573. Chương 573: Hộp Pandora: Nút Thắt Cuối Cùng

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 573: Hộp Pandora: Nút Thắt Cuối Cùng

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 573 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh Sơn nói: “Ban đầu cậu cho rằng điều khiến cậu băn khoăn và mơ hồ cũng giống với người chơi tên Fraudster, nên mới có mười vòng cứu thế. Sau đó, đến cuối vòng đầu tiên, cậu lại nhận ra điều đó không đúng. Những hoang mang và nghi ngờ mới lại nảy sinh, cho thấy nút thắt trong lòng cậu có lẽ là một điều gì đó khác. Toàn bộ vòng thứ hai chỉ là để tìm kiếm, thử nghiệm và kiểm chứng.”
“Giờ thì cậu nói cậu đã xác định được…”
Chị ta đánh giá Tạ Trường Sinh: “‘Lòng người sinh ra câu đố’, chỉ khi nhìn thấu lòng mình mới có thể rõ ràng về nút thắt và tìm ra lời giải đáp cho bản thân. Nhưng có mấy ai thực sự nhìn rõ được lòng mình? Con người là loài giỏi tự lừa dối bản thân nhất. Nút thắt trong lòng cậu rốt cuộc là gì, có lẽ ngay cả chính cậu cũng không hay biết.”
“Nhưng Hộp Ma biết.”
“Nó đến từ chiều không gian cao hơn, nghe nói có thể nhìn thấu suy nghĩ của người chơi và cả những quái vật Hộp Ma như chúng tôi… Cậu thực sự dám khẳng định mình đã nhìn rõ rồi sao?”
Chị ta rất nghi ngờ.
Tạ Trường Sinh mỉm cười bất đắc dĩ: “Đương nhiên rồi. Hơn nữa, tôi dám chắc rằng, trong số ba chúng tôi – tôi, King và Ghost – tôi rất có thể là người đầu tiên nhìn rõ bản thân mình.”
Anh Sơn lúc này thực sự ngạc nhiên, nhướn mày hỏi: “Tôi cứ nghĩ cậu là người yếu nhất trong ba người các cậu chứ.”
“Mạnh yếu luôn mang tính tương đối,” Tạ Trường Sinh nói, “Nói một cách đơn giản, người học giỏi chưa chắc đã chơi game giỏi, và người chơi game giỏi chưa chắc đã học giỏi. Hoàn cảnh thay đổi, điểm mạnh và điểm yếu cũng tự nhiên biến đổi. Không có gì là vĩnh viễn cả.”
“Huống hồ, trận chiến cuối cùng không liên quan gì đến mạnh hay yếu. Dù một người có mạnh mẽ đến đâu, điều khó nhìn rõ nhất vẫn là chính mình, và điều khó đánh bại nhất vẫn là bản thân mình. Chẳng rõ Lư Sơn hình dáng thật, chỉ vì thân đang đứng ngay tại nơi ấy.”
Anh Sơn xoa cằm: “Nghe có vẻ như cậu cũng có chút hiểu biết về nút thắt của hai người kia nhỉ?”
Tạ Trường Sinh lắc đầu: “Chỉ có thể nói là người ngoài cuộc thường nhìn rõ hơn thôi. Tôi biết đôi chút, nhưng tôi không tận mắt chứng kiến trận chiến cuối cùng của bọn họ, nên không thể nói là tôi hiểu rõ mọi chuyện được.”
Anh Sơn cũng tò mò: “Nút thắt của họ là gì?”
Ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Trường Sinh lướt qua chị ta, nhưng anh không từ chối trả lời câu hỏi này, chỉ nói một cách mơ hồ: “King là cánh đồng, có thể mọc đầy cỏ dại, có thể mặc gió mà đến mà đi. Nhưng cánh đồng là một phần của đất, mà đất lại là ‘gốc rễ’ của nó. Có ‘gốc rễ’ mới có thể kiên định, không có ‘gốc rễ’ thì dù có hoang dã cũng chỉ là cát bụi mà thôi.”
“Ghost là ngôi sao, khi con người ngước nhìn lên, họ thấy ánh sáng mà nó đã tỏa ra hàng tỷ năm ánh sáng trước, vì vậy họ ngưỡng mộ sự rực rỡ và bí ẩn của nó. Nhưng khi đến gần, họ lại cảm nhận được nhiệt độ cao do phản ứng tổng hợp hạt nhân tạo ra, vì vậy họ sợ hãi sức nóng thiêu đốt và sự kinh hoàng của nó.”
Anh Sơn có vẻ suy tư: “Những điều cậu vừa nói, liệu cánh đồng và ngôi sao có biết không?”
Tạ Trường Sinh nói: “Biết chứ, chúng tôi đã thảo luận rồi, nhưng chỉ đến trận chiến cuối cùng, chúng tôi mới có thể biết được suy đoán của mình có đúng hay không. Giống như chị nói, không có mấy ai có thể nhìn rõ bản thân, hay nhìn rõ người khác. Hơn nữa, trận chiến cuối cùng bí ẩn khó lường, không ai biết rõ sau khi bước vào sẽ xảy ra điều gì. Đôi khi, cái ‘biết’ có lẽ mới là nút thắt lớn nhất.”
Anh Sơn mất kiên nhẫn, xua tay: “Thôi bỏ đi, nghe thôi đã thấy đau đầu rồi. Mấy người chơi các cậu lúc nào cũng thích nói úp mở. Đừng nói chuyện vòng vo nữa, vào thẳng vấn đề đi. Cậu có nút thắt gì? Có thể giải thích được không? Có thể thoát khỏi chuyện này không? Có cần giúp gì không?”
Tạ Trường Sinh dường như cũng không để ý Anh Sơn có thích nghe hay không.
Anh tiếp tục nói: “Dựa theo những manh mối hiện tại và những cuộc thảo luận trước đây của ba chúng tôi, tôi tạm thời cho rằng nút thắt của tôi là ‘cứu’.”
“Cứu?” Anh Sơn nhíu mày.
“Đúng vậy, ‘cứu’,” Tạ Trường Sinh đáp, “Tôi là bác sĩ, tôi biết mình không thể cứu tất cả mọi người, trên thế giới mỗi giây mỗi phút đều có người ra đi, tôi hiểu và chấp nhận những điều này. Đây là điều tôi không thể kiểm soát, tôi không hề mang gánh nặng nào cả.”
“Nhưng tôi lại từng nhìn thấy chiến trường.”
“Có quá nhiều người tôi có thể cứu nhưng lại không thể cứu, họ chết ngay trước mắt tôi, tôi căm ghét sự bất lực của chính mình. Sau đó, tôi trở về đạo quán và trốn tránh, sư phụ đã nhìn ra nút thắt này của tôi, bảo tôi nhập thế, thuận theo tự nhiên.”
Tạ Trường Sinh nhớ đến vị đạo sĩ già ở Thần Nông Giá, người thích chơi cờ nhàn nhã nhưng lại không thích tự mình quét lá rụng, chỉ thích sai bảo đồ đệ, trong mắt anh hiện lên một sự ấm áp.
“Thuận theo tự nhiên?” Anh Sơn nhíu mày chặt hơn.
“Xem nhẹ ắt mất gốc, bạo động ắt mất chủ*, thế sự vô thường, hãy cố gắng mà làm, đạo pháp tự nhiên sẽ tiêu diệt tâm ma,” Tạ Trường Sinh nói một cách đơn giản, “Tôi được sư phụ khai sáng cho, xuống núi đi làm bác sĩ chiến trường. Tôi nhìn rõ bản thân, nhìn rõ ‘tự nhiên’, tôi đã tưởng tâm ma của mình đã được trừ bỏ rồi.”
*Xem nhẹ ắt mất gốc, bạo động ắt mất chủ: trích từ trong Đạo Đức Kinh.
“Nhưng sau đó…”
Trong đầu anh lóe lên một nụ cười rạng rỡ, tươi sáng, ngay sau đó, vô số ký ức u ám trong lần chơi đầu tiên ùa về, khiến giọng anh khựng lại, không thể nói tiếp, chỉ lẩm bẩm: “Tôi vẫn chưa thấu hiểu, chưa thấu hiểu.”
Bức tường đổ nát sừng sững đứng ở góc mái nhà, đổ bóng lên cơ thể nhuốm máu của Tạ Trường Sinh.
“Ngoài ra, chị có phát hiện ra điều này không? Chúng ta đã rơi vào một rào cản nhận thức nông cạn liên quan đến cái bảng cứu thế này,” anh nói thêm, “Cái bảng cứu thế này chưa bao giờ chỉ rõ ràng rằng ‘trò chơi’ mà nó đề cập là trò chơi Hộp Ma hay là trận chiến cuối cùng.”
Anh Sơn nói: “Nhưng cậu cũng đã nói loại bảng này không phải lần đầu tiên xuất hiện, một số phó bản cũng có…”
Lời còn chưa dứt, sắc mặt chị ta đã thay đổi, ánh mắt trầm xuống: “Không đúng... quả thật không đúng. Tiên nhập vi chủ là điều tối kỵ, dù có kinh nghiệm cũng không nên mặc định nó là sự thật. Khi cậu nhắc đến, tôi cũng không hề nghi ngờ gì. Thậm chí nếu cậu không chỉ ra ngay lúc này, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều... Đúng là một rào cản nhận thức.”
“Cậu phát hiện ra từ khi nào?”
Anh Sơn nhìn Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh nói: “Khi vòng đầu tiên kết thúc, nhìn thấy dòng chữ ‘Mười vòng cứu thế là có thể phá đảo’, tôi đã bắt đầu nghi ngờ rồi. Bây giờ, sau khi thăm dò vòng này và điều tra một số manh mối trong thế giới này, tôi gần như có thể xác định rằng trò chơi này không phải là trò chơi kia.”
“Nếu trò chơi này không phải là trận chiến cuối cùng, vậy nó rốt cuộc là gì, và có mục đích gì?” Anh Sơn hỏi.
Tạ Trường Sinh nói: “Tôi không biết, nhưng nếu chỉ nhìn tình hình hiện tại thì có lẽ là địch không phải là bạn.”
“Nếu nút thắt trong trận chiến cuối cùng của tôi thực sự xoay quanh việc ‘cứu’, thì trước khi nghĩ thông suốt, việc cứ tiếp tục cứu thế thành công không phải là chuyện tốt.”
“Hết vòng cứu thế này đến vòng cứu thế khác, mỗi lần thành công, tôi đều sẽ nhận được phản hồi tích cực mà việc ‘cứu’ mang lại. Dù tôi cố ý kìm nén, tôi cũng không dám chắc mình sẽ không bị ảnh hưởng. Gốc rễ của việc ‘cứu’ sẽ càng ăn sâu vào lòng tôi, trở thành một nỗi ám ảnh tuyệt đối.”
“Nút thắt của tôi cũng sẽ càng nghiêm trọng hơn.”
“Nếu tôi tiếp tục như thế này, tôi có thể sẽ đi ngày càng xa, và trong quá trình cứu thế giới, tôi có thể trở thành một cái gọi là ‘thần’.”
Anh Sơn nói: “Thần?”
Gáy Tạ Trường Sinh nhẹ nhàng chạm vào bức tường: “Lần nào cũng có thể cứu thế thành công, còn có thể sáng tạo vạn vật, đó là thần, không phải là người. Nhưng trong trận chiến cuối cùng này, tôi nhất định phải là người. Nếu trở thành thần thì trận chiến cuối cùng của loài người mà tôi đại diện tự nhiên cũng sẽ thất bại.”
Anh Sơn bừng tỉnh: “Thì ra nói nửa ngày, cậu cho rằng trò chơi giả này chịu ảnh hưởng của Pandora, lợi dụng nút thắt ‘cứu’ của cậu để lừa cậu đi lên con đường thành thần sao?”
“Xác suất 80%.” Tạ Trường Sinh nói.
“Vậy tại sao họ chỉ thiết lập mười vòng cứu thế?” Anh Sơn ngẫm nghĩ một chút theo mạch suy nghĩ của Tạ Trường Sinh, cảm thấy có chút kỳ lạ, “Họ cho rằng chỉ cần mười vòng là đủ để cậu lún đủ sâu để có thể thành thần sao? Chuyện này hơi vô lý... thêm vài vòng nữa chẳng phải sẽ an toàn hơn sao? Mười vòng vẫn hơi ít.”
Tạ Trường Sinh nói: “Có lẽ là họ cũng bị hạn chế nên chỉ có thể tác động đến mức đó thôi?”
Anh Sơn nói: “Tôi vẫn cảm thấy có chút không đúng, nút thắt của cậu thực sự là ‘cứu’ sao? Thôi bỏ đi, tôi cũng không có ý tưởng gì, suy nghĩ không phải là sở trường của tôi...”
Đầu óc chị ta có chút rối bời, suy nghĩ vài lần rồi dứt khoát không nghĩ nữa, trực tiếp nói: “Nếu cứu thế là một cái bẫy, vậy chúng ta sẽ không lấp đầy 2% cuối cùng của thế giới này nữa nhỉ?”
Tạ Trường Sinh lắc đầu: “Vẫn sẽ lấp đầy, nhưng từ vòng sau trở đi, chúng ta sẽ không cứu họ nữa. Trước tiên cứ xem tình hình thế nào đã, rồi tính cách khác.”
Anh Sơn nói: “Cậu chắc chứ?”
“Chắc.” Tạ Trường Sinh nói.
“Nhìn phản ứng của cậu, thực ra tôi không tin cậu thực sự có thể không cứu họ,” Anh Sơn nhướn mày, nhìn về phía những người bị thương cách đó không xa trên sân thượng, “Hơn nữa, không tính đến chuyện cậu từ chối cứu họ, nếu trận chiến cuối cùng này đột nhiên mất phương hướng và bị kẹt ở vòng ba, hoặc có trừng phạt và bất ngờ gì đó thì sao? Cứ lấy chính bản thân cậu làm ví dụ. Tôi biết cậu không phải là thánh nhân, nhưng trong một thế giới tận thế như hai vòng này, với năng lực của cậu, liệu lương tâm cậu có cho phép cậu không cứu họ không?”
“Nếu thực sự có thể nhẫn tâm không cứu, sống tàn nhẫn, vậy thì… cậu vẫn là chính cậu sao? Không đúng, sao cảm thấy đi đường nào cũng không đúng...”
Anh Sơn gãi đầu.
Những suy đoán trước đó của chị ta đều là chuyện vặt, chỉ có câu hỏi cuối cùng nhắm thẳng vào linh hồn Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh cũng có những lo lắng và mâu thuẫn như vậy.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía thành phố đổ nát này, ánh mắt xa xăm dường như xuyên qua những con phố quen thuộc, nhìn thấy thế giới thực trong ký ức của anh.
“Phải thử thôi,” anh nói, “Tôi không quên thế giới thực mà tôi muốn cứu đang ở đâu. Nó ở bên ngoài, không phải ở đây. Đây chỉ là một ván cờ, ở đây không cứu mới chính là cứu thực sự.”
Anh Sơn nhún vai: “Cậu đã nghĩ thông suốt là tốt rồi. Đây là trò chơi của cậu, tôi chỉ là người hỗ trợ, sẽ không can thiệp vào những quyết định chính của cậu.”
Lần này chị ta ít nhiều đã hiểu được suy nghĩ của Tạ Trường Sinh, không còn nghi ngờ vấn đề tinh thần của cậu như cuối vòng cứu thế đầu tiên nữa.
Tạ Trường Sinh khép mắt lại, không nói gì thêm.
Trong quá trình hai người trò chuyện, anh liên tục chú ý đến phản ứng của bảng cứu thế, nhưng nó không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Rõ ràng đã bị vạch trần nhưng vẫn chưa có bất kỳ thay đổi nào, nó cố tình bày trận nghi binh, hay thực sự là anh đã đoán sai, và đây chỉ là một cái bảng thông thường?
Dù sao đi nữa, cứ đi tiếp rồi sẽ biết.
Tạ Trường Sinh chính thức đưa ra quyết định, sau đó không còn gì phải lo lắng nữa.
Sau khi dọn dẹp xong thành phố trung tâm cuối cùng, anh nghỉ ngơi một thời gian, rồi công khai thân phận, trở lại trước công chúng. Tận dụng uy tín và những sắp xếp trong những năm qua, anh nhanh chóng bắt tay vào xử lý những kẻ sâu mọt trong loài người.
Nhưng chuyện này khó hơn nhiều so với xử lý zombie.
Anh lại mất khoảng hai năm mới xem như hoàn thành.
Tiến trình trên bảng cứu thế cũng theo đó hoàn tất, hiện ra một lựa chọn, hỏi Tạ Trường Sinh có muốn đến vòng cứu thế thứ ba, Con Thuyền, hay không.
Chỉ nhìn ý nghĩa của cái tên, dường như liên quan đến tận thế lũ lụt.
Tạ Trường Sinh chuẩn bị xong, thông báo cho Anh Sơn, rồi không chút do dự, chọn tiến vào vòng cứu thế thứ ba.