43. Chương 43 - Ký Ức Về Tương Lai

Nô Lệ Bóng Tối - Q5: Đêm Kinh Hãi

Chương 43 - Ký Ức Về Tương Lai

Nô Lệ Bóng Tối - Q5: Đêm Kinh Hãi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Effie tinh ranh chọn đúng khoảnh khắc đó để biến mất vào đám đông bên dưới. Sunny nghiến răng vài giây, rồi lắc đầu, tiến về phía bàn, ngồi phịch xuống một chiếc ghế bành sang trọng và thở dài.
Kai thoáng nhìn qua cậu và mỉm cười.
"Effie và Tiểu Thư Nephis đâu rồi?"
Sunny lườm hắn vài giây, rồi quay đi.
"Effie đi khiêu vũ. Neph đang ở phòng vệ sinh. Với lại, cậu đừng gọi 'tiểu thư' nữa được không? Hai người đã cùng nhau trải qua nhiều tháng ở Bờ Biển Bị Lãng Quên, kể từ khi chúng ta trở về từ Dãy Núi Rỗng. Cô ấy cũng trẻ hơn cậu. Bấy nhiêu đã đủ để cậu thôi giữ kẽ rồi, phải không?"
Tên cung thủ ho khan.
"Ồ. À ừm... mình sẽ cố."
Hắn ta nói nghe không mấy thuyết phục, khiến Sunny phải trợn mắt.
"Sao cũng được, chúng ta có gì đây?"
Lúc nào không hay, một người phục vụ đã tiến vào phòng và đặt một khay đầy ắp thức ăn lên bàn... trong khi cố gắng hết sức để không lộ vẻ kính cẩn trước những vị khách danh giá. Biết rằng sẽ chẳng còn cơ hội nếm thử món nào một khi Effie trở lại, Sunny tận dụng cơ hội này để thử vài món.
Trong lúc cậu nhai một miếng phô mai được nhúng vào chất lỏng màu hổ phách, ngọt lịm và sền sệt, Sunny vui vẻ mỉm cười và hỏi:
"Wow. Thứ si rô đường đó là gì vậy?"
Cassie quay sang cậu, rồi ngửi không khí.
"Mình... mình nghĩ đó là mật ong."
Sunny chớp mắt vài lần. Từ đó nghe quen tai, nhưng cậu thường nghe nó được dùng để gọi thân mật. Ai mà ngờ nó lại là một thứ ngon lành đến thế?
"Nhưng mật ong là gì vậy?"
Cô gái mù khẽ nghiêng đầu, rồi nói với chút ngạc nhiên trong giọng nói:
"Ừ thì, nó là... một dạng chất lỏng mà những côn trùng đặc biệt tạo ra bằng cách tiêu hóa mật hoa và nôn ra. Mình nghĩ vậy."
Sunny đứng hình, mặt hơi tái đi, và chậm rãi đẩy đĩa phô mai ra xa mình.
"...Ra vậy. Ra vậy. Thật tốt vì đã biết."
Nói xong, cậu uống một ngụm sâm panh, và cố lén xúc miệng.
Sunny chưa từng kén ăn. Cậu thậm chí đã từng sống sót nhờ thịt Mimic sống, nửa thối rữa trong suốt cả tháng trời.
Nhưng ngay cả cậu cũng có giới hạn!
'Mấy kẻ lắm tiền chết tiệt... họ sẽ nghĩ ra cái quái gì tiếp theo đây?!'
Không lâu sau đó, Nephis trở lại. Cô cư xử như không có gì xảy ra, và vẻ mặt cô hoàn toàn bình thản. Nhưng mà, có một chút mơ hồ khó hiểu trong mắt cô.
Trong lúc cô ngồi xuống, Kai chần chừ một giây, rồi nói:
"Cô có vẻ lo lắng. Có chuyện gì xảy ra... ờ... Nephis?"
Ngôi Sao Thay Đổi không bận tâm đến việc Kai bỏ từ "tiểu thư" và chỉ đơn giản lắc đầu.
"Không có gì cả. Tôi chỉ nghe loáng thoáng một cuộc nói chuyện kỳ lạ trên đường trở lại. Hình như là có một món ăn vặt nào đó trong phòng VIP mà mấy người phụ nữ đó muốn nếm thử? Kỳ lạ. Tại sao họ không tự gọi nó... ừ thì, có lẽ là nó không có trên thực đơn thông thường?"
Sunny liếc nhìn chén mật ong nhỏ với sự kinh tởm và ghét bỏ.
"Nếu muốn thì họ cứ ăn hết. Tôi không phản đối. Họ có thể thoải mái nuốt chửng nó, tôi chẳng có ý kiến gì hết."
Mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của Kai, Sunny uống thêm một ngụm sâm panh và thư giãn một chút. Dù sao thì đó cũng là mục tiêu của buổi đi chơi hôm nay. Sau nhiều ngày làm bao cát cho một Bậc Thầy thiếu tập luyện, cậu xứng đáng được nghỉ ngơi một chút...
Nhanh chóng, Effie cũng trở lại. Nữ thợ săn gần như tỏa sáng vì vui sướng. Cô nhanh chóng quét sạch phần thức ăn còn lại, rót cho mình một ly đồ uống, và nhếch mép cười.
"Như này rất vui! Chúng ta nên đi ra ngoài nhiều hơn!"
Sunny và Nephis kinh ngạc nhìn cô, còn Kai thì gật đầu.
"Đúng vậy. Chỉ hơi tiếc là không có nhạc sống..."
Còn Effie thì nhìn quanh với vẻ mặt hơi tò mò.
"...Nhưng mà như này cũng kỳ lạ. Tôi chưa từng tưởng tượng mình sẽ sống như thế này. Ý tôi là, mục tiêu của tôi vốn luôn là trở thành một Bậc Thầy. Nhưng giờ khi đã là, mọi thứ có vẻ không thật."
Cung thủ đăm chiêu mỉm cười.
"Đúng... cuộc đời luôn đầy bất ngờ, phải không? Trước Bờ Biển Bị Lãng Quên, mình đã có một hình dung rõ ràng về tương lai của mình. Rồi, trong nhiều năm, mình cố gắng không nghĩ đến tương lai chút nào. Và giờ khi đến được tương lai đó, nó không như mình đã nghĩ. Không một chút nào."
Cassie khẽ thở dài.
"Mình cũng vậy. Khi nhìn lại bản thân lúc còn trẻ và nghĩ về những điều cô bé ấy từng mong đợi ở tương lai, mình... mình không thể tin nổi cô bé đó lại ngây thơ và thiển cận đến nhường nào. Cô ấy... cảm giác như một người lạ vậy."
Vài ánh mắt đổ dồn vào Sunny. Cậu nhướng mày, rồi nói:
"Gì? Đây chính xác là cách tôi tưởng tượng đời mình, nói thật đấy. Sau khi quay trở lại từ Ác Mộng Đầu Tiên, tôi đã nghĩ mình sẽ sớm trở thành một công dân đầy đủ, siêu giàu có, và có nguồn thức ăn ngon lành bất tận. Nên tôi không biết mấy người đang nói gì cả. Với tôi, mọi thứ đều đã đi đúng theo kế hoạch!"
Effie trợn mắt, rồi liếc sang Nephis.
"Còn cô, công chúa?"
Ngôi Sao Thay Đổi lưỡng lự một giây, rồi nhún vai.
"Tôi cũng chính xác như tôi mong đợi. Đương nhiên, các chi tiết thì khác. Nhưng kết quả thì vẫn vậy. Những Truyền Nhân thật sự không có lựa chọn trong những vấn đề này."
Sunny đột nhiên trở nên tò mò.
"Tôi nghe nói tất cả trẻ con trong gia tộc Truyền Thừa đều sẽ bị Ma Pháp Ác Mộng lây nhiễm. Chúng không có cơ hội trở thành người bình thường. Có thật không? Nếu vậy, tại sao? Có gì đặc biệt ở những người như các cô?"
Nephis uống một ngụm sâm panh, suy nghĩ một giây, rồi bình tĩnh nói:
"Không có gì đặc biệt về những Truyền Nhân cả, nếu xét về xác suất bị lây nhiễm. Chúng tôi không có khả năng Thức Tỉnh cao hơn, không như nhiều người vẫn tin. Chỉ là có vài biện pháp nhất định mà một gia tộc có thể thực hiện để đảm bảo người thừa kế của họ có thể làm được điều đó."
Sunny chớp mắt vài lần.
"...Như là gì?"
Neph từ tốn nhìn cậu.
"Thật sự thì đơn giản thôi. Cha mẹ của một đứa trẻ Truyền Nhân phải tìm kiếm sự giúp đỡ của một vị Thánh. Đó là lý do tại sao những tiểu gia tộc luôn tìm kiếm đồng minh với các gia tộc mạnh mẽ hơn. Đứa trẻ sẽ được đưa đến Cõi Mộng, rồi được đưa trở lại gia tộc. Bằng cách này, hạt giống đã được gieo vào linh hồn họ. Một khi đến tuổi, hạt giống đó sẽ chớm nở, và đưa họ đến Ác Mộng Đầu Tiên."
Sunny cau mày, cảm giác có gì đó kỳ lạ trong câu từ của cô.
"Hạt giống? Như là... Hạt Giống Ác Mộng?"
Ngôi Sao Thay Đổi bình tĩnh gật đầu.
"Đương nhiên. Ác Mộng Đầu Tiên cũng không khác gì những thứ còn lại. Nó cũng được sinh ra từ một Hạt Giống. Chỉ là Hạt Giống này không lớn lên trong Cõi Mộng. Thay vì vậy, nó lớn lên trong linh hồn của một con người. Cậu chưa từng nghĩ tại sao lại không có Cổng Cấp Độ Một sao? Ừ thì... đương nhiên là có. Mỗi Kẻ Khát Khao thất bại trong Ác Mộng Đầu Tiên sẽ trở thành một Cổng thu nhỏ, cho phép một Sinh Vật Ác Mộng duy nhất tiến vào thế giới thức tỉnh. Đó là lý do tại sao xác họ biến thành quái vật."