Chương 5

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

10.
Dưới ánh mắt dò xét của Thẩm đại nhân, ta từ tốn đóng hộp bã thuốc của Dương Oánh Oánh lại. “Bã thuốc này trông có vẻ lạ.”
Hắn đưa tay lên má ta, véo nhẹ. “Không cần căng thẳng, ta không có ý định lấy mạng nhỏ của ngươi đâu, chỉ trêu ngươi một chút thôi.” Dù hắn nói vậy, nhưng cái khí thế ban nãy quả thật khiến ta cảm thấy hắn có thể tùy ý tiễn ta xuống hoàng tuyền.
Ta gượng cười đáp: “Thuốc của Dương cô nương quả thật không tệ, dưỡng âm bổ máu, là một phương thuốc tốt.” Phương thuốc này tên là “Ngọc Thủy”, là loại thuốc nữ tử thường dùng sau khi quỳ thủy. Dùng trong thời gian ngắn thì không sao, nhưng nếu dùng lâu dài sẽ khiến quỳ thủy khó cầm, có nguy cơ băng huyết. Ta chỉ đành vờ như không biết, dù sao biết càng nhiều quả thật càng dễ mất mạng.
Lưu thái y đứng một bên trừng mắt nhìn ta, xem ra ban nãy ông ấy nói đi làm việc, chắc là để tiếp đón Thẩm đại nhân. Ta xoa xoa mũi, cười ái ngại nói với ông ấy: “Ta thấy thần sắc Thái tử gần đây không tệ nên mới muốn xem xem bá phụ nhà ta đã dùng thuốc gì cho Thái tử, muốn học lỏm một chút, kết quả là xem đến mê mẩn luôn rồi…” Chuyện xem trộm phương thuốc kiểu này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Lưu thái y thổi râu trợn mắt, định phun ra mấy lời không hay, lại bị Thẩm đại nhân ngăn lại: “Tô cô nương ham học như thế, đáng được tuyên dương.” Hắn bảo ta đưa tay ra, ta còn tưởng hắn sẽ lại đưa cho ta điểm tâm, nhưng hắn lại dùng một cây thước đánh mạnh vào tay ta.
Ta nhăn mũi rụt tay lại, còn phải nịnh nọt: “Đại nhân thưởng rất hay, thưởng rất tuyệt.”
Hắn muốn cười nhưng lại cố kìm nén, có lẽ nhận ra da mặt ta quá dày, chỉ đành thả ta rời đi.
Ra khỏi Thái y viện, trời đã gần tối, con đường trước mắt cũng vắng bóng người qua lại vì trời mưa. Trong lúc mơ hồ, ta nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau. Vừa quay đầu đã thấy một cỗ xe ngựa phi nước đại trong màn mưa. Người đánh xe to lớn mặc y phục đen, sát khí bừng bừng vung roi ngựa. Không hiểu vì sao, ta cảm thấy cỗ xe này đang lao đến chỗ ta.
Bước chân nhanh hơn, ta vứt cả ô mà bỏ chạy. Hàng quán hai bên đường đều đóng cửa, khiến ta có muốn trốn cũng không có chỗ nào để nương thân.
Một đôi tay tóm lấy ta, ném vào trong xe ngựa, khiến ta ngã đến choáng váng. Đợi đến khi ta hoàn hồn thì xe ngựa đã ra khỏi cổng thành. Trong xe còn có một nam nhân cầm dao găm rống lên: “Tiểu cô nương lớn lên cũng thật đẹp! Mau mau tìm một cái miếu hoang, huynh đệ chúng ta vui vẻ xong rồi hãy tiễn nàng ta xuống điện Diêm Vương!”
Nhìn tình cảnh này, khẳng định là có người bỏ tiền mua mạng ta.
Ta nuốt nước bọt, thử thương lượng: “Ngươi cần bao nhiêu tiền mới thả ta đi? Ai đã thuê ngươi, ta có thể trả gấp đôi.”
“Không phải vấn đề về tiền, gia đây nhận là tử lệnh, biết chưa?” Nam nhân nghiêng người ngồi xổm xuống, dùng tay vỗ vỗ mặt ta, ánh mắt trượt xuống cổ áo xộc xệch vừa bị lôi kéo. “Không bằng ta thưởng thức trước, ngươi ngoan ngoãn một chút, trước khi chết còn được một trận vui vẻ.”
Ta đè nén cơn buồn nôn, cố gắng không phát ra lời nào, hắn vẫn nghĩ ta bị dọa sợ đến ngốc nghếch rồi. Nam nhân đè lên người ta, vừa vùi đầu vào cổ ta, thì bên ngoài xe vang lên tiếng ngựa hí, sau đó xe ngựa cũng đột ngột dừng lại.
“Làm sao lại…” Nam nhân ngẩng đầu có chút ngây ngốc. Ta nhắm đúng thời cơ, lấy y đao giấu trong tay áo, dứt khoát đưa lên, kiếm huyết phong hầu (một đao lấy mạng).
11.
Thẩm đại nhân vén rèm xe lên đúng lúc ta đẩy thi thể nam nhân kia ra và đứng dậy với khuôn mặt đầy máu. Hắn ngây người, giọng nói hòa cùng màn mưa lạnh lẽo: “Cũng khá là có thiên phú đấy chứ.”
Không phải ta có thiên phú mà là ta sớm đã có sự chuẩn bị. Ta trời sinh mẫn cảm, hai người này đã theo dõi ta mấy ngày, làm sao ta có thể không để ý chút nào. Ta thò đầu ra nhìn một cái, tên người đánh xe ngã xuống bùn, nằm trên một vũng máu lớn.
“Đại nhân làm sao lại tới đây?” Ta lau sạch y đao, cất nó vào hộp thuốc.
“Ngươi làm rơi đồ tại Thái y viện, lúc ta đuổi theo, vừa hay bắt gặp cảnh ngươi bị bắt đi.”
Hắn ném một chiếc trâm ngọc vào trong xe, ta xem xét kỹ càng, đây căn bản không phải đồ của ta!
“Không phải thì thôi!” Thẩm đại nhân đá tên nam nhân đã chết dưới chân ta ra khỏi xe rồi bước vào.
Bên ngoài mưa lớn, trời cũng đã tối, trong chốc lát chắc hẳn không đi được. Trong xe không lớn, nhưng hắn nhất quyết chen chúc cùng ta. Cô nam quả nữ, lại không có củi khô lửa bốc, vì Thẩm đại nhân hiện tại quả thật ướt như chuột lột. Hắn liền không kiên nhẫn vươn tay cởi bỏ nút thắt trên y phục, để lộ cánh tay rắn chắc. Ngay cả khi đang ở trong bóng tối, ta vẫn có thể thấy rõ ràng cơ bắp cân đối, thậm chí có thể cảm nhận chút hơi ấm từ hắn.
“Ngươi không để ý chứ?” Hắn cởi xong mới mở miệng hỏi ta.
“Để ý.” Ta đưa tay vén rèm xe, gió lạnh thổi vào, ta nghe thấy tiếng hắn thở dài bất mãn: “Để ý cũng hết cách, ta lạnh.”
Hắn bắt lấy tay ta, nắm chặt không buông: “Ngươi sưởi ấm cho ta đi.” Hắn trầm giọng lẩm bẩm, không có vẻ nghiêm nghị thường ngày, ngữ khí gần giống với làm nũng, khiến ta nghe đến đỏ mặt.
Ta gỡ tay hắn, từ trong hộp thuốc lấy ra hai viên kẹo gừng xua khí lạnh. Hắn nhìn chằm chằm lòng bàn tay ta một lúc: “Ta không thích ăn gừng…” Chưa đợi hắn nói hết, ta nhét viên kẹo vào miệng hắn nhanh như chớp: “Ta không có nhiều hơi ấm như vậy để phân cho ngài.”
Ta ôm chân ngồi xuống, trong đầu toàn là lời tử lệnh của tên lưu manh kia vừa nói. Suy nghĩ kỹ lại, chuyện gấp đến mức muốn lấy mạng ta, vậy chỉ có duy nhất việc ta đã thấy mạch tượng của Lý Cẩn không đúng. Nếu như bá phụ biết được, ông ta lo lắng sinh thêm sự bất trắc, chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu. Như thế, trong bã thuốc của Lý Cẩn không phát hiện dị thường cũng không có gì lạ. E rằng bá phụ sớm đã có phòng bị. Thế nhưng chuyện này ta chưa nói cho bất cứ ai, sao bá phụ lại biết được? Trong thâm tâm ta xuất hiện một phỏng đoán, nhưng thế nào ta cũng không dám tin.
Thẩm đại nhân nhổ viên kẹo gừng trong miệng ra, ta xấu hổ trừng mắt nhìn hắn. Hắn không nhanh không chậm nói: “Ta thật sự không ăn nổi, vừa ngửi thấy vị gừng là ta lại muốn nôn…”
Ta đột ngột nhào qua, ngồi ngay sát hắn. Trước gương mặt bình tĩnh của hắn, ta đưa tay ôm ngang thắt lưng hắn, cố gắng khiến bản thân trông đáng thương một chút: “Vậy ta chia hơi ấm cho ngài, có được không?”
Biểu tình hắn cứng đờ, vừa định mở miệng, ta đã ghé sát tai hắn trầm thấp mà nói: “Thẩm Phù Xuyên, ngài cưới ta đi. Đến lúc đó, ngài giết người, ta đưa đao cho ngài.”