Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối
Chương 18: Không Ánh Sáng
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sunny đang tận hưởng một trận tắm nước nóng. Sau khi nói chuyện, Bậc Thầy Jet đã đuổi cậu đi tắm, cô bảo cậu "hôi mùi Ác Mộng". Dù sao thì Ma Pháp cũng làm chậm quá trình trao đổi chất của cơ thể, và những thiết bị y tế gắn vào người cậu đã xử lý các vấn đề khác. Nhưng cậu vẫn đã ngủ liền ba ngày.
Dù chỉ là cảm giác tâm lý, mùi máu và sự tuyệt vọng dường như vẫn còn vương vấn trên người cậu.
'A, đây đúng là thiên đường,' Sunny thầm nghĩ, cố gắng tạm quên đi cái Khiếm Khuyết sớm muộn gì cũng gây họa.
Chỉ có mình cậu trong nhà tắm của đồn cảnh sát, thư giãn dưới dòng nước ấm áp. Sau một lúc, Sunny tiếc nuối tắt vòi và đi về phía kệ để khăn. Tình cờ, cậu nhìn thấy mình trong tấm gương gần đó.
Có những thay đổi tinh tế về ngoại hình, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra. Làn da tái nhợt giờ trông khỏe mạnh hơn, cơ bắp cũng rõ nét hơn trước. Cậu trông thon gọn và rắn chắc, không còn gầy gò, ốm yếu như trước. Mái tóc cậu dường như sáng bóng hơn, và ánh mắt cũng có hồn hơn.
Nhưng cậu vẫn lùn. Không hẳn là hình tượng nam tính điển trai mà người ta thường hình dung.
'Hotboy ư?' Sunny chua chát nghĩ.
Cậu bỗng giật mình, nhận ra thứ gì đó kỳ lạ. Trong lúc nhìn bản thân trong gương, hình chiếu của cái bóng dưới chân cậu dường như vừa chuyển động. Cứ như thể nó hơi cúi đầu xuống, tỏ vẻ xấu hổ.
Sunny nhanh chóng quay lại, nhìn chăm chú về phía cái bóng. Nhưng mọi thứ có vẻ bình thường. Cái bóng vẫn cử động bình thường, theo sát từng động tác của cậu.
'Rõ ràng là tao vừa thấy mày di chuyển,' cậu nói, cảm thấy kỳ lạ. 'Chắc chắn mày vừa tự cử động đúng không?'
Sunny lườm cái bóng, cái bóng ngoan ngoãn lườm lại cậu.
'Mày có chuyển động hay không?'
Cái bóng ra sức lắc đầu.
'Cái quái gì?!'
'Lắc đầu là sao hả?! Mày vừa nhúc nhích đầu mà! Mày tưởng tao ngu lắm à?'
Cái bóng dường như suy tư một lát rồi nhún vai.
Sunny há hốc mồm.
'Bóng của bạn có tính tự chủ hơn đa số. Nó sẽ là một trợ thủ vô giá,' cậu lẩm bẩm.
Đúng vậy. Ma Pháp đã mô tả Khả Năng Phân Loại của cậu như thế.
Nhưng chính xác thì cái bóng của cậu có thể làm gì? Cậu quyết định thử nghiệm một chút.
'Này. Nói xem mày làm gì được.'
Cái bóng im lặng, không hề nhúc nhích.
'À phải rồi, nó làm gì có cổ họng mà nói chuyện.'
Cứ như đó là vấn đề vậy! Cái bóng làm quái gì có cơ bắp, nhưng nó vừa tự di chuyển đó thôi.
'Ờ... làm gì đó tao xem thử?'
Không có phản ứng. Có vẻ như cái bóng hài lòng với việc giả vờ bình thường, chỉ là một khối đen vô tri.
Sunny thở dài.
'Mình đã tiếp cận sai cách rồi.'
Dù tự chủ hay không, cái bóng vẫn là một phần thuộc về cậu. Đó là hiện thân của Khả Năng Phân Loại mà cậu đã nhận được. Vì vậy, thay vì hỏi cái bóng, cậu nên tự hỏi bản thân những điều đó.
'Không nói phải không?'
Sunny nhắm mắt và hướng giác quan vào bên trong, khám phá bản thân lần đầu tiên kể từ khi trở về thế giới thực. Cậu có thể cảm thấy nhịp đập của tim mình, lồng ngực đều đặn lên xuống, không khí se lạnh trong phòng tắm. Cậu nghe tiếng nước nhỏ giọt lên sàn nhà. Từng luồng khí được lọc chuyển động, khẽ chạm vào da cậu.
Và rồi, ngay trong phạm vi ý thức, một thứ gì đó mới mẻ xuất hiện.
Một giác quan hoàn toàn mới.
Sunny tập trung vào nó, và bỗng nhiên cả một thế giới khác mở ra với cậu. Khó diễn tả thành lời, giống như cố gắng diễn tả thính giác hay xúc giác với người chưa từng trải nghiệm vậy.
Cứ như thể cậu có thể giao tiếp với những bóng hình vây quanh mình, nhận thức cả hình dạng của chúng lẫn không gian xung quanh, dựa trên mức độ áp lực mà mỗi thứ tác động lên tâm trí cậu cũng như tác động lẫn nhau.
Một sự hiểu biết đến tự nhiên và tức thì, như bản năng vậy.
Những hình dáng đó là những cái bóng. Và trong số chúng, một cái – không phải cái lớn nhất, nhưng lại sâu thẳm nhất – cảm giác không phải là vật thể bên ngoài. Nó là một phần của chính linh hồn cậu.
Một khi Sunny nắm được cảm giác đó, cậu có thể cảm nhận cái bóng giống như cậu cảm nhận tứ chi của mình vậy. Khác biệt là tay chân cậu làm từ da thịt, còn cái bóng làm từ nơi không có ánh sáng.
Sunny mở mắt và nhìn cái bóng. Rồi, chỉ với một ý nghĩ, cậu khiến nó giơ một tay lên.
Cái bóng giơ tay.
Cậu khiến nó ngồi, đứng, quay người, đá. Rồi cậu còn làm nó biến đổi hình dạng, thành vòng tròn, một đường thẳng, rồi một con quái vật. Cuối cùng, nó lại biến trở lại thành cái bóng của cậu. Cái bóng uyển chuyển như chất lỏng. Thứ duy nhất cố định là kích thước của nó.
'Ha! Cũng hay đó chứ!'
Cái bóng giận dỗi, rồi đành phải giơ ngón cái lên.
'Nhưng mà mày hữu ích ra sao?'
Cậu điều khiển cái bóng đá vào giá để khăn. Nó ngoan ngoãn làm theo và tung ra một cú đá mạnh mẽ. Đương nhiên, vì nó chỉ là một cái bóng, nên chân nó xuyên qua cái giá mà không hề khiến nó nhúc nhích dù chỉ một chút.
'Chỉ... mày chỉ có vậy thôi sao?'
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh những xúc tu bóng tối xé xác con Bạo Chúa một cách tàn nhẫn. Có vẻ như còn lâu cậu mới có thể sánh ngang với Thần Bóng Tối.
Đáng tiếc thật.
Cái bóng nhìn cậu đầy vẻ ghét bỏ. Rồi nó nhún vai và không thèm di chuyển nữa, rõ ràng cậu đã chạm vào lòng tự ái của nó.
Sunny thở dài rồi lấy cái khăn.
'Thôi. Mình sẽ tìm hiểu thêm sau.'
Vài phút sau, cậu mặc một bộ đồ thể thao của cảnh sát và đi về phía căng tin. Bậc Thầy Jet đang ngồi chờ cậu tại một cái bàn, với hai suất đồ ăn nhân tạo nóng hổi trước mặt.
'Tự nhiên dùng đi.'
Sunny liếc nhìn món đồ ăn rẻ tiền, thứ không khác là mấy so với những gì cậu quen ăn ở ngoại ô, rồi thở dài. Chẳng hiểu sao, bữa ăn đầu tiên với tư cách Người Ngủ trong đầu cậu lại hoành tráng hơn thế nhiều.
Nhưng dù sao vẫn là thức ăn.
Cậu ngồi xuống, ăn ngấu nghiến món thức ăn nửa rắn nửa lỏng đó. Cậu thật sự rất đói.
Trong lúc ăn, tâm trí cậu bắt đầu lang thang khắp nơi. Sunny liếc trộm Jet rồi thắc mắc. Ma Pháp đã bảo cậu phải đi tìm một chủ nhân, và điều đầu tiên cậu nhìn thấy khi tỉnh lại lại là một Bậc Thầy ngay trước mắt. Cậu thử tưởng tượng cảnh bản thân trở thành một nô lệ ngoan ngoãn của một người phụ nữ như thế.
Những ý nghĩ kỳ lạ hiện lên trong đầu...
'Biết gì không Sunny,' cậu tự cười chính mình. 'Với cái số con rệp của mày, thì đây chính là lúc cô ta sẽ hỏi...'
Sunny sặc thức ăn. Cậu cảm thấy miệng mình đang há ra, dùng hết ý chí để buộc bản thân giữ im lặng. Một giây trôi qua, cậu không nói gì cả. Rồi một áp lực kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí cậu, nhanh chóng biến thành một cơn đau tối sầm mặt mũi. Cậu chịu đựng thêm vài giây nữa rồi bỏ cuộc.
'Tôi đang nghĩ, đây chính là lúc hoàn hảo để cô hỏi tôi đang nghĩ gì,' cuối cùng cậu nói ra như thế.
Jet nhìn cậu lạ lùng.
'Được rồi. Cậu sắp ăn xong chưa?'
Sunny gật đầu.
'Vậy tôi sẽ bắt đầu. Theo quy trình, tôi phải nói cho cậu biết vài điều. Đa phần chỉ là thủ tục mà thôi. Trước hết, liên quan đến Ác Mộng của cậu...'
Cô liếc nhìn cậu rồi thở dài.
'Cậu được phép nhận một đợt tư vấn tâm lý miễn phí. Cho dù cậu đã trải qua chấn thương tâm lý gì thì việc tìm kiếm sự giúp đỡ đều không có gì phải xấu hổ. Tâm trí cũng quan trọng không kém gì cơ thể – nên cậu cần phải giữ cho nó khỏe mạnh. Cậu có cần không?'
Sunny lắc đầu. Jet nhún vai rồi tiếp tục:
'Tùy cậu. Cậu cũng có thể nói chuyện với tôi. Có khó lắm không?'
Sao cậu trả lời câu hỏi đó được?
'Vừa tồi tệ hơn nhiều nhưng lại vừa chính xác những gì tôi dự đoán.'
Cô gật đầu, hài lòng với lời giải thích đó.
'Đó là một thái độ tốt. Tôi sẽ không tò mò thêm nữa. Đám trẻ ngoại ô như chúng ta bền bỉ hơn họ nghĩ nhiều.'
Sunny bất ngờ nhìn cô.
'Bậc Thầy Jet... Cô lớn lên ở ngoại ô sao?'
Cô mỉm cười.
'Sao? Cậu không nhận ra vì thái độ lịch sự và vẻ ngoài sạch sẽ của tôi ư?'
Cậu chớp mắt vài cái trong sự bất ngờ.
'Hoàn toàn không.'
Sau khi suy nghĩ, cậu nói thêm:
'Có nhiều người như chúng ta trong số những Người Thức Tỉnh không?'
Nụ cười của Jet tắt hẳn.
'Không. Không có. Thật ra thì con số đó chỉ đếm được trên đầu ngón tay.'
Đúng như dự đoán. Tỷ lệ sống sót của những người như họ là quá thấp. Vì vậy, việc Jet đạt được cấp bậc ba sao lại càng chói mắt.
'Một ngày nào đó mình cũng sẽ đạt đến Bậc Thầy.'
Nếu cô ấy làm được, thì tại sao mình không thể?
'Vậy... giờ thì sao nữa? Cô còn có gì cần nói cho tôi biết không?'
Sunny không hề biết bản thân phải làm gì một khi rời khỏi đồn cảnh sát. Đông chí chỉ còn cách vài tuần.
Jet nghiêng người về phía sau và trả lời:
'Ừm, chỉ có vậy thôi. Có vài thứ cần phải giải quyết, đa phần là liên quan đến gia đình cậu, nhưng... à thì. Tôi đã đọc hồ sơ của cậu, nên tôi biết những điều đó không áp dụng trong trường hợp của cậu. Việc duy nhất còn lại là quyết định cậu sẽ chuẩn bị thế nào cho chuyến đi đầu tiên vào Cõi Mộng của mình.'
Cô nhìn thiết bị liên lạc của mình và nhăn mặt.
'Phải nói là vận may của cậu thật sự quá tệ. Không còn nhiều thời gian nữa. Trước tiên: cậu được tự do làm bất cứ điều gì cậu muốn. Không ai bắt buộc cậu đưa ra quyết định gì cả. Có nghĩa là, cậu có thể chọn tự mình chuẩn bị, hoặc là không chuẩn bị gì cả. Cứ sống vui vẻ cho đến khi bữa tiệc tàn.'
Sunny cả đời chưa từng đi tiệc.
'Nhưng tôi khuyên cậu không nên làm vậy. Là một Người Ngủ, cậu được đặc cách nhập học vào Học Viện Thức Tỉnh. Cậu sẽ được cung cấp thức ăn, chỗ ở, và nhiều lựa chọn cho các lớp học chuẩn bị. Vào thời điểm này trong năm thì đã khá muộn, cậu sẽ không học được nhiều. Nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.'
Cô im lặng vài giây, rồi nói tiếp:
'Quan trọng hơn là, cậu sẽ có thể làm quen với những người sẽ cùng cậu tiến vào Cõi Mộng. Một số người có thể trở thành đồng đội cả đời của cậu.'
'Và một số người có thể sẽ là kẻ kết thúc cuộc đời mình khi ở trong Ma Pháp,' Sunny bổ sung, nhận ra ý nghĩa sâu xa hơn trong lời nói của Jet.
'Vậy ý cậu thế nào? Có muốn tôi dẫn cậu đến Học Viện hay không?'
Sunny suy nghĩ. Kỳ lạ là Khiếm Khuyết của cậu lại im lặng, không buộc cậu phải trả lời theo hướng nào cả.
'Có phải vì mình vẫn chưa quyết định?'
Cuối cùng, cậu nhìn xuống cái khay thức ăn đã hết sạch, rồi đưa ra quyết định.
Thức ăn và chỗ ở miễn phí?
'Ừm. Tôi muốn đến Học Viện.'