Người Cá Hôn Gió

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Người Cá Hôn Gió

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Tại Viện Nghiên Cứu Hải Dương Học, thời gian trôi qua chẳng khác nào một nhịp thở đều đặn — không phân biệt mùa, không phân biệt ngày đêm.
Nhiệt độ trong phòng luôn được duy trì ở mức 22°C, độ ẩm 50%, ánh sáng và màn hình hiển thị đều có thể điều chỉnh tùy thích. Nếu bạn sẵn sàng trả tiền, thậm chí còn có thể chọn cho mình một nhân vật ảo AI nhảy thoát y trước mặt. Dù vậy, tất cả những tiện nghi ấy vẫn không thể biến nơi đây thành một chốn an bình hơn — bởi lẽ, bạn vẫn đang bị giam giữ trong một "nhà tù" rộng chưa đầy mười mét vuông.
Dorian vừa trải qua ba ngày bị cấm túc. Anh chẳng phạm tội gì, thế nhưng tinh thần lại suy sụp, ý chí như tàn lụi. May mắn thay, cuối cùng anh cũng điều chỉnh được tâm trạng của mình —— một số việc không thể giải quyết trong phút chốc, mà cần phải chờ thời cơ thích hợp. Vì vậy, từ đó đến nay, Dorian không còn mất ngủ nữa. Ba ngày qua, anh dành hầu hết thời gian để ngủ bù.
Vào ngày cuối cùng được phép ra ngoài làm việc, Dorian thức dậy từ sớm, lần đầu tiên soi gương tạo kiểu tóc vuốt cực ngầu, rồi xức thêm chút nước hoa —— chai nước hoa này vốn là quà Giáng Sinh của anh, nhưng anh chẳng nhớ ai tặng mình.
Người đàn ông trong gương rạng rỡ, tràn đầy vẻ quyến rũ và hoàn mỹ của một sinh vật đực.
Dorian khá hài lòng với vẻ ngoài của mình. Hơn nữa, chỉ cần nghĩ đến việc sắp được gặp lại Silver, trong lòng anh lại trỗi dậy cảm giác rạo rực, mong chờ.
Thế nhưng khi Dorian bước vào phòng nghiên cứu khu F, bầu không khí nặng nề xung quanh khiến anh bất giác chậm lại. Những đồng nghiệp với sắc mặt mệt mỏi di chuyển vội vã, điều đó khiến anh càng thêm thận trọng.
Trong gần một tháng kể từ khi viện nghiên cứu bắt được năm người cá, đã xảy ra hai trường hợp tử vong và vô số nhà nghiên cứu bị rối loạn tâm thần.
Dorian không thể lấy được dữ liệu nghiên cứu từ những người cá khác, nhưng nửa cánh tay còn lại của giáo sư Wisdom nằm trong vũng máu, cảnh tượng điên loạn của ông, hay cảnh một nghiên cứu viên bị người cá ăn thịt... Tất cả những bằng chứng ấy đều cho thấy người cá là sinh vật hung ác, tàn bạo và đáng sợ. Thế nhưng Dorian lại chẳng cảm nhận được điều đó chút nào. Thậm chí, giờ phút này, anh vẫn thong thả bước vào phòng thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm của anh như một ốc đảo giữa sa mạc, nơi những đóa hoa huệ tây và cỏ tình nhân mọc lên giữa đầm lầy xanh ngắt.
Silver ngoan ngoãn, nghe lời, biết tặng ngọc trai, biết thổi bong bóng, thậm chí còn vẫy đuôi nhảy múa. Ngoài lần bất hòa không mấy vui vẻ khi lần đầu gặp nhau,Silver quả thật giống như một thú cưng thứ ba được nuôi trong nhà của Dorian.
Dorian thậm chí còn nghi ngờ liệu Silver và những người cá khác có thực sự cùng loài hay không.
"Nhận dạng thành công. Tiến sĩ Dorian, hoan nghênh trở lại phòng nghiên cứu."
Hệ thống AI mở cửa phòng thí nghiệm, Dorian mang theo tâm sự nặng nề bước vào, nhưng chỉ một giây sau, anh đã đứng chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
"Ưm... Owen... Em nhớ anh rất nhiều..."
"Rose..."
Chỉ thấy hai trợ lý của Dorian dựa vào cạnh bàn, quấn lấy nhau hôn say đắm.
Áo blouse trắng của Rose bị cởi xuống một nửa, hờ hững mắc lại trên khủy tay như một chiếc áo khoác gợi cảm, để lộ bờ vai trần xinh đẹp của cô —— và cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây cùng quần short bên trong.
Tệ hơn nữa, vật thí nghiệm trong bể nước quan sát đang mở to đôi mắt trắng dã, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào màn trình diễn hôn môi giới hạn độ tuổi của họ.
"Hai người, chết tiệt, đang làm cái gì đấy hả?!"
Dorian sầm mặt tiến tới, suýt chút nữa bất cẩn ngã vì vấp phải ghế, tiếng kim loại chói tai cuối cùng cũng đánh thức đôi tình nhân đang đắm đuối trong cơn mê tình.
"Tôi xin lỗi! Tiến sĩ! Chúng tôi... Chúng tôi chỉ là, lâu quá không gặp nhau cho nên..."
Owen vội vàng sửa sang quần áo cho Rose rồi lần mò cặp kính trên bàn. Nhưng bởi vì quá luống cuống, cậu ta làm rơi kính xuống đất, rồi bị Rose vô tình dẫm phải, đạp gãy cả gọng.
"Ra ngoài! Đây là phòng thí nghiệm! Muốn l*m t*nh thì cút cmn ra chỗ khác mà làm cho tôi!"
Dorian thề, anh vốn là người tốt tính, tuyệt đối không bao giờ đỏ mắt ghen tuông như lão già độc thân chỉ vì nhìn thấy hai trợ lý trẻ tuổi đang yêu đương trước mặt. Nhưng mà!
Silver đang nhìn!
Tên người cá ngốc nghếch này đang nhìn!
"Tiến sĩ..." Rose lộ vẻ mặt đáng thương.
Dorian trừng mắt nhìn cô: "Ra ngoài! Ngay lập tức!"
Hai trợ lý ảo não cúi đầu chạy ra khỏi phòng như đà điểu, còn Dorian đứng trước bể nước chần chừ muốn nói lại thôi. Trông anh giống như một vị phụ huynh lần đầu tiên phát hiện con mình xem phim người lớn.
Trong mười ngày qua, Owen đã chăm sóc Silver rất tốt, vết thương trên người hắn gần như đã lành hẳn, chỉ còn lại vài vết sẹo màu hồng nhạt. Còn "bể cá cảnh" của hắn lại chứa đầy những sinh vật nhỏ tràn trề sức sống, Dorian thậm chí còn tìm thấy một số thành viên mới khá lạ lẫm. Thôi được rồi, chỉ cần Silver thích là được.
"Đã lâu không gặp, anh bạn."
Dorian cố gắng giảm bớt sự lúng túng, anh biết việc đó là không cần thiết. Quá trình yêu đương của người cá chắc chắn khác con người, Silver sẽ không hiểu những hành động vừa rồi của Rose và Owen, hắn tò mò nên mới nhìn thôi, hắn không hiểu một chút gì cả. Và cho dù hắn có hiểu được điều đó nghĩa là gì, thì sao? Các cặp đôi hôn nhau là chuyện vô cùng bình thường, mà xét từ khung xương của Silver, hắn nhất định là người cá trưởng thành. Người cá trưởng thành nhìn con người trưởng thành hôn nhau cũng không có vấn đề gì. Bây giờ là thế kỷ 24 rồi, yêu đương là tự do cá nhân! Chính Dorian đang làm quá mọi chuyện lên...
Trong vòng hai ba giây ngắn ngủi, Dorian đã thành công xoa dịu tâm hồn mỏng manh của mình. Cuối cùng anh cũng có thể tiêu hóa hết một màn chấn động vừa nãy và dự định bắt đầu một cuộc trò chuyện "thân mật" với người cá của mình.
Nhưng vào lúc này, Dorian nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời anh sẽ không bao giờ quên ——
Silver, kẻ săn mồi hung dữ dưới biển sâu với chiều dài cơ thể khoảng chừng 3,6 mét, đang bám sát mặt kính thủy tinh trong suốt của bể nước. Hắn thè đầu lưỡi chẻ đôi dày chắc như rắn nước ra sức l**m láp phần mặt kính đối diện với Dorian. Động tác của hắn vừa chuyên chú vừa chậm rãi đến mức Dorian có thể nhìn thấy rõ ràng khoảnh khắc vệt nước bọt của hắn lưu lại trên kính rồi tan vào dung dịch trong bể nước.
Đồng tử của Dorian lập tức giãn mở, anh cảm thấy vô cùng hoang mang và bối rối, anh không hiểu tại sao tên người cá này đột nhiên bắt đầu mạo phạm mặt kính.
Không sai, anh nhất định phải dùng từ "mạo phạm".
Bởi vì động tác của Silver quá mức gợi tình. Đầu lưỡi của hắn cứ l**m qua l**m lại trên tấm kính thủy tinh, như thể trên khu vực nhỏ phản chiếu hình bóng của Dorian được phết một lớp mật ong.
Và rồi ngay sau đó, Dorian chợt nhận ra ——
Silver đang bắt chước cảnh hôn của Owen và Rose.
Hắn đang cố gắng hôn lưỡi với Dorian qua tấm kính!
"Dừng lại! Mau dừng lại!"
Đây chắc chắn là cảnh tượng còn gây sốc hơn cả khi bắt gặp hai trợ lý của mình đang hôn nhau. Và bởi vì Dorian đứng rất gần bể nước, nên chiếc lưỡi đột ngột xuất hiện này dường như đang thực sự l**m lên mặt anh.
Dorian cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức giận, anh tiện tay cầm lấy một xấp tài liệu dày cộp trên bàn và đập thẳng vào khuôn mặt say mê của người cá trong bể nước.
"Đồ cá dâm chết tiệt này! Dừng lại!"
Nhưng phải biết rằng, sở thích lớn nhất của Silver chính là nhìn thấy Dorian tức đến mức giậm chân. Dorian càng tức giận với hắn, hoặc nói, biểu hiện ra cảm xúc dao động càng mãnh liệt thì hắn lại càng phấn khích, ngay cả xúc tu tóc cũng vung vẩy dữ dội trong nước.
Vì vậy, bất cứ khi nào Dorian đập tập tài liệu lên mặt kính để ngăn hắn lại, Silver sẽ lập tức nghiêng đầu sang một bên, tiếp tục l**m láp tấm kính. Dorian chạy theo chuyển động của hắn, đập trên đập dưới đập trái đập phải ngăn cản biết bao nhiêu lần, anh sắp bị hắn làm cho phát điên rồi.
"f*ck!"
Sau nhiều lần cố gắng, Dorian vừa mệt vừa giận, một tay chống nạnh, một tay nắm chặt tập tài liệu, hung hăng trừng mắt nhìn người cá xấu xa trong bể nước.
Bạn thấy đấy, bây giờ hắn không chỉ biết l**m tấm kính, còn biết áp cả chiếc đuôi hồng óng ánh của mình lên mặt thủy tinh rồi ngoáy ngoáy vặn vẹo —— Dorian không muốn biết một chút gì về hàm ý cụ thể của động tác này, anh chỉ muốn gọi Owen quay lại và đánh cậu ta một trận.
Mẹ kiếp, tại sao năng lực học tập của tên người cá này lại giỏi như vậy? Cũng may mà Dorian đã cắt ngang chuyện vui vẻ của hai vị trợ lý, nếu như anh đến chậm một bước nữa thì không biết tên người cá này sẽ học được những kỹ năng đồi bại gì...
Chờ đã.
Chờ một chút đã!
Năng lực học tập?
Sau khi không nhận được phản hồi từ Dorian, Silver dần mất đi hứng thú khoe khoang. Trông hắn có chút chán nản, điều này thể hiện cụ thể ở việc những xúc tu tóc của hắn rũ xuống phía sau, chiếc đuôi cũng duỗi thẳng xuống, rồi để mặc cho bản thân từ từ chìm xuống đáy bể nước. Hắn không hiểu tại sao Dorian không tương tác với mình nữa, hắn buồn bã áp trán vào tấm kính, dùng ngón trỏ vẽ những vòng tròn trên mặt thủy tinh.
Không không không, đó không phải là những vòng tròn ngẫu nhiên, đó là chữ "S", chữ cái đầu tiên trong tên của Silver!
Dorian dần dần mở to hai mắt, lồng ngực của anh bắt đầu phập phồng dữ dội vì cảm xúc kích động.
"Owen, Rose!"
Dorian hét lên, sau đó anh nhận ra trong phòng nghiên cứu chỉ có một mình mình, anh vội vàng bấm số liên lạc và gọi điện cho hai người.
"Hai người đang làm cái gì đấy hả?! Tại sao lại tự ý rời khỏi vị trí của mình trong giờ làm việc? Bây giờ, ngay lập tức, mau chóng quay về phòng nghiên cứu cho tôi!"