Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 13: Trêu chọc
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Do mất khá nhiều máu nên cô ngủ hẳn đến chiều tối.
A... Cô giật mình cựa quậy tỉnh giấc, đột nhiên cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang nắm chặt lấy mình. Mùi hương quen thuộc này... là hắn! Tại sao hắn lại ở đây? Trong tình cảnh này, tốt nhất là cô nên giả vờ ngủ.
Nhìn thấy cô gái nhỏ đang giả vờ ngủ kia, hắn nảy ra ý định trêu chọc, cầm lấy điện thoại.
- Này! Tôi đã dặn cậu đi mua durex, cậu đã mua chưa? Hiện tại tôi... chịu hết nổi rồi! Hắn cố ý ghé sát tai cô, thì thầm ba từ cuối.
Durex? Nghe quen quá nhỉ? Cô hình như đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi. Bỗng trong đầu cô hiện lên một đoạn quảng cáo ngắn: "Sát lại gần nhau hơn, mỏng hơn bao giờ hết". A! Phải rồi, cô từng vô tình thấy nhãn hiệu này quảng cáo trên tivi. Cái tên biến thái này, cô thật sự không thể chịu đựng nổi hắn! Cô nắm chặt tay mình, tự nhủ: "Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh."
Hắn nhanh chóng nhận ra bàn tay nhỏ nhắn của cô đang siết chặt. Hắn nhíu mày, ‘Cứng đầu phải không? Để xem em chịu đựng được bao lâu.’
- Tôi cho cậu ba phút, mang đến đây mười hộp, mỗi hộp một mùi hương, nghe rõ chưa? Hắn nhịn cười nhìn biểu cảm đang cố gắng kiềm chế của cô.
Đây có đúng là Trần Khải không vậy? Hắn lại giở mấy trò trẻ con này sao? Mặc kệ cô nghĩ gì, hắn lúc này đang cảm thấy vô cùng hài lòng.
Gia Ái đáng thương cuối cùng cũng không nhịn nổi, bực tức dùng hết sức đạp mạnh một cái vào hông hắn rồi hét lớn:
- Tên biến thái! Anh là đồ đại biến thái! Đại lưu manh! Tôi đã thành ra thế này rồi mà anh còn muốn... Nói đến đây, cô nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của hắn, lập tức im bặt.
Cú đạp vừa rồi, nếu là bình thường thì chẳng khác nào phủi bụi cho hắn, nhưng lúc này, hắn đang nằm nghiêng, chú tâm nhìn vẻ mặt xanh xao của cô mà không hề đề phòng, thế là bị cô tặng cho một cú đạp. Hắn rơi khỏi giường, nằm ngửa trên sàn nhà lạnh lẽo, mặt mày tối sầm lại. Cô gái này, từ việc tát hắn cho đến đạp hắn, từ trước đến nay chỉ có mình cô là dám làm như vậy.
- Còn muốn gì nữa...? Muốn tôi ăn em sao? Được thôi, tôi sẽ thành toàn ý nguyện của em. Nói rồi, hắn vồ lấy cô. Một tay giữ chặt bàn tay đang truyền nước của cô, tay kia bóp chặt cằm nhỏ của cô, hắn tiếp tục uy hiếp: - Mắng tiếp đi... nào, mở miệng mắng tiếp đi!
Hôm nay sao hắn lại bá đạo đến thế chứ! Thật là ức hiếp cô quá đáng mà. Cô cố gắng dùng tay còn lại đẩy hắn ra, nhưng vô ích. Máu nóng dồn lên não, cô mặc kệ Trần Khải có lạnh lùng thế nào, giờ phút này cô chỉ biết hắn đang ức hiếp mình, cô phải phản kháng! Cô nhanh tay bóp chặt hai má của hắn, không phục hất mặt lên.
- Anh mau buông tôi ra! Nhanh lên!
Động tác này của cô khiến hai má hắn ép sát vào nhau, đôi môi mỏng hơi chu ra. Bộ dạng này thật khiến cô buồn cười chết đi được, cô bật cười lớn tiếng.
- Hahaa, Trần Khải, khuôn mặt lúc này của anh thật đẹp trai đó nha~
Khóe môi hắn giật giật. Cô gái này ăn phải gan hùm rồi sao mà dám giễu cợt cả hắn? Khuôn mặt hắn ngày càng tối sầm, hắn híp đôi mắt nguy hiểm nhìn cô, nhanh như cắt nuốt chửng tiếng cười của cô, bá đạo chiếm lấy tiện nghi. Lưỡi hắn luồn lách vào khoang miệng cô, trêu chọc chiếc lưỡi đang né tránh của cô. Bỗng nhiên...
"Cạch"
Vừa rồi Jay đã thật sự mang bộ dạng ngốc nghếch của mình đến khoa mắt 'làm loạn' ở đó. Anh khẳng định rằng mắt mình có vấn đề, nếu không sao lại nhìn thấy Trần Khải như vậy chứ! Mãi đến khi bác sĩ mồ hôi nhễ nhại giải thích và khẳng định mắt anh không hề có vấn đề gì, Jay mới tạm tha cho ông ta trở lại phòng bệnh. Ai ngờ, một lần nữa anh ta bước đến gần cửa đã nghe thấy tiếng cười đùa của Gia Ái. Có gì đó không đúng, trước giờ Trần Khải không phải luôn lạnh nhạt với cô ấy sao? Anh ta mở cửa bước vào, lập tức đập vào mắt là cảnh tượng hai người đang "âu yếm" nhau. Anh ta một lần nữa như robot bị chập mạch.
- Khụ... Tôi... xin... lỗi... Tổng... Tài... phu... nhân. Một giây sau, anh ta liền 'véo' một cái, biến mất khỏi căn phòng.
Gia Ái ngượng ngùng né tránh, đánh nhẹ vào ngực hắn. Hắn cũng tỉnh táo trở lại, nghiêm nghị rời khỏi cô, bá đạo răn đe:
- Lần sau mà còn dám to gan như vậy nữa, tôi sẽ không nương tay đâu. Nói rồi, hắn gọi điện thoại kêu bác sĩ đến kiểm tra cho cô.
Bên ngoài, Jay ngốc nghếch lần này hậm hực, nghiến răng nghiến lợi với khí thế muốn giết người.
- Lão bác sĩ dám lừa gạt lão tử, xem tôi sẽ xử lý ông ta thế nào!
Vị bác sĩ 'Hắt xì!' một cái, ông ta dụi dụi cái mũi to. 'Sao tự nhiên thấy bất an thế nhỉ?'
Tg: Sủng trước khi tiểu tam mò đầu đến
Các bạn cho anh Trần Khải nhà ta điểm diễn xuất bao nhiêu nào!!!