Chương 8

Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

13
Phản ứng của ta dường như nằm ngoài dự liệu của hắn.
Hắn càng sốt ruột hơn: "Tĩnh Lan, ta không có ý nói nàng không tốt. Nàng rất tốt, đoan trang, thông tuệ, biết nhìn xa trông rộng. Nàng là Khổng Tĩnh Lan có một không hai trên đời này."
"Điện hạ." Ta khẽ ngắt lời hắn.
"Tình cảm nơi thế gian, đâu phải chỉ có mỗi tình cảm nam nữ?"
"Ta và Điện hạ từ nhỏ đã đồng hành, tâm ý tương thông. Tĩnh Lan sớm đã xem Điện hạ như tri kỷ. Mà đã là tri kỷ, chẳng phải nên mong đối phương được toại nguyện sao?”
Hắn sững sờ, như không ngờ ta sẽ nói vậy. Trong mắt ánh lên chút cảm động, nhưng cũng như muốn dò xét sâu hơn:
"Tĩnh Lan, nàng thật sự nghĩ vậy sao?"
"Vậy… nếu để Kỳ Âm ngồi vào vị trí Thái tử phi, chẳng phải sẽ càng thích hợp hơn sao? Muội ấy cần một danh phận để bảo vệ bản thân. Còn nàng, xuất thân danh môn, phẩm chất cao quý, ắt sẽ chẳng bận tâm đến những hư danh ấy, phải không?”
Ta khẽ gật đầu, giọng vẫn dịu dàng như thường: "Đương nhiên."
"Điện hạ suy tính chu toàn. Ôn muội muội vừa mới bước chân vào cung, nếu có danh phận che chở, quả có thể tránh được lời ong tiếng ve. Chỉ cần có lợi cho Điện hạ, Tĩnh Lan tất nhiên chẳng so đo tính toán."
Hắn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Ta biết mà, Tĩnh Lan vẫn luôn là người hiểu chuyện nhất! Hôm nay là ta hồ đồ, ngày khác sẽ đến trò chuyện với nàng kỹ hơn."
Hắn lại nói vài câu an ủi qua loa cho có lệ, rồi thoải mái quay người rời đi.
Ta lặng lẽ ngồi trước án, đợi đến khi màn đêm phủ kín hoàng cung, mới đứng dậy bước đến noãn các.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, Thái hậu đã tỉnh.
Ta như thường lệ bước đến thỉnh an, đón lấy ngọc chùy trong tay cung nữ, nhẹ nhàng giúp Thái hậu xoa bóp chân.
Một lúc lâu sau, Thái hậu mới chậm rãi lên tiếng, đôi mắt vẫn khép hờ:
"Việc hôm nay, con thấy thế nào?"
Tay ta không dừng lại: "Bẩm cô tổ mẫu, chỉ là Hoàng hậu nương nương nóng lòng muốn nâng đỡ cháu gái mình thôi ạ."
"Ý con là gì?" Thái hậu mở mắt.
Ta đem lời mà Tiêu Tử Thiều vừa nãy đến nói, thuật lại không sai một lời.
"Điện hạ tính tình chất phác, với nữ nhi nhà họ Ôn quả thực có chút thật lòng. Lại thêm Hoàng hậu ngầm thúc đẩy, e rằng ngôi vị Thái tử phi này, sắp có chủ mới rồi."
Thái hậu nghe xong, điềm đạm hỏi: "Theo con thấy, nên xử trí ra sao?"
Ta khẽ cười, đưa mắt nhìn ra vườn trúc đang rung mình trong gió tuyết ngoài sân.
"Lúc dầu sôi lửa bỏng, lùi một bước, chưa hẳn là thất bại."
"Vị trí chính phi tuy vinh hiển, nhưng tình thế hiện giờ, Hoàng hậu cùng nhà họ Ôn từng bước bức ép. Nếu cố chấp tranh giành, khác nào chống lại dòng nước, mà nhà họ Khổng ta cũng sẽ trở thành mục tiêu của thiên hạ."
Thái hậu nhìn ta hồi lâu: "Con có biết, một khi nhường bước, muốn quay trở lại sẽ vô cùng khó khăn."
Ta khẽ gật đầu: "Nhưng nếu trở thành trắc phi, vẫn ở trong Đông cung, thì chẳng khác nào cái bia để người ta nhắm vào.”
"Tĩnh Lan không cầu thắng lợi nhất thời, chỉ mong có thể đi xa hơn về sau."
Thái hậu lặng im nhìn ta thật lâu, rồi chậm rãi mỉm cười.
"Tốt."
"Không kiêu căng vội vã, biết tiến biết lui. Xem như không uổng công ta dạy dỗ con bấy lâu nay.”
14
Ánh nến lượn lờ khói tỏa, Thái hậu nhìn ta, hiếm khi lộ ra vẻ ôn hòa.
"Bảo sao, con lại khiến ta nhớ đến Tứ muội năm xưa."
Ta hơi rướn người tới gần, tỏ ý lắng nghe.
Thái hậu lại nói: "Năm ta nhập cung, Tứ muội mới vừa tròn tám tuổi. Trong mấy tỷ muội, muội ấy là người trầm lặng và thấu hiểu nhất. Mẫu thân lúc ấy rất thương muội ấy, thường nói muội ấy là viên ngọc quý, tâm tư sâu sắc, bản tính ôn hòa."
"Nhất định là một nữ tử xuất chúng." Ta nhẹ giọng phụ họa.
Thái hậu gật đầu, nhắc đến muội muội nhà mình, lời lẽ mang theo vẻ kiêu hãnh.
"Phải rồi, mấy muội muội của ta, mỗi người đều có điểm hơn người. Còn Nhị muội, nếu con gặp, ắt sẽ thấy thân thiết ngay từ lần đầu. Ngay cả cây trâm ngọc trên đầu, cũng có thể khiến nàng khen ngợi thành một đóa hoa."
"Tam muội thì đọc hết vạn quyển sách, nhiều quy chế trong Hàn Lâm Viện còn chẳng rành bằng nàng ấy. Tính tình điềm đạm, trong đám tỷ muội, là người khiến người ta yên lòng nhất."
Nói tới đây, thần sắc Thái hậu bỗng trở nên ảm đạm:
"Chỉ tiếc… từ sau chuyện đó, họ rất ít khi vào cung. Ngay cả thư từ cũng thưa thớt."
Ta hiểu rõ chuyện Thái hậu đang nói là chuyện gì.
Đại hoàng tử chết yểu, Lam nhi và Thải nhi bị liên lụy.
Kẻ bị trấn áp đâu chỉ là nhà họ Phùng và Phàn, mà đối với nhà họ Khổng, đó là một đòn chí mạng không thể lường trước.
"Con cái do chính tay mình nuôi lớn, ta còn lạ gì nữa. Hắn đủ tàn nhẫn. Chỉ cần là thứ hắn muốn, thì chuyện gì cũng làm được."
"Cuối đời tiên đế, một lòng muốn chặt bớt cành lá rậm rạp của các thế gia. Mười mấy năm nay, không một nữ tử nhà họ Khổng nào được bước chân vào hậu cung. Điều này không chỉ là tầm nhìn xa của phụ thân khi còn tại thế, mà còn là thái độ ngầm thừa nhận của Hoàng thượng sau khi đăng cơ."
"Ta không phải không hiểu đạo lý đó. Chỉ là đã tính toán sai. Dù là hổ dữ, cũng không ăn thịt con."
Những lời còn lại, Thái hậu không nói hết, nhưng sống lưng ta đã lạnh toát.
Hoàng hậu xuất thân từ tầng lớp trung hạ, vốn là quân cờ Hoàng thượng dùng để cân bằng triều chính, lôi kéo thế lực hàn môn.
Mà Hoàng hậu, từ một nữ tử nghèo hèn leo lên ngôi phượng vị, lẽ nào lại không có dã tâm?