Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 106: Chiếc chìa khóa và người cũ xuất hiện
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô quay lại, ôm lấy mặt anh bằng hai tay, nhìn vào mắt anh rồi nói: "Chỉ cần anh không bỏ đi thì em sẽ luôn ở bên anh." Thảo nhón chân, khẽ đặt lên môi Mẫn một nụ hôn.
Mẫn đưa tay ra sau gáy Thảo, kéo cô lại gần và đáp lại bằng một nụ hôn nồng nhiệt hơn.
"Để anh đưa em về!"
Thảo khẽ gật đầu đồng ý. Sau khi thu dọn đồ đạc, lúc đi ra ngoài, cô còn dặn dò Mẫn:
"Em có mua nhiều đồ ăn để trong tủ, anh làm việc khuya đói thì lấy ra ăn nhé!"
Mẫn mỉm cười gật đầu lia lịa.
"Nhớ ăn đấy, em qua kiểm tra mà thấy vẫn còn nguyên là không được đâu..."
Cô xỏ dép cao gót vào, cầm đôi dép đi trong nhà của mình cất vào tủ. Mọi hành động của cô dường như đều chuẩn bị cho lần gặp sau, khiến Mẫn không khỏi mỉm cười hạnh phúc.
Mẫn đưa Thảo về đến trước cổng chung cư. Thảo tháo dây an toàn, định mở cửa xe bước xuống thì Mẫn nắm lấy tay cô, giữ lại.
"Em quên thứ này!"
Anh đặt vào tay Thảo một chiếc chìa khóa. Cô nghi hoặc nhìn anh.
"Chìa khóa nhà anh!"
Thảo mỉm cười nhận lấy. Bỗng nhớ ra điều gì đó, cô mở túi xách.
"À quên, trả anh này!" Thảo lấy ra chiếc thẻ tín dụng anh đưa cho cô sáng nay để trả lại Mẫn.
"Em cứ giữ lấy, thích mua gì thì cứ dùng nó mà quẹt."
"Thôi em không cần thứ này đâu." Thảo cầm tay anh, đặt chiếc thẻ lại vào lòng bàn tay anh. "Em có thứ này là đủ rồi." Cô giơ chiếc chìa khóa lên, cười tươi, rồi quay qua mở cửa bước xuống. Cảm thấy mình còn quên điều gì đó, cô quay lại, hôn lên má anh rồi nói:
"Anh về cẩn thận, nhớ gọi điện cho em!"
Trái tim Mẫn rung động trước hành động ngọt ngào này. Anh mỉm cười khẽ gật đầu.
Thảo bước xuống xe, đóng cửa lại, vẫy vẫy tay ý bảo anh hãy về đi. Mẫn ở trong xe cũng vẫy tay bảo Thảo đi vào. Nhưng cô lại kiên quyết vẫy tay thêm lần nữa, đợi Mẫn rời đi mới chịu vào trong. Mẫn chỉ biết lắc đầu cười, rồi nổ máy rời đi. Anh nhìn qua chiếc gương chiếu hậu, thấy Thảo vẫn dõi theo phía sau. Anh có thể cảm nhận được tình cảm cô dành cho mình lớn đến nhường nào. Nghĩ đến những việc còn chưa giải quyết, lòng Mẫn vẫn có chút bất an. Liệu anh có thể giữ cô gái này ở bên mình mãi mãi không?
Thảo chậm rãi bước vào tòa nhà, tâm trạng ngập tràn hạnh phúc. Cô không hề hay biết có một đôi mắt đã dõi theo mọi hành động của mình từ nãy đến giờ. Một người đàn ông bước xuống xe, đi theo sau cô. Đến khi Thảo gần vào thang máy, cánh tay cô đột nhiên bị giữ lại. Thảo giật mình quay người lại, đập vào mắt cô là khuôn mặt đầy lo lắng của Tuấn Anh.
"Tay em bị sao thế?"
Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến Thảo chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Cô ngại ngùng gỡ tay anh ra.
"Em sơ ý bị té thôi, sao anh lại đến đây?"
"Anh không thấy em trả lời tin nhắn nên lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra với em không?"
Cô vội mở điện thoại ra xem. Đúng là đêm qua Tuấn Anh đã nhắn tin cho cô, nhưng vì tin nhắn đã được mở nên Thảo không để ý. Có lẽ Mẫn đã xem, thảo nào hôm qua anh có nhắc đến Tuấn Anh. Cô vội tìm lý do để trả lời.
"Em xin lỗi, hôm qua em mệt nên ngủ sớm, sáng ra thì quên mất. Anh có việc gì sao?"
"Chỉ là... anh nhớ em!" Tuấn Anh nhìn vào mắt Thảo một cách nghiêm túc, anh biết mình không thể chần chừ thêm nữa.