Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giấc ngủ lại không đến với Sunny. Một lúc sau, cậu lặng lẽ ngồi trong bóng tối, thư thái lắng nghe tiếng sóng vỗ. Trong khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi này, những ký ức về những ngày qua lại ùa về trong tâm trí cậu. Nhưng cậu quá mệt mỏi để thực sự suy ngẫm về chúng. Ấm áp, no bụng và khá an toàn. Lúc này, chỉ bấy nhiêu thôi đã là quá đủ.
Không lâu sau đó, nhịp thở của Cassia thay đổi, có vẻ cô đã chìm vào giấc ngủ. Nephis vẫn đang canh gác, bất động như thường lệ, và giữ khoảng cách. Với mái tóc bạc và làn da trắng, trông cô như một bức tượng điêu khắc từ đá cẩm thạch.
Sunny thở dài. Vật lộn một lúc, cậu khẽ nói:
"Này. Tôi hỏi một câu được không?"
Nephis liếc nhìn cậu rồi nhún vai. Việc cô không trả lời thành tiếng cho thấy cô rõ ràng vẫn nhớ cậu có khả năng nhìn trong bóng tối.
"Được thôi."
'Liệu có quá riêng tư không?'
Sunny chần chừ.
"Tôi cứ nghĩ rằng những Truyền Nhân như cô sẽ tiến vào Ma Pháp với cả kho Ký Ức được thừa kế. Đó chẳng phải là lợi thế chủ yếu của cô sao? Vậy tại sao cô chỉ có ba cái?"
Nephis yên lặng một lúc.
"Thực ra thì tôi chỉ có hai cái. Sợi dây chuyền là của Cassie."
Cậu nhướng mày.
"À, ra là vậy."
Nhận thấy câu trả lời của mình không giải đáp được thắc mắc, Nephis suy nghĩ một lúc rồi nói thêm:
"Chúng tôi mất gần hết Ký Ức khi cha qua đời. Những thứ còn sót lại cũng bị bán đi từng cái một theo thời gian, để duy trì gia đình. Cây kiếm và bộ giáp đến từ Ác Mộng Đầu Tiên của tôi."
Thì ra là vậy. Sunny nhận ra sự sụp đổ của gia tộc Bất Diệt Hỏa còn nghiêm trọng hơn cậu tưởng. Nhưng vẫn có điều gì đó không hợp lý.
"Nhưng chắc chắn, với danh tiếng và địa vị của gia tộc cô, việc kiếm tiền sẽ không quá khó khăn chứ."
Không có sự phản ứng mạnh mẽ nào, Nephis đơn giản nói:
"Có lý do khác."
Rồi, cô bỗng nhiên quay đầu về phía cậu.
"Tôi có thể hỏi lại một câu không?"
Sunny nuốt nước bọt.
"Ừm, hỏi đi."
Nephis nghiêng đầu.
"Sao cậu biết tôi là Truyền Nhân?"
'Sao? Chỉ có thế thôi sao?'
"Đơn giản thôi. Tôi đã nghe Caster nói. Hắn ta mắng những Người Ngủ khác và bắt họ phải tôn trọng cô hơn."
Cô gật đầu rồi quay đi. Những suy nghĩ gì ẩn sau ánh mắt xám đó, Sunny thật sự không biết.
Một lúc sau, cậu mới lấy thêm can đảm để hỏi câu hỏi mà cậu thực sự thắc mắc. Nhưng trước khi hỏi, cậu cẩn thận đảm bảo Cassie đã ngủ say và nói khẽ.
"Tôi hỏi thêm một câu nữa được không?"
Không bị từ chối, cậu tiếp tục hỏi:
"Tại sao cô lại mang theo cô ấy?"
Khóe miệng Ngôi Sao Thay Đổi hơi nhếch lên.
"Tại sao? Cậu sẽ không làm như vậy ư?"
Sunny nghiến răng, cảm giác cái Khiếm Khuyết đang buộc cậu phải nói ra câu trả lời thật lòng.
"Không."
Thực lòng mà nói, cậu cũng muốn tin bản thân sẽ trả lời "có" trong khoảnh khắc đó. Nhưng một trong những thứ mà cậu đã đánh mất trong Ác Mộng là khả năng tự lừa dối bản thân. Sự thật thật tàn nhẫn.
Không phải là Sunny không thương hại cô gái mù hay cậu không muốn giúp cô ấy. Chỉ là cậu biết chắc rằng đó không phải là việc mình có thể làm. Cậu chỉ vừa đủ khả năng cứu chính bản thân, đừng nói đến việc mang theo một người bất lực qua Cõi Mộng. Nếu cố gắng, họ sẽ chỉ chôn cùng.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy thất vọng với bản thân.
Nhưng Nephis lại không có vẻ chỉ trích cậu. Cô không có biểu hiện gì cả. Sau vài giây, cô chỉ nói:
"Vì tôi muốn."
'Vì... cô muốn?'
Đó không phải là câu trả lời mà Sunny mong đợi. Cậu khá chắc là cô sẽ giảng cho cậu một bài học về đạo đức và lòng thương người, hoặc là cô sẽ nêu ra một cách kỳ lạ nào đó mà sẽ khiến Khả Năng tưởng chừng rất yếu của Cassie trở nên vô cùng hữu dụng.
Nhưng cô không theo lối nào cả. Nephis thực sự cho rằng cậu sẽ tin tưởng cô đặt cược mạng sống bản thân, đến mức hy sinh một Ký Ức dạng giáp cấp bậc Thức Tỉnh, chỉ vì cô thích vậy.
'Nực cười!'
Ban đầu, cậu bỏ qua câu trả lời đó, cho rằng cô chỉ không muốn trả lời thật lòng. Nhưng càng suy ngẫm, cậu lại càng cảm thấy khó chịu.
Bởi vì, có lẽ, đó chính là sự thật.
Bởi vì hoàn cảnh sống, Sunny chưa bao giờ thực sự làm việc gì mà cậu muốn. Đa phần, cậu làm vì cậu cần phải làm. Câu hỏi chưa bao giờ là "muốn"... nó luôn là "phải". Với cậu, đó là quy tắc cơ bản của cuộc sống.
Nhưng thực sự là như vậy sao? Hay chỉ là vấn đề về góc nhìn? Nephis có những lợi thế nhất định từ sự nuôi dưỡng của cô, nhưng cô cũng không dư dả như cậu tưởng tượng. Cô không có tiền tài và không có một kho Ký Ức để tăng cường bản thân. Nhưng cô lại có một tư tưởng khác với Sunny.
Không phải là không thể để cô có sự quyết đoán bỏ mặc cái "cần" cho thứ gì đó vô bổ như là "muốn", và làm những việc mà người bình thường như Sunny sẽ không bao giờ.
Như là giúp đỡ một cô gái mù đơn giản chỉ vì đó là việc Nephis muốn làm.
Có lẽ, tâm lý đó chính là lợi thế lớn nhất của cô.
Có lẽ, đó chính là bức tường chân chính ngăn cách những Truyền Nhân và những người khác.
Có rất nhiều điều để suy nghĩ. Nhưng trước khi Sunny kịp sắp xếp ý nghĩ trong đầu, Nephis lại nói.
"Lượt tôi."
'Ừm... ý cô là đến lượt cô hỏi?'
Đó chính xác là ý của Nephis. Ngôi Sao Thay Đổi lại lần nữa nhìn về phía Sunny và, sau khi dừng một lúc, lên tiếng hỏi:
"Cậu có biết truyền thuyết về Odysseus không?"
'Cái gì... ai? Câu hỏi kỳ cục gì vậy?!'
Ngạc nhiên, Sunny lắc đầu. Rồi nhớ đến việc cô không thể nhìn thấy mình, cậu nói:
"Không."
Nephis thở dài và quay đi. Sau vài giây, cô nhẹ nhàng nói:
"Odysseus là một anh hùng trong một trận chiến thời cổ đại. Theo truyền thuyết, có một số nhân loại thời kỳ đó sở hữu những sức mạnh tương tự với những người Thức Tỉnh. Achilles với một Phân Loại mang đến cho ông ta một cơ thể bất diệt, Diomedes hung tợn đến mức Thần Chiến Tranh cũng phải dè chừng, Ajax mạnh mẽ ngang một người khổng lồ. Odysseus không phải người mạnh nhất, hay là dũng cảm nhất. Nhưng ông ta lại là người khôn ngoan nhất."
Sunny chớp mắt, nhìn chăm chú về phía cô gái tóc bạc.
'Gì thế? Tự dưng lại kể chuyện? Mà sao tự dưng cô nói năng nghe hay vậy?'
Cùng lúc, Nephis vẫn tiếp tục:
"Cuối cùng, sự khôn ngoan của Odysseus đã chấm dứt cuộc chiến, và ông ta chuẩn bị chuyến hải trình về nhà. Nhưng những vị thần đã nguyền rủa ông ta phải lang thang mãi mãi trên biển, không bao giờ về đến đích. Trong nhiều năm, ông ta sống sót từ thảm họa này đến thảm họa khác, dần dần mất hết đồng đội của mình. Rồi, thuyền đắm, ông ta thấy mình trên một hòn đảo, nơi một vị thần xinh đẹp tên Calypso sinh sống."
Giọng nói thanh tao, đăm chiêu kỳ lạ vang lên trong bóng tối, tạo thành một không khí khó cưỡng. Sunny không kiềm được mà lắng nghe với toàn bộ sự tập trung.
"Calypso đã yêu Odysseus và mời ông về cung điện của mình. Trong nhiều năm, họ sống chung trong hài hòa. Hòn đảo giống như thiên đường, với đủ loại phép màu, sơn hào hải vị. Miễn là có Calypso yêu dấu bên người, thì Odysseus sẽ bất tử. Nhưng... ông ta ở đó càng lâu, thì lại càng dành nhiều thời gian nhìn về phía biển với ánh mắt ảm đạm."
Nephis mỉm cười.
"Cuối cùng, Odysseus đóng một cái thuyền tạm bợ và bỏ lại hòn đảo, rời bỏ tất cả những niềm vui, vị thần xinh đẹp và thậm chí cả sự bất tử của mình. Vậy nên, câu hỏi của tôi là... tại sao ông ta lại rời đi?"
Sunny chớp mắt.
'Gì chứ?'
Cái trò hại não gì thế này? Cậu thậm chí còn cân nhắc thử xem Nephis có phải đang trêu chọc cậu hay không, nhưng có vẻ như không phải vậy. Có vẻ như cô thực sự muốn nghe câu trả lời.
'Đồ kỳ quặc!'
Cậu nghĩ một lúc rồi nói, không mấy tự tin:
"Có lẽ vì ông ta xa nhà?"
Một nụ cười thoáng hiện lên trên gương mặt Nephis.
"Xa...nhà. Hừm. Đúng là vậy."
Sau đó, cô quay đi, hạ thấp đầu, lại biến thành bức tượng.
Có vẻ như cuộc trò chuyện của họ đã chấm dứt.
Lầm bầm trong lòng, Sunny nằm xuống và cố ngủ. Nhưng hình ảnh Odysseus với ánh mắt ảm đạm cứ hiện lên trong đầu cậu. Sau một lúc, cậu thầm thì:
"Vậy rồi sao? Ông ta có về đến nhà không?"
Nephis nhanh chóng đáp lời.
"Có. Ông ta về với vợ con, và họ sống vui vẻ bên nhau."
Thỏa mãn, Sunny mỉm cười và quay sang một bên.
Khi đã nửa chìm vào giấc ngủ, cậu lại nghe giọng nói nhẹ nhàng của Ngôi Sao Thay Đổi. Lần này nó lại rất khẽ và không định hướng, như thể không nói với ai cả.
"Odysseus là nhân loại đầu tiên phá vỡ ý chí của thần."
Vào buổi sáng, Sunny và Nephis thức dậy trước. Trong lúc mặt trời mọc và nước biển rút lui, họ đánh lửa và chuẩn bị một bữa sáng đơn giản.
Cassie vẫn còn ngủ, họ không nói gì với nhau. Giống như cuộc trò chuyện đêm qua không hề xảy ra. Nhưng sau một chút, họ thảo luận kế hoạch cho những ngày tiếp theo. Nephis có vài ý tưởng:
"Cậu nói đám cua tập trung ở phía tây. Vậy nên, lựa chọn của chúng ta là phải bắt đầu di chuyển về phía đông sớm nhất có thể. Đương nhiên là phía bắc và phía nam cũng có thể cân nhắc, nhưng như vậy thì sẽ không thể tạo ra nhiều khoảng cách giữa chúng ta với kẻ địch."
Sunny gật đầu, đồng ý với lý luận đó.
"Chúng tôi đã tìm hiểu về phía đông một chút, nhưng chưa đủ để có thể tự tin đến được điểm cao tiếp theo trong một ngày. Vậy nên, biện pháp tốt nhất là phải dùng hôm nay để dò xét lối đi đến nhóm vách núi bên kia và ngày mai chúng ta sẽ di chuyển trại."
Cậu thở dài.
"Cô biết chúng ta đang ở đâu không? Phía đông có Thành Trì của nhân loại không?"
Nephis lắc đầu.
"Tôi chưa từng nghe nói về vùng nào phù hợp với hoàn cảnh của nơi này. Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn phải di chuyển để tìm hiểu thêm. Hoặc là tìm thấy một Thành Trì, một Cổng Dịch Chuyển chưa khám phá... hoặc chết. Phía đông cũng tốt như những hướng khác. Hơn nữa, nó an toàn nhất, bởi vì đám quái vật ở phía tây."
Vào lúc đó, Cassie bỗng dưng ngồi thẳng dậy. Đôi mắt mở to, gương mặt hơi tái đi. Trông cô lo lắng và kích động.
Nephis cau mày.
"Cassie? Có chuyện gì?"
Cô gái mù nhìn họ và mỉm cười.
"Một... một điềm báo! Mình thấy một điềm báo!"
'Giống như... được báo mộng?' Sunny tự nghĩ, cố làm quen với thực tế mới về người có khả năng nhìn thấy tương lai. Hay quá khứ.
Trong lúc đó, Ngôi Sao Thay Đổi vươn tay ra, giống như chuẩn bị triệu hồi thanh kiếm.
"Chúng ta gặp nguy hiểm?"
Cassie nhanh chóng lắc đầu.
"Không, không phải vậy! Người... Mình thấy một tòa lâu đài đầy người!"
Cô mỉm cười và dùng ngón tay chỉ.
"Mình không biết bao xa, nhưng mình chắc chắn là hướng đó!"
Sunny và Nephis nhìn nhau, không biết nên vui mừng hay sợ hãi.
Ngón tay nhỏ nhắn, tinh tế của Cassie đang tự tin chỉ về phía tây.