15. Lò Thiêu Ác Quỷ

Nhóc Zombie Chỉ Muốn An Nhàn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Thiên thu đuốc về phía sau, không phải vì sợ hãi mà bởi lớp màng dầu trên vách hầm. Hắn biết, dù thế nào cũng phải vượt qua con đường này.
Trần Thiên căng da đầu bò vào trong.
Những gương mặt quỷ và những bàn tay quỷ này dường như rất sợ lửa. Khi đuốc lại gần, mấy bàn tay quỷ đều co rúm lại, mặt quỷ kêu ré nhưng không thành tiếng.
Đồng thời, chúng lại có vẻ căm hận lửa vô cùng. Khi đuốc lướt qua, mặt quỷ càng trở nên hung dữ, tay quỷ vươn dài ra, gần như có thể chạm đến người hắn.
Trần Thiên chống cùi chỏ lên vách tường nhớt nháp, bò về phía trước một cách khó nhọc và cẩn thận.
Ninh Túc theo sát phía sau, cậu giơ đèn pin lên và quan sát tình hình bên trong.
Tiếp theo là Trần Tình, vừa nhìn thấy vách lò, cô suýt nữa đã nôn ói.
Kiềm chế cơn buồn nôn, cô vội vàng dùng khăn lụa biến thân, nhưng lại để lại một phần khăn cho Ninh Túc. Cô thấy cậu đang nhìn vách lò với vẻ thích thú, như thể thưởng thức một bức tranh tường.
Trần Tình: “?”
Ninh Túc nhận ra động tác của cô, cậu nói: “Tôi không cần, để Lý Ấn đi.”
Ngay lúc đó, Trần Thiên nhắc nhở Lý Ấn: “Cẩn thận, chúng vừa sợ vừa căm thù lửa.”
“Vừa sợ vừa căm thù lửa… Có nghĩa là chúng đều là những linh hồn bị thiêu chết trong lò!” Lý Ấn cẩn trọng giơ đuốc nói.
Suy đoán này khá hợp lý, nhưng lại khiến người ta rùng mình hơn.
Thậm chí cảm giác thứ dính nhớp trên tay càng thêm khó chịu. Cô không biết đó có phải ảo giác không, nhưng trong không gian dường như tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc.
Trần Tình cố gắng không nôn, rời mắt khỏi vách lò, hỏi Ninh Túc: “Lần trước cậu vào đây cũng như thế này sao?”
Ninh Túc: “Tôi không biết, lúc đó tối quá và tôi chỉ muốn bò nhanh ra ngoài.”
“…”
Quả thật, không nhìn thấy có lẽ sẽ tốt hơn.
Trần Tình nhìn chân của Ninh Túc, cố gắng không để tâm đến những thứ trên vách lò. Cô tập trung ánh nhìn, thính giác càng trở nên nhạy bén hơn.
Trong hoàn cảnh này, cô dường như có thể nghe thấy tiếng khóc than của những gương mặt quỷ, xen lẫn với âm thanh vải quần cọ xát vào thành lò nhớp nháp.
Hơi lạnh lẽo men theo vành tai chui vào khắp người, Trần Tình càng lúc càng cảm thấy rợn người.
“Sao tôi cảm thấy càng lúc càng có nhiều tay quỷ dài như thể sắp chạm đến mình thế!” Giọng người phía sau vang lên đầy hoảng hốt.
Cơ thể Trần Tình đột nhiên căng cứng. Đúng lúc đó, cô cảm nhận được một giọt chất lỏng nặng trịch rơi xuống cổ. Nó giống như thứ chất nhờn nào đó dính trên những bàn tay quỷ kia.
Một mùi hôi thối xông thẳng lên trán, sau gáy truyền đến nỗi đau rát không thể chịu nổi.
Trần Tình thở gấp, lo lắng nuốt nước bọt. Chất lỏng thấm qua khăn lụa khiến cô cảm thấy nguy hiểm đang tiến gần.
Lý Ấn: “Ahhh shit! Chúng bắt được tôi rồi!”
Trần Tình cũng cảm nhận được mắt cá chân bị thứ gì đó dính lạnh bám chặt. Bàn tay kia quá nhỏ, nói là bắt không bằng nói là bám chặt.
Cô kiềm chế không hét lên, trong lòng thầm đếm từng bàn tay quỷ bé đang bám lấy người mình.
“Đừng hoảng! Mau bò lên!” Trần Thiên hét lên từ phía trước.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, ra lệnh bằng giọng cứng rắn để những người phía sau có thể yên tâm hơn.
Thực ra, cũng có vài bàn tay quỷ bám lấy eo và chân hắn, việc bò lên không hề dễ dàng.
Sau khi gắng sức đạp hết đám tay quỷ đi, Trần Thiên cúi đầu, suýt chút nữa đã bật tục.
Vốn chỉ có hai bên sườn và đỉnh đầu có gương mặt quỷ và tay quỷ, nhưng lúc này lại có vô số bàn tay quỷ từ phía dưới thân họ nhúc nhích.
Chúng nhỏ xíu, như thịt lồi, dày đặc, chất lỏng nhớp nháp chảy ra từ ngón tay thấm vào người thật kinh tởm.
“Mau bò!!!”
Lý Ấn: “Mặt quỷ sắp thoát khỏi lớp màng! Á, đau quá!”
Lúc này Trần Thiên cũng không có thời gian quan tâm đến hắn. Sau khi hô “mau bò”, ngay cả bản thân hắn cũng không thể cử động được nữa.
Tay quỷ dày đặc dưới thân bắt chặt hắn, hàng trăm bàn tay túm chặt hắn, cơ thể hắn lắc lư giữa chúng, cộng thêm tay quỷ từ hai bên sườn vẫn cố chui vào, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Trần Thiên lo lắng không thôi. Nếu hắn không thể động đậy, những người phía sau cũng không thể tiến lên.
Nhưng thật ra hắn không cần phải lo, bởi ba người phía sau cũng gặp tình cảnh tương tự, không thể cử động.
Bàn tay quỷ xuyên qua lớp màng, cào cấu người họ, chất lỏng màu xanh đỏ liên tục rơi xuống, tạo thành một vũng nước hôi thối dưới thân.
Ninh Túc sửng sốt bị vô số bàn tay quỷ kéo đi như thể tụi này đang chơi đánh đu biên độ nhỏ.
Một bàn tay quỷ chọc thủng ngón tay cậu, giọt máu thấm vào khiến nó đột nhiên nhảy dựng lên, sau đó những bàn tay quỷ khác tức khắc bò về phía cậu như điên.
Chúng đấu đá lung tung, vô ý đập vào sườn Ninh Túc, để lại chất lỏng màu xanh đen ôi thiu trên chiếc mũi trắng tinh của cậu.
Ninh Túc hơi ghét rồi nha.
Tóc Trần Tình bị bàn tay quỷ nắm dựng lên, chất lỏng dính trên tay làm nó bết lại thành một nhúm.
Chúng giật tóc cô khiến da mặt cô bị kéo căng méo mó. Cô dùng sức nâng cánh tay phải, sờ vào chiếc giày dưới chân bằng bàn tay dính máu, rút con dao găm bên trong cắt đứt luôn mớ tóc kia.
Sau đó, cô chém đứt mấy bàn tay kia.
Nhưng ngay sau đó lại có hàng trăm bàn tay quỷ nhào tới, bám chặt lấy cô như keo 502, dù cô có cố gắng thế nào cũng không thoát ra được.
Vết cào cấu trên người càng ngày càng sâu, ngón tay quỷ cắm mấy lỗ nhỏ lên người cô. Trần Tình cảm nhận rõ ràng máu mình đang bị rút đi, sức lực dần cạn kiệt.
Thấy càng lúc càng nhiều tay quỷ cuồn cuộn lao tới, mắt Trần Tình hiện lên sự tuyệt vọng.
Lý Ấn mới vào hai phó bản, tố chất tâm lý kém hơn Trần Thiên và Trần Tình rất nhiều, chưa kể hắn ở vị trí cuối cùng, không gian hoạt động của đám tay quỷ càng rộng. Lúc này hắn đang trên bờ vực sụp đổ.
Ngày càng có nhiều bàn tay quỷ xuất hiện, hắn dùng hết sức lực cũng không thể thoát ra, bị tay quỷ chọc vào thân thể đau đến nhăn mặt.
Điều đáng sợ hơn là hắn đang bị đẩy sang phải, chuẩn bị tiếp cận lớp màng trên vách lò.
Ngay khi nhìn thấy bên trong màng là một cái mặt quỷ hình chó.
Đây là mặt chó duy nhất hắn nhìn thấy ở lớp màng, lông đen vằn vện máu, đầu bị đập nát một bên, mặt cháy xém đen thui không trọn vẹn, mắt đen kịt tràn đầy tuyệt vọng và căm phẫn.
Nó nhe nanh muốn vồ ra ngoài, lớp màng trên mặt càng lúc càng mỏng, càng trở nên trong suốt.
“Chúng nó sắp thoát ra rồi! Aaaa!”
Trần Thiên hiểu rõ tình hình phía sau. Thể lực hao mòn cộng thêm việc tay quỷ trên người càng lúc càng nhiều, bất cứ lúc nào đều có thể rơi xuống vực thẳm tuyệt vọng.
Có một bàn tay quỷ đang cố chui vào miệng hắn để tiến vào cơ thể. Trần Thiên không cử động được, hắn khó khăn ngửa đầu hét: “Mọi người có thể bò thì mau bò đi!”
Giọng hắn đã không còn lớn như ban đầu, cho thấy sức lực sắp cạn. Hắn đặt hy vọng cuối cùng lên Ninh Túc, hy vọng vô vọng nói: “Ninh Túc… Trên lưng tôi không có nhiều tay quỷ, cậu thử bò qua người tôi đi.”
Vừa dứt lời, một trọng lượng nặng nề đáp xuống cổ hắn, khuôn mặt hắn bị ấn xuống đám tay quỷ, mùi hôi thối của dịch thi thể trét đầy mặt hắn.
“…”
Trần Thiên ngẩng mặt lên, đôi mắt dính đầy chất lỏng nhớp nháp lạnh lẽo, tầm nhìn mờ mịt nhìn thấy đối phương vẫn nằm úp sấp, nhằm thẳng đầu lao về phía trước, sau tiếng ‘rầm’, cánh cửa lò bật ra.
Ánh sáng chiếu vào đôi mắt đen láy và bẩn thỉu của Trần Thiên, đôi mắt hắn dưới quầng sáng khẽ run lên.
Ninh Túc chìa tay ra với Trần Thiên: “Ra ngoài thôi.”
Trần Thiên cố hết sức tách một cánh tay khỏi đám tay quỷ vươn về phía tay cậu, nắm lấy: “Được! Ra ngoài thôi!”
Nhìn thấy cánh cửa trước mặt, Trần Thiên được Ninh Túc kéo ra ngoài, bàn tay quỷ đột nhiên bị khô héo tan chảy không rõ nguyên nhân. Trần Tình vốn không thể cử động giờ lại như được tiếp thêm sinh lực, cố chấp vùng vẫy lần nữa.
“A! Cứu! Aaaa —— Cứu tôi với!”
“Chúng sắp thoát ra rồi!”
Trần Tình vừa mới cử động, lập tức quay đầu lại.
Lý Ấn ở phía sau không những không bò được mà còn bị vô số bàn tay quỷ đẩy sang bên phải vách lò, nơi đó có vài mặt quỷ đang nhào đến.
Mặt chó, mặt heo, mặt người chồm đến lưng hắn như phát điên, như ác quỷ trăm năm chưa ngửi thấy mùi con người.
Lưng Lý Ấn dính sát vách tường, điên cuồng giãy dụa rít gào.
“Lý Ấn!” Trần Tình cố gắng dùng sức lực cuối cùng, vặn nửa người, khó khăn kéo lấy chân Lý Ấn lôi đi.
Trong lớp màng hơi mỏng, một con quỷ mặt dê thiếu mất nửa miệng, dùng nửa hàm răng còn lại xé rách màng da, đồng thời điên cuồng húc cặp sừng tới.
Mà bên kia, một cái mặt người thối rữa cũng thò qua, nhét chung một chỗ với mặt dê, chen lấn muốn chui ra.
“A! Aaaaaaaa!!!”
Trong sự sợ hãi tột độ, Lý Ấn giơ cao ngọn đuốc trong tay, vung về phía mặt dê.
Trần Thiên vừa tiếp đất, trông thấy cảnh này liền kinh hãi gào lên: “Không được dùng đuốc!”
Quả nhiên, lúc đầu ngọn đuốc có tác dụng, nhưng sau đó đám mặt quỷ đột nhiên căm phẫn gầm lên, lệ khí tản ra, mặt quỷ càng biến dạng gớm ghiếc, từng con từng con điên cuồng xé rách lớp màng chui ra.
Một tia máu bắn lên cánh tay và mặt của Trần Tình, kèm theo tiếng thét chói tai thảm thiết.
Cô ngây người ngẩng đầu lên, chứng kiến sau lưng Lý Ấn tóe máu, phủ kín đám quỷ kia.
Cô nhìn thấy xương sống trắng hếu của Lý Ấn.
Thân thể hắn càng ngày càng teo tóp lại.
Trước khi Trần Tình kịp phản ứng, ngọn đuốc trong tay Lý Ấn đã bén sang lớp dầu trên tấm màng, đường hầm ‘phừng’ một tiếng bốc cháy.
Hàng trăm mặt quỷ điên cuồng gào thét trong biển lửa.
Ngọn lửa xông tới cửa lò, Trần Thiên không chút do dự nhảy vào trong lò thiêu.
Hai giây sau, Trần Tình bị Trần Thiên nắm lấy cánh tay, còn Trần Thiên được Ninh Túc kéo mắt cá chân lôi ra khỏi lò thiêu.
Hai anh em nằm sõng soài trên đất.
Một nửa chiếc quần của Trần Tình bị cháy xém, bắp chân bỏng phồng rộp, khắp người đều có vết sẹo với độ sâu khác nhau, cổ tay trái bị tay quỷ cấu thủng lỗ chỗ, trên người còn dính chất nhầy bỏng rát.
Trần Thiên cũng chật vật không kém, một góc tóc của hắn bị lửa đốt, cơ thể dính nhớp không chịu nổi, nhưng trên người hắn lại không có một chút vết thương nào.
Ninh Túc đoán điều này có liên quan đến kỹ năng của hắn.
Cả hai nằm bất động trên mặt đất, nỗi sợ hãi và kiệt quệ khi thoát khỏi tử thần, cùng với nỗi đau thương trước cái chết của người bạn đồng hành bủa vây lấy họ.
Ninh Túc cũng không quấy rầy hai người.
Cậu nhìn vào nhà kho ngay góc lò mổ, quả nhiên thấy một thằng nhóc mặc áo thun trắng cùng quần lửng đứng đó.
Từ khoảng cách xa nhìn thấy tư thế rũ đầu và ánh mắt của nó, Ninh Túc có thể nhận ra nó không vui.
Lần trước đồ tể nhét Ninh Túc vào lò thiêu, nó lôi cậu ra mà cũng chẳng vui vẻ gì.
Nhưng nếu không làm vậy thì phải làm sao đây?
Họ muốn giải mã thì phải bắt buộc bước vào thế giới này.
Tầm mắt cậu rời khỏi kho hàng, quan sát bốn phía trong lò mổ. Nó giống hệt như trước khi họ bò vào trong lò thiêu, cách đó không xa chính là đồ tể quen thuộc đang chặt thịt.
Cứ như thể họ đã trở lại lò mổ ban đầu.
Nhưng cả ba người họ đều biết không phải vậy.
Khi họ bước vào lò thiêu, đã là buổi sáng gần 8 giờ, lúc ấy ánh nắng chan hòa đã buông xuống.
Ở đây cũng có nắng nhưng nó như được bao phủ thêm bởi một lớp màng dầu màu vàng nến, chiếu xuống một màu ảm đạm thật áp lực.
Đồ tể đúng là đồ tể kia, nhưng đồ tể ở thế giới bên ngoài là một bộ dạng con người bình thường. Chỉ khi Ninh Túc và Trần Tình theo hắn đến bờ sông cạnh nhà tang lễ, họ mới được nhìn thấy bộ mặt khác của hắn.
Bây giờ mặt trời đã mọc.
Nhưng đôi mắt của đồ tể lại là màu xanh lục sẫm, chúng còn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hơn nữa, thứ hắn đang chặt không phải là lợn, bò hay dê, mà là một cơ thể trắng muốt không có lông.
Trần Tình nãy giờ vẫn luôn cố gắng không nôn từ lúc vào lò thiêu, nhưng nhìn thấy đống thịt trắng mà hắn băm nhỏ, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà quỵ xuống đất nôn mửa.
Trong lò mổ tối om, bắt mắt nhất vẫn là hàng chữ đỏ như máu trên tường.