Chương 4

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

8.
Sau ngày hôm đó, ta thường xuyên gặp Thẩm đại nhân ở Phụ quốc công phủ. Đúng là oan gia ngõ hẹp. Thỉnh thoảng, hắn lại đưa cho ta mứt quả hoặc điểm tâm. Khi ta khéo léo từ chối, hắn chỉ cười trêu chọc: “Ăn đi, mấy thứ này đều là sính lễ Phụ quốc công tặng cho ngươi, ngươi không cần thay hắn mà tiết kiệm.” Sau đó, đợi ta đỏ mặt chạy thục mạng, hắn mới ở sau lưng ta cười vui vẻ. Thế là, ta cũng học được chút ranh mãnh. Hôm nay không cần đợi hắn mở lời, ta rất tự giác cầm lấy hộp điểm tâm trong tay hắn, nói lời đa tạ rồi tiêu sái rời đi.
Trên đường, ta còn đụng mặt Lý Cẩn, có lẽ hắn đến thăm lão thái quân. A tỷ ở ngay bên cạnh hắn, từ sau khi thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, mấy thứ trâm cài, y phục của tỷ ấy xa hoa lên không ít, đứng cùng Lý Cẩn quả là một đôi xứng tầm.
Tỷ ấy cười dịu dàng: “... Hôm qua đi An Quốc Tự dâng hương, ta có xin cho điện hạ một tấm bùa bình an, tiện thể cầu cho con đường làm quan của bá phụ vạn sự hanh thông.”
Lý Cẩn gật đầu đáp: “Nàng có lòng rồi.” Nhìn hắn khí sắc không tồi, xem ra bá phụ chăm sóc hắn rất tốt. Lúc này, a tỷ đề cập tới con đường làm quan thuận lợi, càng có chút ý ám chỉ: “Dù gì cũng là bá phụ nuôi ta trưởng thành, chuyện ta có thể làm cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt như vậy thôi.” Nói xong, tỷ ấy quay đầu nhìn ta, nụ cười thoáng chốc cứng lại. Mấy ngày nay tỷ ấy tất bật chạy qua chạy lại An Quốc Tự, ta còn tưởng là tỷ ấy vì cha mẹ cầu phúc, mong họ an nghỉ nơi chín suối. Hóa ra, là vì tiền đồ của bá phụ…
Ta cắn chặt răng, cụp mắt tỏ ý nhường đường, lại không ngờ Lý Cẩn cũng dừng lại. Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, vừa nhìn là biết lại chuẩn bị mở miệng mắng ta: “Cô còn đang nói sao ngươi rời đi rất dứt khoát, hóa ra là tìm được cành cao, nhìn không vừa mắt Đông cung rồi.”
Lòng ta thầm mắng, ta nào dám coi thường Đông cung, ta là đang nhìn hắn không thuận mắt. Đến cuối cùng cũng là không nói ra lời, ta cũng miễn được việc lãng phí nước bọt.
Lý Cẩn tâm trạng không vui, tầm mắt không biết làm sao lại dừng lại ở hộp điểm tâm trên tay ta. Hắn tiếp tục mở miệng: “Ngươi thật to gan, cống phẩm Thánh thượng ban tặng cũng dám trộm?”
Ta nắm chặt tay, tức đến bật cười: “Làm sao, lẽ nào ta không xứng đáng được người khác quan tâm? Lẽ nào ta chỉ là con chuột trong xó nhà, muốn thứ đồ gì tốt cũng phải đi trộm đi cướp sao?”
Vẻ mặt hắn ngơ ra, khẽ hắng giọng, chậm rãi nói: “Cô, ý Cô không phải như vậy. Cống phẩm Thánh thượng ban tặng, cho dù là người bên cạnh đưa ngươi, ngươi cũng không nên lấy, tránh sinh thêm phiền phức.”
Lời này mà để người không biết chuyện nghe được, có khi lại nhầm tưởng rằng hắn thật sự quan tâm ta. Ta nhịn không được cười lạnh.
A tỷ bước lên trước, nháy mắt với ta: “Dung Nguyệt, còn không mau đa tạ điện hạ chỉ bảo. Thứ đồ này vẫn là giao cho a tỷ đi, a tỷ thay muội trả lại.” Nói rồi, a tỷ nhanh chóng đưa tay ra phủ lên bàn tay đang cầm hộp của ta.
“A tỷ, chuyện của ta không cần tỷ thay ta làm chủ.” Ta ôm một bụng tức, dùng sức giật tay ra, nhưng không ngờ a tỷ đột nhiên buông tay, khiến ta bất ngờ ngã ra sau. Ta ngã thì không vấn đề gì, nhưng hộp điểm tâm ngự ban nếu vỡ rồi, thì ta cũng khó tránh một trận đau đớn. Ta đưa tay đỡ cái hộp theo bản năng, bàn tay xây xát đập xuống đất, cái hộp cũng bị vỡ vài góc.
“Dung Nguyệt, muội, sao muội lại không cẩn thận vậy?” Hình như a tỷ vừa cười, đợi ta nhìn lại kỹ càng, vẻ lo lắng trên mặt tỷ ấy thật không giống như đang giả trang. “Điện hạ, Dung Nguyệt muội ấy không hiểu chuyện, xin ngài nương tay…”
Tỷ ấy còn chưa nói xong, Lý Cẩn đã đi đến trước mặt ta, khí thế hung hãn, khiến ta hiểu lầm rằng hắn lại định đá vào chân ta. Ta nhanh chóng nhắm mắt lại chờ đợi đau đớn, lại bị hắn kéo lên khỏi mặt đất, kéo vào lòng hắn.
Hơi thở nóng hổi phả vào mặt ta, Lý Cẩn trừng mắt dạy dỗ ta: “Mấy miếng điểm tâm rách nát vỡ rồi thì vỡ thôi, quan tâm nó làm gì?”
Ban nãy không phải nói điểm tâm Thánh thượng ban quý giá vô ngần, giờ lại biến thành mấy miếng điểm tâm rách nát. Hắn giữ tay ta kiểm tra. Trong hoảng hốt, ta nhớ lại ngày hôm đó, hắn cũng đối xử với a tỷ dịu dàng như thế.
Nói không tức giận chính là nói dối. Tức giận vì hắn thay đổi thất thường, tức giận vì hắn lúc thế này lúc thế khác.
Nhưng tức giận là tức giận. Ban nãy, trong lúc hoảng hốt, ta bắt lấy cổ tay hắn, phát hiện mạch đập bất thường. Ta nắm chặt cổ tay hắn, hắn cũng nhận ra mình mất bình tĩnh, bèn khẩn trương rút tay ra, mắng ta: “Nam nữ khác biệt, Cô thấy ngươi đây là bị sắc dụ dỗ đến mất hồn rồi!” Hắn quay mặt nói với a tỷ: “Nàng ta không hiểu tình cảm của nàng, sau này nàng cũng bớt quản nàng ta lại, rồi nàng ta cũng sẽ có lúc ngã đau nhớ kỹ thôi.” Sau đó, hắn vung tay áo bỏ đi.
9.
Mạch tượng của Lý Cẩn trong ngoài bất nhất. Đơn thuốc ta đưa cho bá phụ chỉ có tác dụng bồi bổ thân thể, không hề khiến người bệnh thần sắc sảng khoái, khỏe mạnh nhanh chóng. Chỉ là nhìn trạng thái của Lý Cẩn hôm nay giống hệt như hắn đã khỏi bệnh, thân thể khỏe mạnh.
Ta nghĩ trước nghĩ sau, lời giải thích hợp lý nhất là bá phụ đã lấy phương thuốc của ta làm cơ sở, sử dụng dược liệu mạnh hơn, để khí sắc của Lý Cẩn nhanh chóng tốt lên. Phụ thân ta nói không sai, bá phụ làm người làm việc, trước nay đều là vì cái lợi trước mắt.
Cả người ta run lên, không phải vì sợ, không phải vì tức, mà vì hưng phấn khi đại thù sắp được báo!
Ngày phụ mẫu chết thảm luôn hiển hiện trước mắt, trận hỏa hoạn đó đêm đêm đều theo ta nhập mộng, thiêu đốt cả tâm can.
Mà nay, cơ hội báo thù đã tới. Hành vi của bá phụ đối với Lý Cẩn xem như mưu sát, một khi bị phơi bày, ông ta định sẵn là chuốc họa sát thân.
Ta chỉ cần chứng cứ.
Ngày đến bái phỏng Lưu thái y, trời đổ mưa lớn. Cơn mưa tầm tã khiến lòng người cũng thấy lạnh.
“Tô cô nương có việc gấp gì sao?”
Ta gấp chiếc ô hỏng, phủi phủi tay áo: “Trước nay luôn là Lưu thái y chăm sóc cho bệnh tình của Lão thái quân, gần đây Lão thái quân rất hay chóng mặt, ta muốn hỏi một chút về bệnh tình trước đây của bà ấy. Việc này rất gấp.”
Lưu thái y nhìn bộ dạng chật vật của ta, cân nhắc một lúc, mới mời ta vào Thái y viện. Nơi này khắp nơi đều là dược liệu, chuyên dùng cho hoàng tộc, bình thường không tiếp người ngoài. Ta hiếu kỳ nhìn xung quanh, hỏi ông ấy: “Bá phụ nhà ta có ở đây không? Vừa hay, lát nữa ta đi thăm ông ấy.”
Lưu thái y vừa đi về góc phòng phía bắc, vừa mím môi: “Tô thái y đi phủ Thái tử rồi, Tô cô nương vẫn là đừng đi lung tung, tránh cho lão phu khó xử.”
Ta gật đầu đáp ứng.
Y phục trên người ướt nước, ta nói một lời mà phải dừng lại run rẩy vài lần. Lưu thái y không nhìn nổi nữa, bèn đưa ta đến phòng sắc thuốc sưởi ấm.
Nói xong bệnh tình của Lão thái quân, y phục của ta vẫn còn ướt, ông ấy nghĩ nghĩ rồi bảo ta ở lại, ông đi làm xong việc trước rồi lại tới tiễn ta rời Thái y viện.
Ở Thái y viện, mọi cặn thuốc được sử dụng phải lưu lại trong bảy ngày rồi mới được phép vứt bỏ. Có lẽ thời tiết quá xấu, cung phi gọi thái y đến chẩn bệnh cũng không ít, hiện tại trong phòng sắc thuốc không có người, càng thuận tiện cho ta. Ta dễ dàng tiếp cận hộp đựng cặn thuốc của Lý Cẩn, bao thuốc ngoài cùng vẫn còn ướt. Mở ra nhìn một cái, nó lại không khác gì đơn thuốc ta đã kê. Bát thuốc này giao đến phủ Thái tử, lại do thân tín của Thái tử hộ tống, căn bản không có cơ hội thêm vào thứ gì. Ta có chút mơ hồ, lẽ nào bên cạnh Lý Cẩn không phải là bá phụ ta giở trò quỷ?
Ta nhắm mắt nghĩ, rơi vào cái tên Dương Oánh Oánh. Độc nữ tướng quân phủ, Dương cô nương?
Đột nhiên, ta nhớ lại tên gia đinh bị Thẩm đại nhân giết hôm đó, Dương cô nương trong miệng hắn, chắc sẽ không phải vị này đấy chứ?
Như bị quỷ thần xui khiến, ta vươn tay mở hộp cặn thuốc của nàng ấy…
“Ngươi xác định muốn xem à?” Một bàn tay áp lên da thịt, đặt vào cổ ta, lạnh lẽo khiến ta không nhịn được rùng mình. Ta biết thanh âm trầm thấp mê người này, là Thẩm đại nhân.
Dáng người cao lớn của hắn áp sát vào người ta: “Ồ, ngươi đã nhìn thấy rồi…” Hơi thở nam nhân quẩn quanh bên tai ta, hắn chậm rãi nói: “Biết quá nhiều, sẽ mất mạng đó.”