28. Thế gian nữ tử, phong phú đa sắc

Hỷ Xuân Lai

Thế gian nữ tử, phong phú đa sắc

Hỷ Xuân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những người dân quê chất phác, tay cầm cuốc, bồ cào, dù không hề biết võ công, chân tay run rẩy, nhưng không ai lùi bước. Họ dũng cảm xông lên, lao vào đám man tộc.
“Phùng đại phu là ân nhân của chúng ta, không thể để bà ấy chết được!”
“Xông lên, bà con! Chúng ta đều là con dân Đại Chu!”
“Mẹ kiếp, đập chết bọn man tộc bắt nạt chúng ta!”
Tiếng hô vang dội xé toang màn đêm trên đại mạc, tựa tiếng trống trận, như khúc khải hoàn ca, khơi dậy dòng máu nóng trong tim mỗi người Đại Chu.
Dư Cảnh Thắng ngây người. Hắn bị thương nặng, gục một gối xuống đất, ngẩng đầu nhìn đám dân quê mà trước đây hắn vẫn thường khinh thường.
Ta bước đến, rắc thuốc cầm máu lên vết thương, xé một mảnh áo băng bó lại cho hắn.
Dù dân làng đông, nhưng không được huấn luyện bài bản. Khi đối mặt với đám man tộc thiện chiến, họ chỉ có thể dựa vào số đông để cố gắng cầm cự.
Ta thấy đã có người ngã xuống, vội đỡ Dư Cảnh Thắng dậy:
“Ngài mau cưỡi lừa rời đi!”
“Còn tỷ thì sao?” – Hắn hỏi.
“Ta tất nhiên ở lại.” – Ta đáp nhẹ nhàng – “Chúng ta đều là con dân Đại Chu, chẳng ai quý hơn ai. Nếu sống sót sau trận này, ta còn có thể chữa trị cho những người bị thương.”
Hắn im lặng.
Ta nghĩ ngợi một chút, ngượng ngùng nói:
“À này, điện hạ tôn quý… ta đã cứu ngài một mạng, liệu sau khi hồi kinh, ngài có thể dùng quan hệ giúp ta xuất bản tập thảo dược kia được không?”
Hắn vẫn không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn về phía dân làng đang chiến đấu phía sau. Một lúc sau, hắn chợt bật cười khẽ:
“Ta nhớ tỷ từng nói… còn có một viên đan dược giữ mạng?”
“Ngài nói Hoàn Hồn Đan à?” – Ta lấy ra từ tay áo – “Nhưng thuốc này chỉ miễn cưỡng hồi sức, nếu xong rồi mà không chữa trị kịp thì… chết càng nhanh.”
Hắn nhận lấy, nuốt luôn:
“Chết thì chết. Ta phải trở lại giết man tộc. Dựa vào đám dân làng này, e rằng họ đều sẽ chết sạch.”
Nói rồi, thuốc phát tác.
Hắn tự chống người dậy, cầm lấy thanh đại đao bên cạnh:
“Tỷ cũng nói rồi… con dân Đại Chu, không ai cao quý hơn ai.”
Ta ngây người, nhìn Dư Cảnh Thắng lau vết máu bên miệng, bước chân kiên định tiến về phía man tộc.
Còn ta, khi đã hoàn hồn, cũng lập tức mang theo thuốc men, chạy về phía những người bị thương.
Dưới trời sao lấp lánh, từng vì sao nhỏ bé tựa vô danh.
Cũng như những con dân Đại Chu vô danh khắp nơi.
Nhưng chính những con người nhỏ bé ấy, vào khoảnh khắc này…
Đang vì Đại Chu mà chiến đấu.
Khi quân đội của Xung Uyên ngày đêm không nghỉ kéo tới nơi, bọn Man tộc đã gần như bị tiêu diệt sạch. Một số dân làng đã hy sinh, một số khác bị trọng thương.
Dư Cảnh Thắng cũng chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng, toàn thân đầy vết thương như tổ ong, máu chảy đầm đìa. Mãi đến khi trông thấy tỷ tỷ của mình đến, hắn mới an tâm mà ngất lịm.
Xung Uyên thu xếp ổn thỏa cho dân làng, ban cho gia quyến những người hy sinh mỗi nhà một trăm lượng bạc làm tiền an ủi, đồng thời ghi danh họ vào sách trung liệt.
Ta mất ba ngày trời, mới có thể từ tay Diêm Vương lôi Dư Cảnh Thắng và những người dân còn thoi thóp trở về dương thế.
Sau đó, họ được đưa đến Lăng Châu, một nơi an toàn hơn, để tiếp tục điều trị và tĩnh dưỡng.
Về phần con lừa quý của ta, nó được thưởng thức thức ăn hảo hạng – quả là xứng đáng.
Nhị thúc thấy ta toàn thân đầy máu trở về, sắc mặt lập tức tái xanh. Đến khi biết phần lớn là máu của người khác, ông mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Nữ tử như ngươi, sao không ở lại Trần gia cho yên thân? Chạy ra ngoài đánh đánh giết giết, nguy hiểm quá chừng.” – Nhị thúc lại bắt đầu điệp khúc cũ kỹ của mình.
Đúng lúc ấy, Xung Uyên bước vào doanh trướng. Vừa nghe thấy, nàng liền liếc mắt lườm ông một cái, lạnh lùng hừ khẽ:
“Nếu thật như lời Nhị thúc họ Phùng nói, vậy doanh trại của ta toàn là nữ nhân, chẳng lẽ đều nên bỏ chiến trận mà về nhà thêu hoa dệt gấm cả sao?”
Nhị thúc bị chặn họng, nhưng đối mặt với công chúa cũng không dám cãi, đành lặng lẽ lui ra ngoài.
Xung Uyên lần này đến là để đưa rượu.
“Tiểu đệ ta dặn, bằng mọi giá phải đem bình rượu này giao tận tay ngươi.” – Nàng nói.
Ta nhìn bình rượu mà đêm đó chưa kịp uống, không khỏi dở khóc dở cười.
Xung Uyên cũng tỏ vẻ bất lực trước trò trẻ con của đệ mình, nên sau khi đưa đến, liền ném luôn bình rượu sang một bên.
“Cảnh Thắng còn nhờ ta chuyển lời.” – Nàng ngồi xuống mép giường ta, giọng thản nhiên – “Hắn nói, ngươi là một người rất đặc biệt, không giống bất kỳ nữ tử nào hắn từng gặp.”
Nghe xong, ta không nhịn được bật cười. Nhưng nhớ đến thân phận điện hạ của hắn, ta vẫn giữ lễ mà đáp:
“Tạ ơn điện hạ đã quá lời. Chỉ là dân nữ nghĩ, đó chẳng qua là ảo giác nhất thời của điện hạ mà thôi.”
Xung Uyên nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú:
“Cớ sao lại nói vậy?”
Ta đáp:
“Trong thiên hạ, người với người đều khác biệt. Ai cũng đặc biệt theo cách riêng của mình. Hắn cảm thấy ta không giống người khác, là vì trùng hợp nhìn thấy điểm tốt của ta.”
“Nhưng trên đời này, nữ tử mỗi người một vẻ, đều có sở trường riêng. Người giỏi tề gia, người tinh thông chính sự. Có người đàn đàn tấu khúc, có người múa một điệu khiến thành nghiêng nước đổ. Có người hiểu rõ ngũ cốc, gieo trồng nuôi sống bách tính. Có người chế tạo thủy xa, tìm ra cơ lý trong vận chuyển máy móc…”
“Thế gian nữ tử vốn dĩ phong phú, đa sắc. Còn ta, nào có gì đặc biệt hơn họ đâu?”
“Chỉ là điện hạ còn trẻ, trải nghiệm chưa nhiều. Vài năm nữa, từng trải rồi, tự nhiên sẽ thấy… ta chẳng có gì hiếm lạ cả.”
Xung Uyên lặng im lắng nghe, đem câu “phong phú, đa sắc” nhẩm đi nhẩm lại, sau cùng vỗ tay tán thưởng:
“Phùng đại phu, quả là ngôn từ như ngọc, ý tứ như châu.”
Nói rồi, nàng nhặt bình rượu bị ném lúc nãy, ngửa cổ uống cạn một hơi:
“Bản tướng là kẻ thô lỗ, chẳng biết nói lời hay. Bình rượu này uống cạn, coi như kính ngươi – một người bạn tri âm tri kỷ.”
Ta vội vàng đứng dậy, đáp lễ:
“Tướng quân quá lời.”
Xung Uyên bật cười sảng khoái, đập mạnh lên vai ta.