Chương 46: Nụ hôn bất ngờ

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 46: Nụ hôn bất ngờ

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếp theo, hai người lại ăn thạch lạnh, cơm nắm, đậu phụ chiên và các món ăn vặt khác. Số lượng của mỗi món không quá nhiều, nhưng khi ăn hết tất cả thì lại no căng bụng.
Ứng Vọng ăn đến hài lòng thỏa mãn, nói: "Không ăn nổi nữa rồi."
Ngụy Vân Thư hỏi: "No rồi sao?"
Ứng Vọng xoa xoa bụng, đã có chút phồng lên: "Cũng hơi no, bụng bia cũng xuất hiện rồi."
Ngụy Vân Thư không nhịn được cười: "Còn chưa đến tuổi trung niên phát tướng đâu."
Ứng Vọng cũng cười: "Đùa với anh thôi, em gầy như vậy, tất nhiên không thể có bụng bia được."
Ngụy Vân Thư liên tục nói đúng.
Ứng Vọng lại xoa xoa bụng, cảm thán: "Đúng là ăn hơi nhiều thật."
Ngụy Vân Thư cười bất lực: "Sao lại giống con nít vậy."
Ứng Vọng liếc nhìn anh một cái.
Ngụy Vân Thư nắm lấy cổ tay cậu, giọng ôn hòa nói: "Đi thôi, chúng ta đi bộ về, tiện thể tiêu hóa một chút."
Lúc này Ứng Vọng mới vui vẻ trở lại.
Đi dạo hết một vòng, dòng người trên phố ẩm thực đã không còn đông đúc như lúc mới đến, suy cho cùng trời cũng đã tối. Mà ra khỏi chợ đêm phố ẩm thực, người trên đường phố bên ngoài càng thưa thớt hơn một chút, phần lớn đều là sinh viên chậm rãi trở về trường học và người đi đường vội vàng trở về nhà.
Đèn đường dọc theo bên đường có một số đã tắt, các nhà dân gần như đã tắt đèn đi ngủ, chỉ còn một số nhà vẫn sáng đèn.
Lúc này không có bao nhiêu khách, các cửa hàng mặt tiền cũng đã lần lượt đóng cửa.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đối với tình huống này đã tìm hiểu trước, biết hầu như đến giờ này mọi người đã đi ngủ, nên một ngày kinh doanh đã có thể kết thúc để về nghỉ ngơi.
"Tuy rằng nói là chợ đêm, nhưng thực ra giờ này cũng còn rất sớm," Ứng Vọng nhìn tình hình rồi nói.
"Mọi người đều thích sự nhộn nhịp, lại có nhiều sinh viên đại học, hẳn có thể làm một thời gian kinh doanh riêng," Ngụy Vân Thư nói, "Nhưng bận rộn một ngày, đến lúc này cũng nên nghỉ ngơi."
Ứng Vọng suy nghĩ một chút: "Vậy cũng đúng, nghỉ ngơi dưỡng sức cũng rất cần thiết."
Nói đến đây, Ứng Vọng lại nghĩ đến chuyện buôn bán sắp tới của mình. Tiệm lẩu buổi sáng chắc chắn không có bao nhiêu khách, ít nhất phải đến từ giữa trưa mới bắt đầu, sau đó mãi đến khi dòng người tan đi vào buổi tối. Tính như vậy, thời gian làm việc một ngày cũng xem như hợp lý.
Ứng Vọng bèn nói: "Ngày mai chúng ta đi tìm đơn vị thi công nội thất ngay đi, em còn muốn sơn lại cửa hàng một chút, mấy thứ kệ, tủ, ghế cần lắp đặt thì phải lắp đặt hết."
Ngụy Vân Thư hỏi: "Cụ thể làm thành kiểu gì trong lòng em đã có ý tưởng chưa?"
Ứng Vọng gật đầu: "Tường hiện tại là tường xi măng, nhìn không sạch sẽ lắm. Em muốn sơn màu tường thành màu trắng hoặc vàng nhạt, lại làm thêm vài cái tủ âm tường, bên trong có thể đựng các vật dụng ăn uống như đĩa, chén, ly, đũa..."
Ứng Vọng kể chi tiết, Ngụy Vân Thư cũng cùng cậu bàn bạc, thỉnh thoảng đưa ra vài ý kiến. Không biết lúc nào nói chuyện hăng say, Ứng Vọng còn dùng hai tay ra dấu, tay đang nắm của hai người cũng buông ra, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự hứng thú của họ. Chờ về đến nhà, Ứng Vọng lại có chút khô cả miệng lưỡi.
Ngụy Vân Thư đã nhìn ra, đi rót một ly nước đã đun sôi để nguội mang lại: "Khát nước rồi nhỉ, uống một chút nước đi."
"... Đúng vậy." Ứng Vọng nhận lấy ly nước, uống cạn một hơi.
Uống xong, cậu nghiêng đầu: "Nhìn em chằm chằm làm gì?"
Ngụy Vân Thư chỉ hỏi: "Đã đỡ khát chưa? Có cần rót thêm một chút không?"
Ứng Vọng nói: "Đủ rồi."
Ngụy Vân Thư đặt ly xuống bàn.
Ứng Vọng hỏi: "Đi ra ngoài một chuyến như vậy, anh không khát hả?"
Ngụy Vân Thư nói: "Đúng là có chút khát."
Ứng Vọng bật cười: "Vậy anh còn không đi, chẳng lẽ là đang chờ em rót nước cho anh sao?"
Ngụy Vân Thư nhìn Ứng Vọng nhướng mày cười, đáp một câu: "Không cần."
"Vậy anh... Ưm."
Ứng Vọng mắt mở to.
Ngụy Vân Thư đưa tay che kín mắt cậu, môi vẫn không ngừng trêu đùa trên môi Ứng Vọng.
Ứng Vọng tuyệt đối không nghĩ tới Ngụy Vân Thư sẽ hôn cậu, chuyện này quá bất ngờ, khiến cậu không hề có sự chuẩn bị nào. Đây là lần đầu tiên cậu hôn môi với người khác, cậu hoàn toàn không biết, ngoài sự hoảng hốt, luống cuống ra còn có chút run rẩy.
Bàn tay của Ngụy Vân Thư bắt đầu khẽ xoa lên eo cậu, cũng không di chuyển, lực không lớn, nhưng lại rất nóng bỏng. Cậu cảm giác vị trí ở eo cậu như sắp bị thiêu đốt.
Bàn tay vẫn còn che mắt cậu, đôi mắt cậu bị che lại không nhìn thấy gì cả, nhưng sự miết nhẹ trên môi vẫn không dừng lại. Cậu cảm thấy môi mình giống như một miếng thạch trái cây bị người ta mút tới mút lui vậy.
Đầu óc Ứng Vọng quay cuồng, toàn thân run rẩy không còn chút sức lực. Trong cổ họng có lời muốn nói nhưng khó kiềm chế, kết quả mới khẽ hé môi ra một chút, còn chưa kịp nói thành lời đã bị một đầu lưỡi tiến vào. Môi lưỡi đối phương quấn lấy cậu, không ngừng khuấy động trong khoang miệng cậu, khiến cậu hoàn toàn không thể giữ được tỉnh táo.
Ý thức cứ như bị chuốc say, khiến cậu choáng váng, không còn biết trời trăng gì nữa. Cho đến khi một tiếng 'ưm ư' khó nén bật ra từ cậu, ý thức Ứng Vọng lúc này mới trở lại một chút.
Ngụy Vân Thư cũng dừng lại, sau đó lại chạm nhẹ hai cái nữa, rồi mới rút ra. Cuối cùng còn như trấn an mà khẽ hôn lên môi cậu.
Môi Ứng Vọng đỏ thẫm vì nụ hôn, ánh lên vẻ ẩm ướt, khóe môi còn vương chút nước đọng lại từ sự khuấy động vừa rồi. Đôi mắt cậu thì mờ mịt hơi nước, như vẫn chưa hoàn hồn sau màn thân mật vừa rồi.
Ngụy Vân Thư nhìn dáng vẻ này của cậu trong lòng lại càng thêm nóng bỏng, đưa tay nhẹ nhàng lau khóe môi cậu, chậm rãi nói: "Chảy ra..."
Mặt Ứng Vọng đỏ bừng: "Đừng nói nữa."
Đôi mắt Ngụy Vân Thư sâu thẳm, giọng cũng trầm khàn: "Anh hoàn toàn không chê nước bọt của em."
Ứng Vọng ngẩn người, lúc này mới kịp phản ứng ra lời Ngụy Vân Thư đang nói là chuyện xảy ra lúc nãy ở phố ẩm thực chợ đêm. Lúc đó họ chia nhau ăn đùi gà, cậu còn hỏi Ngụy Vân Thư có chê nước bọt của cậu không. Và hiện tại, Ngụy Vân Thư đã cho cậu câu trả lời.
Nghĩ thông suốt chuyện này, sự ngượng ngùng của Ứng Vọng vơi đi một chút, chủ động đưa tay ôm lấy Ngụy Vân Thư, cậu nói: "Em biết rồi."
Bàn tay Ngụy Vân Thư vẫn đặt trên eo Ứng Vọng, ôm cậu thật chặt, trong lòng vô cùng thỏa mãn: "Đây là lần đầu tiên anh hôn người khác."
Ứng Vọng cố ý hỏi: "Thật hay giả vậy, sao em chẳng tin?"
Ngụy Vân Thư xoa đầu cậu, giọng dịu dàng: "Đương nhiên là thật, hai kiếp cộng lại, em vẫn là người đầu tiên anh thân mật."
Cuối cùng Ứng Vọng cũng không nhịn được cười tít mắt: "Em cũng vậy."
Ban đêm rất yên tĩnh, hai người ôm nhau trò chuyện một lúc thì buông nhau ra, sau đó dính nhau như sam đi rửa mặt.
Ban ngày Ứng Vọng còn ngượng ngùng chuyện hai người chung chăn chung gối sau khi mối quan hệ thay đổi. Nhưng vừa mới hôn xong, có sự thân mật gắn bó như vậy, lúc này cậu không còn mâu thuẫn hay ngượng ngùng chuyện ngủ chung giường nữa, mà chỉ còn sự ngọt ngào tràn ngập trong lòng.
Ứng Vọng lên giường trước, đắp chiếc chăn mới mua, gối đầu lên chiếc gối mềm mại, phồng mới tinh. Trong lòng tràn ngập hình bóng Ngụy Vân Thư. Trong đầu cậu không nhịn được nhớ lại nụ hôn vừa rồi của hai người, cậu có chút ngượng ngùng, nhưng cũng thích thú.
Chờ đến khi Ngụy Vân Thư tắt đèn bên ngoài rồi bước vào, liếc mắt một cái đã thấy người có gương mặt đỏ bừng đang nằm trong chăn. Đây vẫn là một thiếu niên, nhưng cũng là người con trai anh yêu sâu đậm, là người duy nhất anh thương nhớ cả đời, không cách nào quên được.
Ứng Vọng nhìn thấy anh tiến vào, ánh mắt hai người giao nhau, bầu không khí lập tức trở nên khác lạ.
Ngụy Vân Thư tiến đến gần.
Ứng Vọng khẽ nhích vào trong.
Ngụy Vân Thư vén chăn lên giường.
Thực ra số lần hai người ngủ chung thật sự không ít, theo lý mà nói, đáng lẽ phải rất quen thuộc mới phải. Nhưng khoảnh khắc Ngụy Vân Thư nằm lên giường, Ứng Vọng vẫn không thể ngăn được trái tim mình đập nhanh hơn rất nhiều, trong đầu cũng thoáng chốc trống rỗng, không biết tiếp theo nên làm gì.
Trong lúc suy nghĩ miên man, tay cậu đã bị anh nắm lấy. Không phải kiểu nắm cổ tay có chừng mực như lúc tối nay ở bên ngoài, mà là trực tiếp nắm chặt từng ngón tay.
Cậu cảm nhận được Ngụy Vân Thư đang dùng lòng bàn tay vuốt ve mu bàn tay của cậu, khiến da cậu ngứa ngáy. Ngón tay Ngụy Vân Thư nhẹ nhàng vuốt ve ngón út của cậu, vừa như dò xét tỉ mỉ, lại vừa như trêu đùa nhàn nhã.
Ứng Vọng không nhịn được khẽ cử động ngón tay, ngay sau đó đã bị Ngụy Vân Thư bắt lấy.
Ngón tay anh luồn vào kẽ ngón tay cậu.
Mười ngón tay của họ đan chặt vào nhau.
Ứng Vọng nghiêng đầu qua, giây tiếp theo thì trực tiếp chạm phải ánh mắt đối phương.
Dù tuổi tâm lý của hai người họ rất lớn, nhưng tuổi sinh lý thực tế vẫn chưa đến hai mươi. Năm nay Ngụy Vân Thư mười tám, theo cách nói của đời sau thì cũng chỉ mới vừa trưởng thành, nên khuôn mặt Ngụy Vân Thư vẫn đang trong thời kỳ chuyển giao từ thiếu niên thành thanh niên. Đường nét trên khuôn mặt anh đã trưởng thành, không còn quá non nớt. Có lẽ vì những năm tháng chịu khổ cùng với phong thái chín chắn nên anh trông có vẻ lớn hơn một chút. Nhất là đôi mắt anh, ngày thường thoáng nhìn đã cảm thấy đây chắc là một người trưởng thành đáng tin cậy.
Hiện tại, người bề ngoài luôn rất chững chạc này trong mắt lại ẩn chứa ý cười, hiển nhiên tâm trạng cực kỳ tốt.
Tâm trạng Ứng Vọng cũng tốt, cậu nở một nụ cười rạng rỡ với Ngụy Vân Thư.
Ngụy Vân Thư nhìn cậu cười tít mắt, dùng lực ở tay kéo cậu qua. Ứng Vọng bất ngờ kêu lên một tiếng, miệng lẩm bẩm: "Sao đột nhiên lại kéo em?"
Ngụy Vân Thư mỉm cười nói: "Vì muốn thế."
Ứng Vọng trừng mắt nhìn anh: "Cũng không nói trước một tiếng."
Ngụy Vân Thư cúi đầu hôn cậu: "Anh sai rồi."
Ứng Vọng định né tránh, nhưng Ngụy Vân Thư lại dùng tay nắm lấy vai cậu, không cho cậu nhúc nhích.
Mười ngón tay đan vào nhau lúc nãy vẫn nắm chặt không buông, hai người đều không nỡ buông ra.
Ứng Vọng vùi mình trong chăn, Ngụy Vân Thư nửa nằm đè lên người cậu. Một tay vẫn đang nắm chặt tay cậu, một tay từ vai di chuyển lên mặt Ứng Vọng. Nụ hôn vốn dĩ chỉ lướt qua rồi dừng lại nhưng dần dần lại trở nên sâu hơn, tiếng hôn mút đan xen vào nhau. Trong những động tác liên tiếp khiến áo ngủ của hai người đều có chút xộc xệch, nhưng vẫn còn nguyên vẹn trên người, không ai chạm vào sâu hơn.
Một lúc lâu sau, Ngụy Vân Thư mới buông Ứng Vọng ra. Hai người ôm lấy nhau thở hổn hển, cả hai đều không nói lời nào.
Hơi thở phả ra đều là hơi nóng, da thịt chạm vào cũng nóng bỏng.
Ứng Vọng bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, ý thức quá tải. Khi cậu mở mắt nhìn bức tường, đôi mắt vẫn còn hơi nhòa đi. Chờ đến khi mắt nhìn rõ, nhận ra sức nặng trên người, ánh mắt lập tức chuyển đến Ngụy Vân Thư. Mặt Ngụy Vân Thư đang vùi vào hõm cổ cậu, cậu chỉ có thể nhìn thấy một bên gò má của anh, tay đặt trên vai cậu, ngón tay áp sát vào gáy cậu.
Trái tim của họ đều đang đập thình thịch rất nhanh. Ngụy Vân Thư có nghe được không thì Ứng Vọng không biết, nhưng bản thân cậu thì thật sự nghe được, âm thanh đó cực kỳ vang dội.
Hòa hoãn một lát, Ngụy Vân Thư mới khẽ nhích người đang đè lên Ứng Vọng ra, lật mình, một lần nữa nằm ngay ngắn, sau đó kéo Ứng Vọng vào lòng ngực ôm chặt.
Hai người rất sát nhau, Ứng Vọng có thể cảm nhận được thứ ở bên eo. Hay nói đúng hơn, không chỉ riêng Ngụy Vân Thư, chính cậu cũng có chút phản ứng.
Ứng Vọng không mấy thoải mái, khẽ nhúc nhích.
Ngụy Vân Thư trầm giọng hỏi: "Làm sao vậy?"
Giọng Ứng Vọng cũng trầm, hơi xấu hổ nói: "... Có chút cộm."
Ngụy Vân Thư im lặng.
Ứng Vọng kìm nén một lúc, thấy Ngụy Vân Thư không có hành động hay nói lời nào, không nhịn được: "Không làm hả?"