Chương 21

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đặt ngay giữa bàn ăn là một nồi lẩu đồng chia năm ngăn, theo thứ tự là lẩu dầu cay Xuyên Hương, lẩu trường thọ Tam Tiên, lẩu thảo dược, lẩu cá lạnh, và cuối cùng là lẩu hoa cúc.
Mộc Cát Sinh gắp một đũa lá sách bò, miệng dính đầy vết dầu cay đỏ: "Tôi ở nước ngoài lâu đến mức ăn nhạt miệng quá.
Vẫn là lão Nhị nấu ngon tuyệt vời, không uổng công tôi ngày đêm mong ngóng, chỉ chờ được ăn bữa này."
Trong phòng kê thêm một cái bàn nhỏ để đặt nguyên liệu và nồi niêu xoong chảo. Tùng Vấn Đồng đang đeo tạp dề thái thịt dê, nói: "Nếu cậu mà không ăn hết chỗ này thì nuốt luôn cái bàn cho tôi."
"Đơn giản thôi mà, giờ ông có xẻ thịt cả con voi lớn ra thì tôi với lão Tam cũng có thể quét sạch sành sanh cho ông."
"Hồi đó, sau khi lão Ngũ biến thành người, cậu ta đột nhiên có hứng thú ăn uống, ăn nhiều tới mức suýt chút nữa khiến thư trai phải sạt nghiệp." Ô Tử Hư bật cười lắc đầu, "Ban đầu, lão Nhị mở tiệm này chính là vì lão Ngũ quá háu ăn.
Nguyên liệu thừa ra mỗi ngày ở bếp cũng đủ để nấu thêm mấy nồi lớn nữa, để tránh lãng phí nên Nghiệp Thủy Chu Hoa mới ra đời đó."
"Lúc trước khi tôi đi, thằng bé khi đó mới cao đến ngang thắt lưng tôi thôi." Mộc Cát Sinh khoa tay múa chân, "Trong thư lão Nhị có nói nó đã được nhà họ Chu đón về, dạo này có tin tức gì không? Sống ở đó thế nào rồi?"
"Mấy ngày trước có gửi thư tới, nói là cơm nhà họ Chu chẳng ngon, ăn mãi gầy gò ốm yếu cả ra." Ô Tử Hư cười nói: "Nó đang mong ngóng muốn về đây lắm, ông tính sao?"
"Người nấu cơm đâu phải tôi, chuyện này ông phải hỏi lão Nhị chứ." Mộc Cát Sinh ngậm đũa, nói năng không rõ ràng: "Nếu trong thư lão Ngũ mà viết kiểu một khóc hai nháo ba treo cổ, đảm bảo lão Nhị sẽ vác đao Thỉ Hồng đến nấu cơm cho nó ngay."
"Nhà họ Chu sống ẩn dật, người có thể mời được Tinh Túc Tử chỉ có..." Ô Tử Hư còn chưa dứt lời, Tùng Vấn Đồng đã cắm phập con dao xuống thớt, bưng ra một đĩa thịt dê: "Ăn đi."
"Được rồi, ông vất vả rồi." Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm rót chén rượu cho lão, "Ăn đi thôi."
Một bữa ăn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, ba người lâu ngày mới gặp lại nhau, tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. "Tôi đi Đức trước, sau đó mới sang Liên Xô, năm cuối cùng thì du học ở châu Âu..." Mộc Cát Sinh say khướt khoa tay múa chân kể: "Ông đoán xem? Người Anh...!lên giường cũng đọc thơ Shakespeare cơ đấy!"
Tùng Vấn Đồng nghe vậy cười to: "Sao, trải nghiệm rồi à?"
"Chưa đến mức đó, dù có thích cũng không đi quá giới hạn đâu, tôi biết rõ mà." Mộc Cát Sinh xua tay, "Lúc ở Cambridge tôi nghe các bạn học trong câu lạc bộ kịch kể lại.
Khi chúng tôi chèo thuyền trên sông Cam, có du học sinh Trung Quốc mang theo violin, không ngờ người nọ lại có thể kéo đàn theo điệu Tây Bì."
"Tôi hát một đoạn trong vở Lương Chúc, có một cô gái hỏi tôi đang hát gì vậy." Mộc Cát Sinh nói xong nở nụ cười: "Tôi đáp là Romeo và Juliet, sau khi chết hóa thành đôi bướm."
"Đẹp thay ——" Ô Tử Hư nhân lúc chếnh choáng bắt đầu ngâm nga, chậm rãi cất giọng: "Đóa mai nở rộ trước thư phòng, nay tiễn đưa hiền đệ về nhà."
"Có lúc tụ lại có lúc tan, hoa nở hoa tàn lại kết nhụy."
Mộc Cát Sinh tiếp lời, gõ vào bát nói: "Dù có chia xa, nhất định sẽ gặp lại."
"Hai tên sâu rượu." Tùng Vấn Đồng nghe xong lắc đầu, đứng dậy dọn dẹp bát đũa, "Mới về chưa được bao lâu đã vội vàng hát Thập Bát Tương Tống*."
(*十八相送 Thập Bát Tương Tống - Tiễn Đưa Mười Tám Dặm Đường.
Là trích đoạn trong vở kịch Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài.
Theo lời kể, từ trường học về nhà Chúc Anh Đài cách 18 dặm, mà tới quê hương Lương Sơn Bá cũng cách đúng 18 dặm đường.
Cho nên trích đoạn mới có tên 十八相送.)
Ăn xong bữa cơm, Mộc Cát Sinh đứng dậy từ biệt, "Tôi đi tìm Tiểu Phong Tử may mấy bộ trường bào.
Lão Nhị, tối nay ông nhớ bày thêm mấy bàn cho thật náo nhiệt, mời tất cả mọi người đến tụ tập."
"Biến đi." Tùng Vấn Đồng vung tay lên, "Tối nay Nghiệp Thủy Chu Hoa đóng cửa mở tiệc, không thể thiếu miệng ăn của cậu đâu đấy."
Mộc Cát Sinh xoa bụng rồi rời đi. Ô Tử Hư nhìn theo bóng lưng y, nói: "Chắc là lão Tứ muốn về nhà đó."
"Càng gần quê lòng càng thêm sợ*, nó sợ, nên trước tiên đến chỗ chúng ta uống rượu để lấy dũng khí rồi mới đi." Tùng Vấn Đồng cười khẩy, sau đó nhíu mày nói: "Vừa nãy trên bàn ăn, sao cậu lại nói những lời đó?"
(*gốc là 近乡情怯 Cận hương tình khiếp: có nghĩa là xa nhà nhiều năm, nay càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp, lo lắng, sợ hãi.)
"Những gì tôi nói đều là sự thật, lão Tứ hiểu, mà cậu cũng hiểu thôi." Ô Tử Hư thở dài "Năm đó nhà họ Chu giao Tinh Túc Tử cho sư phụ chăm sóc, trên danh nghĩa là nhập học Ngân Hạnh Thư Trai.
Nhưng ai cũng biết, người nhà họ Chu phó thác chính là Thiên Toán Tử."
"Khi đó, trước lúc qua đời, sư phụ đã nói rất rõ trước mặt Thất Gia Chư Tử rằng, vị trí Thiên Toán Tử sẽ giao cho lão Tứ kế thừa.
Còn bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ kia, mặc kệ nó có thích hay không thì đều phải nhận."
"Nó không thích thì không nhận thôi, cùng lắm thì chúng ta gánh vác thay nó." Tùng Vấn Đồng nói: "Lão Tứ xuất thân con nhà tướng, chắc gì đã muốn quan tâm tới mấy chuyện vặt vãnh của bảy gia tộc chứ."
"Cậu đó, chỉ có một thân một mình, một người một đao nên mới có thể thoải mái nói ra như thế." Ô Tử Hư nghe vậy liền cảm thấy nhức đầu, "Nhưng cứ khi nào thực sự xảy ra chuyện gì thì tôi đều là người phải đứng ra hòa giải."
"Lão Tam vất vả rồi, tối nay mời cậu ăn cơm nhé."
"Không ăn đâu." Ô Tử Hư khoát tay, "Bên phía Phong Đô còn có việc, tôi phải xuống đó."
"Lão Tứ vừa mới trở về." Tùng Vấn Đồng nhướng mày nói: "Ai mà nắm bắt thông tin nhanh nhạy đến thế?"
"Dù sao người chết cũng có ít chuyện phải lo hơn người sống." Ô Tử Hư lắc đầu, "Chuyện đó sớm muộn gì cũng xảy ra thôi."
Mộc Cát Sinh tìm người đo thân hình trước, định may mấy bộ trường bào. Sau đó, y thay sang một bộ áo dài thuần trắng, rửa mặt rửa tay rồi rời khỏi thành.
Chùa Bạch Thủy, Ngân Hạnh Thư Trai.
Sau khi chủ Ngân Hạnh Thư Trai qua đời, thư trai không mở lớp giảng dạy nữa, nhưng cũng không dùng để làm nơi ở, nó vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngày xưa.
Chú tiểu đang quét dọn nhìn thấy Mộc Cát Sinh bèn khom người niệm một tiếng A Di Đà Phật.
Mộc Cát Sinh dập đầu ba cái trước gian thủy tạ, sau đó y đi vào hương đường, quỳ gối trên bồ đoàn, dâng ba nén nhang.
Cây ngân hạnh tràn ngập trước song cửa, bóng cây rợp mát đưa đẩy.
Mộc Cát Sinh nhìn linh vị trên bàn thờ, khẽ cất tiếng.
"Sư phụ, Cát Sinh đã về rồi."
Mộc Cát Sinh quỳ rất lâu, quỳ cho đến tận khi hoàng hôn buông xuống.
Cửa hương đường bị đẩy ra kêu kẽo kẹt, y không quay đầu nhìn, nhưng lại nở nụ cười: "Tôi biết ngay là huynh sẽ đến."
Một bóng người đi vào bên trong, khấu đầu thắp hương, sau đó nói: "Đệ đã quỳ cả buổi chiều rồi."
"Kỳ lạ thật đấy." Mộc Cát Sinh cười đáp: "Tam Cửu Thiên, thế mà cũng có lúc huynh chê đệ quỳ lâu."
Sài Thúc Tân quỳ gối bên cạnh y.
Bốn năm không gặp, huynh ấy vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng thâm sâu, song lại có thêm vài phần chín chắn thận trọng, giống như tuyết rơi đã gột rửa đi hơi lạnh của hương mai, nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ xưa kia.
"Buổi trưa lúc ăn cơm không thấy huynh, đệ nghĩ ngay là sẽ gặp được huynh ở thư trai." Mộc Cát Sinh hỏi, "Trông huynh có vẻ thường xuyên đến đây à?"
"Dược gia bận rộn, cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi, chỉ thỉnh thoảng mới tới đây thôi." Sài Thúc Tân nói xong cúi đầu về phía linh vị, "Học trò bất hiếu."
"Huynh đừng nói vậy.
Huynh mà đã gọi là bất hiếu, thế chẳng phải đệ thành khi sư diệt tổ sao."
Hai người im lặng một lúc, Sài Thúc Tân mở miệng nói: "Hai năm trước khi sư phụ qua đời, sao đệ lại không về?"
"Nghe theo lệnh của sư phụ, đệ không về." Mộc Cát Sinh đáp: "Sư phụ có lệnh, qua đầu thất không được về nước chịu tang.
Lúc thư của lão Nhị gửi đến Moskva thì đã qua đầu thất từ lâu rồi, với bản lĩnh của sư phụ thì không thể tính toán nhầm ngày nhầm tháng được.
Chỉ có một khả năng, chính là người cũng không muốn cho đệ về."
"Vả lại, các đời Thiên Toán Tử tính toán mệnh trời, sau khi chết nhất định sẽ hồn phi phách tán, không thể nhập luân hồi. Tang lễ chẳng qua chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi.
Đốt nhiều giấy hơn nữa thì người cũng sẽ không qua cầu Nại Hà đâu.
Bằng không lão Nhị đã sớm tới Phong Đô cướp người về, và rồi người chết sống lại cực kỳ vui vẻ."
"Năm đó đệ không về, mọi người bàn tán xôn xao mỗi người nói một kiểu." Sài Thúc Tân nhẹ nhàng nói: "Sư phụ đích thân truyền vị trí Thiên Toán Tử cho đệ, các Chư Tử đều nghe theo.
Đệ lãng phí hai năm ở nước ngoài, bảy gia tộc chờ đợi cũng đã lâu, đã đến lúc tiếp nhận tiền Sơn Quỷ rồi."
"Sư huynh của đệ đâu? Huynh ấy có tiền đồ hơn đệ, để huynh ấy nhận đi."
"Ngày trước huynh Lâm phụng mệnh sư phụ tiến vào Bồng Lai, đặt kỳ hạn mười năm, trong vòng mười năm không được ra khỏi sơn môn.
Nay sư phụ truyền lại vị trí cho đệ, dựa theo môn quy của Thiên Toán, huynh ấy phải rời khỏi sư môn, bây giờ đã là môn sinh của Bồng Lai."
"...Sư phụ đã làm những gì vậy." Mộc Cát Sinh nghe xong sửng sốt, lúc lâu sau mới nói: "Bất đắc dĩ phải làm thế sao?"
"Tin tức đệ trở về đã lan truyền khắp nơi, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đệ không trốn tránh được đâu."
"Tuổi trẻ khí tràn bao hoài phí, chỉ tiếc núi xanh chẳng đợi ta." Mộc Cát Sinh thở dài, "Thất Gia Chư Tử, Chư Tử của bảy gia tộc.
Gia tộc thứ bảy vẫn chưa xuất hiện cơ mà, sao cả đám ai nấy cũng sốt ruột lên hết để làm gì?"
"La Sát Tử sinh ra trong thời loạn, là sát thần hủy thiên diệt địa.
Nếu như gia tộc thứ bảy xuất hiện, Chư Tử sẽ không thể thong dong chèo lái được nữa, mà sẽ phải ngăn chặn cơn sóng dữ." Sài Thúc Tân nói: "Kể từ lần La Sát Tử đời trước sinh ra đến nay đã trôi qua mấy trăm năm, hiện giờ thiên hạ đại loạn, các gia tộc đều đang rất lo lắng."
Thất Gia Chư Tử, tổng cộng có sáu gia tộc tồn tại lâu đời, gia tộc cuối cùng là La Sát Tử, giống như Thiên Toán Tử, một gia tộc chỉ có một người, chỉ sinh ra vào lúc đại loạn, mang tới hung sát.
Mặc dù có thể trấn áp thời loạn nhưng lại thô bạo hung ác, các đời La Sát Tử đều là những kẻ cực kỳ phản nghịch, hoàn toàn không thể khống chế, thậm chí có kẻ còn quay lưng với sáu gia tộc còn lại. Đây là biến số khiến tất cả mọi người đau đầu kiêng kỵ.
Gặp Phật giết Phật, gặp Tổ giết Tổ, gặp La Hán giết La Hán, gặp cha mẹ giết cha mẹ, gặp họ hàng giết họ hàng.
Chỉ như vậy mới hoàn toàn được giải thoát [1].
"Mệnh của La Sát Tử, chỉ có Thiên Toán Tử mới có thể kiểm soát." Mộc Cát Sinh hiểu ra, "Chẳng trách, ngay từ đầu huynh đã ở sẵn đây chờ đệ."
"Bảy gia tộc đều đã nhận được tin tức, trong vòng vài ngày nữa sẽ tụ họp, đệ nên suy tính mọi việc thật sớm."
"Trẫm đã hiểu, ái khanh lui đi." Mộc Cát Sinh đứng lên, "À đúng rồi, đệ nghe Tiểu Phong Tử nói cha thằng bé đang chữa bệnh ở phòng thuốc nhà huynh, đệ thay thằng bé cảm ơn huynh."
"Hành y cứu đời, vốn là trách nhiệm và bổn phận của Dược gia." Sài Thúc Tân cũng theo đó đứng dậy, nhìn về phía Mộc Cát Sinh, "Đệ cười gì?"
"Không gì cả." Mộc Cát Sinh cười xua tay rồi chậm rãi nói: "Chiến sự sắp nổi, bảy gia tộc xôn xao.
Mấy ngày nay đệ đã cẩn thận suy nghĩ, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật phức tạp rối rắm.
Nhưng đến khi thực sự trở về, đệ lại cảm thấy những thứ này chẳng tính là gì, dù sao các huynh đều ở đây."
Hai người cùng nhau đứng dưới hành lang, Mộc Cát Sinh ngẩng đầu nhìn mái hiên, "Huynh biết không, buổi sáng đệ và lão Tam đã cùng nhau hát Tây Sương Ký đó."
"Ừm."
"Đệ nhớ mùa đông năm ấy, lần đầu tiên huynh ở lại thư trai ăn tết.
Lão Tam đàn tỳ bà, còn huynh thổi một cây sáo tô, hát suốt cả đêm trọn hai mươi mốt màn năm hồi Tây Sương Ký."
"Lúc ấy đệ còn nghĩ, sau này năm nào cũng hát như vậy, cứ hát thật lâu thật lâu, rồi chờ lão Ngũ lớn lên thì sẽ để thằng bé kéo đàn dây."
"Ai ngờ sẽ không có lần sau." Mộc Cát Sinh nói xong mỉm cười, nói tiếp: "Hóa ra muôn sắc lan tràn, dường như đều là cảnh tàn nát đổ.
Cảnh đẹp ngày lành, để ai nghe đây?"
Sài Thúc Tân im lặng một lát rồi nói: "Đệ hát đi."
"Hử?"
"Ta nghe."
"Giờ thì không được, đệ đã hát với lão Tam cả buổi sáng rồi, mời quý ngài ngày mai hãy tới sớm."
"Mấy ngày nữa bảy gia tộc tụ họp, đệ là Thiên Toán Tử kế nhiệm, cho dù đệ muốn bọn họ xách bàn dọn ghế ra nghe đệ hát kịch thì cũng sẽ không có ai dị nghị."
"Ha ha ha, ý kiến hay.
Chi bằng tụ họp ở Quan Sơn Nguyệt đi, để đệ nghĩ xem hát gì bây giờ —— Trương Sinh náo loạn canh năm [2] thì sao?"
"..."
"Đừng nhăn nhó thế chứ, huynh xem đi, đến lão Tam cũng đã lên sân khấu hát kịch rồi kìa, chúng ta cũng không thể giữ ý giữ tứ mãi được có phải không.
Không thì chơi mạt chược nhé?"
"Chư Tử có sáu người, gom không đủ hai bàn."
"Được, coi như La Sát Tử xuất thế cũng không có gì ghê gớm, bảy gia tộc hai bàn, vẫn ba người thiếu một."
"...!Đừng đùa nữa."
Hai người cùng nhau xuống núi, Mộc Cát Sinh vốn định mời Sài Thúc Tân đến Nghiệp Thủy Chu Hoa ngồi một lát. "Chiến sự đã bắt đầu, Dược gia bận rộn nhiều việc, trong phủ còn có trưởng bối đang chờ ta về nghị sự." Sài Thúc Tân lắc đầu, "Ngày khác đệ đến, ta sẽ mời đệ ăn lẩu Nhất Phẩm."
"À phải rồi, ấy mà đệ lại quên hỏi chuyện của tỷ Sài." Mộc Cát Sinh vỗ vỗ trán, "Trong thư thấy huynh nói là sức khỏe của tỷ đã có chuyển biến tốt đẹp, gần đây thế nào rồi?"
"Bệnh cũ kéo dài, để diệt trừ tận gốc không phải là chuyện một sớm một chiều." Sài Thúc Tân thả lỏng cơ mặt, "Nhưng đã có thể chữa khỏi."
"Vậy thì quá tốt rồi." Mộc Cát Sinh cười nói: "Hôm khác đệ sẽ tới tìm huynh ăn ké bữa cơm, nhớ để cửa sổ cho đệ đấy."
Sài Thúc Tân vẫn còn nhớ chuyện buồn cười năm đó khi người này cứ động một tí lại nhảy cửa sổ, nhưng huynh ấy lại không nói gì, chỉ lắc đầu, "Trận pháp của hành lang cửu khúc đã thay đổi, khi đệ tiến vào phải chú ý an toàn."
"Yên tâm, không làm khó được đệ đâu." Mộc Cát Sinh không chút để ý phất tay, "Đệ đi đây, tới muộn là bọn lão Nhị sẽ chẳng chừa cơm cho đệ đâu, chúng ta hẹn ngày khác lại gặp."
Mộc Cát Sinh còn chưa kịp tiến vào thành thì lại thấy một chiếc xe hơi đang đậu bên đường quốc lộ. Y mượn ánh trăng nhìn biển số xe, chợt sửng sốt.
Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, một giọng nam trầm thấp truyền ra bên ngoài: "Lên xe."
Mộc Cát Sinh nhanh chóng mở cửa lên xe, kéo rèm xe lên rồi nói: "Không phải cha đi dự hội nghị quốc phòng sao? Sao về sớm như vậy?"
Người đàn ông ngồi ở hàng ghế trước mỉm cười, ném cho y một chai nước ngọt: "Mấy năm đi du học, không biết khẩu vị của con có thay đổi không."
"Vậy thì cha phải gửi thư hỏi con chút chứ." Mộc Cát Sinh bắt lấy chai nước, bất đắc dĩ nói: "Cha à."
--------------------
Chú thích:
[1] Gặp Phật giết Phật, gặp Tổ giết Tổ, gặp La Hán giết La Hán, gặp cha mẹ giết cha mẹ, gặp họ hàng giết họ hàng, Chỉ như vậy mới hoàn toàn được giải thoát.
— "Lâm Tế Lục"
[2] Trương Sinh náo loạn canh năm:
Canh 1: Trương Sinh (TS) gặp mặt Oanh Oanh (OO), muốn có 1 đêm nồng thắm với Oanh Oanh
Canh 2: TS ôm OO vào trong lòng
Canh 3: TS cởi OO
Canh 4: TS cởi OO
Canh 5: hãy để trí tưởng tượng bay cao bay xa
Nếu các bạn muốn đọc đoạn này thì tìm đọc Chương 1- Đáp Thư trong phần thứ 4 của Tây Sương Ký.