29. Chương 29: Lạc lối (2)

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 29: Lạc lối (2)

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bệnh viện
Đêm khuya lạnh lẽo bao trùm bệnh viện, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những hạt sương long lanh.
Trong căn phòng bệnh VIP, Tâm Dã mệt mỏi đặt tay lên trán Gia Ái, thở dài khi thấy cô vẫn chưa hạ sốt. Dầm mưa lâu như vậy, vừa mới quay lưng đi cùng hắn được vài bước thì cô đã ngất xỉu.
Đã ba tiếng trôi qua, cô vẫn liên tục mê man. Tâm Dã luôn túc trực bên cạnh, lau mồ hôi và chườm mát để hạ nhiệt cho cô. Trong vô thức, một giọt lệ lăn dài từ khóe mắt cô, đôi môi nhỏ mấp máy thều thào:
- Khải... Đừng đi... Đừng đi...
Cô yếu ớt như một tờ giấy trắng. Trong cơn mê man, cô nhìn thấy Trần Khải và Tần Mai Linh hạnh phúc trong bộ đồ cưới. Hắn nắm tay Tần Mai Linh, âu yếm đeo nhẫn cho nàng. Cô rất muốn chạy đến hỏi hắn tại sao, nhưng không thể. Cô cứ đứng đó, tuyệt vọng nhìn hai người họ mỗi lúc một đi xa hơn...
Tâm Dã nắm lấy tay cô, áp vào trán mình, khẽ cười khổ một tiếng, giọng nói đầy mệt mỏi:
- Trong tim em... Không có chỗ cho tôi sao?
Đáp lại hắn vẫn chỉ là khoảng không im lặng.
Hắn thở dài một tiếng, cúi đầu hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô. Mùi hương dịu dàng ấy xông vào mũi hắn.
Gia Ái, nếu một ngày nào đó em để tôi thấy hắn đối xử tệ bạc với em, dù cho em có không tình nguyện, tôi vẫn sẽ cướp em về... Bảo bọc và yêu thương em trọn đời.
Sáng sớm, ánh nắng mặt trời dịu nhẹ xuyên qua những tán lá.
- Vẫn chưa về ư? Người phụ nữ chết tiệt, cô càng ngày càng lộ rõ bản tính quyến rũ đàn ông rồi Chu Gia Ái!
Trần Khải siết chặt nắm đấm, ánh mắt tràn đầy tức giận. Hắn hừ mạnh một tiếng, gạt phăng tất cả hồ sơ trên bàn rồi nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Ở một diễn biến khác, Gia Ái vừa tỉnh dậy đã kiên quyết đòi trở về biệt thự, dù sao cô cũng muốn nghe hắn giải thích. Tâm Dã dù không muốn nhưng đành phải đưa cô trở về.
- Cảm ơn anh. Gia Ái với sắc mặt nhợt nhạt, cúi đầu cảm ơn Tâm Dã.
Hắn nhìn cô, mỉm cười ấm áp, bàn tay lớn khẽ xoa đầu cô.
- Đồ ngốc, tôi chỉ là...
Một giọng nói lạnh lẽo chợt cắt ngang lời họ:
- Đêm qua đi khách được bao nhiêu tiền rồi hả, "Vợ yêu"?
Giọng nói hắn đầy giễu cợt, nhìn thẳng vào cô: "Loại lẳng lơ như cô mà dám tình tứ trước mặt tôi sao? Tôi sẽ cho cô biết cái giá của việc phản bội Trần Khải này!"
- Đi khách...? Ý anh là... Cô hít thở không thông, không ngờ hắn lại nhục mạ cô là đi khách sao!
- Mày dám... Tâm Dã tức giận, đấm mạnh vào khuôn mặt ngạo mạn của hắn.
Hự! Trần Khải né được cú đấm, vung tay đánh trả Tâm Dã. Với thân thể đầy thương tích như hiện tại, Tâm Dã hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.
Hắn cười nhếch mép, bước đến gần cô với vẻ ma mị, hung hăng cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô.
- Ưm... Cô vùng vẫy dữ dội. Cô ghét hắn... Cô ghét con người hắn lúc này!
A! Hắn trợn mắt buông cô ra. Dám cắn hắn ư? Cô càng ngày càng to gan rồi. Hắn mạnh bạo bế thốc cô lên, ngang ngược vỗ vào mông cô.
- Đồ đã bị tôi "chơi" rồi mà cậu còn muốn giành sao? Xem ra tiêu chuẩn của cậu thấp thật đấy!