29. Nụ Cười Hiếm Hoi và Hiểm Nguy Phụng Đô

Hỷ Xuân Lai

Nụ Cười Hiếm Hoi và Hiểm Nguy Phụng Đô

Hỷ Xuân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ khi ta đặt chân vào quân doanh, chưa một lần nào ta thấy nàng cười như thế.
Ngày nào nàng cũng nghiêm nghị, gương mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng và ít nói.
Ta từng nghe các binh sĩ kể, mẫu thân ruột của Xung Uyên là Quý Phi được sủng ái nhất hậu cung, còn nàng chính là công chúa cưng nhất của hoàng đế.
Thế nhưng Quý Phi và Hoàng hậu xưa nay vốn bất hòa, mà Tam công chúa – con ruột của Hoàng hậu – lại chính là đối thủ lớn của nàng.
Chẳng ai ngờ, khi Tam công chúa bị Man tộc nhắm đến, hoàng đế muốn gả hòa thân, chính Xung Uyên lại kiên quyết phản đối. Tiếc thay, cuối cùng Tam công chúa vẫn bị gả đi, chưa đầy hai năm đã bị hành hạ đến c.h.ế.t.
Hoàng hậu từ đó suy sụp hoàn toàn, phẫn uất mà xuất gia đi tu.
Sau đó, Xung Uyên tuyển nam sủng mỹ mạo, công khai chống đối hôn nhân chính trị, cắt đứt mọi con đường liên hôn.
Khi Man tộc xâm lược, chính nàng tự mình xin xuất chinh. Giữa muôn vàn lời phản đối, Hoàng hậu khi ấy lại dắt theo ngoại tộc, công khai trao áo giáp thống soái cho nàng ngay giữa triều đình.
Từ đó, cục diện chiến sự mới được định đoạt.
Áp lực trên vai Xung Uyên quá lớn, đến mức khiến nàng dần dần quên mất cách nở nụ cười.
Nhưng đúng vào giờ phút này, nàng mỉm cười nhìn ta, khóe môi rạng rỡ, ánh mắt long lanh.
Có lẽ… những lời ta nói đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong lòng nàng.
Nàng nói với ta:
“Phùng đại phu, ngươi sẽ là một danh y chân chính, còn ta – sẽ trở thành một tướng quân xứng đáng.”
“Ngươi chẳng phải muốn biên soạn tập thảo dược sao? Nếu sau này ta c.h.ế.t, mộ ta có mọc hoa đỗ quyên, ngươi cứ việc hái đem nghiên cứu. Cứ coi như đó là tấm lòng của ta dành cho bằng hữu.”
Ta cười đáp:
“Vậy thì ta sẽ không khách sáo đâu nhé.”
Xung Uyên cười đến híp cả mắt, cong như vầng trăng non:
“Không cần khách sáo.”
Khi đến ngày công thành, mây đen bao phủ khắp doanh trại, không khí nghiêm ngặt, sát khí ngút trời.
Phụng Đô – tòa thành này đã rơi vào tay Man tộc suốt một năm. Xung Uyên sớm đã có ý định đoạt lại, chỉ vì Phùng Vinh phản bội mà kế hoạch bị lỡ dở.
Nhưng Xung Uyên đã chuẩn bị đầy đủ mọi phương án, chỉ mất vỏn vẹn năm ngày đã đ.á.n.h hạ được thành.
Đây là lần đầu tiên ta thấy nữ binh trong đội quân này xuất trận. Họ múa thương đỏ, vung đao kiếm, chiêu thức thành thục, đ.â.m c.h.é.m dứt khoát, khí thế ngất trời.
Ta ở hậu phương, tận lực cứu chữa thương binh, cố gắng giữ lại từng sinh mạng.
Trận chiến này, chúng ta đã thắng đẹp đẽ và gọn gàng.
Xung Uyên mở tiệc khao quân, chúc mừng chiến thắng.
Trong tiếng cười vui tưng bừng, chỉ có nhị thúc là mang theo chút hoang mang và thất thần.
Ta bước tới hỏi ông có phải rượu thịt không hợp khẩu vị, ông lắc đầu rồi hỏi:
“Ngươi có biết… Phùng Vinh hiện giờ đang ở đâu không?”
Tay ta đang nâng ly rượu cũng khựng lại giữa không trung, sau đó lặp lại lời nói dối trước kia:
“Con đã nói rồi, trong quân thiếu nhân lực, vật tư cũng khan hiếm, đường ca con được cử đi Lăng Châu để điều binh tiếp viện.”
Ta mỉm cười, đặt ly rượu xuống trước mặt ông:
“Nhị thúc cứ uống đi. Nếu có chuyện gì, tự khắc sẽ có người thông báo.”
Nhị thúc bán tín bán nghi nâng ly, uống một ngụm, rồi nhìn quanh đám tướng sĩ đang cười nói vui vẻ:
“Giờ ăn mừng vẫn còn quá sớm. Man tộc có thể phản công bất cứ lúc nào. Thế lực bọn chúng mạnh, không thể không phòng bị.”
Ta đáp:
“Chuyện đó, Xung Uyên tướng quân đã sớm liệu tính đến. Nàng đã mời thợ thủ công trong thành đến, chuẩn bị gia cố tường thành, đề phòng phản công.”
Nhị thúc nghe xong khẽ gật đầu:
“Nàng ta… quả thực có tài cầm quân.”
Tiệc tàn, mọi người ai nấy say mềm, lảo đảo về nghỉ ngơi.
Xung Uyên cho phép mọi người nghỉ ba ngày, nhưng sáng hôm sau nàng đã đích thân lên thành lầu thị sát.
Ta cũng vì lo địch quân còn lẩn quẩn quanh vùng, mà ngủ không yên, bèn cùng nàng lên thành lầu giám sát công trình.
Việc sửa chữa thành lầu hao tốn sức người sức của, nhưng nếu thành công, với tường thành cao làm lá chắn, binh lính ẩn mình nơi chòi canh, cùng với thiết kế “vây trong vây” trong thành nội để “đóng cửa bắt chó”, thì Phụng Đô đúng là sẽ vững như bàn thạch, công thủ toàn vẹn.
Chỉ tiếc thay, trời chẳng chiều lòng người.
Gió lớn nổi lên, cát bụi cuồn cuộn tạo thành cơn bão sa mạc nhỏ.
Kế hoạch ban đầu đổ bể. Công trình không chỉ bị trì hoãn nửa tháng, mà phần kiến trúc đã dựng cũng hư hại nghiêm trọng.
Sắc mặt Xung Uyên ngày càng trầm trọng, nụ cười ít ỏi càng trở nên hiếm hoi hơn bao giờ hết.
Nhị thúc cũng thấp thỏm không yên.
Không thể phủ nhận, nhị thúc ta cũng có bản lĩnh. Ông đề xuất với Xung Uyên rằng nên chôn vò sành gần chân tường, rồi cho người nằm trên đó mà nghe ngóng. Nếu kẻ địch đào hầm, có thể sớm phát hiện động tĩnh.
Xung Uyên chấp nhận lời khuyên, còn cho thu thập dầu sôi, gỗ lăn, đá nặng để ngăn quân địch leo tường.
Việc xây dựng thành lầu vẫn đang được tiến hành khẩn trương.
Một ngày nọ, phương pháp gắn vò gốm do Nhị thúc đề xuất rốt cuộc đã phát huy tác dụng.
Một nhóm binh lính phát hiện tiếng đào hầm khả nghi, từ dưới lòng đất vọng lên qua vò gốm. Bọn họ lập tức truy bắt được một nhóm địch quân đang đào mật đạo, giải ngay đến trước mặt Xung Uyên.
Dưới hình phạt tra khảo nghiêm ngặt, đối phương cuối cùng khai ra rằng: chúng chỉ là đội tiên phong, còn phía sau vẫn có năm vạn quân tiếp ứng, đang trên đường kéo đến.
Nghe xong, Xung Uyên nhắm mắt lại thật lâu, mãi mới bình ổn được tâm thần.
“Đợt đầu có bao nhiêu quân mã?” – Nàng hỏi.
Tên địch quân do dự đáp:
“Ước chừng một vạn.”
Xung Uyên nghiến răng:
“Dù có liều mạng, cũng phải giữ vững cho bằng được!”
Tình hình trong thành lập tức trở nên căng thẳng.
Xung Uyên lập tức phái người cấp tốc tới Lăng Châu, báo cho Dư Cảnh Thắng – người vẫn đang tĩnh dưỡng nơi ấy – lập tức cùng quan Tiết độ sứ sở tại tập kết binh mã ứng cứu.
Bản thân nàng thì dẫn binh cố thủ, vừa dọn dẹp sạch vùng phụ cận, vừa bảo vệ kho lương, giữ chặt nguồn nước, chuẩn bị đầy đủ binh khí đợi quân địch tràn đến.
Không ngờ, địch quân lại đến sớm hơn dự kiến nửa tháng.
Xung Uyên mặc giáp trụ, đứng trên thành lâu, tấm áo choàng phía sau cùng lá cờ lớn thêu chữ “Chu” tung bay theo gió.