61. Chương 61

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vị Tiểu Sa Di lấy mấy đồng tiền Sơn Quỷ ra, vung tay ném xuống. Tiền đồng rơi trên bàn cờ, phát ra tiếng ngân lanh lảnh.
Lão cúi đầu nhìn quẻ bói, lặng im không nói lời nào.
Cũng giống như Họa Bất Thành chưa bao giờ chủ động hỏi Mạc Khuynh Bôi vì sao bị trục xuất khỏi núi, hay Mạc Khuynh Bôi cũng chưa từng truy hỏi lý do Họa Bất Thành lại ở lại Kiếm Các.
Hơn hai trăm năm trước, khi Họa Bất Thành vừa đến tuổi trưởng thành, đã giành chức quán quân trong đại hội Thí kiếm và được phép vào Tàng Kinh Các. Sư phụ đã hỏi hắn một câu tương tự: “Con cầu mong điều gì?”
Họa Bất Thành trầm ngâm một lúc lâu rồi đáp: “Không biết.”
Khi ấy, hắn là đệ tử có thiên phú nhất Bồng Lai, tài năng kiếm thuật kiệt xuất, nhưng nếu hỏi hắn vì sao lại cầm kiếm thì chính hắn cũng không thể trả lời. Có lẽ dường như ngay từ khi có nhận thức, hắn đã cầm kiếm trong tay, rồi cứ thế thuận theo dòng chảy cuộc đời, đi một mạch đến tận hôm nay.
Trong môn phái, mọi người đều khen hắn cần mẫn khổ luyện. Chỉ là ngoài việc luyện kiếm, hắn cũng không biết mình có thể làm gì khác, hoặc muốn làm gì khác. Hắn từng nghĩ, nếu thật sự có một ngày tìm được điều mình mong cầu, thì bỏ kiếm mà đi cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Thanh kiếm cũng giống như người cầm nó, ẩn dưới lưỡi kiếm sắc bén là sự lạnh nhạt, xa cách.
Tâm tính lạnh lẽo, chẳng hiểu tình là gì.
Ngày hôm sau, Họa Bất Thành tuân lệnh sư phụ, vào Kiếm Các tu luyện.
Cũng trong ngày hôm đó, Thiên Toán Tử ghé Bồng Lai, mời một người xuống trần thế.
Hơn trăm năm sau, Mạc Khuynh Bôi vào Tàng Kinh Các, đưa ra câu trả lời giống hệt Họa Bất Thành.
Nhưng họ lại hoàn toàn trái ngược nhau.
Một người không biết mình cầu mong gì, tâm tính lạnh nhạt.
Một người cầu mong quá nhiều, lục căn chưa thanh tịnh.
Cả hai đều phải vượt qua kiếp nạn của riêng mình: Kẻ không hiểu tình là gì, phải học cách có tình; người đa tình, phải học cách vô tình.
Nếm đủ bảy thứ tình cảm, trải qua tám nỗi khổ, cuối cùng trở về với bản chất thật, ấy mới là viên mãn.
Đắc đạo thành tiên, tiêu dao tự tại khắp cõi.
Trước khi Họa Bất Thành vào Kiếm Các, sư phụ không hề nói cho hắn biết thời hạn tu luyện, chỉ bảo rằng nếu hắn muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể xuống núi.
Không vướng bận, tâm tính lạnh nhạt. Nhưng đến khi hắn muốn xuống núi vì một điều gì đó, tức là đã có vướng bận.
Biết nỗi khổ của lo lắng, nếm thử vị buồn vui, ngộ ra tình là gì. Lúc ấy, băng tan tuyết chảy, mà rồi thác dâng như biển.
Như thế, mới đạt được cảnh giới.
Trường Sinh Tử nhìn người đang quỳ gối dưới bậc thềm, thở dài: “Con đã vượt qua tâm kiếp.”
Họa Bất Thành cúi đầu sát đất, không đứng dậy, chỉ lặp đi lặp lại một câu: “Xin chưởng môn cứu y.”
“Con đường cầu đạo dài đằng đẵng, kiếp này qua đi kiếp khác lại đến.” Trường Sinh Tử nhìn sang Mạc Khuynh Bôi, lại thở dài: “Nó chính là kiếp số mới của con.”
“Con biết.”
“Hẳn là con cũng hiểu rõ, việc rời Kiếm Các xuống núi có nghĩa là gì.”
“Con biết.”
“Bạch Ngọc Nghẹn chỉ có chưởng môn Bồng Lai mới có tư cách sử dụng.”
“Con biết.”
“Xem ra con đã biết hết rồi.”
“Vâng.” Họa Bất Thành ngẩng đầu, sắc mặt kiên định, “Mạc Khuynh Bôi tự ý dùng tu vi chém đứt long mạch, vi phạm quy tắc môn phái, đệ tử nguyện thay y chịu phạt.”
“Họa công tử.” Vị Tiểu Sa Di bước ra điện Kim Đỉnh, nói: “Công tử thực sự muốn làm vậy sao?”
Họa Bất Thành nhìn thẳng vào lão, “Ngoài cách này, Thiên Toán Tử có thể cứu hắn không?”
Vị Tiểu Sa Di trầm mặc một lát, “Không thể.”
Bồng Lai có quy tắc môn phái, đệ tử xuống trần thế nhất định phải phong bế kinh mạch. Nếu tự ý dùng tu vi gây rối loạn nhân gian, sẽ phải chịu hình phạt đoạn cốt.
Hình phạt đoạn cốt có hai loại: một là chặt đứt căn cốt, phế bỏ tu vi, từ nay về sau không khác gì người phàm; hai là chặt đứt tâm cốt, cắt mọi vướng bận, vứt bỏ hết duyên nợ tiền kiếp.
Ý trong lời nói của Trường Sinh Tử rất rõ ràng: Họa Bất Thành muốn dùng Bạch Ngọc Nghẹn cứu người, nhất định phải kế thừa vị trí chưởng môn.
Với tu vi của hắn, việc khiến mọi người tâm phục khẩu phục để kế nhiệm không phải là vấn đề. Nhưng một khi đã kế nhiệm, nếu muốn thay Mạc Khuynh Bôi chịu phạt, hắn chỉ có thể chọn chặt đứt tâm cốt.
Điều này đối với việc tu hành của hắn lại là chuyện tốt. Hắn đã vượt qua tâm kiếp, cánh cửa tình cảm vừa mới hé mở, sáu dục vọng và tám nỗi khổ từng bị hắn xem nhẹ cũng sẽ theo đó ập đến, từ nay trở đi đầy rẫy hiểm nguy chực chờ. Mà chặt đứt tâm cốt là con đường nhanh nhất.
Từ vô tình đến có tình, rồi từ có tình đến tuyệt tình, như vậy mới là viên mãn.
Càng đáng quý hơn chính là, hắn hoàn toàn cam tâm tình nguyện.
Ngày hôm sau, chưởng môn Bồng Lai thoái vị, giao vị trí Trường Sinh Tử cho Họa Bất Thành.
“Ngài phải hiểu điều này có nghĩa là gì.” Vị Tiểu Sa Di tìm đến hắn, nói: “Dù Mạc Khuynh Bôi có tỉnh lại, y cũng sẽ không cảm ơn việc ngài làm hôm nay đâu.”
“Y sẽ không cảm ơn ta, nhưng y hiểu ta.” Họa Bất Thành lấy Bạch Ngọc Nghẹn từ phòng dược ra, “Thiên Toán Tử, ta có một việc muốn nhờ.”
Hắn lấy ra một đồng tiền Sơn Quỷ, “Nhiều năm trước y giao vật này nhờ ta giữ, hôm nay vật về với chủ cũ.”
Vị Tiểu Sa Di thở dài, hiểu ngay Họa Bất Thành muốn nhờ lão chuyện gì.
“Mọi sự đến nước này, là lỗi của ta.” Vị Tiểu Sa Di lắc đầu, “Ta và Trường Sinh Tử đời trước mong cầu những điều khác nhau. Ta cầu một thế gian thanh bình, còn ông ấy cầu đắc đạo thành tiên. Ngài và Mạc đại nhân đều có duyên làm tiên, ta lại tự ý kéo y xuống trần thế, cứ ngỡ đã sắp xếp chu toàn, nào ngờ vẫn sơ suất một bước.”
“Năm xưa Mạc đại nhân nhận lời ta xuống trần thế cứu dân, với điều kiện chính là không được liên lụy đến ngài.”
Họa Bất Thành khẽ nhíu mày, “Y chưa từng liên lụy đến ta.”
“Phải, hai người đều cam tâm tình nguyện.” Vị Tiểu Sa Di thở dài, “Ván cờ với Trường Sinh Tử đời trước này, rốt cuộc là ta đã thua.”
“Từ nay về sau, Mạc Khuynh Bôi chính là đệ tử của phái Thiên Toán.” Vị Tiểu Sa Di nhận tiền Sơn Quỷ, cúi người hành lễ, “Thân làm thầy, ta đương nhiên sẽ bảo vệ y cả đời này.”
Theo quy tắc của Bảy nhà Chư Tử, không được trộm bí kíp của nhà khác, càng không được mang đệ tử của nhà khác đi. Phái Thiên Toán muốn nhận Mạc Khuynh Bôi, chỉ có thể dùng thứ tương đương để đổi.
“Từ giờ, phái Thiên Toán nợ Bồng Lai một người.” Vị Tiểu Sa Di nói: “Bốn mươi năm sau, ắt sẽ trả lại.”
Ngay trong ngày Họa Bất Thành kế nhiệm chức vị chưởng môn Bồng Lai, hắn đã lấy Bạch Ngọc Nghẹn cứu Mạc Khuynh Bôi.
Hắn bưng chén sứ, động tác chậm rãi, rót từng chút từng chút nước thuốc vào miệng đối phương.
Mạc Khuynh Bôi bị thương nặng chưa tỉnh, phần tóc mái vốn đen nhánh giờ đã hóa trắng như tuyết.
Tiên nhân xoa đỉnh đầu, kết tóc hưởng trường sinh. (1)
Ngày hôm sau, Họa Bất Thành chịu hình phạt, bị chặt đứt tâm cốt, tiếp nhận vị trí Trường Sinh Tử.
Mạc Khuynh Bôi hôn mê suốt năm năm, đến khi tỉnh lại thì thương thế đã lành nhưng để lại tật ở chân, cả đời không thể cầm kiếm được nữa, cũng chẳng thể hưởng thọ như người thường.
Mười năm sau, vương triều sụp đổ, Thiên Toán Tử qua đời, Mạc Khuynh Bôi kế thừa tiền Sơn Quỷ.
Y tìm một tòa thành cổ non xanh nước biếc, ngoài thành có núi, trên núi có chùa. Nơi này từng là chốn xuất gia của vị Tiểu Sa Di trước khi trở thành Thiên Toán Tử. Y mua một mảnh đất trong chùa, nhờ Mặc Tử xây một khu vườn và trồng ở đó thật nhiều cây ngân hạnh.
Ngày khu vườn hoàn thành, Bồng Lai gửi đến một xe gỗ. Đệ tử phụ trách áp tải nói, đây là dặn dò của chưởng môn năm đó khi kế nhiệm, nếu tân nhiệm Thiên Toán Tử kế vị thì phải đưa tặng một gian đình nghỉ mát.
Mạc Khuynh Bôi hỏi đối phương, có biết lai lịch của gian đình này không.
Đệ tử ngẩn người, hồi tưởng một lát rồi nói: “Khi chưởng môn kế nhiệm, từng bị chặt đứt tâm cốt. Trong quá trình nạo cốt, trời nổi thiên kiếp, sấm sét giáng xuống đỉnh núi, gây ra một trận hỏa hoạn lớn, thiêu rụi một nửa Kiếm Các.”
Nói rồi đệ tử gãi đầu. Lúc đó, rất nhiều người trong môn phái chạy tới dập lửa, thì mới phát hiện trong Kiếm Các không hề cất giấu những thanh bảo kiếm lừng danh vô song như lời đồn, mà chỉ chất đầy vô số sách vở.
“Gian đình này cũng bị đốt cháy trong trận hỏa hoạn đó, may mà gỗ dùng để dựng đình là gỗ quý hiếm, vẫn chưa bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại vết cháy xém.” Đệ tử vừa nói vừa dò xét ánh mắt của Thiên Toán Tử. Cậu ta cũng không hiểu vì sao chưởng môn lại dặn dò như vậy. Bảo vật Bồng Lai nhiều vô số kể, sao cứ nhất quyết phải gửi một gian đình cũ nát chứ.
Song lúc chưởng môn dặn dò, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Dù sau này ta có quên mất chuyện này đi nữa, cũng không cần hỏi nhiều, nhất định phải đưa đình tới.”
Thiên Toán Tử ngồi trên xe lăn khẽ mỉm cười, nói nhẹ: “Đa tạ.”
Năm thứ hai sau khi thư viện Ngân Hạnh thành lập, Mạc Khuynh Bôi nhặt được một đứa trẻ mồ côi trong rừng, đặt tên là Lâm Quyến Sinh.
Sau đó, Mặc Tử qua đời, con trai còn nhỏ, gửi gắm cho Mạc Khuynh Bôi chăm sóc thay. Cùng năm đó, công tử nhà họ Dược cũng vào thư viện học vỡ lòng.
Hai năm sau, Vô Thường Tử mất, việc cuối cùng trước lúc lâm chung là đưa đứa con trai duy nhất của mình đến học ở thư viện Ngân Hạnh.
Lại ba năm nữa, Mạc Khuynh Bôi hiếm khi xuống núi một lần, dùng một xiên kẹo hồ lô đường phèn dụ được một đứa bé về.
Mạc Khuynh Bôi đảm nhiệm chức vị Thiên Toán Tử hai mươi bốn năm, là người có tuổi thọ ngắn nhất trong các đời.
Lúc qua đời, các Chư Tử đều đến tế lễ, chỉ có Trường Sinh Tử không tới.
Hai người, từ đó không gặp lại nhau nữa.
Cảnh tượng trong ảo ảnh biến đổi không ngừng, thoắt ẩn thoắt hiện. Cuối cùng tất cả hình ảnh đọng lại, tựa như bức tranh cuộn dài vô tận.
Mộc Cát Sinh bước đi trong đó, như đang cưỡi ngựa xem hoa, hiếm thấy y trầm mặc như vậy, chậm rãi uống cạn chén rượu.
Tâm tư rối bời, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài: “Kỳ thực trong mắt tôi, sư phụ vốn là một người dùng phẩm chất kiên cường soi sáng đêm dài lạnh lẽo.”
“Giờ mới hay, ông ấy chỉ là đang sống nửa đời sau của mình giống như Họa Bất Thành năm xưa.”
Không ai đáp lời, Mộc Cát Sinh quay đầu lại nhìn, “Tam Cửu Thiên?”
Chung quanh trống rỗng, Sài Thúc Tân đã biến mất không dấu vết không biết từ lúc nào.
Y chớp mắt, thầm nghĩ chẳng lẽ mình uống say rồi sao.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên từ giữa ảo ảnh, tiếng ngâm dài trầm bổng: “Đời người khó gặp mặt, tựa cách trở Sâm Thương. Mai lại núi sông cắt, đôi ngả mịt mù sương (2).”
Mộc Cát Sinh khựng lại, “Ai đó?”
“Con hẳn phải nhận ra giọng của ta chứ.” Đối phương bật cười, “Nghe lâu thế rồi, vẫn chưa quen sao?”
Một bóng người từ sâu trong ảo ảnh bước ra, trên người khoác áo cà sa, một tay cầm chén sứ, tay kia chắp trước ngực.
Vị Tiểu Sa Di mỉm cười nhìn Mộc Cát Sinh, “Nghiệt đồ bất hiếu, còn không mau gọi một tiếng sư tổ đi?”
Mộc Cát Sinh thoáng ngẩn người, lập tức quay ngoắt đầu bỏ đi, “Xem ra mình uống say thật rồi.”
“Từ từ, đợi chút!” Vị Tiểu Sa Di chân ngắn, người chạy trước kẻ đuổi sau, “Nghiệt đồ! Nghe sư phụ nói hết đã!”
“Không nghe, không nghe hòa thượng niệm kinh!” Mộc Cát Sinh chạy như điên, quả quyết nói: “Mặc kệ người có thật hay không, với cái kiểu diễn của phái Thiên Toán, kế tiếp chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả!”
Nói thì nói vậy thôi, nhưng với con mắt của Mộc Cát Sinh, y thừa sức không bị ảo ảnh trước mắt lừa gạt. Ngoài ra chỉ còn một khả năng duy nhất: đối phương quả thật là Thiên Toán Tử đời trước nữa.
“Ta cho con tiền!” Đối phương giơ một đồng tiền lên, không ngờ lại là tiền Sơn Quỷ, “Có muốn không?”
Mộc Cát Sinh dừng bước.
“Mua một tặng một! Trong đó có ký ức con đang tìm!” Vị Tiểu Sa Di nhảy nhót ở đằng xa, “Chỉ cần con nghe ta nói mấy câu, ta sẽ đưa nó cho con!”
Mộc Cát Sinh nghiêng đầu sang, nheo mắt nhìn đồng tiền trong tay đối phương, “Sao thứ này lại ở chỗ người?”
“Sau khi con chết, tiền Sơn Quỷ phân tán khắp nơi, một đồng trong số đó được Mặc Tử giữ lại, cuối cùng cất vào Thận Lâu.” Đối phương nhảy đến mệt, thở hổn hển: “Đều là lão già trăm tuổi cả rồi, có thể ngồi xuống uống một tách trà cho nguôi ngoai được không?”
Mộc Cát Sinh suy nghĩ một chút, miễn cưỡng nói: “Vậy cũng được.” Y bước tới, ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với đối phương, “Rốt cuộc người tìm con có chuyện gì?”
Đối phương kiễng chân, trước tiên đảo mắt nhìn Mộc Cát Sinh từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng đánh giá: “Đồ tôn à, ta nói này, trông con còn thảm hơn ta tưởng.”
Mộc Cát Sinh cúi xuống để đối phương xoa đầu, “Ý người là sao?”
“Ký ức không đầy đủ, thân xác tan nát. Giờ con đứng được ở đây, hẳn là đã có người cưỡng ép giữ lại hồn phách của con ở lại nhân gian.” Vị Tiểu Sa Di nghiêng đầu, “Xem mùi trên người con, là tay nghề của nhà Dược nhỉ?”
“Cũng gần như thế.” Mộc Cát Sinh nhất thời không biết nên giải thích thế nào, “Mà tại sao người lại xuất hiện ở đây? Ảo ảnh này là do người tạo ra sao?”
“Con có thể nghĩ vậy. Phần ký ức này tuy là của Khuynh Bôi, nhưng cũng có một phần của ta.”
“Vậy người tới có việc gì?”
“Chỉ là một lời nhắn thôi.” Vị Tiểu Sa Di cười tủm tỉm: “Có điều, để thực hiện thì có lẽ sẽ khó khăn hơn một chút.”
“Nói chuyện kiểu này mệt quá, người đừng vòng vo nữa. Đều là Thiên Toán Tử cả, ai lừa nổi ai cơ chứ.” Mộc Cát Sinh quá rành kiểu nói của môn phái mình, chẳng hề bị mắc bẫy, “Nói thẳng đi, người lưu lại ảo ảnh này ở đây, chắc chắn không phải để vạch trần chuyện cũ của sư phụ con. Thế tóm lại mọi chuyện là sao?”
“Chuyện này phải kể từ rất lâu trước đây.” Vị Tiểu Sa Di gãi đầu, nói: “Năm xưa trước khi ta qua đời, đã từng bói một quẻ về huyết mạch của bảy gia tộc.”
“Hay nói đúng hơn, là mầm họa của Bảy nhà Chư Tử.” Vị Tiểu Sa Di thở dài, “Hồi ấy, thiên hạ đại loạn, ta chết mà lòng không yên, muốn nhìn xem đồ đệ nhà mình còn phải vật lộn trong cảnh loạn thế bao lâu. Tính vận nước thì tổn thọ quá, nên ta chọn cách đơn giản hơn, bốc một quẻ vận mệnh của bảy gia tộc.”
Mộc Cát Sinh giật giật mí mắt, “Quẻ nói gì?”
Vị Tiểu Sa Di chậm rãi nói: “Truyền thừa sẽ bị cắt đứt.”
“Chẳng lẽ con không phát hiện sao? Hiện giờ Âm Dương gia suy yếu, Mặc gia tuyệt tự, Chu gia lánh đời, con là Thiên Toán Tử mà cũng chỉ đang kéo dài hơi tàn mà thôi. Bảy nhà Chư Tử ngày xưa, khi tiến có thể định thiên hạ, khi lùi vẫn giữ được thái bình. Vậy mà nay đến cả Vô Thường Tử cũng phải nhìn sắc mặt của Phong Đô. Con đã từng nghĩ, tại sao bảy gia tộc lại suy bại đến mức này chưa?”
“Con từng nghĩ đến rồi, chắc là tại sau khi dựng nước thì không được phép thành tinh nữa.” Mộc Cát Sinh đáp: “Chết lâu quá, mấy năm gần đây con vẫn chưa kịp thích nghi với thời đại.”
“...Con đúng là rộng lượng thật.”
“Người quá khen. Nhưng giờ xem ra, mọi chuyện rõ ràng không đơn giản như con nghĩ.” Mộc Cát Sinh ngẫm nghĩ lời nói của đối phương rồi sực nhớ ra một chuyện, “À đúng rồi, người vừa mới bỏ sót một nhà. Tuy Bảy nhà Chư Tử có dấu hiệu suy tàn, nhưng nhà Dược vẫn khá ổn, sắp tới Linh Xu Tử đời tiếp theo sẽ kế nhiệm. Con bé đó rất có triển vọng.”
Vị Tiểu Sa Di im lặng giây lát, nói: “Vì sao con lại cho rằng truyền thừa của Linh Xu Tử vẫn còn nối tiếp?”
“...Ý người là gì?”
“Ý của ta là, truyền thừa của nhà Dược đã bị cắt đứt rồi.” Vị Tiểu Sa Di nói, “Vĩnh viễn sẽ không bao giờ có Linh Xu Tử đời tiếp theo nữa.”
“Linh Xu Tử cuối cùng, Sài Thúc Tân, mang trên mình lời nguyền trời phạt, dù có sát khí của La Sát Tử cũng không thể nào hóa giải. Hắn đã làm một chuyện nghịch thiên và cái giá phải trả của lời nguyền trời phạt chính là sự đoạn tuyệt truyền thừa của Linh Xu Tử.”
“Khi nào ra khỏi ảo ảnh, con cứ thử nhìn xem. Giáp cốt Bàn Canh sẽ không nhận chủ nữa, nhà Dược đã chấm dứt từ lâu rồi.”
“Khoan đã.” Mộc Cát Sinh đột nhiên giơ tay lên, cắt ngang lời đối phương.
“Chỉ dựa vào lời nói của một mình người, con không thể tin ngay được. Hơn nữa, trong lời của người có một lỗ hổng rất lớn. Dù có dùng hết toàn bộ tiền Sơn Quỷ, cũng không thể tính toán chuyện tương lai rõ ràng đến vậy.”
“Người đã qua đời cả trăm năm, những chuyện sau đó bao gồm cả việc Tam Cửu Thiên rốt cuộc đã làm gì, sao người lại biết được?”
Vị Tiểu Sa Di bị hỏi cứng họng, một lát sau mới nói: “Xem ra ký ức của con rụng lả tả hết rồi.”
“Sao người lại nói vậy?”
“Mọi người đều biết, Thiên Toán Tử sau khi chết sẽ không vào luân hồi, nhưng hồn phách đi đâu thì trong bảy gia tộc chẳng ai nói rõ được.” Vị Tiểu Sa Di thở dài, “Có điều, đây chỉ là cách nói để dọa người ngoài thôi, nội bộ chúng ta vẫn truyền tai nhau sự thật. Khuynh Bôi chắc chắn đã nói với con, nhưng có vẻ con đã quên sạch rồi.”
“Bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ, mỗi một đồng đều ẩn chứa một luồng sức mạnh mênh mông. Con nghĩ xem, luồng sức mạnh này từ đâu mà ra?”
“Câu trả lời là sau khi Thiên Toán Tử chết, hồn phách sẽ bị tiền Sơn Quỷ nuốt chửng, bị nó chuyển hóa thành năng lượng bên trong. Bởi vậy tiền Sơn Quỷ truyền từ đời này sang đời khác không hề bị hao mòn, mà còn càng ngày càng mạnh.”
“Phần ta là một ngoại lệ. Ban đầu ta xuất gia, từng ở cửa Phật tu Phật pháp, căn cơ có chút khác biệt.” Vị Tiểu Sa Di nói: “Thế nên sau khi chết, ta không bị tiền Sơn Quỷ nuốt chửng hoàn toàn, vẫn lưu lại một chút ý thức, có thể cảm nhận được vài chuyện xảy ra bên ngoài. Chẳng hạn như, năm đó con cầm tiền Sơn Quỷ đi mua kẹo hồ lô, hoặc là cùng gia chủ nhà Dược tự tiện xông vào Thành Tây Quan.”
Mộc Cát Sinh: “...”
Vị Tiểu Sa Di nhét tiền Sơn Quỷ vào tay Mộc Cát Sinh, “Trong đồng tiền này có một đoạn chuyện cũ sau khi con chết. Năm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con tự xem sẽ rõ.”
Lời vừa dứt, không gian xung quanh bỗng nhiên rung mạnh, vang lên tiếng nứt vỡ chói tai khiến người nghe rợn người.
“Ta không thể giữ con ở đây quá lâu. Trong tay La Sát Tử có đao Thỉ Hồng, đối với hắn mà nói, muốn phá vỡ không gian này không phải chuyện khó.” Vị Tiểu Sa Di nhìn về phía phát ra âm thanh, “Ta biết con tạm thời chưa tiếp nhận mọi chuyện ngay được, nhưng sẽ không đến mức không hiểu. Tất cả mọi thứ kể từ khi con chết đi sống lại đến giờ, trong lòng con đã sớm có nghi vấn, chỉ là chưa nói thẳng ra thôi.”
“Ta là người đã chết, con mới là Thiên Toán Tử hiện tại. Sau này làm thế nào, quyền quyết định nằm ở con cả, ta không thể ép buộc.”
“Nhưng hy vọng con nhớ kỹ một lời khuyên.”
“La Sát Tử là kẻ dị biệt trong bảy gia tộc, là khởi đầu của đại loạn.”
--------------------
Chú thích:
(1) Tiên nhân xoa đỉnh đầu, kết tóc hưởng trường sinh. —— Lý Bạch, “Kinh loạn ly hậu, thiên ân lưu Dạ Lang ức cựu du thư, hoài tặng Giang Hạ Vi thái thú Lương Tể”
(2) Đời người khó gặp mặt, tựa cách trở Sâm Thương. Mai lại núi sông cắt, đôi ngả mịt mù sương. —— Đỗ Phủ, “Tặng Vệ bát xử sĩ”