243. Chương 243: Ngọn Đèn Ba Trăm Năm

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 243: Ngọn Đèn Ba Trăm Năm

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 243 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, anh đã trao lại ngọn đèn rọi sáng suốt ba trăm năm cho người mà mình hằng kỳ vọng.
Đó là thời kỳ hỗn loạn, là buổi hoàng hôn của sự sống và diệt vong của nhân loại.
Ban đầu, mọi chuyện chỉ bắt nguồn từ vài vụ mất tích, từ những lời đồn kỳ quái nơi thành thị. Chẳng ai để tâm, cũng chẳng ai nhận ra bóng tối của thảm họa đang âm thầm buông xuống.
Cho đến khi biến dị bùng phát.
Mọi thứ dường như xảy ra trong chớp mắt. Một sinh vật biến dị cấp S+ nào đó đã âm thầm thống lĩnh lũ quái vật trên toàn cầu.
Phe nhân loại không kịp trở tay. Hàng loạt thường dân sa ngã, ngay cả trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao cũng có những người không chịu nổi áp lực tâm lý mà biến thành quái vật.
Thế giới loài người đứng bên bờ sụp đổ.
Ngay lập tức, toàn cầu liên minh lại, gạt bỏ mọi hiềm khích, đồng lòng quyết tử chống lại kẻ thù chung.
Nhưng dù sao, cơ thể con người vẫn có giới hạn.
Sức mạnh của biến dị nằm ở khả năng tự phục hồi kinh khủng và tốc độ sinh sôi điên cuồng như tế bào ung thư. Trong khi đó, con người chết đi là không thể sống lại, mất chân tay khó lòng nối liền. Nhân loại nhanh chóng thất thế, liên tục rút lui.
Khó khăn hơn cả là họ phải dốc sức che đậy sự thật. Một khi sự tồn tại của biến dị lộ ra, toàn cầu chắc chắn sẽ rơi vào khủng hoảng diện rộng. Đến lúc đó, ngoại trừ tự tạo thêm kẻ thù cho chính mình, chẳng mang lại lợi ích gì.
Vì thế, trong mắt người dân bình thường, sự kiện hủy diệt suýt kéo cả thế giới vào địa ngục chiến tranh được gọi là [Loạn chiến toàn cầu].
Đó là cuộc chiến giữa chính con người với nhau.
Trong phe nhân loại, buộc phải xuất hiện một sức mạnh mang tính quyết định. Nếu không, chẳng ai trụ vững được. Áp lực ngày càng đè nặng, lời nói dối bắt đầu bị nhiều người hoài nghi.
Cuối cùng, khi cục diện căng thẳng đến cực điểm, sự xuất hiện của một nhà khoa học đã phá vỡ thế bế tắc đầy hiểm nguy này.
Đó là một nghiên cứu viên chuyên về học thuyết thiên phú biến dị. Người này mang đến kỹ thuật mà hậu thế gọi là [Cấy ghép thiên phú], trở thành người đặt nền móng cho [Kế hoạch Mười năm].
— À, khi đó nó chưa được gọi là [Kế hoạch Mười năm].
Nó mang tên [Kế hoạch Cải tạo cơ thể người].
Thập Niên ngồi trên chiếc ghế trong căn phòng ký túc xá đơn mà Cục Quản lý cấp cho mình.
Rắc.
Anh nhai một miếng bánh quy sô-cô-la.
Ngon thật, anh thích thú nheo mắt.
Lần cuối anh ăn thứ gì như thế này là mười năm… à không, lần này chưa đến mười năm. Chắc chỉ khoảng bảy năm thôi? Đúng rồi, lần cuối cùng anh ăn gì đó là bảy năm trước.
Với anh, bảy năm hay mười năm cũng chẳng khác gì nhau.
Mười năm hay một trăm năm cũng vậy.
Hơn nữa, khi đang ở trong bình.
Anh đã không còn nhớ tên khoa học của cái bình đó là gì. Tóm lại, về lý thuyết, khi ở trong đó anh sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông sâu.
Chỉ là… trên lý thuyết thôi.
Trước anh, chưa từng có ai trải qua chuyện này.
Trong số hàng trăm tình nguyện viên, anh là người duy nhất sống sót sau phẫu thuật [Cấy ghép thiên phú]. Một cách tự nhiên, anh trở thành niềm hy vọng duy nhất của nhân loại.
Thực ra, khi đồng ý cải tạo cơ thể, anh cũng không nghĩ mình có thể sống sót.
Anh vốn dĩ chẳng định sống.
Nhưng sự thật là anh đã sống, đã dẫn dắt nhân loại giành lại chiến thắng, giành lại quê hương.
Anh từng nghĩ mình sẽ chết trong vinh quang, nào ngờ nhân loại lại không nỡ mất đi vị anh hùng cứu thế.
Vì thế, họ dốc toàn lực cứu anh.
Nhà khoa học chủ trì kế hoạch cấy ghép lúc bấy giờ đưa ra một phương án khác: Ăn thịt người.
…Đó là sự thật mà rất lâu, rất rất lâu sau, trong một lần lật mở hồ sơ mật, anh mới vô tình biết được. Hóa ra phương án ban đầu là để anh ăn thịt người, biến anh thành một [Biến dị cận biên].
[Biến dị cận biên] vốn chỉ là khái niệm lý thuyết. Nhưng nhà khoa học kia tin rằng với ý chí của anh, có lẽ anh sẽ chống lại được sự xâm thực của ác ý, trở thành chiến binh mạnh mẽ đứng về phe nhân loại, giữ vững lý trí và đạo đức.
Đọc đến đây, Thập Niên không nhịn được nhún vai, cười khổ.
Những người này tin tưởng mình quá.
Trước khi cải tạo, anh cũng chỉ là một người thi hành bình thường. Sao họ dám tin anh có thể đi ngược lẽ thường, trái quy luật, tạo ra kỳ tích liên tiếp?
May thay, vị lãnh đạo lúc bấy giờ đã dứt khoát bác bỏ đề nghị đó. Thậm chí họ còn chẳng buồn nhắc lại chuyện này với anh. Để bảo toàn vị anh hùng, quốc gia đã dốc sức tìm phương pháp khác để kéo dài mạng sống cho anh.
Ngủ đông.
Nguyên lý giống với du hành vũ trụ. Chỉ là thành phần chất lỏng trong bình hơi khác. Sau cải tạo, cơ thể anh có thể dùng chất ô nhiễm để tự phục hồi. Vì vậy, cái bình thực chất là một lồng nuôi cấy ô nhiễm khổng lồ.
Nguồn ô nhiễm liên tục được cô đặc, nén chặt rồi truyền vào trong, trở thành dưỡng chất giúp anh tự chữa lành.
Thực ra chuyện này khá kỳ quái, giống như canh tác không cần đất vậy.
…Chẳng biết cái suy nghĩ “canh tác không cần đất” này xuất hiện từ bao giờ.
Dù sao thì cũng đã ba trăm năm trôi qua. Có nhiều chuyện không nhớ nổi, nhiều người không biết tìm đâu.
Nhưng Thập Niên vẫn nhớ rõ cảm giác lần đầu bước vào bình chứa.
— Tuyệt vọng.
…Chẳng ai nói với anh rằng ngủ đông không phải là hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Ý thức sẽ không biến mất, mà ngược lại, phần lớn thời gian anh vẫn tỉnh táo.
Anh không thể cử động, không thể cảm nhận thế giới bên ngoài. Linh hồn như con sứa trôi nổi trong làn nước…
Tỉnh táo như vậy.
Thập Niên gần như phát điên.
Lúc đó anh chưa biết phục hồi cơ thể phải mất mười năm. Dù có biết, điều đó cũng chẳng làm anh dễ chịu hơn. Bởi vì dù không cảm nhận được thế giới bên ngoài hay thời gian, anh vẫn cảm thấy mỗi giây dài tựa một năm đằng đẵng.
Đúng vậy.
Mỗi. Giây. Dài. Tựa. Một. Năm.
Đau đớn. Nỗi đau không thể tả.
Thập Niên chưa bao giờ nghĩ rằng duy trì sự tỉnh táo lại đớn đau đến thế. Anh thường tỉnh dậy sau cơn mê, không biết mình đang ở đâu. Anh muốn mở mắt, muốn ngồi dậy, rồi nhanh chóng nhận ra mình chẳng thể làm gì.
Các giác quan trở nên kỳ lạ. Có lúc anh đứng giữa bóng tối, không ánh sáng, không nhiệt độ, không gì cả. Có lúc lại bị vây bởi những luồng sáng chói lòa. Anh muốn trốn, muốn vùng vẫy… nhưng không cảm nhận được cơ thể.
Anh liên tục chìm vào rồi lại bị kéo ra khỏi vũng bùn vô tận của thời gian. Thời gian như những sợi tơ mảnh bị kéo giãn rồi đổ sập xuống từng mảng lớn, loang lổ như màu sắc.
Anh chưa từng biết tỉnh táo lại đau khổ đến vậy.
Anh sắp phát điên rồi.
Anh hối hận.
Anh nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết… mình đã hối hận.
Cảm giác này còn đau khổ hơn cả cái chết.
Nếu sớm biết thế này, thà chết cho xong.
Nếu sớm biết vậy, thà thanh thản chờ Tử thần.
Anh còn phải ở đây bao lâu? Bao lâu nữa? Bao lâu?
Anh không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
Có ai cứu anh không?
Xin hãy cho anh ra ngoài. Cho anh ra ngoài! Cho anh ra ngoài đi!!!
Những tiếng gào thét câm lặng. Những tiếng gào thét chỉ giới hạn trong nội tâm.
Sẽ chẳng ai nghe thấy.
Thậm chí trong mắt người ngoài, gương mặt anh vẫn thanh thản như đang chìm trong giấc ngủ yên bình.
Tựa như một bức tượng vĩnh hằng, trôi nổi nhẹ nhàng và tĩnh lặng bên trong bình chứa.
…Đau khổ quá.
Rất muốn ra ngoài.
Tay anh đâu? Chân anh đâu?
Cơ thể anh còn tồn tại không?
Nhân cách anh còn tồn tại không?
Linh hồn mất thể xác trôi nổi như loài sứa trong màn chất lỏng.
Anh bắt đầu cảm thấy lạnh. Không phải cái lạnh từ da thịt, mà là cái lạnh thấm sâu vào linh hồn.
Anh còn phải ở đây thêm bao lâu nữa?
Anh còn phải ở lại nơi này bao lâu nữa đây?
Thập Niên từng nghĩ mình sẽ phát điên.
Thậm chí, anh từng tin chắc mình sẽ phát điên.
Nhưng khi cuối cùng cũng được thả ra, cả người ướt sũng như đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, tỉnh lại từ dòng nước ối lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc, anh không phân biệt được mình thực sự tỉnh hay lại rơi vào một ảo giác.
Đây là đâu? Bây giờ là lúc nào?
Anh trần truồng quỳ ngồi trên mặt đất, cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.
Trắng trẻo, lành lặn, không có nếp nhăn do ngâm nước lâu. Anh không giống kẻ vừa tỉnh sau giấc ngủ dài, mà như người vừa chợp mắt một lúc giữa buổi trưa.
Có người đến lau khô người anh, có người khoác lên vai anh chiếc áo ấm.
Anh vô tình chạm vào da đối phương, nhưng chẳng cảm nhận được nhiệt độ.
…Các giác quan đã mất cân bằng, có lẽ là tác dụng phụ của ngủ đông quá lâu.
Mọi người đang vỗ tay, đang reo hò. Nhân loại ăn mừng vì vị anh hùng cứu thế đã thức tỉnh. Thập Niên đọc được cảm xúc ấy qua những ánh mắt ngấn lệ xung quanh.
Tốt quá rồi.
May quá rồi.
Anh đã quay lại.
Anh đã sống lại rồi.
Vào khoảnh khắc ấy, Thập Niên nhìn đám đông mắt ướt vì xúc động.
Anh mấp máy môi nhưng cuối cùng chẳng nói gì.
Đây đều là những người sống sót sau [Loạn chiến toàn cầu].
Là đồng đội cũ của anh.
Chẳng ai biết sự thật bên trong chiếc bình. Không ai biết mười năm qua anh đã tuyệt vọng đến mức nào.
Nhưng… phương pháp điều trị thực sự hiệu quả. Cơ thể anh đã phục hồi trạng thái đỉnh cao. Sau thời gian thích nghi ngắn, anh tìm lại được cảm giác mình đang sống.
Anh nhanh chóng tham gia tái thiết sau chiến tranh. Cùng đồng đội cũ, anh xây dựng lại quê hương trên đống tro tàn.
Những ngày tháng đó cũng rất tốt đẹp.
Dù đồng đội đều già thêm mười tuổi, họ vẫn đối đãi với anh như xưa. Mọi người vẫn uống rượu cùng nhau, đàm đạo về quá khứ và tương lai.
Qua lời kể, Thập Niên biết mộ phần cha mẹ anh bị phá hủy trong trận động đất. Đồng đội đã giúp anh lập lại bài vị, thay phiên nhau đến nhà anh thắp hương phụng thờ.
Đúng vậy, căn phòng ký túc của anh vẫn được giữ nguyên.
Dù mười năm lạnh lẽo trôi qua, căn phòng ấy vẫn sạch sẽ như ngày đầu. Nhờ đồng đội tranh thủ thời gian nghỉ thay phiên dọn dẹp, tiện thể thắp hương.
Dường như, mười năm đó không hề tồn tại.
Dường như, nỗi tuyệt vọng trong bình cũng bay đi mất.
Thập Niên từng nghĩ cuộc đời mình tạm dừng mười năm, rồi sẽ lại bắt đầu. Nhưng một thảm họa lớn khác đã âm thầm ập đến.
Anh không còn nhớ thảm họa lớn thứ hai xảy ra mười năm sau [Loạn chiến toàn cầu] là gì. Nếu tìm trong hồ sơ mật Cục Quản lý, có lẽ vẫn còn ghi chép năm đó.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Tóm lại, sau khi sống bên nhau hơn một năm, vận mệnh lại một lần nữa đẩy nhân loại đến bờ vực.
Không do dự, Thập Niên lại cùng đồng đội xông pha.
Kết quả là vô số đồng đội tử trận.
…Trận chiến ấy vô cùng thảm khốc.
Cuối cùng, mọi chuyện kết thúc bằng một đòn liều mạng gần như tự sát của Thập Niên.
[Tháp].
Lúc bấy giờ, Thập Niên sở hữu [Huỷ diệt], trở thành [Tháp]. Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Cơ thể con người không thể chịu đựng nổi, ngay cả kẻ đã cải tạo như anh cũng gần như tan xương nát thịt.
Cũng đến lúc ấy, Thập Niên mới thực sự nhận ra biến dị mạnh đến mức nào.
Anh đã thấy… những [Tháp] của biến dị.
Từng tòa một, những tháp khổng lồ lơ lửng trên trời. Thập Niên dốc toàn lực tiêu diệt tháp địch, đến khi chỉ còn một tòa duy nhất.
Nhưng lúc ấy, cơ thể anh đã không còn chống đỡ được nữa. Đồng đội bên cạnh lần lượt ngã xuống.
Cuối cùng, Thập Niên bước vào bình lần thứ hai.
Đó là lựa chọn của chính anh.
Khó nói nguyên nhân thực sự là gì.
Có lẽ là ý thức sứ mệnh, hoặc khát khao báo thù cho đồng đội đang cháy bỏng trong tim.
Mười mấy năm sau, sức mạnh biến dị càng lớn. Nhân loại vừa lẩn trốn di cư, vừa dốc toàn lực bảo vệ mồi lửa hy vọng cuối cùng.
Cuối cùng, Thập Niên lại thức tỉnh.
Khi đã phục hồi đỉnh cao, anh đủ sức quyết chiến với [Tháp] cuối cùng.
Thập Niên là người chiến thắng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, anh phát hiện cơ thể xuất hiện dấu hiệu suy kiệt. Ăn uống khó khăn, nôn mửa dữ dội.
Ban đầu, nôn ra máu đỏ sẫm, rồi dần biến thành những mẩu thịt đen. Anh không biết đó là gì.
Giám định ô nhiễm, các chỉ số đều bình thường. Cuối cùng, các nghiên cứu viên kết luận: cơ thể anh đang suy thoái cực nhanh.
Anh ngâm mình trong chất lỏng quá lâu, đến mức cơ thể phát sinh sự phụ thuộc. Một khi rời bình, anh tựa như ngôi mộ nghìn năm bị mở ra, mọi thứ nhanh chóng phong hóa và mục nát.
Sức sống cạn kiệt, cơ thể thối rữa ngay cả khi còn sống.
Cách duy nhất là quay lại trong bình.
Chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát.
Uống rượu độc giải khát, thời hạn tối đa là ba trăm năm. Trừ đi hơn hai mươi năm trước đó, thời gian Thập Niên có thể kéo dài hơi tàn chỉ còn khoảng hai trăm bảy mươi năm nữa.
Đủ rồi.
Bấy nhiêu là đủ để nhân loại nghỉ ngơi, để quê hương thực sự hồi sinh từ đống tro tàn tận thế.
Thập Niên đồng ý quay lại bình. Yêu cầu duy nhất trước khi đi là anh muốn xăm một hình lên cơ thể.
“Xăm hình?”
Vị lãnh đạo quốc gia lúc bấy giờ đã là một ông lão tóc trắng, lưng còng. Ông khô gầy như cây sắp chết, hoàn toàn đối lập với vị anh hùng dường như mãi dừng ở tuổi đôi mươi trước mặt.
Hai người như đến từ hai thời đại khác nhau.
Vị lãnh đạo già không hỏi nhiều, chỉ dặn cấp dưới làm theo ý Thập Niên. Khi được hỏi xăm họa tiết gì và ở đâu, Thập Niên suy nghĩ một lúc rồi giơ tay lên.
“Ở đây.”
“Lần này cứ xăm ở đây trước.”
Những lần sau, Thập Niên cũng chẳng nhớ rõ.
Vào lúc nào, vì mục đích gì.
Tóm lại, trong hai trăm năm này, thỉnh thoảng anh lại tỉnh giấc.
Mỗi lần như thế, anh lại lặp đi lặp lại việc ra bình rồi vào bình.
Lặp đi lặp lại việc xăm mình.
Ban đầu chỉ là nhất thời nổi hứng, hình xăm đầu tiên là một mảng hoa rực rỡ trên cánh tay.
Anh thậm chí chưa kịp đợi vết thương lành đã phải bước vào bình.
Thực ra đó chính là điều anh muốn.
Anh cần vài… ký hiệu.
Vài nỗi đau.
Vài thứ giúp anh tìm lại cơ thể, tìm lại vị trí, để linh hồn không còn trôi nổi vô định như loài sứa.
Nhưng cuối cùng, hai trăm năm cũng đã trôi qua.
Chẳng nhớ bao lần tỉnh giấc, chẳng nhớ bao lần cứu thế.
Chỉ có những họa tiết rực rỡ dần phủ kín cơ thể là nhắc nhở anh về sự trôi chảy của thời gian.
Anh không còn nhớ cha mẹ được chôn ở đâu, không nhớ đồng đội cũ giờ ở phương nào.
Không nhớ người thanh niên trẻ tuổi đánh thức anh lần trước và người trung niên trầm lặng lần này có phải cùng một người không.
Thậm chí, anh còn chẳng nhớ nổi tên mình.
Đến khi hình xăm mọc đầy người như dây leo, thấy nét mặt khó xử của thợ xăm, anh không nhịn được bật cười.
À. Chẳng còn chỗ nào để xăm nữa rồi.
Đúng thật, ngay cả những chỗ riêng tư nhất cũng đã xăm hết, thực sự chẳng còn nơi nào để hạ kim.
Anh biết khi ở trong bình mình trần truồng, trạng thái gần giống thai nhi ngủ trong bụng mẹ. Anh chẳng bận tâm bị người ta nhìn thấy.
Anh chỉ cần một ký hiệu, một nỗi đau.
Để linh hồn có nơi nương náu trong làn nước lạnh lẽo.
…Thật kỳ lạ. Chất lỏng có thể chữa lành vết thương nặng như đứt đầu hay đứt thân, lại chẳng thể xóa nhòa nỗi đau anh cố tình để lại.
Có lẽ đó cũng là điều mà cơ thể anh đang khao khát.
Nhưng cuối cùng cũng xăm kín rồi. Thập Niên nghiêng đầu suy nghĩ, mỉm cười nói với thợ xăm:
“Vậy thì lần này đổi thành khuyên tai đi.”
Lỗ khuyên dùng kim nhỏ, quá tinh tế và bé. Với thể chất của anh, chưa kịp vào bình thì vết thương đã lành. Thập Niên lại nghiêng đầu suy nghĩ, nhờ thợ xăm chuyển sang phần sụn tai.
Nghe nói chỗ này đau hơn.
Phập.
Máy bấm xuyên qua sụn tai, khiến cả xương sọ rung động.
Thập Niên thấy cảm giác này rất tốt. Anh mỉm cười cảm ơn thợ xăm, rồi lại bước vào bình.
Thế gian đang mong chờ vị Đấng Cứu Thế tỉnh lại sau kỳ hạn mười năm.
Còn Đấng Cứu Thế lại đang chờ cái chết chỉ đến sau ba trăm năm.
Anh tỉnh táo nhìn bản thân tiến dần về phía cái chết. Anh cảm thấy vô cùng bình thản, thậm chí muốn mỉm cười vui vẻ.
Trong lần tỉnh lại này, anh thấy người đàn ông trung niên trưởng thành, vững chãi năm xưa giờ lại biến thành một ông lão.
“Tiểu… Trương?” Anh cố nhớ tên đối phương.
“…Là Tiểu Thần.” Trên gương mặt vị lãnh đạo quyền cao thoáng hiện vẻ khó nói.
“Ồ. Xin lỗi nhé.” Thập Niên thành thật xin lỗi, vừa leo ra khỏi nước ối vừa hỏi: “Lần này lại là chuyện gì thế?”
Tiểu Thần nói không sai, lần này nhân loại thực sự đã bước đến bờ vực sinh tử tồn vong. Cuộc khủng hoảng này nghiêm trọng hơn bất kỳ thảm họa nào trong suốt ba trăm năm qua.
Thập Niên ngẩng đầu, thấy bảy [Tháp] trên trời. Năm tòa là của biến dị, phía nhân loại chỉ có anh và một tòa tháp gãy đặc biệt.
Thập Niên đã cứu một cậu bé họ Tần khỏi tay [Tháp Vô Sắc]. Nghe nói cậu ta ôm tâm thế quyết tử đi báo thù. Kết cục rất thảm, cổ bị bóp nát, tủy sống bị hủy hoại. Suốt đời, cậu ta sẽ không thể đứng lên.
Thập Niên bế cậu ta từ vùng tuyết [Đóng băng], cảm nhận cơ thể trong tay mềm nhũn và lạnh toát.
Mềm nhũn vì tủy sống bị gãy, lạnh toát vì mất nhiệt giữa trời giá.
Thập Niên đã cướp cậu ta khỏi con biến dị cấp thế giới ấy.
Con biến dị đó tên là gì nhỉ?
[Hư Vọng]? [1]
Lạ thật, có người mang tên như thế à?
Con biến dị đó quá nguy hiểm. Thập Niên định dò thêm thông tin, nhưng rồi quyết định đưa cậu bé bị thương về trước.
Điều trị sớm một chút, biết đâu phục hồi được nhiều hơn.
Khi anh cúi người đặt cậu bé họ Tần lên giường bệnh, cậu ta cảm ơn anh. Thập Niên gật đầu, chậm rãi lùi ra khỏi phòng cấp cứu, nhường bệnh nhân cho bác sĩ.
…Kết quả cuối cùng vẫn không thể cứu vãn.
Suốt đời cậu bé sẽ không thể đứng lên, chỉ có thể nằm trên giường như người tàn phế. Tiểu Thần đề nghị cậu ta cải tạo cơ thể, nhưng tòa tháp gãy kia lao tới chắn trước mặt như con gà mái già đang khóc lóc.
Thập Niên đứng bên cửa sổ, dời mắt khỏi chậu cây trầu bà.
Anh nhìn cậu bé họ Tần trắng bệch trên giường, rồi nhìn tòa tháp gãy dang rộng cánh tay như gà mẹ.
Thế là anh nói: “Tôi cũng thấy thế.”
Sau khi nghe tòa tháp gãy vừa khóc vừa lặp lại “đừng mà”.
Anh nói mình chưa hỏng, còn dùng được một lần nữa mà.
Anh nói giờ tìm người kế thừa thì hơi vội.
Anh thấy rõ sự hoảng hốt trên gương mặt Tiểu Thần. Dĩ nhiên anh biết Tiểu Thần không có ý đó, anh chỉ muốn cho cậu bé họ Tần thêm thời gian suy nghĩ.
Không ngờ cuối cùng anh vẫn nhận được yêu cầu liên lạc từ cậu bé ấy.
“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Tôi tự nguyện cải tạo cơ thể, tự nguyện tham gia [Kế hoạch Mười năm].”
“Xin hãy xóa bỏ cảm xúc của tôi.”
Lúc đó Thập Niên đang làm nhiệm vụ ngoài. Anh thuận tay tiêu diệt xác biến dị trước mặt nhưng không kịp quay về Cục Quản lý.
Anh chỉ có thể nhảy lên nóc xe tải bỏ hoang, vừa chỉ tay bắn hạ lũ quái vật ào tới, vừa trò chuyện với cậu bé họ Tần.
“Cậu đã nghĩ kỹ thật chưa?” Anh khẽ hỏi.
Trước mắt máu thịt văng tứ tung, là xác biến dị bị nổ tung. Thập Niên đứng trên nóc xe, vừa chiến đấu vừa nhẹ nhàng giải thích:
“Cậu sẽ có ý thức, nhưng không phải là ý thức trọn vẹn.”
“Cảm giác gần giống gây mê nông. Cậu không thể cử động, không thể cảm nhận trọn vẹn thế giới bên ngoài, thậm chí không kiểm soát được việc mình tỉnh hay ngủ.”
“Cậu sẽ không biết mình mất ý thức khi nào, rồi vào một khoảnh khắc, bỗng nhiên tỉnh lại mà không có dấu hiệu.”
“Không cảm nhận được thời gian, không làm được gì cả.”
“Cậu chỉ sống như một bóng ma, như một con sứa, trôi nổi hư ảo trong cái bình đó.”
“Đến mười năm sau, họ thả cậu ra và mời cậu đi cứu thế giới một lần nữa.”
“Cậu sẽ không còn cuộc đời của chính mình.”
“Chuyện đó thực sự rất đau khổ.”
Thập Niên nói xong, dừng lại, cho đầu dây bên kia thời gian suy nghĩ. Nhưng người kia dường như đã cân nhắc kỹ, không chút do dự.
“Tôi sẵn lòng.”
Thập Niên: “…”
Anh im lặng một lúc. Anh giơ tay bắn hạ từng con quái dị, từng con quái vật kinh tởm. Với anh, giết quái cấp A dễ như dẫm kiến. Anh chẳng cần đề phòng, chỉ cần tùy ý điều khiển thiên phú hệ chiến đấu là lũ biến dị đổ rạp từng mảng.
Nhưng càng lúc càng nhiều biến dị ào tới không ngừng.
Thập Niên suy nghĩ, thấy cậu bé tình nguyện viên bên kia quan trọng hơn. Thế là anh bỏ mặc lũ quái vật giết mãi không hết, thuận tay rạch một đường [Không gian] để quay về Cục Quản lý.
Cậu bé họ Tần vẫn nằm một mình trong phòng bệnh. Da trắng bất thường, như người giấy, như con người bị gột rửa sắc màu. Nghe nói đó là di chứng ô nhiễm, mãi không khỏi.
Không khí phòng bệnh ẩm ướt, trong phòng tắm thoang thoảng mùi dầu gội và sữa tắm. Trên tủ đầu giường, một quả quýt đã bóc sẵn nằm trên khăn giấy, lớp vỏ hơi khô trong không khí se lạnh đầu xuân.
Khi Thập Niên đến, đối phương đang quay đầu nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt dừng trên chậu trầu bà xanh mướt, tai lắng nghe tiếng chim hót líu lo. Ánh nắng ấm áp ngày đông xuyên qua khung cửa, chiếu lên gương mặt.
Trông có vẻ rất dễ chịu.
Tủy sống cậu bé đã hoàn toàn bị hủy hoại, suốt đời sẽ không thể đứng dậy.
Nhưng Thập Niên lại thấy ánh sáng trong đôi mắt ấy.
Ban đầu, anh định khuyên cậu bé suy nghĩ thêm. Nhưng nhìn vào ánh mắt đó, anh chợt thấy một cảm giác quen thuộc.
À, ánh nhìn kiên định dũng cảm, ánh nhìn coi cái chết nhẹ như lông hồng vì trong lòng mang theo hy vọng.
Anh đã từng thấy nó từ ba trăm năm trước.
Trong gương.
Trong chính đôi mắt của mình trong gương.
Chỉ là giờ đây, tâm tình thuở ấy đã đi đâu mất rồi.
Cậu bé đó tên là gì nhỉ?
Hình như là Tần Vô Vị?
Phe biến dị có năm tòa tháp, phía nhân loại chỉ có một tòa tháp bánh răng cơ giới sắp sụp đổ là anh và tòa tháp gãy của cậu bé họ Giang.
Nhưng không sao cả.
Thập Niên lặng lẽ ngồi trên ghế trong căn phòng ký túc xá đơn mà Cục Quản lý cấp cho mình.
Rắc.
Anh nhai một miếng bánh quy sô-cô-la.
Ngon thật, anh thích thú nheo mắt.
Đây là bánh quy do Tần Vô Vị tặng. Ban đầu cậu ấy muốn mời anh ăn bữa cơm Tất niên…
Bữa cơm Tất niên à.
Thật là thứ gì đó quá xa xôi.
Nhưng đó cũng là truyền thống bất biến suốt mấy nghìn năm của dân tộc.
Anh nói với Tần Vô Vị: “Tôi còn việc quan trọng hơn cần làm.”
Anh không giấu gì Tần Vô Vị, nói đối phương rằng đêm nay anh và Thần Vi Cương sẽ đi thuyết phục mọi người.
[Truyền đèn].
Trong danh sách thiên phú, đây là kỹ năng duy nhất do con người tạo ra, và chỉ con người mới dùng được.
[Thiên phú X – Truyền đèn].
Đó là sự hy sinh, là cống hiến, điều biến dị không bao giờ hiểu, cũng tuyệt đối không làm.
Sau khi nghe xong, Tần Vô Vị gật đầu, nói đã chọn Giang Diệu làm người cầm đèn.
Người truyền đèn, người cầm đèn.
Sau khi được cấy ghép [Truyền đèn], Tần Vô Vị lập tức chọn Giang Diệu làm người kế thừa.
Thập Niên nghe nói người đó còn là giám hộ của Giang Diệu.
“Người giám hộ?” Thập Niên nghiêng đầu, có chút tò mò.
“Chỉ là giám hộ trên danh nghĩa thôi… chuyện này kể ra thì dài.” Khóe môi Tần Vô Vị khẽ nhếch, như đang nhớ lại điều gì. Nhưng thân là người bị tước cảm xúc, anh không thể biểu lộ nụ cười.
Thập Niên gật đầu, ra hiệu đừng nói nữa. Anh sắp đi hội quân với Tiểu Thần để thúc đẩy [Kế hoạch Truyền đèn].
Tần Vô Vị im lặng một lúc, ra ý đã hiểu.
Lúc chuẩn bị đi, anh quay lại, đặt hộp bánh quy lên bàn Thập Niên.
“Đây là đồ em trai tôi mua. Là quà Tết đấy.” Tần Vô Vị nhìn anh, gương mặt vô cảm: “Nếu anh về kịp, mời anh ghé qua. Tôi sẽ để dành phần cơm cho anh.”
“…”
Thập Niên nhìn bóng lưng Tần Vô Vị rời đi. Một lúc sau, anh mở hộp bánh quy, bên trong đầy ắp những chiếc bánh hình thù xinh xắn.
Thập Niên đã cùng Thần Vi Cương thuyết phục mọi người. Cuối cùng, ai nấy đều tin Giang Diệu là lựa chọn phù hợp nhất, là hy vọng lớn nhất của nhân loại. Mọi người quyết định truyền ngọn đèn của mình cho Giang Diệu.
Chỉ duy nhất Thập Niên là không.
Anh chọn Tần Vô Vị.
Anh biết việc nên làm là truyền đèn cho Giang Diệu, nhưng việc muốn làm là truyền cho Tần Vô Vị.
Anh vẫn nhớ ánh sáng trong đôi mắt Tần Vô Vị ngày hôm đó, khi người kia nằm liệt giường, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.
Không phải tuyệt vọng, cũng chẳng có đau đớn.
Đó là sự kiên định tĩnh lặng.
Một ý chí mạnh mẽ vô song, không thể khuất phục.
Rất giống với chính anh của ba trăm năm trước.
Thập Niên, vị Đấng Cứu Thế từ ba trăm năm trước, người cứu thế giới vô số lần, người mà thế gian này mãi mãi mang ơn.
Anh đã sống ba trăm năm rồi. Tự ý làm một việc nhỏ nhoi thuận theo tâm tư cuối đời thì có sao đâu.
À không, thực ra đó không phải là tâm tư cuối cùng của anh.
Khi [Tháp Hoàng Kim] bị đập tan, khi hẻm núi đỏ thẫm bị đòn [Huỷ diệt] đánh thủng một lỗ lớn.
Khi anh ho dữ dội, nôn ra từng bụm nội tạng đen ngòm.
Thập Niên bỗng nhớ lại một tâm nguyện rất lâu, rất lâu về trước.
Không phải với tư cách Thập Niên, không phải với tư cách người thi hành, mà là với tư cách con người bị lãng quên tên tuổi trong hồ sơ mật kia.
Điều anh muốn làm từ trước khi gia nhập Cục Quản lý.
Hẻm núi này quả là một nơi thích hợp.
Thập Niên vừa đi vừa ho.
Hẻm núi đỏ thẫm, đường gập ghềnh đá lởm chởm, dọc đường vương vãi mảnh nội tạng đen vỡ vụn.
Chẳng biết đi bao lâu, cuối cùng Thập Niên cũng tìm thấy nó.
Đúng là bất ngờ thật đấy, không ngờ lại tìm thấy thật.
Có lẽ là báo đáp cho việc anh hành thiện tích đức, cứu thế giới nhiều lần đến vậy.
Một cặp chồn đất Meerkat.
Một cặp chồn đất sống sót thần kỳ sau ô nhiễm và các vụ nổ lớn.
Chúng ngẩng đầu, chạm mắt người đàn ông kỳ lạ.
Thập Niên dừng bước từ xa rồi nằm xuống. Anh bò trong bụi gai hoang dại, lặng lẽ quan sát cặp chồn đất.
Chồn đất: “?”
Thập Niên chống cằm, khẽ ho. Anh và hai con chồn đất nhìn nhau từ xa. May là thị lực anh tốt, dù không có máy ảnh cũng chẳng sao.
Đáng yêu quá, chồn đất Meerkat.
Anh sẽ khắc ghi hình ảnh con vật nhỏ bé này đến tận kiếp sau.
Thập Niên nấp trong bụi gai, khẽ ho vài tiếng, giả vờ như lũ chồn không thấy mình.
Cặp chồn đất nghiêng đầu nghi ngờ nhìn người đàn ông kỳ quái.
Vài phút sau, người đó biến mất.
Chồn đất: “???”
Hai con chồn đất giật mình mở to mắt, nhanh nhẹn lùi lại vài bước.
Người đàn ông trong bụi gai đã biến mất thật rồi.
Trên mặt đất chỉ còn lại bộ đồng phục chiến đấu nhuộm đỏ máu.
Trong thế giới chồn không thể hiểu, trong tầm mắt con người không thể nhìn thấy. Trên bầu trời vô tận, vô số linh kiện của tòa tháp bánh răng cơ giới đã ngừng quay bắt đầu rơi xuống từ không trung.
Và ở nơi xa xôi khác, một tòa tháp bánh răng cơ giới mới đang từ từ mọc lên.
“…!”
Tần Vô Vị vừa tiêu diệt Tín đồ, bước ra từ đống đổ nát Cục Quản lý Nghi Giang. Anh đột ngột ngẩng đầu, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Anh nhìn thấy sự hy sinh của Thập Niên, nhìn thấy ngọn đèn đang lao về phía mình.
[Thiên phú X – Truyền đèn].
Người đàn ông luôn mỉm cười như gió xuân hiền hòa ấy.
Áng mây vàng được ánh mặt trời sưởi ấm trên bầu trời cao vời vợi kia.
Cuối cùng, anh cũng bước xuống khỏi sân khấu lớn đã gánh trọn một kiếp người dài đằng đẵng.
Cuối cùng, anh đã trao lại ngọn đèn rọi sáng suốt ba trăm năm cho người mà mình hằng kỳ vọng.
Lời tác giả:
Đào lý xuân phong nhất bôi tửu,
Giang hồ dạ vũ thập niên đăng.
— Hoàng Đình Kiên
(Tạm dịch:
Đào mận gió xuân, một chén rượu,
Giang hồ mưa đêm, mười năm đèn.)
Còn nhớ đêm giao thừa năm ấy, Tần Vô Vị ngồi lặng lẽ một mình ngoài ban công không?
Chú thích:
[1] Thập Niên nghe nhầm, tưởng rằng tên của Từ Vọng (徐妄) là Hư Vọng (虚妄) do hai từ này có cách đọc gần giống nhau.
Cụ thể, từ Hư Vọng được đọc là [xū wàng] với thanh 1 và Từ Vọng là [xú wàng] với thanh 2. Bên cạnh đó, từ [Hư Vọng] là một từ mang nghĩa hư ảo, viển vông nên Thập Niên cảm thấy lạ khi có người mang tên này.