Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel
Chương 255 - Vượt qua lốc xoáy
Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel thuộc thể loại Linh Dị, chương 255 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Di chuyển trong đường hầm vặn vẹo dưới lòng nước là một cuộc vật lộn không ngừng... nhưng lạ lùng thay, nó lại an toàn phần lớn. Đúng như Hoa Gió đã nói, miễn là Phá Xích không chạm vào nước, có rất ít thứ bên trong lốc xoáy này có thể đe dọa họ.
Nếu con thuyền bay va vào bức tường nước xoáy kia, cái chết là điều chắc chắn – không chỉ vì dòng nước khủng khiếp và áp lực hủy diệt, mà còn vì ngay cả một gợn sóng nhỏ nhất cũng sẽ báo động sự hiện diện của họ cho những quái vật khôn lường ẩn sâu trong Dòng Sông Vĩ Đại.
Giữ khoảng cách với bức tường ban đầu không quá khó khăn, nhưng càng xuống sâu, tình hình càng trở nên gian nan. Đường hầm trở nên hẹp hơn, những đoạn uốn lượn trở nên thường xuyên và gấp gáp hơn mỗi ngày. Đôi lúc, nó uốn cong đến mức Phá Xích bay về phía trước một đoạn thay vì tiếp tục chìm xuống.
Cứ như thể họ đang di chuyển trong dạ dày của một sinh vật khổng lồ không thể tưởng tượng nổi.
Tệ hơn nữa là đường hầm đó không cố định. Nó liên tục dịch chuyển, co giãn, khiến những bức tường nước xoáy kia như thể đang đuổi theo con thuyền duyên dáng của họ.
Có lẽ đúng là như vậy.
Đôi lúc, nước hoàn toàn chìm trong bóng tối. Đôi khi, nó lại phát ra ánh sáng chói lòa.
Nephis lái thuyền trong bóng tối, nhưng khi nơi sâu thẳm của Dòng Sông Vĩ Đại phát ra ánh sáng rực rỡ, Cassie sẽ nhận lấy mái chèo. Những người còn lại buộc phải trốn vào bên trong con thuyền bay, để cô một mình đối mặt với những hình thù khủng khiếp di chuyển trong dòng nước rực rỡ bên ngoài.
Bất cứ ai cũng sẽ lung lay và bị áp lực tâm trí đè nặng nếu phải chịu đựng sự kinh hoàng và sức ép mà những sinh vật kia tỏa ra. Bất chấp điều đó, Cassie vẫn giữ được sự bình tĩnh và dường như không hề hấn gì... Sunny không biết liệu đó là dấu hiệu tốt hay xấu.
Nhưng điều cậu biết là họ sẽ không bao giờ sống sót qua hành trình xuyên qua lốc xoáy này nếu không có Phá Xích. Và nếu Cassie không chữa trị mạch ma thuật của nó thì họ cũng đã bị Dòng Sông Vĩ Đại nuốt chửng từ lâu.
Như hiện tại... Sunny cảm thấy họ, có lẽ, sẽ đến được bờ bên kia của lốc xoáy.
Vài ngày trôi qua trong sự yên ắng căng thẳng. Họ càng lúc càng xuống sâu, áp lực tác động lên tâm trí họ càng lúc càng rõ rệt. Vực thẳm tối tăm ngột ngạt, và ánh sáng rực rỡ đáng sợ. Hơn thế nữa... từ lúc nào đó, bản thân thế giới đã trở nên kỳ lạ, trêu đùa tâm trí họ.
Thời gian trở nên rối loạn và khó nắm bắt, như thể ngay cả nó cũng đang bị nghiền ép bởi gánh nặng của dòng nước bao quanh họ. Sunny và Nephis, hai người đã trải nghiệm thứ tương tự trong cơn bão thời gian, ít bị ảnh hưởng bởi sự kỳ lạ này hơn các thành viên khác trong đội. Nhưng rồi, họ cũng trở nên quen thuộc với sự bất ổn kinh hoàng của thời gian.
Cùng với thời gian, không gian cũng đã trở nên không đáng tin cậy.
Ban đầu, Sunny nghĩ rằng đường bay của Phá Xích đã mất đi sự mượt mà, khiến con thuyền vài lần rung lắc và chấn động. Đôi lúc, nó sẽ giật, và đôi lúc, nó sẽ lắc lư.
Nhưng rồi, cậu nhận ra tấm vải thực tại đã trở nên xoắn vặn.
Cậu hiểu được điều đó khi đang cầm một cốc trà, pha nó với nước hồi phục của Suối Vô Tận, định đưa cho Nephis. Thường thì, đi từ lối vào dưới thuyền đến đuôi thuyền sẽ mất cậu không đến một phút và vài chục bước chân. Nhưng lần này, Sunny đếm ít nhất vài trăm bước trước khi đến được vòng tròn ký tự.
Cốc trà mà cậu đang cầm thì vẫn còn nóng hổi.
'Đây... không tốt.'
Cậu nhìn chăm chú cốc trà trong tay, rồi nhìn Nephis, người đang điều khiển con thuyền mà dường như không nhận ra có gì kỳ lạ cả.
'Lỡ như boong thuyền không phải thứ bị kéo giãn như cao su, mà là một trong số chúng ta?'
Lỡ như không gian giữa con thuyền và những bức tường đột nhiên co lại? Đột nhiên, bóng tối bao quanh có vẻ đáng sợ hơn rất nhiều.
Nhưng họ không thể làm gì về vấn đề này cả. Lo lắng về việc bị xé rách bởi không gian rạn nứt cũng sẽ không giúp ích gì cho cậu.
Vậy nên, Sunny phân tâm bản thân bằng cách tập trung vào việc dệt.
Sau khoảng bảy chu kỳ bóng tối và ánh sáng – cậu không thể nói rõ bao nhiêu bởi vì thời gian đã trở nên kỳ lạ – cậu thành công chỉnh sửa pháp thuật [Rương Mênh Mông] của Hòm Hám Của để cho phép nó có thể chứa đựng cả vật sống. Cậu đã không sao chép phép dệt của món Ký Ức Tối Thượng, mà đã mượn vài yếu tố từ nó.
Tiếc là, nỗ lực đó vô ích. Sunny có lẽ đã thay đổi phép dệt của nó để tháo bỏ giới hạn chỉ chứa vật không phải sinh vật, nhưng cậu lại không đủ kiến thức để thêm một không gian sống được vào bên trong không gian chứa đồ của rương. Không có đồng cỏ, khu rừng, hay dòng sông trong đó.
Có nghĩa là cũng không có ánh sáng, nước, và không khí trong đó. Không hề có gì cả. Nên, trừ khi cậu muốn để sinh vật chết ngạt, thì việc đặt chúng vào là điều không thể nghĩ đến.
Trên lý thuyết thì, cậu bây giờ có thể giấu những cái bóng của mình vào Hòm Hám Của, vì chúng không cần thở. Nhưng Sunny cố gắng cỡ nào cũng không nghĩ ra tại sao cậu lại muốn làm như vậy. Có lẽ để trừng phạt nếu đứa nào nghịch ngợm...
Cậu không chia sẻ những ý nghĩ đó với đám bóng, nhưng chúng lại bắt đầu tránh xa cái rương lắm răng, vì lý do nào đó.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp. Hoặc có lẽ nó đang trôi qua rất nhanh.
Sunny chỉ biết rằng sâu dưới Dòng Sông Vĩ Đại có vẻ càng lúc càng đáng sợ mỗi khi cậu nhìn vào bóng tối kia. Thậm chí Cassie cũng bắt đầu trông hơi bất an.
Đường hầm không còn hẹp đi nữa. Nhưng những đoạn uốn lượn và ngoằn ngoèo của nó lại trở nên điên loạn hơn.
Và rồi, một ngày...
Phá Xích dường như đã dừng lại.
Sunny giật mình khi cảm giác chuyển động quen thuộc hoàn toàn biến mất. Đứng lên từ chỗ đang ngồi, cậu phát hiện các thành viên khác trong đội cũng trông bối rối.
Rồi, cậu nghe tiếng hét bị kìm nén của Nephis.
Nhìn đuôi thuyền, cậu thấy cô nắm chặt hai mái chèo đến mức tay cô trắng bệch. Cô đang di chuyển cả hai mái chèo theo cách kỳ lạ... không chậm rãi và mượt mà như mọi khi, mà là mạnh mẽ và đầy khẩn trương.
'Cái quái gì vậy?'
Tại sao Nephis lại di chuyển mái chèo nếu họ đang đứng yên?
Nhìn những bức tường của đường hầm, Sunny giật mình.
Bức tường... đã biến thành một bóng mờ.
Phá Xích bị đông cứng tại chỗ, nhưng bản thân đường hầm thì đang bay vụt qua nó với tốc độ khủng khiếp. Những đoạn uốn lượn và ngoằn ngoèo mà Nephis đã cẩn thận điều khiển qua bây giờ đang bay vút qua họ, buộc cô phải điều khiển con thuyền nhanh nhất có thể... và thậm chí còn nhanh hơn thế nữa, nếu họ muốn sống sót.
'Thật phi lý...'
Sunny ngơ ngác trong chốc lát.
Làm sao con thuyền bay vừa đứng yên tại chỗ, vừa được lèo lái qua những khúc cua của đường hầm?
Như thể bản thân thế giới đang bị xoay tròn và dịch chuyển bởi hai tay của Nephis.
Nhưng mà rồi, lần cuối cùng thế giới này có lý là khi nào cơ chứ?
Có lẽ vị trí bất động của Phá Xích chỉ đơn giản là một góc nhìn mà thôi. Có lẽ, họ chỉ đang bị mang đi bởi một lực lượng kinh hoàng, không thể tưởng tượng nổi nào đó.
Có quan trọng gì chứ?
Điều duy nhất quan trọng là Nephis phải dẫn họ xuyên qua đường hầm đang di chuyển nhanh chóng kia.
Và cô đã làm vậy. Hoàn toàn tập trung, cô điều khiển Phá Xích, không để nước nuốt chửng nó. Một phút trôi qua, rồi phút nữa, rồi phút nữa...
Rồi, một khoảng thời gian bất tận.
Đột nhiên, đường hầm biến mất.
Có gì đó lóe lên, khiến Sunny chói mắt, rồi bị thay thế bởi bóng tối. Cậu một lần nữa có thể cảm giác chuyển động.
...Thật ra, cậu cảm thấy rất nhiều chuyển động!
Như thể Phá Xích bị bắn ra từ một cái ná. Tốc độ của họ đáng sợ đến mức cậu ngay lập tức bị ném ra sau cả chục mét, và chỉ có thể ở lại trên thuyền vì cậu đã kịp nắm lấy thành thuyền.
'Chết tiệt!'
Sunny cảm thấy lực lượng khổng lồ đẩy lùi cậu, và một cơn gió lốc đập vào cậu với sự hung tợn nguyên thủy. Việc duy nhất cậu có thể làm là nghiến răng và bám víu thành thuyền để giữ lấy mạng sống.
Chậm rãi, tốc độ họ giảm đi. Nephis, người mà bị đẩy vào đuôi thuyền, đẩy một mái chèo và làm con thuyền nghiêng đi.
Chỉ lúc này thì Sunny mới nhận ra là Phá Xích đã bay lộn ngược.
Trong lúc con thuyền tự xoay quanh trục, Sunny ngã lên sàn và yếu ớt đứng dậy.
Có vẻ như họ đã thoát khỏi lốc xoáy.