Chương 41: Trái Tim Như Dao Mổ

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Chương 41: Trái Tim Như Dao Mổ

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Magmendy tìm gặp Dorian, anh chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Trước đó, Dorian đã nghỉ ngơi trọn một tuần, và chấn thương của anh hồi phục rất tốt.
Trên đường đến văn phòng giám đốc, Dorian lại bắt gặp vài ánh mắt dò xét, vài giọng thì thầm sau lưng — mỗi khi anh xuất hiện ở nơi đông người, tiếng bàn tán về anh chưa bao giờ dứt. Người ta nói anh bị người cá mê hoặc, mở lưới điện tự nguyện, suýt bị ăn thịt như trợ lý của Kayden.
Dorian thèm quay lại hét lên:
"Mấy người lo cho bản thân mình đi!"
Nhưng anh hiểu rõ, nếu làm vậy, anh sẽ bị xem như một Kayden khác — một kẻ có vấn đề về tâm thần.
Bình tĩnh nào ——
Cảm tạ ân điển của Chúa.
Vì hòa bình, vì tình yêu.
Vì vậy, khi ngồi trước mặt Magmendy và nghe ông thông báo sẽ chuyển Silver đến viện nghiên cứu Sinh vật biển Consby trong một thời gian ngắn, lòng Dorian chẳng gợn chút cảm xúc.
"Chúng ta sẽ hợp tác nghiên cứu với Consby. Gần đây họ có một vài phát hiện mới. Con cũng hiểu mà, người cá không phải tài sản riêng của chúng ta. Để khoa học nhân loại tiến bộ, chúng ta phải biết kiềm chế cảm xúc cá nhân," Magmendy nói.
Dorian hiểu hàm ý trong lời ông. Magmendy lo anh vẫn còn khao khát độc chiếm người cá, không chịu để ai khác động vào vật thí nghiệm của mình.
Nhưng giờ thì không còn cần thiết nữa.
Dorian khẽ nhếch mép: "Tất nhiên. Consby cần nó khi nào?"
"Sớm thì đầu tháng tới, muộn thì sau Giáng sinh. Còn tùy vào tiến độ chuẩn bị ban đầu."
"Vậy trong thời gian này tôi cần làm gì?"
"Rất đơn giản. Con chỉ cần kiểm tra toàn diện người cá, tổng hợp đầy đủ số liệu sinh lý hiện tại để thuận tiện cho việc bàn giao."
"Không thành vấn đề."
Magmendy vẫn chăm chú quan sát biểu cảm của Dorian. Sau một hồi im lặng, ông chuyển sang chủ đề khác: "Con trai thân yêu, ta biết nói thế này có thể khiến con buồn, nhưng ta rất vui vì cuối cùng con đã thoát khỏi sương mù, trở về với bản chất của nghiên cứu khoa học."
Dorian không đáp, chỉ nhìn ông bằng đôi mắt xám xanh lạnh lẽo.
Đây là lần hiếm hoi Dorian không phản bác lại những lời dạy bảo của Magmendy, mà chỉ im lặng lắng nghe. Điều đó chắc chắn khiến Magmendy cảm thấy được khích lệ. Ông chợt nhận ra trách nhiệm của một người cha, cảm thấy cần phải nói thêm vài lời từ vị thế trưởng bối.
"Chính vì thế mà ngay từ đầu ta đã không giao cho con nhiều nhiệm vụ nghiên cứu. Từ nhỏ con đã vậy. Nhìn bên ngoài thì lạnh lùng, mạnh mẽ, nhưng thực chất lại tràn đầy lòng trắc ẩn. Sớm muộn gì con cũng phải nhận ra điều này. Con là một nhà nghiên cứu, không phải người chăn nuôi vật nuôi. Nếu con không thể cầm dao mổ, thì con hoàn toàn không phù hợp với công việc này."
Tràn đầy lòng trắc ẩn?
Một lời quy kết thật nực cười.
Dorian cười nhẹ: "Cha yên tâm, nếu có lần sau, con nhất định sẽ dùng súng laser bắn xuyên tim người cá."
Giống hệt như cách ông từng làm với John.
Khuôn mặt Magmendy thoáng hiện lên chút kinh ngạc. Dorian bắt trọn khoảnh khắc ấy. Trong lòng anh dâng lên niềm vui nhỏ nhoi, nhưng ngoài mặt anh vẫn thản nhiên như không, đứng dậy mời: "Buổi thảo luận sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi, giáo sư."
Dorian chưa bao giờ thật sự lắng nghe những cuộc thảo luận định kỳ hàng tuần của tổ nghiên cứu người cá. Bởi vì đó gần như là sân khấu biểu diễn của riêng Magmendy. Ông ta là một chính trị gia bậc thầy trong giới học thuật, một nhà hùng biện lão luyện giữa các giáo sư.
Tất cả mọi người trong phòng đều đã quen. Mỗi người đều ngồi vào chỗ, mặt lạnh như tiền. Dorian từng cảm thấy lạc lõng giữa những hoài nghi và oán trách của chính mình, nhưng giờ đây, anh đã hòa nhập tự nhiên vào tập thể ấy.
Tất cả đều mang vẻ mặt mệt mỏi, tái nhợt, ngoan ngoãn tiếp nhận mệnh lệnh một cách máy móc, vô cảm.
Điều duy nhất khiến Dorian ngạc nhiên chính là cái chết của người cá tên Cain.
"Chuyện bắt nguồn từ một tai nạn. Trợ lý gây ra cái chết mới đến viện nghiên cứu được một tháng, còn thiếu kinh nghiệm... Người này đã bị sa thải. Chúng ta rất buồn, nhưng bi kịch đã xảy ra rồi, chúng ta chỉ có thể chấp nhận, và cố gắng để Cain trở nên có giá trị hơn sau này..."
Magmendy không nói rõ Cain chết như thế nào, chỉ nhấn mạnh nhiều lần rằng đó là một "tai nạn".
Dorian liếc nhìn Kayden. Dáng vẻ người đàn ông này trông như đã bước một chân xuống mồ.
Anh khó tin. Hai tháng trước, Kayden suy nhược đến mức ngay cả người bình thường cũng thấy báo động. Gã gầy trơ xương, tinh thần rệu rã, giống hệt một xác sống. Thế mà giờ đây, gã vẫn còn sống — Dorian thậm chí còn thấy ánh sống bừng lên trong đôi mắt gã.
Dorian mơ hồ cảm nhận được cái chết của Cain dường như khiến Kayden vui vẻ hơn rất nhiều. Gã gần như là người hạnh phúc nhất trong buổi thảo luận hôm nay.
Và lúc đó, Dorian chợt nhớ ra một chuyện. Người cá Cain đã ăn thịt trợ lý của Kayden — mà người trợ lý đó hình như có quan hệ huyết thống với gã. Có vẻ như là em trai.
Có thật sự chỉ là một "tai nạn" do trợ lý gây ra?
Dorian không thể dò xét nội tâm Kayden, nhưng khi nghĩ đến người cá với chiếc đuôi xanh lam tuyệt đẹp kia, anh lại cảm thấy trống rỗng, nặng lòng.
Nhân loại bắt người cá, người cá ăn thịt nhân loại, rồi lại bị nhân loại giết chết...
Một tiếng còi cảnh báo mà Dorian giấu kín trong tận đáy lòng bỗng vang lên dữ dội. Nhưng lần này, anh chọn cách phớt lờ.
Khi hình dung mình như một viên sỏi bị nghiền nát dưới bánh xe lịch sử của nhân loại, anh cảm thấy tinh thần như tách khỏi thể xác — anh đã trở thành một vật thể vô tri, không cần suy nghĩ.
Sự kiên trì của anh không còn ý nghĩa. Lựa chọn đúng hay sai của cá nhân cũng chẳng ảnh hưởng đến dòng chảy của lịch sử. Toàn bộ Dải Ngân Hà cũng chỉ là tia lửa thoáng qua trong vũ trụ bao la.
Nếu loài người có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ, trò chuyện hòa bình với người cá, khám phá mọi bí mật thiên nhiên — thì sao? Nếu không thể — thì sao?
Nếu loài người tiếp tục tồn tại tạm bợ trên đất liền — thì sao? Nếu đến bên bờ tuyệt chủng — thì sao?
Tất cả đều không còn liên quan đến Dorian.
.
Khi đang đeo găng tay và kính bảo hộ, Dorian nhìn người cá nằm trên bàn quan sát — trái tim anh cứng như lưỡi dao mổ của chính mình.
Thuốc mê tiêm liên tục đã khiến người cá sinh ra kháng thể. Liều lượng đủ giết một con trâu giờ chỉ khiến hắn mất khả năng vận động. Silver vẫn cố gượng, không chịu nhắm mắt. Hắn nằm trên mặt bàn kim loại lạnh giá, rên rỉ những tiếng thê lương.
Khi Dorian cắt một mảnh vây nhỏ từ cơ thể hắn, hắn cố gắng cong đầu đuôi, cọ vào cánh tay anh như van xin. Khi bị nhốt trong bể quan sát, hắn vừa khóc rơi ngọc trai, vừa dùng tay viết lên kính hai chữ: "help me please".
Dorian lạnh lùng nhìn hắn, rồi bỗng nhớ ra điều gì. Anh tháo viên ngọc trai từ sợi dây thép mỏng trên cổ tay mình xuống, đưa cho Owen: "Cái này do người cá tiết ra. Đi kiểm tra thành phần, so sánh với ngọc trai thường, rồi báo cáo kết quả cho tôi nhanh nhất có thể."
Nói xong, Dorian không ngoảnh lại lần nào nữa, quay người bước đi.