149. Chương 149: Mặt anh như thể bị em ép cưới vậy?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 149: Mặt anh như thể bị em ép cưới vậy?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có kèm hình ảnh minh họa. Nếu không hiển thị, bạn vui lòng bật chế độ xem ảnh của trình duyệt.
- Anh cũng rất có sức hút! Hai ta cứ thế mà bị hút vào nhau thôi! - Nga thản nhiên phân tích mà không hề hay biết gương mặt Tuấn Anh đang dần đỏ ửng.
- Em có muốn đến công ty của anh làm việc không?
Tuấn Anh ngỏ lời với Nga. Anh lo cô sẽ phải vất vả tìm việc, e rằng cô lại gặp phải công ty không tốt như lần trước. Dù sao công ty anh cũng đang thiếu nhân viên kinh doanh, có một người sôi nổi như Nga chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều. Còn những điều khác, Tuấn Anh không dám nghĩ sâu hơn, thật ra cũng vì anh muốn gặp cô. Sự tự tin và cá tính của Nga khiến anh cảm thấy thoải mái, cô luôn khiến anh bất ngờ mỗi khi cất lời, nhưng anh không dám thừa nhận trái tim mình đã có một chút rung động với cô.
Đột nhiên Tuấn Anh lại ngỏ ý như vậy khiến Nga khá bối rối. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ làm việc cùng anh, hơn nữa, công ty anh chuyên về công nghệ thông tin trong khi cô lại học chuyên ngành môi trường. Cô chỉ sợ mình không giúp được gì nhiều cho anh mà còn phiền đến mọi người. Tuấn Anh không cần phải vì quen biết mà chiếu cố cô như vậy. Nga ấp úng trả lời:
- Em chẳng biết gì về phần mềm, máy móc cả.
- Không sao, sẽ có người hướng dẫn mà. Anh nghĩ với năng lực của em thì việc đó không làm khó được em đâu! - Tuấn Anh liên tục động viên.
- Nhưng...
- Em cứ suy nghĩ đi rồi liên lạc với anh. Anh sẽ đợi!
Nga dùng ánh mắt long lanh đầy tình cảm nhìn anh. Tại sao anh có thể dịu dàng với một người mà mình không yêu như vậy? Cô tự hỏi liệu anh có luôn tốt bụng và chu đáo như vậy với mọi cô gái khác không? Vậy cô còn phải chiến đấu với bao nhiêu vệ tinh xung quanh anh nữa đây? Đúng là có chút ghen tị với Thảo thật. Chợt nhớ tới câu mà dân gian ta vẫn thường nói "Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo", nó quả là đúng với mối quan hệ của ba người. Nga khẽ cười chua chát, bật thêm một lon bia rồi đưa lên miệng uống cạn nửa lon.
Nga nằm dài xuống bãi cỏ, có vẻ hơi men đã bắt đầu thấm vào từng tế bào, khiến cô trở nên nhạy cảm hơn. Nga đưa bàn tay lên trước mặt như muốn nắm lấy những vì sao trên trời. Tuấn Anh cũng hướng mắt lên. Một bầu trời đầy sao mà lâu lắm rồi anh mới ngước nhìn, chợt cảm thấy thời gian như ngừng lại, bản thân thật nhỏ bé giữa vũ trụ mênh mông này.
- Anh có biết anh và những ngôi sao kia giống nhau ở điểm gì không? - Nga lên tiếng cắt ngang dòng suy tư của anh.
Tuấn Anh nghiêng đầu, chau mày suy nghĩ: - Ừm... Đều phát sáng sao?
Nga phì cười, làm anh cũng bật cười theo. Không ngờ anh cũng vui tính như vậy. Nga mỉm cười nhìn lên bầu trời, nhẹ giọng nói: - Đều phát sáng lấp lánh... nhưng em không thể chạm tới!
Tuấn Anh lại bị Nga làm cho cứng họng rồi. Mặc dù không ít lần nghe Nga "thả thính" như vậy nhưng cảm giác lúc này lại rất khác, có một sự buồn man mác, như thể sắp mất đi một thứ gì đó quý giá. Anh không biết cảm giác này là gì. Tuấn Anh chỉ biết im lặng.
Nga nhìn qua thấy vẻ mặt ngây ngốc của anh thì cười hờ hờ, đập vào vai anh một cái: - Em chỉ đùa thôi mà anh làm ra bộ mặt nghiêm trọng thế.
Tuấn Anh mỉm cười nhìn cô: - Anh có sao?
Nga gật đầu: - Mặt anh như thể bị em ép cưới vậy?
Anh lắc đầu cười: - Không phải, tại anh đang suy nghĩ thôi!
- Ngồi cạnh em mà anh còn nghĩ về ai khác nữa, buồn anh thật đấy! - Nga giả vờ giận dỗi. Cô ngồi dậy bỏ miếng mực cay vào miệng rồi khui lon bia 'tách' một tiếng. Không may, lon bia này do bị di chuyển nhiều nên tạo khí bên trong, khi Nga vừa mở ra, bọt bia đã sung sướng trào ra ngoài, phun đầy lên mặt và cổ áo cô. Muốn làm nũng một chút mà ông trời cũng không chiều lòng. Cô mếu máo nhìn anh còn anh thì phá lên cười.
Nga đưa tay áo lên lau những giọt nước bắn lên mặt, cổ và trước ngực. Những hành động tự nhiên này của cô làm anh bất giác nuốt nước miếng, cảm thấy hơi lúng túng. Anh ngại ngùng quay mặt ra hướng khác. Đúng như người ta thường nói, cái gì có lần một sẽ có lần hai, lần ba. Tuấn Anh lại bị bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy, khuấy động tâm trí. Phải kiềm chế nó lại ngay, anh đứng dậy lên tiếng:
- Thôi em về nhà thay đồ đi.
Nga lại hồn nhiên đáp: - Không sao đâu, dính có một chút thôi mà. Giờ về gặp hai người kia cũng khó xử lắm. Anh có việc bận sao?
Nga đã nói như vậy thì Tuấn Anh chỉ đành ngồi xuống và tự trấn an bản thân đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Chẳng lẽ lại bỏ cô ở lại đây một mình?
- Anh chỉ sợ em thấy khó chịu thôi!
Nga lắc đầu kéo anh ngồi xuống: - Uống hết chỗ này rồi về.
Sau khi Thảo mở cửa cho La Thái Mẫn vào nhà, anh chợt ôm chầm lấy cô, như thể sợ rằng cô sẽ biến mất nếu anh buông tay. Thảo nghĩ chắc anh có chuyện gì đó phiền lòng, cô nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, lên tiếng an ủi:
- Chắc anh nhớ em lắm!
Mẫn gật đầu trên vai cô.
- Em cũng nhớ anh!
Những lời bố nói làm Mẫn suy nghĩ rất nhiều, nhưng khi nhìn thấy Thảo, anh chỉ muốn buông bỏ tất cả để được ở bên cô. Có phải cuộc đời này đã quá nghiệt ngã với anh không, ngay cả người mình yêu cũng không thể tự do lựa chọn? Mẫn cứ ôm chặt Thảo không muốn rời. Cô đẩy anh ra ôm lấy gương mặt mệt mỏi của anh rồi nói.