Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 28: Lạc lối (1)
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tách... Tách..."
Mưa bắt đầu nhỏ hạt. Gia Ái ngước mặt nhìn bầu trời mù mịt. Ông trời đang đồng cảm với con sao? Cô đưa bàn tay nhỏ ra giữa không trung, cảm nhận từng giọt mưa rơi lạnh lẽo.
Trời mưa rồi, mình nên đi đâu đây?
Cô thở dài. Ngôi nhà đó vốn dĩ mình không nên trở về, nói đúng hơn là làm phiền bọn họ.
Toàn thân cô đã ướt sũng như chuột lột, vậy mà cô chẳng hề để tâm, cứ bước đi lặng lẽ giữa cơn giông bão.
Mỗi bước chân như một nhát dao đâm vào tim. Cơn gió lạnh lẽo lướt ngang qua người cô, thân hình nhỏ nhắn khẽ rùng mình ôm lấy bản thân. Khóe mắt cô cay nhòe khi nghĩ đến hắn. Khải à, giá như anh ở đây, giá như anh ôm em, giá như anh trách mắng em ngu ngốc thì tốt biết mấy... Cô lại tự cười nhạo chính mình. Ngu ngốc! Chu Gia Ái à, suy cho cùng mày cũng chỉ là kẻ đến sau... Mà kẻ đến sau thì mấy ai có được kết cục tốt đẹp?
Cơn đau từ chân truyền đến đại não. Dù không nhìn xuống, cô vẫn cảm nhận được cổ chân mình đã rỉ máu. Không thể đi được nữa! Chân cô đau quá! Cô mệt mỏi khuỵu xuống nền đất lạnh tanh.
- Trời hết mưa rồi sao? Đột nhiên xung quanh cô ngừng mưa, nhưng tại sao vẫn còn nghe tiếng mưa rơi?
- Đồ ngốc! Em như thế này anh đau lòng lắm biết không?
Giọng nói trầm ấm của Tâm Dã như xua đi cái lạnh giá xung quanh cô. Ngước đầu nhìn hắn, cô thấp thoáng thấy bên trong chiếc áo sơ mi đơn giản vẫn còn vết băng bó. Bàn tay nhỏ lạnh ngắt của cô chạm vào ngực anh.
- Tâm Dã, anh...
Cô định nói gì đó rồi lại ngưng bặt. Hắn hiểu cô đang lo lắng về vết thương trên người hắn, cô đang quan tâm hắn sao? Nghĩ đến đây, hắn vui đến mức tim gan trong lòng như nhảy múa.
- Anh không sao! Nhìn cô ướt sũng, hắn định vươn tay ôm lấy cô để sưởi ấm.
Cô vội vàng tránh né. Ánh mắt hắn có chút thất vọng, thu tay về rồi nhanh chóng cởi áo khoác ngoài bao trùm lấy cô.
- Không... Người em đang ướt!
Lúc này, hắn mới ngây ngốc nhận ra thì ra cô không muốn làm hắn bị ướt. Hắn giữ chặt cô vào lòng.
- Không sao cả! Nếu được ướt cùng em, anh tình nguyện!
Lúc này, cô cũng không còn tâm sức để cự tuyệt, mặc kệ hắn ôm chặt lấy. Hiện tại cô đang rất mệt mỏi, thứ cô cần là một bờ vai để cô yên tâm tựa vào.
- Nào, đi về nhà... Anh đưa em về. Vẫn âm điệu trầm ấm đó, hắn bao bọc cô khỏi cơn bão bên ngoài.
- Ưm... Cô nhàn nhạt đồng ý.
Bệnh viện
Trời đang mưa lớn như vậy, không biết Gia Ái về bằng cách nào. Trần Khải nhìn về phía cửa kính, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Hắn đúng là đồ tồi mà, lại bỏ cô giữa trời mưa như vậy. Không thể chịu nổi, hắn đứng phắt dậy định đi tìm Gia Ái thì một bàn tay giữ chặt lấy cánh tay hắn.
- Khải, anh đi đâu?
Từ khi Trần Khải đưa cô đến bệnh viện, hắn hoàn toàn không chú tâm đến bất cứ việc gì. Thậm chí cô gọi hắn đến ba bốn lần mà hắn cũng chẳng nghe thấy.
- Anh đi có chút việc. Hắn kiên nhẫn gạt tay cô ta ra. Gia Ái lúc này chắc chắn đang ở nhà tủi thân mà khóc, có khi cô ấy còn bị cảm lạnh, bị sốt... Chỉ nghĩ đến đây thôi, hắn hoàn toàn không muốn dây dưa ở đây nữa.
Mai Linh cắn môi. Làm sao có thể để anh đi tìm con tiện nhân đó chứ. Cô ta cố gắng động đậy để vết kim truyền nước biển chảy máu, rồi ôm chặt lấy hắn.
- Khải... Đã tối rồi... Em không muốn ở một mình, anh... anh ở lại với em được không? Lại là ánh mắt đáng thương đó. Chưa khi nào cô ta cảm ơn ông trời vì đã ban cho mình đôi mắt mèo đầy vẻ tội lỗi như lúc này.
Trần Khải nhìn thấy Mai Linh kích động liền giữ cô ta lại, dịu dàng trấn an cô.
- Anh có việc gấp... Ngoan, anh sẽ về liền.
Dù gì đây cũng là người con gái hắn yêu suốt mấy năm trời, hắn không đành lòng để cô ta đau khổ như vậy.
Vừa định xoay người đi, hắn liền nhận được thư điện tử từ Jay. Ánh mắt hắn từ lo lắng nhanh chóng chuyển biến thành tức giận. Hắn đập mạnh điện thoại vào tường, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng:
- Chu Gia Ái, sao em dám!
Bức thư điện tử vừa rồi chính là một tờ báo có tựa đề: "Người tình của Tổng tài công ty Jen, Tâm Dã". Dưới màn mưa, một trai một gái ôm nhau tình tứ. Loại tiện nhân như cô ta, tại sao sớm hắn không nhìn ra? Vậy mà hắn còn lo lắng cho cô ta? Điên rồi, Trần Khải, mày điên rồi!
- Khải... anh sao vậy? Nhìn thấy Trần Khải tức giận nhắc đến tên Gia Ái, cô ta liền vui vẻ trong lòng, giọng điệu ngọt ngào gọi hắn.
Hắn đưa ánh mắt về phía Tần Mai Linh. Mai Linh, là anh có lỗi với em. Nhiều năm tìm kiếm em như vậy, vậy mà đến lúc tìm ra em, anh lại không đoái hoài gì đến em, còn lo nghĩ bỏ em lại một mình đi tìm người phụ nữ chết tiệt kia.
Thân hình to lớn của hắn bước nhanh đến giường, ôm chặt Tần Mai Linh vào lòng.
- Anh xin lỗi... Tiểu Linh, anh xin lỗi.
Sững sờ một chút, cô ta không lường trước được hành động này của hắn. Không sao, dù gì Trần Khải cũng đã về tay cô ta. Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ trở thành Trần phu nhân, vợ của Tổng tài tập đoàn JK.