Chương 46: Kết hôn???

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 46: Kết hôn???

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Tâm Nhiên hai mắt đỏ hoe đứng dậy, nhỏ giọng nói: "Tôi đi vệ sinh một chút."
Cậu ta nói xong liền vội vàng chạy đi.
Lê Xán nhìn đôi mắt đỏ của cậu ấy, không đuổi theo, mà quay đầu lại hỏi: "Mẹ, Tâm Nhiên muốn công ty của mẹ tài trợ trang phục trong phim cho cậu ấy, mẹ thấy thế nào?"
Hôm nay anh cùng Lý Tâm Nhiên đến công ty của mẹ Lê để nói chuyện tài trợ. Trong phim Lý Tâm Nhiên có một buổi trình diễn trang phục, anh muốn dùng sản phẩm mới mà công ty mẹ mình chưa phát hành để giải quyết trang phục trong phim, đồng thời có thể quảng bá cho sản phẩm mới của mẹ mình. Lê Xán cảm thấy có thể một công đôi việc, liền dẫn cậu ấy tới.
Mẹ Lê giận dỗi quay mặt đi, không thèm để ý đến anh.
"..." Lê Xán bị mẹ mình làm cho choáng váng.
Mẹ Lê quay lại, giận dữ chỉ vào anh: "Con còn thời gian hỏi chuyện phim à? Mẹ nói cho con biết, nếu như con dâu tốt của mẹ bay đi mất, con cũng đừng hòng vào được nhà nữa."
Lê Xán bắt chước mẹ mình lải nhải: "Sao con lại không biết mẹ có con dâu rồi?"
"Nhị Viên là con dâu mà mẹ đã chấm từ lâu rồi." Mẹ Lê trừng mắt nhìn anh: "Con nhanh chóng mang người về cho mẹ."
Lê Xán bực bội liếc nhìn Thang Nhị Viên, giọng đầy vẻ chua chát: "Viên Viên đã gặp mặt bố mẹ Chu Trạch luôn rồi, mẹ còn ảo tưởng gì nữa?"
"Viên Viên thật sự qua lại với con trai của nhà họ Chu sao?" Tim mẹ Lê càng đau nhói, giọng run rẩy.
Lê Xán tựa lưng vào ghế ngồi, hơi bực bội nới lỏng cổ áo: "Không phải đã nói với mẹ rồi sao? Con thích hoa tường vi, mẹ đừng có se duyên bừa bãi."
"Hoa tường vi? Chính là Lý Tâm Nhiên này đây." Mẹ Lê bật cười một tiếng: "Vậy con biết hoa tường vi không thích ăn cái gì không?"
Mẹ Lê rất ấn tượng với lời dặn dò trước đó của con trai bà với quản lý, bởi vì Thang Nhị Viên không thích ăn tiêu đen nên việc đầu tiên khi Lê Xán đến đây là dặn quản lý rằng nếu Thang Nhị Viên đến ăn, tuyệt đối không được thêm tiêu đen vào thức ăn của cậu ấy.
Mẹ Lê quả thực nghi ngờ hôm nay Lê Xán đưa bà và Lý Tâm Nhiên đến đây ăn cơm chẳng qua là muốn sắp xếp thật tốt chuyện sau này khi Thang Nhị Viên tới đây ăn cơm.
Lê Xán nhớ tới chiếc sandwich bị Lý Tâm Nhiên từ chối trước đó, cười đắc ý một chút: "Cậu ấy không ăn sandwich."
Mẹ Lê cười rạng rỡ, sau đó đảo mắt, gõ vào đĩa: "Vậy đây là cái gì?"
Lê Xán nhìn đĩa sandwich: "..." Vừa rồi lúc chọn món anh đã quên mất.
Mẹ Lê xì một tiếng, vừa vặn Lý Tâm Nhiên trở về, bà không tiếp tục tra hỏi con trai, chỉ là nhìn con mình với ánh mắt khinh thường.
Lý Tâm Nhiên nở một nụ cười với mẹ Lê rồi kéo ghế ngồi xuống, thế nhưng phía dưới không biết bị cái gì chặn lại, sức cậu yếu không kéo ra được.
Lê Xán nhìn sandwich cười ngẩn ngơ, không chú ý đến sự lúng túng của Lý Tâm Nhiên. May mà có mẹ Lê thúc giục một tiếng, anh mới sực tỉnh, vội vàng đứng dậy, ga lăng kéo ghế cho Lý Tâm Nhiên.
Lý Tâm Nhiên hướng anh mỉm cười, sau đó ngồi xuống.
Thang Nhị Viên chứng kiến cảnh này, trong lòng khẽ hừ một tiếng, cúi đầu ăn một miếng thịt thăn bò không tiêu đen.
Ngồi đối diện là bố Chu vẫn tiếp tục nói những lời khách sáo khen ngợi Thang Nhị Viên, cậu cảm thấy thật giả dối, chỉ nghe lọt tai vài câu, cũng chẳng coi là thật.
Bố Chu uống một ngụm rượu, sắc mặt đỏ bừng, nhìn Thang Nhị Viên cười híp mắt hỏi: "Không biết Thang tướng quân lúc nào có thời gian? Bác sẽ đích thân đến thăm ông ấy."
Thang Nhị Viên cũng không muốn nhanh như vậy đã để bố mẹ hai bên gặp mặt, cho nên chỉ nói: "Gần đây bố cháu có chút bận rộn, chờ bố cháu có thời gian sẽ báo lại cho bác."
Bố Chu tiếc nuối gật đầu, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười như cũ: "Công việc bận rộn, có thể hiểu được, có thể hiểu được."
Mẹ Chu vẫn cúi đầu húp từng ngụm cháo, như thể không quan tâm đến chuyện của bọn họ.
Bố Chu cười nói: "Bác muốn gặp Thang tướng quân, cũng là muốn vội vàng hỏi ý kiến ông ấy một chút, để định ngày kết hôn cho hai đứa."
Tay Thang Nhị Viên đang cầm dao dĩa siết chặt hơn, cậu cau mày nhìn bố Chu: ". . . Ngày kết hôn?"
"Đúng vậy, Nhị Viên, cháu cùng A Trạch quen biết đã lâu, đều đã hiểu rõ nhau, mà cháu cũng đã đồng ý lời cầu hôn của A Trạch, thì chúng ta hãy tiến hành hôn lễ càng sớm càng tốt. Hai người kết hôn, bác cùng bác gái cũng yên tâm, dù sao chúng ta chỉ có một đứa con trai là A Trạch, điều chúng ta muốn thấy nhất chính là con trai nhanh chóng thành gia lập nghiệp."
Mẹ Chu bật cười một tiếng, không mặn không nhạt mà nói: "Ai mà không biết, tôi chỉ có con trai A Trạch này, nhưng ông lại không chỉ có một đứa con trai này, đoạn thời gian trước không phải ông còn dẫn đứa con riêng của mình đi khoe khoang khắp nơi sao?"
Bố Chu nhất thời xấu hổ, không vui nhìn bà một cái, nhỏ giọng trách: "Bọn nhỏ đều ở đây, bà nói chuyện này làm gì?"
Chu Trạch gắp cho mẹ hắn hai đũa thức ăn:
"Mẹ, ăn cơm."
Mẹ Chu cười lạnh hai tiếng, lại trở về bộ dạng vô cảm, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Bố Chu trách xong mẹ Chu, lại khôi phục vẻ mặt hiền lành cười ha hả, nhìn Thang Nhị Viên nói: "Nhị Viên, cháu xem bác gái bị bệnh lâu ngày, tinh thần không tốt, cháu đừng để ý."
Thang Nhị Viên lắc đầu, không nói nhiều lời.
Bố Chu lại hỏi: "Khi nào thì cháu muốn kết hôn?"
Ánh mắt ông ta hăm hở nhìn Thang Nhị Viên, ngay cả mẹ Chu cũng ngẩng đầu nhìn về phía Thang Nhị Viên, mặc dù không thúc giục, nhưng nhìn bộ dáng cũng là hy vọng bọn họ có thể nhanh chóng kết hôn.
Thang Nhị Viên giật mình nói thật: "Cháu tạm thời còn chưa tính đến chuyện kết hôn."
Vẻ mặt của bố Chu lập tức trở nên khó coi, liếc nhìn Chu Trạch, lạnh giọng hỏi: "Chuyện gì thế A Trạch? Không phải con nói Nhị Viên đã đồng ý rồi sao?"
Chu Trạch thoáng bối rối, mặt không đổi sắc nắm chặt tay Thang Nhị Viên dưới gầm bàn, dùng chút sức, sau đó mỉm cười với bố Chu: "Bố à, Nhị Viên nói đùa thôi mà."
Thang Nhị Viên khẽ nhíu mày, định rút tay lại.
Chu Trạch vẫn giữ chặt tay Thang Nhị Viên không buông, sau đó đứng lên: "Bố, mẹ, hai người cứ dùng bữa từ từ, con với Nhị Viên vào nhà vệ sinh một lát."
Thang Nhị Viên bị hắn kéo rời khỏi chỗ ngồi, sắc mặt có chút khó coi. Xem ra không như Chu Trạch nói đây chỉ là một cuộc gặp mặt đơn thuần, mà là hắn đã nói dối bố mẹ, đồng thời lừa dối cả Thang Nhị Viên.
Chu Trạch kéo Thang Nhị Viên đến một góc cách xa bố Chu và mẹ Chu, sau đó ánh mắt có chút cầu khẩn nhìn Thang Nhị Viên nói: "Nhị Viên, chuyện vừa rồi tôi rất xin lỗi, tôi biết cậu còn chưa đồng ý lời cầu hôn của tôi, nhưng cậu có thể đóng cùng tôi một vở kịch trước được không?"
"Diễn kịch?"
"Ừm." Chu Trạch khẽ gật đầu, tỏ vẻ ngượng ngùng, xoắn xuýt một lát, mới mở miệng nói: "Thật ra tình hình hiện tại của mẹ tôi rất không ổn, bác sĩ nói bà... chỉ còn ba tháng."
"Ba tháng?" Thang Nhị Viên hiểu được ý hắn, không nhịn được nhíu mày. Mẹ Chu tuy người yếu, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng nhìn qua dáng vẻ không hề giống chỉ còn ba tháng.
"Ừm, chúng tôi bây giờ đều giấu bà, cho nên tình trạng của bà xem ra còn tốt." Chu Trạch nhìn trái nhìn phải, hai tay có chút khẩn trương nắm chặt thành nắm đấm.
Thang Nhị Viên trước không tìm tòi sự thật về mẹ Chu, chỉ hỏi: "Cậu muốn tôi phối hợp thế nào?"
"Nhị Viên, tôi muốn để cậu xuất hiện trước mặt bố mẹ tôi, giả vờ rằng cậu đã đồng ý lời cầu hôn của tôi. Tôi đã xác định cậu là bạn đời nửa đời sau của tôi, tôi nguyện ý chờ đợi câu trả lời của cậu, thế nhưng thời gian của mẹ tôi có hạn. Tôi chỉ muốn cậu cùng tôi lừa bà một chút, để bà vui vẻ vượt qua ba tháng này. Cậu yên tâm, trước khi cậu đồng ý lời cầu hôn của tôi, tôi sẽ không ép cậu thật sự kết hôn với tôi, được không?"
Thang Nhị Viên nhíu mày băn khoăn, mặc dù cậu cũng hy vọng người lớn tuổi khỏe mạnh, nhưng cậu cảm thấy dùng cách lừa dối để người già có được niềm vui ngắn ngủi là không đúng đắn. Một khi sự việc bại lộ, họ sẽ còn chịu tổn thương lớn hơn.
Hơn nữa, hiện tại cậu cũng không định đồng ý lời cầu hôn của Chu Trạch, cậu cũng không biết mình đang do dự điều gì, chỉ nghĩ đến việc mở miệng nói câu "Tôi đồng ý" thật khó khăn.
Đồng thời cậu cũng không thích thái độ Chu Trạch, mang tính chất lừa gạt và ép buộc. Nếu như Chu Trạch nói rõ ràng với cậu sớm hơn, có lẽ cậu sẽ sẵn lòng phối hợp hơn.
Chu Trạch thấy cậu không nói gì, đột nhiên nắm chặt vai cậu, vẻ mặt lo lắng nói: "Nhị Viên, tôi cầu xin cậu, việc này đối với tôi rất quan trọng."
Vì quá lo lắng, vẻ mặt hắn trông có chút dữ tợn.
Thang Nhị Viên ngẩn người, nhất thời không nhớ nổi khi cậu bắt đầu thích Chu Trạch, hắn có bộ dạng như thế nào? Lúc này Lê Xán vừa vặn đi qua góc rẽ, khi thấy Chu Trạch dữ tợn nắm lấy vai Thang Nhị Viên, anh không khỏi biến sắc, lập tức lao đến, đẩy Chu Trạch ra, bảo vệ Thang Nhị Viên sau lưng, lạnh lùng nói: "Mày làm cái gì vậy!"
Chu Trạch đập lưng vào tường, mặt mày nhăn lại vì đau, không khỏi rên lên một tiếng, một lúc sau mới lấy lại tinh thần.
Hắn lập tức tức giận nhìn về phía Lê Xán, nhớ tới thân phận Lê Xán, kìm nén lửa giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chuyện giữa tôi và Nhị Viên không liên quan gì đến cậu."
Ánh mắt Lê Xán lạnh lẽo, lẳng lặng nhìn hắn: "Mày bắt nạt Viên Viên thì sẽ liên quan đến tao, Chu Trạch, mày thành thật một chút cho tao. Nếu như tao thấy mày bắt nạt Viên Viên một lần nữa, nhất định tao sẽ không bỏ qua cho mày."
Anh nói xong, ánh mắt cảnh cáo nhìn Chu Trạch, ôm lấy vai Thang Nhị Viên dẫn cậu đi ra ngoài, một mạch đi rất nhanh.
Thang Nhị Viên thử giãy ra một chút, nhưng sức Lê Xán quá lớn, cậu giãy không thoát, vả lại cũng không quá muốn giãy. Cậu cũng không muốn trở về đối mặt với lời ca ngợi dối trá của bố Chu, lời nói thỉnh thoảng chanh chua của mẹ Chu, càng không muốn cùng Chu Trạch đi lừa gạt bọn họ.
Cậu chợt phát hiện có lẽ cậu cũng không yêu Chu Trạch như tưởng tượng, nhất thời có chút mờ mịt.
Chu Trạch nhấc chân muốn đuổi theo bọn họ, nhưng lại sợ khiến bố Chu và mẹ Chu chú ý, đành phải dừng bước, ảo não đấm mạnh vào vách tường, thậm chí không dám thốt ra một lời chửi rủa lớn tiếng.
Mẹ Lê nhìn thấy Lê Xán lôi kéo Thang Nhị Viên rời đi, lúc này hai mắt bà sáng rực, liếc nhìn bố Chu đang ở cách đó không xa với ánh mắt thắng lợi.
Bố Chu không hiểu gì cả: "???"
Người phụ nữ họ Lê này bị giật mắt à?
Mẹ Lê thu ánh mắt lại, mỉm cười dịu dàng với Lý Tâm Nhiên: "Tâm Nhiên, cháu yên tâm, chuyện tài trợ trang phục không thành vấn đề đâu. Khi nào quay phim cần thì gọi điện báo cho bác, bác sẽ cho người mang trang phục đến cho cháu."
Lý Tâm Nhiên nghe thấy chuyện tài trợ đã được giải quyết, vui vẻ khẽ gật đầu: "Vậy thì tốt quá rồi, con cảm ơn bác gái."
Mẹ Lê cười càng thêm vui vẻ: "Xán Xán vừa nói với bác là nó có việc phải đi trước, chúng ta cứ ăn cơm đi, lát nữa bác gái sẽ đích thân đưa con về."
Lý Tâm Nhiên không hề nghi ngờ, cúi đầu tiếp tục ăn cơm: "Làm phiền bác rồi ạ."
"Không phiền, không phiền đâu."
Mẹ Lê vui vẻ nghĩ, nếu như có thể thuận lợi cưới được con dâu, dù có vất vả hơn nữa cũng đáng.