10. Bài học quý giá

Nô Lệ Bóng Tối - Q5: Đêm Kinh Hãi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tầng hầm bên dưới nhà Sunny, tiếng thép va chạm vang lên.
Rain đang di chuyển với tốc độ và sự chuẩn xác khác thường so với một cô gái bình thường ở tuổi cô bé. Phong cách chiến đấu dù non nớt nhưng vững chãi, tính toán và sắc bén, kết hợp phòng ngự ổn định với những đòn tấn công bất ngờ và bùng nổ. Cây kiếm tập nặng nề vù vù trong tay cô, xé gió như thể có lưỡi thật.
Sự ngượng nghịu của tuổi trẻ gần như đã hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể cô, nhường chỗ cho một dáng vẻ trưởng thành đầy hứa hẹn. Cô cũng khỏe khoắn và kiểm soát cơ thể tốt hơn, chiến đấu với sự tự tin và đĩnh đạc đến mức khiến đa số bạn học xuất thân danh gia vọng tộc phải ghen tị.
Mặc dù rất muốn, Sunny cũng không thể khoe khoang rằng mọi tiến bộ của cô bé đều là nhờ công cậu.
Hiện tại, cậu đang đối mặt em gái, đón đỡ những đòn tấn công của cô bé bằng một tay trong lúc giữ một tay trong túi. Cho dù Rain có làm gì, thì cây gậy làm từ hợp kim dẻo dai mà cậu đang cầm dường như bất khả xuyên thủng, bất khả tránh né, và bất khả bẻ gãy. Mọi đòn tấn công của cô đâm vào nó và vỡ tan, và mọi phòng ngự của cô bé đều trở nên vô dụng trước những động tác lười biếng của gia sư mình.
Đôi lúc, cây gậy đột nhiên búng ra trước và đánh vào vai cô, dội khỏi trán cô, hoặc là chạm vào tay cô. Dù vậy, cô gái vẫn không để bản thân cảm thấy tức tối mà tiếp tục nỗ lực, vẫn giữ được sự tập trung.
Đó là nhờ vào ý chí, cái đầu lạnh, và kỷ luật thép đó mà Rain đã có thể tiến bộ nhanh đến vậy.
“Không tệ…”
Sunny làm chệch một đòn tấn công nhanh khác, tiến lên một bước, và dùng mũi cây gậy chọc vào ngực cô bé.
“Đây. Em đã chết. Lần nữa. Anh chán đánh với cái xác lắm rồi. Ngừng lại thôi!”
Rain nhảy ra sau và đứng sững, thở nặng nề trong lúc những giọt mồ hôi lăn xuống gương mặt tái nhợt. Tuy nhiên cô bé không hạ kiếm. Sunny đã dạy cô bé về sự nguy hiểm của việc hạ cảnh giác từ lâu rồi.
…Nhưng vết bầm đó mất rất lâu để lành.
Cậu nhếch mép cười, rồi gãi gãi sau đầu với cây gậy và đưa cho cô bé bình Nước Suối Vô Tận. Sau khi cô bé giải khát, Sunny ngồi xuống sàn và hỏi bằng giọng nghiêm khắc:
“Anh đánh em ở đâu?”
Rain cũng ngồi xuống, và trả lời rành mạch:
“Đầu, vai phải, tay phải, cánh tay trái, ngực, đùi phải, vai trái, đầu, cổ, vai trái, tay trái, ngực, đầu, ngực.”
Cậu thỏa mãn mỉm cười:
“Anh cho tay vào túi từ lúc nào?”
Cô bé cau mày.
“…Sau khi đánh vào đùi em lần đầu tiên.”
Sunny gật đầu.
“Anh nhìn hướng nào khi đánh em hai đòn trước đó?”
Rain nghiến răng.
“Lên! Anh nhìn phía trên!”
Cậu bật cười.
“Tốt. Khả năng nhận thức của em… như vậy là đủ, ở giai đoạn này.”
Cô gái ném một ánh mắt hậm hực về phía cậu, rồi quay đi. Sau vài giây, cô bé thở dài và đột nhiên hỏi:
“Sunny…em có giỏi chút nào không vậy?”
Sunny chần chừ, rồi nhún vai.
“Em cũng ổn.”
Rain im lặng một lúc.
“Nhưng không giỏi bằng anh lúc trước đúng không?”
Khiến Sunny bật cười lớn.
“Gì? Không…em giỏi hơn anh lúc trước rất nhiều! Anh thậm chí chưa từng thấy một thanh kiếm trước Ác Mộng Đầu Tiên, đừng nói đến việc cầm kiếm. Thật ra, khi anh có cơ hội trang bị một cây kiếm, anh đã lựa chọn từ bỏ nó. Vì nó nặng quá.”
Rain ngạc nhiên quay sang cậu.
“Sao cơ? Vậy làm sao anh sống sót được?”
Sunny suy nghĩ một chút, rồi nhún vai.
“Ừ thì…anh thắt cổ một kẻ địch với một sợi xích. Đầu độc hai kẻ khác. Khiến kẻ cuối cùng bị Sinh Vật Ác Mộng ăn thịt, rồi sau đó đơn giản là gặp may. Anh đoán em có thể nói anh đã chỉ sống sót nhờ lòng thù hận.”
Cậu chần chừ, rồi nói thêm:
“Thật ra thì, đó là một bài học rất quan trọng. Anh đã nói với em trước đây…chắc rồi, biết cách dùng vũ khí là quan trọng. Nhưng có một tâm trí còn nguy hiểm hơn cả vũ khí mới là điều tối quan trọng. Thế giới là một nơi tàn nhẫn, Rain. Em cũng phải tàn nhẫn. Để sống sót.”
Rain sắp mười sáu tuổi trong vài tháng. Thật ra, cô có lẽ sẽ ăn mừng sinh nhật không lâu sau khi cánh Cổng đầu tiên mở ra ở Nam Cực… sau đó, em gái cậu cũng sẽ là đối tượng có thể bị lây nhiễm Ma Pháp Ác Mộng.
Đó là một yếu tố khác mà cậu phải cân nhắc.
Rời khỏi cùng với Bậc Thầy Jet cũng có nghĩa là để lại Rain…
Mặc dù phải thừa nhận, cậu đã dạy cô đa số những gì có thể mà không cần đến những biện pháp nguy hiểm hơn. Rain đã hơn cả sẵn sàng để đối mặt Ác Mộng Đầu Tiên, hơn xa cậu. Hay thậm chí là đa số người khác. Rất ít đứa trẻ từng có cơ hội được rèn luyện bởi một Người Thăng Hoa, chứ đừng nói đến một Người Thăng Hoa giàu kinh nghiệm chiến đấu như Sunny. Và cũng rất ít người có tài năng như Rain.
Cậu liếc sang cô bé, chần chừ một giây, rồi hỏi:
“Em có muốn trở thành Người Thức Tỉnh?”
Cô bé chần chừ một lúc lâu, rồi chậm rãi lắc đầu, khiến cậu bất ngờ.
“Không…em không biết. Em thật sự muốn có khả năng bảo vệ gia đình mình. Nhưng em không muốn rời xa họ. Hay chết. Em có một người anh trai, anh biết không…”
Sunny suýt giật mình, nhưng buộc mình ngồi yên. Một biểu hiện thoáng tò mò hiện lên mặt cậu.
“Ồ?”
Rain im lặng một chút, rồi thở dài.
“Mẹ và bố em đã có một người con trai, trước khi nhận nuôi em. Anh ấy bị Ma Pháp lây nhiễm, và chết. Em không nghĩ họ sẽ có thể chịu nổi nếu em cũng chết.”
Sunny quay đi. Vài giây sau đó, cậu nói:
“Xin lỗi về việc đó.”
Cô gái nhún vai, rồi cau mày nhìn cậu:
“Hôm nay anh sao vậy hả? Anh…nghiêm túc.”
Sunny mỉm cười.
“Thật ư? Ừ thì…anh có một ngày quan trọng vào ngày mai. Ngoài ra, anh đã có buổi giảng dạy đầu tiên vào hôm nay. Uốn nắn tâm trí tuổi trẻ là vấn đề rất nghiêm túc!”
Rain cười khúc khích một cách đắc thắng.
“À. Vậy là có nhiều người sẽ phải chịu khổ như em. Đó khiến em cảm thấy tốt hơn!”
Cô mỉm cười, rồi vỗ vai cậu.
“Đó là tốt. Em còn tưởng anh vẫn còn buồn sầu vì Effie không còn ở đây nhiều nữa chứ.”
Sunny phẫn nộ nhìn cô bé:
“Buồn sầu? Anh buồn sầu bao giờ?”
…Nói thật thì, cậu đúng là cảm thấy hơi buồn khi bạn bè của cậu đang bận rộn với cuộc sống riêng. Căn nhà có vẻ hết sức yên lặng khi mà nữ thợ săn sôi nổi phần lớn không có ở nhà.
Sau khi bốn người họ quay trở về từ Ác Mộng Thứ Hai, Effie đã hơi mê mẩn với cơ thể khỏe mạnh của mình. Cô hăm hở lao vào vô số việc mà cô chưa từng có cơ hội khi lớn lên là một người khuyết tật. Vì Cassie thì không thể xuất hiện công khai còn Sunny thì không muốn có mặt ngoài công chúng, chính phủ cũng đã tìm đến Effie và sắp xếp cho cô tham dự đủ loại sự kiện.
Bây giờ, nữ thợ săn chỉ trở lại nhà khoảng một hai tuần một lần, và rồi lại biến mất vào ngày hôm sau.
Kai thì còn tệ hơn. Vì bản chất của Khả Năng mới của hắn, hắn không còn có thể biểu diễn âm nhạc nữa – sẽ rất kì lạ khi hát cho một đám đông, khi biết giọng của hắn thực sự có thể mê hoặc họ. Nhóm nhạc thần tượng nổi tiếng Night&Gale công bố giải nghệ, với Gale bắt đầu một sự nghiệp solo rất thành công và Kai thì chuyển sang các hoạt động cải thiện nhân loại với tư cách một Người Thăng Hoa. Ít nhất thì đó là cách công ty quản lý của cậu đã xoay sở với quyết định đột ngột đó.
Bây giờ, chính phủ như thể đang diễu hành Kai khắp nơi, như một hình mẫu lý tưởng của nhân loại. Cassie, Effie và hắn đã được tôn kính như những người hùng sau Bờ Biển Bị Lãng Quên, nhưng sau khi trở thành những Bậc Thầy ở tuổi trẻ như của họ, sự nổi tiếng của họ tăng vọt lên một tầm cao mới. Nên, hắn cũng không có quá nhiều thời gian rảnh rỗi.
Cả Effie và Kai đều ở trong vị trí kì lạ. Họ không có liên quan gì đến sự kiện ở Đền Thờ Đêm, nhưng cũng không thể – và sẽ không – tiếp tục cuộc sống của mình đến khi Sunny và Cassie giải quyết vấn đề với gia tộc Valor.
Nói thật, bản thân Sunny đã nói với họ là tránh xa cậu, vào lúc này.
Dù vậy…cậu vẫn nhớ có họ ở gần.
‘Không sao cả. Mớ hỗn độn này sẽ kết thúc vào ngày mai, bằng cách này hay cách khác.’
Cậu thở dài, rồi quay sang Rain:
“Hôm nay em làm tốt lắm. Cứ tiếp tục như vậy. Giờ thì về nhà đi, trước khi bố mẹ em lại gọi anh lần nữa! Lần trước họ đã rất lịch sự giải thích em có bài tập về nhà phải làm và anh đang giữ em quá lâu, đó là rất khó xử cho mọi người, biết không hả?”
Rain cười, rồi đứng lên và đi về phía thang máy.
“Được rồi. Nhưng…lần tới chúng ta tập luyện, em sẽ đánh anh ít nhất một lần! Cứ đợi đó!”
Nhanh chóng, cô bé đi mất, để lại cậu một mình trong phòng tập luyện thiếu sáng.
Sunny thở dài và nhìn những cái bóng của mình.
Sau một lúc, cậu khẽ nói:
“Khi Rain vẫn còn ở Trái Đất, thì đám Bá Chủ chết tiệt đó tốt nhất là đừng có bỏ mặc Trái Đất…nếu không thì, những đại gia tộc và mình sẽ gặp rắc rối lớn…”