Nô Lệ Bóng Tối - Q8: Chúa Tể Bóng Tối
Chương 22 - Diện Kiến Chúa Tể
Nô Lệ Bóng Tối - Q8: Chúa Tể Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong đền thờ tối tăm chìm sâu trong bóng đêm dày đặc, những chiếc lồng đèn ma thuật của Người Giữ Lửa dường như càng yếu ớt hơn trong không khí lạnh lẽo. Ánh sáng le lói tỏa ra từ các Ký Ức chỉ vừa đủ soi sáng một vòng tròn nhỏ quanh họ.
Thật ra, đó không chỉ là những cái bóng đơn thuần... Mắt Nephis nheo lại khi cô cảm nhận một sự hiện diện vô hình, tinh tế của kẻ ẩn mình sâu trong đại sảnh, cuộn trào qua cô như một cơn sóng thần. Bỗng chốc, bóng tối quanh họ trở nên dày đặc hơn gấp bội, khiến ánh sáng càng thêm tương phản rõ rệt.
'...Mạnh.'
Trong khi Nephis dõi mắt vào bóng tối, người dẫn đường im lặng của họ lùi sang một bên rồi quay người lại, chạm mũi kiếm xuống sàn đá đền thờ. Có vẻ như ác quỷ mã não đã vào vị trí canh gác lối đi.
...Ở phía bên kia họ, lại có một bức tượng khác thường. Nó cao ít nhất năm mét, trông như một con quỷ bốn tay vừa thoát ra từ địa ngục rực lửa, với cơ thể cường tráng được đúc từ bạc đen bóng loáng. Con quỷ đó có những gai dài, sắc bén mọc ra từ lớp vỏ, cứ như thể nó được tạo thành từ vô số thanh kiếm gãy.
Không, nó không phải là bức tượng.
Khi con quỷ khổng lồ kia khẽ động đậy, ngọn lửa cháy trong mắt nó bùng lên ánh lửa hung tợn, khát máu.
Những Người Giữ Lửa trở nên căng thẳng dưới ánh mắt của kẻ khổng lồ đầy đe dọa kia. Nephis thì không hề bị ảnh hưởng.
Một giây sau đó, Cassie thì thầm vào tai cô:
[Đó...đó là một Ác Quỷ Tối Thượng. Cơ thể nó cực kì bền bỉ và gần như miễn dịch với lửa.]
'Phiền phức.'
Giết một Ác Quỷ Tối Thượng không phải là bất khả thi, nhưng con này có vẻ đặc biệt khó đối phó. Nung chảy nó quả thực sẽ rất khó khăn...
Đương nhiên, có nhiều cách để xử lý những kẻ địch lì đòn như vậy. Chỉ là, chiến đấu cùng lúc với con quỷ khổng lồ và ác quỷ mã não kia sẽ không hề thuận tiện chút nào. Thật ra thì, con gái của Nether mang đến cảm giác nguy hiểm hơn, bất chấp việc cô ta thấp hơn một Cấp Bậc.
Dù sao đi nữa, cả hai đều không có dấu hiệu muốn tấn công những vị khách của mình. Chúng chỉ đứng đó bất động, cứ như thể đang mời gọi họ tiến sâu hơn vào đền thờ.
Nephis đi ngang qua hai quái vật hùng mạnh và làm theo lời mời đó. Những Người Giữ Lửa theo sau, trông có vẻ bị đè nén bởi bóng tối ngột ngạt này.
Khi họ đến giữa đại sảnh, cô dừng lại. Trước mặt họ... những cái bóng lại càng trở nên dày đặc hơn nữa, và ánh sáng từ những chiếc lồng đèn đơn giản chìm hẳn vào đó, biến mất không dấu vết.
Có vẻ như Chúa Tể Bóng Tối không muốn người ta nhìn thấy hắn. Nephis thở dài và ngước lên.
Cô có thể cảm nhận được một thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển trong bóng tối bên ngoài, nhìn chằm chằm cô từ một độ cao phi thường. Cùng lúc, một âm thanh rùng rợn vang vọng trong sự yên ắng của đền thờ cổ đại, bao trùm lấy cô và các chiến binh từ mọi phía. Đó là tiếng xào xạc của vô số chiếc vảy cào lên đá cẩm thạch cổ kính.
Giống như có một con rắn khổng lồ đang lướt đi trong bóng tối, duỗi thân hình đồ sộ của mình, vươn cao chiếc cổ dài để nhìn xuống họ từ trong bóng tối.
Việc không thể nhìn thấy sinh vật khổng lồ kia khiến cô có chút không thoải mái. May mắn là, Cassie ở đó để giúp Nephis biết chính xác thứ mà cô đang đối mặt là gì:
[Một...một kh*ng b* Siêu Việt.]
Nephis cau mày.
'Chủ nhân của đền thờ này có bao nhiêu thủ hạ hùng mạnh chứ?'
Cô cảm thấy... hứng thú. Liệu Chúa Tể Bóng Tối thật sự độc lập? Nếu vậy thì làm sao mà hắn có những vật triệu hồi còn mạnh hơn cả của cô? Chẳng phải có hơi nực cười? Mặc dù phải thừa nhận, Đại Gia Tộc Valor không thật sự đối xử với con gái nuôi của họ với sự chân thành như đối với Morgan. Nhưng dù vậy...
Số lượng của đám quái vật này không phải là vấn đề chính. Chỉ là Nephis có thể cảm nhận được mỗi con trong số chúng đều hùng mạnh và nguy hiểm hơn hẳn bất cứ Tiếng Vang nào cô từng thấy trước đây.
Đột nhiên, cô cảm thấy một cảm giác bất ngờ đến lạ... Một thoáng thương hại dành cho Hoàng Tử Không Gì Cả.
[Vậy còn bản thân Chúa Tể Bóng Tối?]
Cassie im lặng vài giây.
[Mình không cảm nhận thấy ai khác cả. Không có ai ở đó...]
Nhưng ngay khi cô nói vậy, một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên từ bóng tối, bao trùm lấy Người Giữ Lửa như một hồi chuông báo tử:
"Nephis của Valor... chào mừng. Ta đã không ngờ lại được đón tiếp một vị khách danh giá như con gái cuối cùng của Bất Diệt Hỏa."
Ngồi trên một chiếc ngai cao chạm khắc từ đá cẩm thạch đen, Sunny nhìn xuống Nephis và những chiến binh của cô. Gương mặt cậu, ẩn giấu sau lớp gỗ đen bóng của Mặt Nạ Weaver, hoàn toàn vô cảm.
Nhưng trong tim cậu, một cơn bão cảm xúc đang dâng trào.
Trong địa bàn của mình, nơi Đền Thờ Vô Danh hiện đang tọa lạc, cậu gần như toàn trí. Đó là vì Mảnh Cõi Bóng Tối đã bao trùm một khu vực rộng lớn quanh Thành Trì, cho phép Sunny quan sát mọi thứ, mọi nơi, cùng lúc.
Vì vậy, ngay từ đầu, cậu đã quan sát Thánh dẫn Nephis và Người Giữ Lửa đến cửa đền thờ. Sunny đã nghĩ rằng mình sẽ sẵn sàng đối mặt với cô.
Nhưng cậu đã sai.
Nhìn thấy gương mặt cô, mái tóc bạc mềm mại, đôi mắt xám xinh đẹp, cùng sự quyết tâm cứng cỏi quen thuộc tỏa sáng từ sâu thẳm đôi mắt đó...
Khiến cậu thấy như bị sét đánh.
Tim cậu đang đập nhanh hơn cả lúc đối mặt với Ác Ma Vĩ Đại kia.
Nhìn Nephis từ trong bóng tối, Sunny nhớ đến toàn bộ những lý do mà cậu đã nghĩ ra để tự giải thoát bản thân khỏi nỗi đau khi ở gần những thành viên đội cũ của mình.
Vào lúc đó, cậu hiểu một điều đơn giản.
'...Mình tiêu rồi.'
Bởi vì khoảnh khắc cậu nhìn thấy Nephis, toàn bộ nguyên nhân và lý lẽ kia đều tan biến.
Lý lẽ thì có gì tốt chứ? Chẳng phải chính cậu đã ca ngợi những lợi ích của việc không lý lẽ trước kia hay sao?
Sunny hít một hơi sâu, rồi tựa ra sau, liếc nhìn cái đầu khổng lồ của Rắn Linh Hồn đang lơ lửng cao trên ngai của cậu.
Rồi, cậu ngập ngừng một giây, rồi nói, giữ giọng nói bình tĩnh và hoàn toàn vô cảm:
"Nephis của Valor... chào mừng. Ta đã không ngờ lại được đón tiếp một vị khách danh giá như con gái cuối cùng của Bất Diệt Hỏa."
Cô nhìn chăm chú vào bóng tối, rồi chậm rãi cúi chào.
"Xin chào, Chúa Tể Bóng Tối. Ta hy vọng ngài không phiền khi ta gọi như vậy... hay ngài muốn ta gọi bằng một cái tên khác?"
Sunny im lặng vài giây. Cuối cùng, cậu trả lời lạnh nhạt:
"Ta không ngại. Nhưng ngươi có thể gọi ta là Bóng Tối."