâu rồi.
Không thể trái lời sư phụ, vậy nên tôi cũng không về nước.
Cho đến khi hoàn thành việc học, tôi mới đến mộ phần của ông ấy quỳ lạy tạ ơn.”
Mộc Cát Sinh nói xong lắc đầu, khẽ cười: “Tôi cũng đã phiêu bạt tha hương rất lâu.”
Dù có về thì sao kham nổi, những hồi tưởng lại chuyện buồn xưa.
Đếm xem có được mấy nhà, xa rồi vẫn được đoàn tụ người thân?
Mãi đến tận khi về nhà, An Bình vẫn còn cảm thấy thẫn thờ.
Cậu vội vàng rửa mặt nghỉ ngơi, nhưng lại trằn trọc mãi không thể ngủ được.
Cậu không hiểu.
Lúc Mộc Cát Sinh đưa cậu về nhà, dường như cũng đã nhìn thấu những suy tư ngổn ngang trong lòng cậu.
Ông vỗ vai cậu, nói một câu, “Tất cả đều là chuyện của quá khứ, nằm mơ thôi mà, cứ coi như đang xem phim là được.”
Có thể là do ăn quá nhiều đồ dầu mỡ cay nồng, An Bình cảm thấy cổ họng khát khô cả nước, cậu đứng dậy pha một gói trà an thần mà Mộc Cát Sinh đưa cho.
Dù sao cũng không ngủ được, thôi thì bật đèn vùi đầu vào học, mở sách bài tập bắt đầu ôn bài.
Bài tập về nhà chất đống như núi, học tập thực sự là một cách hiệu quả để thoát khỏi nỗi ưu tư muộn phiền, An Bình lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu liệt kê dòng thời gian các sự kiện lịch sử cận đại.
Năm 1937 sau Công Nguyên, năm thứ 26 của Trung Hoa Dân Quốc.
Chính phủ Mặt trận Bình dân Pháp bị buộc phải từ chức và tình hình chính trị Pháp tiếp tục bất ổn cho đến khi Thế chiến thứ II bùng nổ.
Nam Tư đã ký một hiệp ước trọng tài và không xâm lược lẫn nhau với Ý, gia nhập phe Trục Rome-Berlin.
Tổng sản lượng công nghiệp của Liên Xô đứng đầu châu Âu và là cường quốc công nghiệp lớn thứ hai thế giới.
Khinh khí cầu Hindenburg của Đức gặp sự cố, kể từ đó khinh khí cầu rời khỏi sân khấu của hàng không thương mại.
Ngày 7 tháng 7, Nhật Bản phát động cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện Trung Quốc.
Trung Quốc bắt đầu cuộc kháng chiến toàn dân.
Màn đêm đen kịt, kim giây tích tắc trôi qua.
An Bình nhìn giấy trắng mực đen trước mặt, đột nhiên cảm thấy cơn buồn ngủ đang kéo đến, không kiềm được mà đặt bút xuống, chuẩn bị gục xuống bàn nghỉ ngơi một lát.
Thế cuộc trôi theo dòng nước, kiếp người tựa giấc chiêm bao.
“Báo đây báo đây! Ngày 7 tháng 8, Hội nghị Quốc phòng sẽ được tổ chức!” Một cậu bé bán báo đứng bên bến sông hét lớn, “Báo đây! Một tờ chỉ năm xu!”
Cảng là một trong những nơi náo nhiệt nhất của thành phố, tàu vào cảng, tiếng còi hơi ngân dài, khách bộ hành tấp nập lên xuống cầu tàu.
Trong đó có một cô gái tân thời ăn mặc thời thượng xách một chiếc vali da, đôi giày cao gót dưới chân cô nện những tiếng lanh canh.
Cậu bé bán báo tinh mắt tiến đến chào mời, nhiệt tình: “Cô ơi, mua báo không ạ?”
Cô gái có vẻ vội vã, liên tục xua tay, “Không mua, không mua, tránh ra mau.”
“Mua một tờ đi ạ, dạo gần đây không yên ổn cho lắm, đọc tin tức thời sự cho yên tâm…”
“Vui lòng cho tôi một tờ báo.” Một bàn tay đột ngột đưa ra ngăn giữa hai người, cậu bé bán báo ngẩng đầu nhìn lên.
Đó là một thanh niên dáng người mảnh khảnh, mặc bộ âu phục bằng vải lanh, tay xách một chiếc cặp da và một cây dù cán dài, “Cảm ơn quý khách đã ủng hộ!” Cậu bé bán báo vội vàng lấy ra một tờ báo, “Một tờ năm xu.”
“Không cần trả lại tiền thừa.” Thanh niên đưa cho cậu bé một đồng đại dương, rồi chỉ về phía cô bé bán hoa gần đó, “Tôi nhớ cô bé kia là em gái cậu, đúng không? Tôi muốn một cành trà đỏ, tặng cho vị tiểu thư này.” Nói xong mỉm cười với cô gái bên cạnh: “Trẻ con kiếm sống ở bến tàu không dễ dàng gì, vì muốn kiếm tiền nên có chút sỗ sàng, tiểu thư đừng trách cứ.”
(*Vào thời kỳ Trung Hoa dân quốc, 1 đồng đại dương tương đương khoảng 200 – 400 tệ.)
Cậu bé bán báo sửng sốt, nhanh chân chạy tới đằng kia gói lại cành hoa trà, đưa cho cô gái, “Xin lỗi chị, thật lòng xin lỗi chị!”
Cô gái đổi giận thành vui, mặt ửng hồng, khẽ nói lời cảm ơn với người thanh niên, sau đó nhận hoa rồi quay người rời đi, để lại mùi nước hoa thoang thoảng.
Cậu bé bán báo nhìn người thanh niên hào phóng trước mắt, đang định mở lời cảm ơn thì đối phương giơ tay vỗ một cái rõ mạnh vào đầu cậu, “Mấy năm không gặp, sao Tiểu Phong Tử nhóc lại chậm chạp thế? Người vừa nãy là cô Hai nhà ông chủ hãng tàu đấy.
Nhóc chắn đường người ta như vậy, còn muốn kiếm cơm ở bến tàu nữa không?”
Tiểu Phong Tử bị vỗ lảo đảo, sau đó ngạc nhiên nhìn người thanh niên, “…!Thưa cậu là ai?”
“Là anh đây mà.” Người thanh niên tháo kính xuống, nhướng mày hỏi: “Mới mấy năm không gặp, đã không nhận ra anh rồi sao?”
Tiểu Phong Tử sửng sốt một lát rồi lao tới ôm chầm, hét lớn: “Mộc Cát Sinh, Lão Tứ nhà họ Mộc! Thế mà anh đã về rồi!”
Hai người ôm chầm lấy nhau, Mộc Cát Sinh cao hơn cậu một cái đầu, Tiểu Phong Tử bám chặt lấy anh không chịu buông, “Anh Mộc, vậy là anh đã về rồi!... Anh, mấy ngày nay anh không gội đầu à? Sao tóc bết thế này?”
“Nhóc phiền phức ghê, đây là keo vuốt tóc đấy.” Mộc Cát Sinh vỗ vai cậu, “Anh nhớ nhà nhóc mở tiệm may mà, đúng không? Sao lại chạy đến đây bán báo rồi?”
“Thời buổi khó khăn, làm ăn không dễ dàng gì.
Cách đây ít lâu bố em lại bị bệnh, chỉ đành tạm thời đóng cửa hàng, em và em gái đành ra ngoài kiếm vài đồng phụ giúp gia đình.” Tiểu Phong Tử nói xong sụt sịt mũi, “Anh Mộc, mấy năm nay em nhớ anh lắm.”
Khi Mộc Cát Sinh còn là thiếu niên, anh có thể coi như là một hỗn thế ma vương, chỉ cần rời núi, nhất định sẽ vào trong thành rủ bạn bè đi quậy phá, anh không hề kiêu căng hống hách, có thể kết bạn với bất kỳ ai.
“Mấy năm nay anh không có ở đây, trên đường cũng không còn náo nhiệt như trước.
Ngay cả anh Tùng cũng không còn đi đánh nhau nữa.” Tiểu Phong Tử nói: “Mấy năm trước chủ Ngân Hạnh trai qua đời, tất cả mọi người đều đi phúng viếng, mà cũng không thấy anh quay về…”
“Không phải anh đây đã về rồi sao.
Đàn ông mạnh mẽ thì phải vững tâm, đừng động một tí là đỏ mắt.” Mộc Cát Sinh buông cậu ra, nói: “Bác trai bị bệnh, sao không đến nhà họ Sài khám bệnh?”
“Dạ, được chính công tử Sài đến bắt mạch cho.
May mà có hiệu thuốc của phủ họ Sài, chứ không bố em cũng chẳng chịu đi khám.” Tiểu Phong Tử dụi mắt nói: “Anh, lần này anh về, sẽ ở lại bao lâu?”
“Không đi đâu nữa.” Mộc Cát Sinh cười nói: “Buổi tối, bên chỗ anh Tùng của nhóc tổ chức tiệc tẩy trần, ăn no say, nhớ dắt theo cả em gái nhóc đến.”
“Trong khoảng thời gian này em đều ăn chực ở nhà anh Tùng đó anh.” Tiểu Phong Tử ngượng ngùng gãi đầu, sau đó lại lo lắng nói: “Anh, mọi người đều nói sắp có chiến tranh.
Anh không ở nước ngoài tránh nạn, giờ về làm gì?”
“Xem nhóc nói kìa.” Mộc Cát Sinh vỗ nhẹ lên mặt cậu bé, “Lá rụng về cội, đây là nhà anh, chẳng lẽ có chiến tranh thì anh không về?”
“Anh nói rất đúng.” Tiểu Phong Tử liên tục gật đầu, “Mà anh này, anh thật sự không đi nữa sao?”
“Không đi.” Mộc Cát Sinh nói: “Có chuyện gì thì đừng cố gắng chịu đựng một mình, cứ đến nói với anh bất cứ lúc nào cũng được.”
“Anh đã nói vậy thì em chẳng còn sợ gì nữa.” Tiểu Phong Tử nở nụ cười, “Anh, anh mới về, giờ anh định đi đâu? Hay để em dẫn đường cho anh nhé?”
“Nhóc cút ngay, mấy năm không gặp đã coi anh thành dân mù đường rồi à?” Mộc Cát Sinh cười mắng một câu: “Muốn dẫn đường cũng được, xách hành lý cho anh, đến Quan Sơn Nguyệt.”
“Vâng!” Tiểu Phong Tử hiểu ý, “Không hổ là anh Mộc, thật có tình có nghĩa, vừa về đã vội đi gặp người thương!”
“Gặp người thương gì chứ.” Mộc Cát Sinh thản nhiên nói: “Anh dẫn nhóc đến kỹ viện nghe hát.”
Bốn năm không gặp, cảnh cũ vẫn như xưa, Quan Sơn Nguyệt lại xây thêm hai tầng, hương thơm thoang thoảng khắp đại sảnh dát vàng.
Ban ngày kỹ viện không tiếp khách, chỉ mở cửa như một phòng trà để tiếp đãi.
Lúc hai người vào cửa thì vừa hay đang biểu diễn một vở bình đàn.
Trên sân khấu có hai cô gái ngồi một trái một phải, một người cầm đàn tam, một người ôm tỳ bà, ở giữa là một vị công tử đẹp tựa ngọc, tay cầm quạt trắng, đang hát một đoạn «Văn Chiêu Quan».
“Nào lo được ngàn dặm phong sương ngàn bước khó ——”
Tiếng tỳ bà trong trẻo như ngọc, công tử trên đài hát chẳng ngừng, giọng hát nhẹ nhàng êm tai, mang phong thái của một học giả.
Mộc Cát Sinh đặt một phòng riêng, nhìn xuống dưới lầu, cười nói: “Khách nữ ngồi kín cả các bàn, tất cả đều đến để nghe kịch —— không hổ là giác nhi* nổi tiếng, làm các cô gái say mê đến mức phải tới kỹ viện nghe kịch, quả là tuyệt đỉnh.”
(*Giác nhi: là danh xưng chỉ những nhân vật lớn, có danh tiếng, có tài nghệ xuất sắc trong giới hí khúc cổ)
Thanh quan* bên cạnh khẽ cười, dâng trà lên, “Giọng hát của Ngài Ngô là nhất ở đây, ngày thường muốn có một vé vào nghe cũng khó.
Hôm nay diễn buổi sáng nên hiếm lắm mới có phòng riêng trống, thiếu gia đến đúng lúc này, có thể thấy đây cũng là duyên.”
(*Thanh quan: kỹ nữ chưa tiếp khách)
Mộc Cát Sinh nghe xong cười lớn: “Há nào chỉ có chút duyên này, còn cả mấy năm nợ nghiệt oan gia nữa chứ.”
Thanh quan nghe vậy giật mình, che miệng nói: “Thiếu gia quen biết Ngài Ngô sao?”
“Tôi đã gặp chị rồi, chị có phải là người được dì Triệu đích thân dẫn dắt không?” Mộc Cát Sinh nháy mắt với người kia, “Không nhận ra tôi sao?”
“Hầy, nhận ra mới là lạ.” Tiểu Phong Tử xen vào: “Nhìn cách ăn mặc Tây rởm của anh xem.”
Thanh quan nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên nhớ tới gì đó, kinh ngạc thốt lên: “Ngài, ngài là Mộc thiếu gia?!”
“Làm khó chị rồi, vẫn còn nhớ rõ tôi.” Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm: “Mấy năm xa cách, chỉ còn cảnh xưa bạn cũ.
Dì Triệu làm ăn ngày càng phát đạt, đến cả Lão Tam cũng có thể mời lên đài.”
Công tử hát kịch trên đài không ai khác chính là Ô Tử Hư.
Khoảng hơn hai năm trước, Mộc Cát Sinh khi đang ở châu Âu nhận được thư từ quê nhà.
Tùng Vấn Đồng không thích kể mấy chuyện thường ngày, từ trước đến giờ viết thư chỉ có vài ba câu, chỉ nói những ý quan trọng.
Vậy mà lá thư năm ấy lại dài hơn mấy tờ giấy, viết một tràng giang đại hải chỉ về một chuyện —— Ô Tử Hư làm nghệ nhân Bình đàn ở Quan Sơn Nguyệt.
Đầu đuôi mọi chuyện cũng không có gì phức tạp.
Chẳng là Ô Tử Hư bị Tùng Vấn Đồng kéo đến Quan Sơn Nguyệt đánh bài, thua sạch túi nhưng lại chẳng hề lo lắng gì cả.
Chẳng qua lần này, dì Triệu không cho viết giấy nợ rồi dễ dàng cho đi nữa, mà cố giữ người lại, kiên quyết bắt lên đài hát mấy khúc.
Ô Tử Hư có một giọng hát rất hay rất đặc biệt, vừa cất tiếng là cả hội trường reo hò khen ngợi, dì Triệu lấy đó làm cớ nên không buông tha, bảo anh ở lại Quan Sơn Nguyệt hát kịch trả nợ.
Chẳng những tự mình dạy Ô Tử Hư luyện giọng, lại còn mở thêm suất hát vào ban ngày.
Sau vài buổi hát, tiếng tăm đã vang xa, cả thành đều biết Quan Sơn Nguyệt có một nghệ nhân họ Ngô mới đến, âm sắc rất đẹp, một vé khó mua.
Chẳng mấy chốc đã đủ tiền trả nợ, nhưng khán giả lại không muốn anh đi, buộc dì Triệu phải đích thân tới phủ họ Ô mời người.
Ô Tử Hư từ chối không được, thường xuyên qua lại rồi thành nghệ nhân hát luôn ở đó.
Xưa nay, Âm Dương gia đều không để ý đến chuyện trần tục, trong tộc họ Ô cũng không có ai quản gia chủ trẻ đi hát mỗi ngày.
Mấy năm dần trôi, tiếng tăm anh càng ngày càng thịnh, bạn diễn đều gọi anh là “Ngọc diện lang quân”.
“Trên sân khấu là lang quân nhà ai mà lại phong lưu đến thế?” Mộc Cát Sinh vừa cười vừa lắc đầu, “Tuy rằng đã nghe Lão Nhị kể từ lâu, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn sợ hết hồn.
Ai có thể nghĩ tới đây là Lão Tam mấy năm trước gặp con gái là đỏ mặt?”
“Vài ngày trước có nghe anh Đồng nói, sắp tới Mộc thiếu gia sẽ trở về.” Thanh quan mặt mày hớn hở, đã không thể ngồi yên, “Đều là người nhà mình, cũng đừng ngồi trên lầu nữa, tôi dẫn ngài xuống hậu trường nhé?”
“Vậy thì làm phiền chị rồi.” Mộc Cát Sinh đứng dậy nói: “Mấy năm không gặp, phải đi chào hỏi dì Triệu thôi.”
Ô Tử Hư ở trên sân khấu hát xong một vở, dừng đàn tạm nghỉ một lát.
Anh vén rèm lên đi vào hậu trường, lại thấy mọi người đang vây quanh thành từng lớp ở một chỗ, giọng dì Triệu cất cao lên, “Ôi con của dì, con thật hiếu thuận, không uổng công dì thương con!”
“Đây là loại mỹ phẩm mới nhất đang thịnh hành ở Pháp.
Con không hiểu biết nhiều lắm, nên chỉ mua mấy loại mà bạn học giới thiệu.” Trong đám người truyền đến một tiếng cười, “Dì Triệu dùng trước đi, nếu dì thích, con lại nhờ bạn gửi tới.”
Giọng nói của thanh niên tuy trầm ổn hơn trước một chút, nhưng Ô Tử Hư lại quen thuộc với tiếng cười của đối phương.
Lúc này anh vui mừng, lớn tiếng gọi: “Lão Tứ! Ông về khi nào vậy?”
“Lão Tam! Ông hát xong rồi à?” Mộc Cát Sinh đứng lên, đẩy đám người ra, hai người lập tức ôm lấy nhau, “Được nha thằng nhóc này.” Mộc Cát Sinh cười to, vỗ vỗ vai đối phương, “Cách biệt lâu ngày là phải nhìn nhau bằng con mắt khác.
Vài năm không gặp, ấy thế mà đã trở thành giác nhi nổi tiếng rồi!”
“Góp vui thôi, với cả khán giả cũng nguyện ý ủng hộ, so với những người xuất thân chính quy còn kém xa.” Ô Tử Hư cực kỳ vui vẻ, luôn miệng nói: “Về lúc nào thế? Tôi nghe Lão Nhị nói là ông mua vé tàu muộn, không phải còn mấy ngày nữa mới về sao?”
“Lừa hắn đấy, hắn mà biết hôm nay tôi về thì sẽ đến bến tàu chặn đường từ sớm luôn đó.” Mộc Cát Sinh nháy mắt, “Mà tôi đây lại gấp gáp muốn tới nghe Ngài Ngô hát kịch, ngài không thấy sao?”
“Ông bớt đi, vừa về đã trêu tôi.” Ô Tử Hư đẩy anh một cái, sau lại kéo về, “Tiệc tẩy trần buổi trưa không kịp chuẩn bị rồi, chờ tối nay bày cho ông mấy bàn, anh em tụ họp một chỗ.
Ông đợi tôi hát nốt một vở nữa, rồi ta đi tìm Lão Nhị ké bữa cơm ha.”
“Tuyệt vời.” Mộc Cát Sinh vỗ tay, “Ở nước ngoài ngày nào cũng ăn thịt nguội, tôi chỉ ngóng đến lúc trở về để ăn sạt nghiệp Lão Nhị thôi.”
“Ông thật là.” Ô Tử Hư cười bất lực: “Không biết Lão Nhị sẽ mừng rỡ đến cỡ nào đây.
Ông mà muốn một bàn Mãn Hán Toàn Tịch thì hắn cũng vui vẻ xuống bếp nấu cho ông.” Nói xong, anh cẩn thận quan sát anh từ trên xuống dưới một lượt, “Ông ăn mặc thế này trông đúng chất Tây thật đấy, đồ Tây cả à?”
“Thôi đừng nhắc đến, ông có thừa bộ quần áo nào không, cho tôi mượn một bộ trước đã.” Mộc Cát Sinh xua tay, “Dì Triệu vừa nhìn thấy tôi thì đã gọi tôi là Tây rởm.”
“Đúng là trông rất rởm.” Ô Tử Hư nhìn anh cười nói: “Nhưng mà này Lão Tứ, ông cao lên kha khá rồi, không biết ông mặc vừa đồ của tôi không nữa.”
“Không vừa thì đổi!” Dì Triệu cao giọng nói: “Đem bộ trường bào màu xám bạc mới làm ra đây!” Nói xong quay sang cười với hai người: “Mấy ngày trước vừa mới đưa tới một bộ trường bào.
Vài ngày nữa Tiểu Ngô có một vở «Tam Tiếu», một vở kịch hay diễn cùng một cây đàn tam đại, mặc bộ áo này rất hợp để lên diễn, thế mà lại để nhóc con được hời.”
“Dì Triệu thương con thật đó.” Mộc Cát Sinh nhớ tới một chuyện, hỏi Ô Tử Hư: “Ông hát vở gì tiếp theo?”
“Vẫn là «Văn Chiêu Quan».” Ô Tử Hư nói: “Sao, muốn nghe vở nào?”
“Năm đó ông tiễn tôi, đứng ở bến tàu hát một khúc «Trường Đình Tiễn Biệt».” Mộc Cát Sinh nói ngay: “Bây giờ bạn cũ đi Tây đã về, vậy hát «Gặp Gỡ» đi.”
“Được luôn, tôi vẫn nhớ năm đó ông thích mỗi «Tây Sương Ký».” Ô Tử Hư đáp lại, “Vừa hay quần áo cũng đã đổi, cùng tôi lên sân khấu đi.”
“Vậy không được rồi, tôi không quen hát bình đàn, chỉ biết vài câu côn khúc thôi.” Mộc Cát Sinh từ chối, “Dưới sân khấu đều là khách đến nghe kịch, sao có thể nói đổi là đổi.
Coi chừng người ta trả vé lại đó.”
“Không sao.” Dì Triệu cười tủm tỉm nói: “Dì làm chủ cho con, cứ thoải mái mà hát.”
“Dì ruột của con ơi.” Mộc Cát Sinh liên tục xua tay, “Con ở nước ngoài bao nhiêu năm, đã quên hết sạch âm điệu từ lâu rồi.”
“Đừng hòng lừa tôi, lúc trước ông còn bảo Lão Nhị gửi đĩa nhạc tới cho ông đấy.” Ô Tử Hư nói: “Đừng cho rằng tôi không biết.
Lúc trước ông với Lão Nhị cứ vài ba hôm lại đến Quan Sơn Nguyệt nghe kịch, ông hứng thú tới mức đổi chỗ với thanh quan, đẩy người ta xuống sân khấu —— nghe đâu ông còn gảy đàn tam cho Linh Xu Tử nghe nữa đúng không?”
Mộc Cát Sinh nói: “Không thoát được rồi, nhất định là Lão Nhị bán tôi.”
“Ngày lành cảnh đẹp, tâm thưởng ý vui.
Sai nhịp thì tôi đỡ cho ông.” Ô Tử Hư cười lên một tiếng: “Đến đây nào quan nhân ——”
Ngày trước, Mộc Cát Sinh bị trêu chọc gọi là công tử bột, ở Ngân Hạnh thư trai chẳng học được bao nhiêu lục nghệ bát nhã, thế mà lăn lộn trong chốn phong nguyệt lại thành thạo tứ thanh ngũ âm.
Chủ Ngân Hạnh trai thích côn khúc, mỗi dịp lễ Tết đều sẽ bảo anh hát mấy đoạn, đặc biệt là «Tây Sương Ký», cười gọi anh là “Mối tình si của nợ phong lưu”.
Mộc Cát Sinh thay trường bào xong, hai người bắt đầu phân vai, Ô Tử Hư đóng vai Trương Sinh, Mộc Cát Sinh đóng vai Hồng Nương, lại tìm một thanh quan giả làm Oanh Oanh, “Hôm nay nô gia thật may mắn.” Thanh quan cười khanh khách: “Lại gặp được hai vị lang quân xinh đẹp.”
Trên sân khấu mở màn bằng tiếng đệm đàn, Oanh Oanh và Trương Sinh gặp nhau ở điện Phật.
Trước khi rời đi vội liếc mắt, trước khi bệnh tương tư dần đau tận xương, chỉ nghe Trương Sinh nói: “Ôi, ngờ đâu trong chùa lại gặp được thần tiên —— chính là đã gặp được duyên nợ kiếp xưa!”
“Trách trời, trách trời sao chẳng chiều người, làm khuây chẳng được, đứng lười chẳng đang.” Hồng Nương cười tươi lên tiếng: “Tiểu thư ơi, chăng hay cô đang nghĩ hươu, tính vượn trăm đường?”
“Này xem mắt hoa miệng những lời nghẹn, thần hồn tơi tả bay xa lưng trời.” Trương Sinh gấp quạt trong tay, “Ôi chao ôi, ta có chết cũng đáng ——”
Khúc «Gặp Gỡ» cũng không tính là dài, nhưng hai người hứng khởi, bất giác hát đến tận giữa trưa.
Khán giả đã rời đi gần hết, dưới ghế ngồi chỉ còn một người ở lại, người nọ khẽ nói: “Vừa về đã vội lên sân khấu hát hí khúc, cái nết gì vậy?”
Mộc Cát Sinh vừa mới vén rèm lên, nghe nói vậy bèn dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Một giây sau anh nhào ngay xuống dưới sân khấu, “Lão Nhị! Ông đến từ lúc nào thế?”
“Đến lâu rồi, xem cậu hát say mê nhập vai quá, cả buổi cũng không nhận ra tôi đã tới.”
“Vậy còn không phải là vì ông ngày càng đẹp sao.
Tôi còn tưởng rằng ngồi dưới sân khấu là thiên tiên nhà ai đấy.”
“Bớt xàm.” Tùng Vấn Đồng mặc một bộ áo dài đỏ thẫm, thân hình cao ráo thon dài.
Hắn đưa tay vỗ một cái lên đầu Mộc Cát Sinh, “Keo vuốt tóc xịn đó, đồ Tây à?”
“Đừng làm rối, đừng làm rối, chăm chút mất cả buổi sáng đấy.” Mộc Cát Sinh vuốt tóc một cái, “Tới đúng lúc lắm, đang nói sẽ đi ăn ké của ông đây —— Buổi trưa ăn gì?”
“Chờ Lão Tam ra đây đã.” Tùng Vấn Đồng đứng dậy, vén vạt áo dài lên: “Rồi tôi dẫn cậu đến tiệm ăn cơm.”
Tùng Vấn Đồng từng đề cập tới trong thư rằng, hắn có mở một tiệm lẩu, đặt tên là “Nghiệp Thủy Chu Hoa”.
Hắn giỏi nấu nướng, lại thích ăn cay, nước cốt lẩu mà hắn nấu đều có thể xưng là ngon đệ nhất, mới khai trương không lâu mà đã khó đặt bàn.
Gần đến nơi, Mộc Cát Sinh đã có thể ngửi thấy mùi hương thơm phức từ xa, “Tôi nhớ là đông chí mỗi năm ông đều thích nấu lẩu, xào ớt chuông với gừng tỏi, lại cho thêm ít mỡ bò.
Thơm đến mức khiến chú tiểu trong chùa Bạch Thủy phải thức dậy rung chuông giữa đêm khuya.”
“Lão Ngũ không ăn cay, sau khi cậu ta tới thì cũng nấu ít đi.” Tùng Vấn Đồng dẫn người vào trong tiệm, đi thẳng một đường lên lầu hai, vào một phòng riêng, “Muốn ăn gì tự gọi.”
“Ô hô.” Ô Tử Hư nghe vậy nở nụ cười: “Nay ông chủ rộng rãi ghê nhỉ.”
“Nói cứ như tôi đang lừa tiền của cậu vậy, cũng không biết là ai dăm ba hôm lại đến đây ăn chực đâu.” Tùng Vấn Đồng liếc mắt nhìn anh, “Chiêu đãi người sống là cậu thì thôi, thế mà yến hội Phông Đô cũng dẫn đến chỗ tôi.”
“Vậy tôi không khách khí nữa.” Mộc Cát Sinh đặt quyển thực đơn xuống, xắn tay áo lên nói: “Chiếu theo thực đơn cho tôi một quyển, một món cũng đừng thiếu.”