Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 61: Cãi Vã
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gâu gâu
—— oOo ——
“Đừng, là tôi có lỗi với em.” Hàn Thanh Túc cười khẽ, “Tôi là kẻ khốn nạn. Năm xưa bẻ cong em rồi đá em đi. Giờ đây cũng vậy, tôi chẳng qua chỉ đùa giỡn, từ đầu đến cuối cũng chỉ vì muốn lên giường.”
Hắn liếc nhìn Lâm Mộc Hàn, rồi xoay người bước lên lầu.
“Anh.” Lâm Mộc Hàn theo bản năng gọi.
“Mẹ kiếp, tôi muốn ăn gì chẳng được, lại cứ phải nhai lại!” Hàn Thanh Túc quay đầu gầm lên, “Em có giỏi thì đừng đổi ý!”
Lâm Mộc Hàn khựng lại: “Phòng thay đồ dưới này.”
“Tôi lấy giấy hôn thú!” Hàn Thanh Túc gào.
Lâm Mộc Hàn bình tĩnh đáp: “Giấy hôn thú để trong két sắt ở tầng hầm.”
Hàn Thanh Túc đứng giữa cầu thang, trừng mắt nhìn y.
Lâm Mộc Hàn không thèm nhìn lại, xoay người đi xuống: “Em đi lấy.”
Cho đến khi bóng dáng Lâm Mộc Hàn khuất hẳn sau bậc thang, Hàn Thanh Túc mới sực tỉnh, không thể tin nổi lẩm bẩm: “Đệt?”
Hắn cố gắng suy nghĩ thật nhanh, nhưng chỉ mất nửa giây đã thấy đầu óc trống rỗng, ong ong như lúc nghe tin Hàn Hiên qua đời.
Ly hôn thật ư?
Không đúng, tại sao?
Hắn đã ngoan ngoãn đeo chip định vị, chỉ thỉnh thoảng lén che lại một chút; chuyện gì cũng báo cáo rõ ràng, những lần phạm quy cũng chỉ để kiếm thêm tiền tiêu vặt, sao lại đòi ly hôn?
Cố Phát Phát cuối cùng cũng cạy được cửa ban công, hùng hổ lao đến chỗ Hàn Thanh Túc, phẫn nộ sủa gâu gâu. Hàn Thanh Túc đang rối trí, đầu óc lại càng thêm hỗn loạn.
“Má nó.” Hắn chửi thầm, rồi đi xuống mở cửa tầng hầm, thấy Lâm Mộc Hàn đã lấy được giấy hôn thú, lạnh lùng liếc hắn một cái, tiến lại gần.
“Anh, thay đồ đi.” Lâm Mộc Hàn nói, “Một tiếng nữa Cục Dân chính nghỉ rồi.”
Hàn Thanh Túc nắm chặt tay nắm cửa, chăm chăm nhìn y như đang suy nghĩ gì. Rồi đúng một giây trước khi y bước ra, hắn “rầm” một cái, đóng sầm cửa lại.
Cánh cửa vụt qua chóp mũi, theo sau là tiếng khóa cửa “lạch cạch”, khiến Lâm Mộc Hàn sửng sốt: “Anh?”
Hàn Thanh Túc khóa chặt cửa tầng hầm, quay đầu nhìn Cố Phát Phát, nhướn mày nói: “Hóa ra giam người phê vậy à.”
Bên trong vang lên tiếng gõ cửa của Lâm Mộc Hàn: “Anh, sao anh khóa cửa?”
Cửa cách âm kém, giọng nói rõ mồn một. Hàn Thanh Túc bực bội vò đầu: “Cố Phát Phát khóa cửa đó, anh đi tìm chìa khóa.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn đóng cửa rồi mới càm ràm, chỉ biết im lặng: “…”
Hàn Thanh Túc cũng thấy gượng, nhưng vẫn tỉnh bơ: “Chìa khóa bị chó nuốt rồi, chờ nó ị ra đi.”
Lâm Mộc Hàn thở dài: “Anh, đừng như vậy, thả em ra.”
Hàn Thanh Túc khoanh tay đứng trước cửa, cười khẩy: “Em muốn cưới thì cưới, muốn ly thì ly? Lâm Mộc Hàn, em coi anh là gì?”
Lâm Mộc Hàn đứng trước cửa, lạnh lùng đáp: “Năm đó anh muốn yêu thì yêu, không muốn thì đá em. Anh coi em là gì?”
Hàn Thanh Túc nghẹn lời.
“Anh, em thà rằng năm đó anh đột nhiên thay lòng, không yêu nữa, còn hơn là anh chưa từng yêu em từ đầu.” Lâm Mộc Hàn trầm giọng, “Em đã nghĩ đủ lý do: hết yêu, chán, thậm chí nghĩ anh có nỗi khổ riêng. Nhưng lý do của anh lại chỉ là... bị ép thừa nhận xu hướng tính dục.”
Hàn Thanh Túc cúi nhìn con chó mập dưới chân, nhéo nhéo tai nó.
“Nếu thật sự yêu em, anh có thể nói, chúng ta cùng tìm cách. Dù có chia tay, em cũng chấp nhận.” Lâm Mộc Hàn tiếp tục, “Anh lại chọn cách tệ nhất. Vì anh nghĩ chẳng sao cả, anh chưa từng yêu em… Vậy em cố gắng suốt mười năm qua để làm gì?”
Hàn Thanh Túc ôm Cố Phát Phát ngồi cạnh cửa: “Mẹ nó, em cố gắng mười năm liên quan gì đến anh? Anh quên em sạch trơn rồi, em đi tìm mùa xuân thứ hai cũng mặc kệ. Chính em không vượt qua được mình. Em chỉ cần nghĩ một chút, nếu anh thật lòng yêu, có thể buông tay dễ dàng vậy sao?”
Bên trong im lặng. Mờ mờ nghe tiếng Lâm Mộc Hàn th* d*c trong tức giận, hơi thở trở nên nặng nề.
“Mở cửa.” Lâm Mộc Hàn lạnh lùng.
“Mở cái đầu em!” Hàn Thanh Túc giận dữ đá cửa. Cố Phát Phát bên cạnh sợ run cầm cập.
“Nếu em không buông được thì cứ giữ đi. Chứ năm đó chính em dùng trăm phương ngàn kế phá hỏng hôn sự của anh và Sở Cảnh Nguyên, bằng không anh đâu phải mang tiếng cắm sừng? Em mặt dày không từ thủ đoạn, nhất quyết cưới anh. Giờ đã đăng ký, chỉ vì chuyện nhỏ mà đòi ly hôn?” Hắn chế giễu, “Mẹ nó, chơi anh à?”
Lâm Mộc Hàn đáp: “Đúng, em chơi anh đó. Em muốn anh nếm thử cảm giác bị vứt bỏ.”
Hàn Thanh Túc bật dậy: “Lâm Mộc Hàn, em xem phim truyền hình nhiều quá rồi à?”
“Kệ em.” Lâm Mộc Hàn nghiến răng.
Hàn Thanh Túc liếc đồng hồ, lạnh lùng: “Không kệ đâu. Giờ anh là chồng em, anh kệ em thì ai lo?”
“Em không cãi nữa.” Lâm Mộc Hàn hít sâu, “Anh có chơi có chịu.”
“Anh không chịu thì sao?” Hàn Thanh Túc ngông nghênh, “Anh không ly hôn.”
“Ai không ly là chó.” Lâm Mộc Hàn nghiến răng, giật mạnh then cửa.
Hàn Thanh Túc đập một cái lên cửa, bất cần: “Gâu gâu, vừa lòng chưa?”
Lâm Mộc Hàn tức đến bật cười: “Anh còn biết xấu hổ không? Đừng tưởng thế giới quay quanh mình anh.”
Hàn Thanh Túc cũng cười: “Thế giới đúng là quanh anh đấy, làm sao?”
RẦM!
Cánh cửa bất ngờ bị đá tung. Lâm Mộc Hàn mặt mày âm u, trừng thẳng vào hắn: “Hôm nay anh muốn ly thì ly, không muốn ly cũng phải ly.”
Hàn Thanh Túc bịt tai Cố Phát Phát — con chó đã sợ đến cụp đuôi — rồi mở cửa rạp chiếu phim bên cạnh, nhốt nó vào, còn bật đèn, cười nói: “Ngoan nhé, tao với cha mày giỡn chơi thôi, chút nữa thả ra.”
Ngay khi cửa vừa khép lại, trước khi Lâm Mộc Hàn kịp túm, Hàn Thanh Túc đã quay người tung một cú đấm. Lâm Mộc Hàn phản ứng nhanh hơn dự đoán, bắt cổ tay hắn, bẻ mạnh ra sau. Hàn Thanh Túc lật người, đạp mạnh lên giày da y.
Tiếc là hắn đi dép lê, lực không đủ. Lâm Mộc Hàn khóa cổ tay, ép hắn vào góc tường: “Hàn Thanh Túc, năm đó em dầm mưa cả đêm anh cũng không động lòng. Được rồi, nếu anh không muốn ly hôn, ra ngoài quỳ một đêm đi. Em không ly nữa.”
Hàn Thanh Túc lên gối vào bụng y, vùng thoát, một quyền nện thẳng vào mặt: “Mẹ nó, anh có phải dập đầu trước em luôn không!?”
Lâm Mộc Hàn bị đánh nghiêng người, khóe miệng rỉ máu. Y nhìn hắn bằng ánh mắt u ám: “Anh đánh không lại em. Tốt nhất đừng chọc giận em.”
“Có giỏi thì giết anh luôn đi.” Hàn Thanh Túc túm cổ áo y, kéo lại gần, “Chia tay cũng chia rồi, dầm mưa cũng dầm rồi. Năm đó anh thật sự không yêu em đến mức không có em thì không sống được. Em bị anh tổn thương, mười năm qua sống dở chết dở… anh thừa nhận những điều đó, em muốn làm gì anh cũng được. Nhưng em không thể vì quá khứ mà phủ nhận tất cả hiện tại.”
Lâm Mộc Hàn áp sát, gần đến mức mũi chạm mũi, hơi thở quấn quýt. Y nhìn thẳng vào mắt Hàn Thanh Túc, giọng nhẹ, thậm chí có chút dè dặt: “Anh, vậy hiện tại anh yêu em sao?”
Hàn Thanh Túc buông cổ áo y, dựa vào tường, nghiêm túc nhìn y, giọng trịnh trọng chưa từng thấy: “Yêu.”
Đôi mắt Lâm Mộc Hàn dần đỏ hoe, tơ máu chằng chịt khiến người ta rợn người. Y hơi ngẩng người, có chút bối rối: “Vậy sao bây giờ anh lại yêu? Tại sao mười năm trước không yêu?”
Hàn Thanh Túc há hốc, đầu óc rối tung, không thể đưa ra lời giải thích nào: “Anh… không biết.”
Hắn đưa tay lau khóe mắt ướt của y, nhưng Lâm Mộc Hàn khẽ nghiêng đầu tránh đi.
Lâm Mộc Hàn nhếch mép: “Lần đầu tiên em thấy anh nghiêm túc.”
Hàn Thanh Túc cười khẽ, bàn tay bị né lướt sang lau vết máu ở khóe miệng y, lại bị Lâm Mộc Hàn ngăn lại.
“Nhưng anh à, em không thể tin anh nữa.” Trong ánh mắt bình tĩnh của Lâm Mộc Hàn lóe lên một tia nhẹ nhõm, “Từ khi gặp lại ở Vu Thành, mỗi phút mỗi giây nhìn anh đều là tra tấn. Em lo lắng từng chút, sợ anh yêu, sợ anh không yêu, càng sợ anh giả vờ yêu. Cứ thế này, em sẽ phát điên mất.”
Lâm Mộc Hàn lùi lại một bước: “Anh à, chúng ta chia tay đi.”
“Khi nào anh nghĩ thông, đến tìm em ly hôn. Em lúc nào cũng được.” Y đặt tờ giấy hôn thú lên đầu tủ, rồi quay người bước lên lầu.
Tiếng bước chân ngày càng xa. Không biết bao lâu sau, Hàn Thanh Túc mới thấm được ý tứ trong lời nói của Lâm Mộc Hàn. Hắn quay người mở cửa rạp chiếu phim, lập tức bị Cố Phát Phát xô ngã xuống đất.
Cố Phát Phát tủi thân, ư ử dụi vào ngực hắn. Hàn Thanh Túc ngồi dưới đất ôm nó, thần sắc mơ hồ. Hắn sống hơn ba mươi năm, lần đầu bị người ta chia tay, còn tặng kèm ly hôn… và đúng lúc hắn đang say đắm nhất.
Hắn từng nghĩ đến ngày nào đó sẽ ly hôn Lâm Mộc Hàn, nhưng ngày đó rất mơ hồ. Hắn còn cảm thấy tính Lâm Mộc Hàn như vậy, tuyệt đối sẽ không để hắn ly hôn, khả năng cao là hắn sẽ bị xích, nhốt dưới tầng hầm… Vậy thì sống một đời uất ức với Lâm Mộc Hàn cũng chẳng sao.
Hắn thậm chí còn nghĩ, tương lai họ có thể nuôi thêm con chó, làm bạn với Cố Phát Phát.
Hàn Thanh Túc xoa đầu Cố Phát Phát, thở dài: “Này, đúng là sét đánh giữa trời quang. Mày nói xem, cha mày có đi nhảy sông nữa không? Tao vớt lên, ẻm có tha thứ cho tao không?”
Cố Phát Phát: “Gâu!”
Hàn Thanh Túc vỗ đầu nó: “Mày nói được là được.”
Hắn đứng dậy, nhặt tờ hôn thú trên đầu tủ, xách lên lầu: “Nhưng mà nói thật, tao cũng không phải không có Lâm Mộc Hàn là không sống được. Ly rồi thì tái hôn, người muốn cưới tao xếp hàng từ thành phố A đến Vu Thành.”
Cố Phát Phát: “Gâu gâu!”
Hàn Thanh Túc bước vào phòng khách, quả nhiên không thấy Lâm Mộc Hàn, ngay cả camera góc phòng cũng đã tắt. Lục Mạn Quý gửi tới một dấu chấm hỏi.
Hàn Thanh Túc xoa đầu Cố Phát Phát: “Đi, dẫn mày đi gặp anh em của mày.”
Ba tiếng sau.
Thành phố C.
Hàn Thanh Nhiên nhìn chiếc xe thể thao sặc sỡ, ông anh bảnh bao, và một con Alaska mập ú ở ghế phụ đang thè lưỡi với mình, mặt đầy nghi hoặc và kinh hãi.
Hàn Thanh Túc kéo kính râm xuống, cười: “Nhiên Nhiên yêu dấu, lâu rồi không gặp.”
“Gâu!” Cố Phát Phát vẫy đuôi như quạt, đầu lưỡi sẵn sàng bắn nước.
Hàn Thanh Nhiên hoảng hốt lùi bước.
“Chó của tôi đâu!!?” Cố Vạn Thanh túm cổ áo Lâm Mộc Hàn, gào thét.
Lâm Mộc Hàn đè vai cậu: “Tôi không ngờ Hàn Thanh Túc lại mang chó đi.”
“Đó là con tôi! Con trai ruột của tôi!” Cố Vạn Thanh nổi khùng, “Các người ly hôn thì ly hôn, có giỏi thì giành Thanh Sâm, giành con tôi làm gì!”
“Cậu bình tĩnh.” Lâm Mộc Hàn nói.
Cố Vạn Thanh mặt lạnh: “Trước sáng mai, anh đi dỗ nó về. Tôi phải thấy Cố Phát Phát trước khi mặt trời mọc. Nếu không, tôi chôn sống tất cả các người với nó.”
Lâm Mộc Hàn bình thản: “Được.”
Cố Vạn Thanh hơi dịu lại, buông cổ áo, ung dung ngồi xuống ghế giám đốc: “Nói đi, sao đột nhiên đòi ly hôn?”
Lâm Mộc Hàn: “Mệt rồi.”
“Xàm lờ, lời này Cố Phát Phát còn không tin.” Cố Vạn Thanh thờ ơ.
Lâm Mộc Hàn nhìn cậu: “Cậu còn nhớ Mặc Vân Huyên không?”
Cố Vạn Thanh gật đầu: “Hình nghệ thuật trắng đen?”
Lâm Mộc Hàn gật: “Lúc hắn bị trở mặt, biết ai đón hắn đi không?”
“Không phải Tần Phù à?” Cố Vạn Thanh nhíu mày.
Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng: “Là Cố An.”
Cố Vạn Thanh ngồi thẳng dậy, nghiêm túc: “Lâm à, nói chuyện phải có bằng chứng.”
Lâm Mộc Hàn: “Lần tôi và Hàn Thanh Túc bị tấn công ở Vu Thành, cảnh sát điều tra ra thủ phạm nhận một khoản tiền khổng lồ từ ngân hàng nước S. Ngân hàng đó rất quen, vốn đầu tư đầu tiên Ferlan rót cho chúng ta cũng từ đó.”
“Người tên sát thủ kia muốn giết, có lẽ là tôi.”
Cố Vạn Thanh: “Cảnh sát chưa kết luận…”
“Hôm qua tôi mới biết Oona và Tần Phù đã quen nhau từ lâu.” Lâm Mộc Hàn trầm giọng, “Vụ tai nạn của Hàn Hiên, họ Hàn phá sản, cả việc chúng ta thâu tóm họ Hàn… Sở Cảnh Nguyên chỉ là một con tốt. Một kế hoạch khổng lồ như thế, cậu nghĩ Oona và Ferlan đằng sau tham gia bao nhiêu phần?”
Cố Vạn Thanh choáng váng, giơ tay ngăn lại: “Chuyện này liên quan gì đến ly hôn với Hàn Thanh Túc?”
Lâm Mộc Hàn lạnh lùng: “Chỉ là… chán rồi.”