Nguyện Nếu Có Kiếp Sau
Chương 3
Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
6.
Ta chưa từng nghĩ sẽ đặt toàn bộ hy vọng vào tỷ ấy. Kể từ khi đến kinh thành, tỷ ấy đã dần thay đổi. Ta luôn cảm thấy tỷ ấy không thể chống lại những cám dỗ đó. Vì vậy, ta phải tự tạo cho mình một con đường lui.
Phải tìm một chỗ dựa đủ vững chắc để chống lại thế lực của hoàng tộc.
Thế mà trong vô số gia tộc quyền thế ở kinh thành, ta chỉ tìm được duy nhất phủ Phụ quốc công.
Lão thái quân đã dùng thuốc của ta, sức khỏe chuyển biến tốt. Việc bắt mạch để kiểm tra tình hình đã trở thành chuyện thường ngày.
Mấy ngày nay, trời mưa liên miên, vết thương ở chân phải của ta đã thành bệnh, cứ đến ngày mưa là lại đau nhức không thôi.
Khám bệnh xong, ta định rời phủ, nhưng không ngờ đi được nửa đường thì vết thương ở chân lại tái phát, đành tìm một chỗ nghỉ chân. Giờ đây, ta đã coi như nửa quen mặt với phủ này, nha hoàn dẫn đường giúp ta ổn định chỗ ngồi xong cũng rời đi làm việc. Đợi nàng ấy rời đi, ta trốn vào một góc khuất trong phủ, âm thầm đi dạo. Chưa nói đến Phụ quốc công, chỉ cần tình cờ gặp được con cháu Thẩm gia cũng xem như không uổng công ta gần gũi bấy lâu.
Ta đi theo con đường nhỏ, đến một hoa viên khuất nẻo. Nơi này yên tĩnh đến đáng sợ, cứ như nơi ở của người đã khuất vậy. Phía sau bất ngờ vang lên một giọng nói, ta giật mình, vội vàng trốn sau hòn giả sơn, âm thầm quan sát. Chỉ thấy một gia đinh còn khá trẻ theo sau chủ nhân, không ngừng khóc lóc: “Gia, là lỗi của Tiểu, là Tiểu nhất thời lầm lỡ, xin ngài tha thứ cho ta…” Hắn quỳ gối gần ao sen, không ngừng dùng tay tự tát vào mặt mình, nhìn thôi cũng thấy đau.
Vị công tử kia chắp tay sau lưng, cười hỏi: “Uống mấy bình Nữ Nhi Hồng mà hồ đồ đến nông nỗi này?” Hắn lười biếng quay người lại, ta mới nhìn rõ, hóa ra là Thẩm đại nhân.
Hắn mặc một chiếc cẩm bào đỏ, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, khuôn mặt tỏ vẻ vui tươi. Hắn đang cười, nhưng nụ cười ấy còn lạnh lẽo hơn cả một thanh đao có thể giết người. Ngay cả khi có người đang khóc lóc trước mặt, hắn cũng chỉ xem đó như một trò tiêu khiển.
“Gia, Tiểu không dám nhiều chuyện nữa, Dương tiểu thư có lẽ không biết ngài…”
Dương tiểu thư? Ta vẫn nhớ. Đó là cô nương của phủ Tướng quân.
Gia đinh còn chưa dứt lời, hắn đã thẳng tay ấn đầu gã vào trong ao sen. Tiếng nghẹt thở của gia đinh không ngừng vang lên, làm náo loạn cả một góc hoa viên.
“Ta thấy ngươi đúng là say rồi.” Thẩm đại nhân thu lại nụ cười, đôi môi mỏng khẽ hé mở. Đợi người trong nước sắp không còn động đậy, hắn mới nhấc đầu gã gia đinh lên, lại hỏi: “Đã tỉnh hay chưa?”
“Tỉnh…”
Nhìn gã kia giống hệt một con cá chết, hắn cười nhẹ, vẻ mặt nhiễm chút điên cuồng: “Tỉnh rồi? Nhưng mà muộn rồi!”
Ta vội vàng giữ chặt miệng mình, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào. Cho đến lúc gã kia không còn động đậy gì nữa rồi bị ném xuống hồ, tim ta vẫn không ngừng đập loạn xạ. Vậy mà Thẩm đại nhân, người vừa mới lấy đi một sinh mạng, lại có thể thản nhiên lấy khăn lau tay. Hiển nhiên, những chuyện thế này, hắn làm không phải là lần đầu tiên. Hắn hơi cúi đầu, ngồi xuống không biết đang nghĩ gì. Ta thầm cầu mong hắn mau chóng rời đi, nhưng hắn lại nhướng mi nhìn về phía ta. Trong phút chốc, ta và hắn bốn mắt nhìn nhau.
7.
“Là ngươi tự ra đây, hay để ta mời ngươi ra đây.” Quả nhiên hắn đã phát hiện có người phía sau hòn giả sơn. Ta do dự một lúc, cuối cùng vẫn cắn răng bước ra.
“À… Là ngươi à.” Thẩm đại nhân giọng điệu bình thản, cứ như chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau trên phố mà chào hỏi vậy. Ánh mắt hắn hướng tới hòm thuốc của ta: “Có cái gì để cầm máu không?”
Ta gật đầu.
Hắn vươn tay gọi ta lại gần, sau đó vén tay áo lên, để lộ vết thương do đao chém. Đây là vết thương cũ, có lẽ do vừa nãy dùng lực quá mạnh nên bị rách miệng, chảy không ít máu.
Ta ép bản thân bình tĩnh, nhưng không thể ngăn được tay mình ngừng run, kết quả là làm bột trắng rơi vãi khắp người hắn. Ta thậm chí còn không dám quay đầu đi.
Hắn cười khúc khích, trêu chọc: “Lá gan nhỏ như vậy, sao lại dám chạy loạn trong phủ ta chứ?”
Ta nghĩ đây là một câu hỏi, thành thật mà trả lời: “Ta muốn tình cờ gặp Phụ quốc công một chút.”
Tiếp theo, ta thấy hắn cúi người ôm bụng cười: “Nếu ngươi muốn tìm ai đó có quyền thế, ngươi xem ta thế nào?”
Hắn mỉm cười hỏi ta, khiến ta gần như quên mất rằng còn một người nữa đang nằm dưới hồ sen. Ta mím chặt môi không thốt nên lời. Hắn vẫn rất tự nhiên trêu chọc ta không ngừng, dùng giọng điệu rất thoải mái miêu tả về tương lai: “Đến lúc đó ta giết người, ngươi đưa đao, thế nào? Tiện thể, ngươi bày cho ta vài cách giết người không thấy máu đi, ta rất khó chịu khi quần áo bị bẩn.”
“Thẩm đại nhân, ta không có hứng thú với việc giết người.” Ta cố gắng ép bản thân trấn tĩnh, thu dọn hòm thuốc, đợi một cơ hội rời đi.
Thẩm đại nhân “Ồ” một tiếng, khẽ liếm máu trên đầu ngón tay, khóe môi cong lên nói: “Phàm là kẻ ngồi trên vị trí cao, có kẻ nào mà tay không nhuốm máu chứ. Ngươi nói ngươi muốn gả cho Phụ quốc công nhưng ngươi một không có bối cảnh, hai lại không can đảm thông minh, e rằng hắn sẽ không nhìn trúng ngươi đâu.”
Ta to gan hỏi lại: “Giết người vô tội là cái gọi là can đảm sáng suốt ư?”
“Giết người vô tội?” Hắn đưa tay nắm cằm ta, mắt đối mắt, mũi đối mũi, môi hơi mím lại: “Nếu như hôm nay không phải ngươi chết thì sẽ là ta vong, cho ngươi một cơ hội giết ta, ngươi có còn cho rằng mình giết người vô tội không?” Đôi mắt hắn hiện lên tia mờ ảo, trông hệt như một mãnh thú đói khát, nhìn vô cùng đáng sợ.
Trái lại, ta lại càng bình tĩnh. Ta nói với hắn: “Nếu như vì tự bảo vệ bản thân, tất nhiên không gọi là giết người vô tội. Là ta đường đột rồi, Thẩm đại nhân, thật xin lỗi.”
Hắn thôi dùng sức, buông ta ra: “Không có gì thú vị, ngươi cũng không gọi ta hai tiếng để ta nghe xem, không sợ ta giết ngươi diệt khẩu à?”
“… Thẩm đại nhân sẽ không giết người vô tội.”
Ta quay lưng ôm hòm thuốc rời đi, hắn cười cười trêu chọc: “Vậy ngươi trông chừng miệng mình cho thật tốt, đừng để một ngày ta với ngươi trở thành cảnh ngươi sống ta chết đấy nhé.”