Lời Dạy Của Thái Hậu Và Danh Phận Huyện Chủ

Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Lời Dạy Của Thái Hậu Và Danh Phận Huyện Chủ

Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà ta mong muốn nhà họ Ôn có thể giữ được vinh hiển lâu dài, và đứa trẻ với thân thể yếu ớt kia, chính là chiếc bè mà bà không thể không dùng đến.
Cái chết yểu của Đại hoàng tử năm đó, ẩn sau đó là thủ đoạn của bậc đế vương, là cục diện quyền lực gay gắt giữa thế gia và hàn môn.
Mà Lam nhi cùng Thải nhi, rốt cuộc cũng chỉ là hai quân cờ phải hy sinh trong bàn cờ ấy.
Thái hậu hôm nay nói ra những điều này, tuyệt đối không phải chỉ vì cảm thán nhất thời.
Mà là đang cảnh tỉnh ta.
Kẻ ta phải đối mặt, chưa bao giờ là một Ôn Kỳ Âm ngây thơ hoạt bát, hay một Hoàng hậu đang nôn nóng nâng đỡ cháu gái của mình.
Mà chính là tầng sâu phía trên, những thế lực ngấm ngầm trong quyền thuật đế vương.
"Lan nhi." Giọng nói của Thái hậu kéo ta về thực tại.
"Phía trên có ai gia chống đỡ, nhưng con đường phía dưới, con phải tự bước cho vững vàng."
"Đôi mắt con phải nhìn xa trông rộng, tâm con phải vững vàng. Lúc nên tranh, thì nửa bước cũng không nhường. Khi cần lùi, thì tuyệt đối đừng do dự. Hiểu chưa?"
Ta gật đầu, trịnh trọng đáp: "Tĩnh Lan đã hiểu."
Mười năm giáo dưỡng, vinh hoa phú quý.
Ta nhắm mắt lại, trong tâm không còn là gương mặt đỏ au của Tiêu Tử Thiều.
Mà là bàn cờ mười chín đường, dày đặc quân trắng đen.
Ván cờ này rất dài. Không cần tranh thắng thua chỉ trong một nước cờ.
Ẩn nhẫn trong bàn cờ, chính là để một ngày kia, hạ thủ chiếu tướng định cục.
Sau khi được ta chủ động tỏ ý nhường bước, sáng sớm hôm sau, Tiêu Tử Thiều liền không kịp đợi mà vào triều cầu kiến Thánh thượng, xin đổi người được phong làm Thái tử phi.
Kết quả có thể đoán trước, Thánh thượng nổi trận lôi đình.
Dù danh phận Thái tử phi chưa có thánh chỉ chính thức, nhưng chuyện Thái tử và ta quen biết nhiều năm, tình nghĩa sâu đậm, là điều cả triều đều biết.
Giờ đây, Thái tử vừa đi tuần du phương Nam trở về, đã mang theo một người biểu muội vô danh tiểu tốt, lại muốn quay đầu đổi người làm chính phi? Vậy còn ta thì sao? Một người được Thái hậu đích thân nuôi dạy, không hề có sai sót, thân phận vững vàng, danh tiếng rõ ràng, lại trở thành trò cười.
Ta không sao cả, nhưng đứng sau lưng ta là Khổng thị, là thể diện của thế gia vọng tộc.
Vì một nữ tử xuất thân khiêm tốn mà sáng nắng chiều mưa, thay đổi ý chỉ, vậy còn hoàng gia tôn nghiêm, thể diện của vương triều để ở đâu?
Trong ngự thư phòng, Thái tử cứ quyết ý biện bạch, nhưng chỉ chuốc lấy sự trách mắng nghiêm khắc hơn.
Tiêu Tử Thiều đã hạ quyết tâm, dẫu bị quở trách cũng quyết không nhượng bộ, thậm chí còn quỳ thẳng tắp trong ngự thư phòng, tỏ rõ tư thế không đạt được mục đích sẽ không chịu đứng dậy.
Tin tức truyền về hậu cung, Hoàng hậu nương nương lập tức vội vã chạy đến ngự thư phòng, đau lòng rơi nước mắt không ngớt.
Một người quỳ bên trong, một người đứng ngoài khóc nức nở.
Cuối cùng, thái độ của Thánh thượng cũng dần mềm xuống.
Chỉ là, để thể hiện sự trấn an, trước tiên người đã hạ chỉ phong ta làm Huyện chủ.
Khi thánh chỉ được truyền tới Tẩy Ngọc Hiên, ta đang ngồi bên cửa sổ luyện chữ.
Xuân Lâm tiếp lấy thánh chỉ, nâng niu đem đến trước mặt ta.
Lụa vàng chữ đen, từng từ từng câu đều được lựa chọn vô cùng cẩn trọng.
Ta đọc rất chậm, từng chữ từng nét, như muốn khắc sâu vào tận cốt tủy.
Hà cô cô cúi người hành lễ: "Chúc mừng chủ tử."
Hai năm trước, Thái hậu đã có ý định cử Hà thượng nghi đến phò tá ta.
Ban đầu ta từ chối.
Hà thượng nghi là đại cung nữ đắc lực nhất bên cạnh Thái hậu, nắm giữ không ít việc trong Thọ Khang cung, địa vị vững vàng.
Nếu theo hầu một người chưa có danh phận như ta, chẳng phải là tự hạ thấp thân thế hay sao?
Thế nhưng khi đó, Hà thượng nghi lại hành lễ rất sâu với ta.
"Chủ tử muốn nô tỳ đi theo ai, nô tỳ liền theo người đó. Dẫu sao… cũng đều là người nhà họ Khổng cả, làm việc gì cũng là vì nhà họ Khổng. Về sau, chỉ mong trợ giúp cô nương đi cho bằng phẳng một chút."
Lời nói ấy thật hay.
Vừa nhắc tới quan hệ máu mủ giữa ta và Thái hậu, lại vừa nói rõ việc bà phò tá ta không chỉ là "hầu hạ", mà còn là tiếp nối vinh quang gia tộc.
Từng câu từng chữ đều thể hiện trí tuệ và lòng trung thành.
Lời đã nói tới đó, ta đương nhiên không còn cớ gì mà khước từ.
Xuân Lâm cũng vội lên tiếng chúc mừng, nét vui mừng trên mặt còn rõ ràng hơn cả Hà cô cô.
Nàng là cung nữ được Hà cô cô đích thân dạy dỗ, thông minh lanh lợi, nay là nha hoàn thân cận nhất bên cạnh ta.
Ta khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: "Đem thánh chỉ cất giữ cẩn thận."
Nói xong, ta lại quay trở về án thư tiếp tục luyện chữ.
Hà cô cô đi tới đứng bên cạnh, nhìn ta múa bút như rồng bay phượng múa, giọng nói thoáng chút cảm khái.
"Chữ của cô nương, ngày càng giống nét bút khi xưa của Thái hậu nương nương rồi."
Tay ta vẫn không ngừng bút, chỉ hơi nghiêng đầu biểu thị đang lắng nghe.
Hà cô cô chậm rãi nhớ lại:
“Ngày xưa, khi Thái hậu nương nương mới nhập cung, cũng ở độ tuổi như cô nương bây giờ. Nhưng lúc đó, tiên đế đã là người gần đất xa trời rồi.”
“Đế vương càng lớn tuổi, lại càng ưa thích những màu sắc tươi mới rực rỡ. Thái hậu khi còn ở khuê phòng, giỏi nhất là thư pháp, nét bút hành thư viết ra đến cả Tể tướng cũng phải tấm tắc khen ngợi."
“Thế mà vào cung rồi, để chiều ý tiên đế, lại phải dồn nhiều tâm sức vào học cầm, luyện vũ, những thứ đẹp đẽ bề ngoài.”
“Còn nét chữ tuyệt diệu ấy, cuối cùng chỉ thành thú tiêu khiển để xoa dịu nỗi lòng trong đêm khuya tịch mịch.”